(Đã dịch) Ta Tại Cửu Thúc Thế Giới Làm Đại Lão - Chương 77: Chuyên nghiệp "Hố sư "
Ta về rồi, sư huynh. Sư phụ đâu ạ?
Buổi trưa, nắng vàng như rót mật.
Tần Nghiêu sải bước vào nghĩa trang, đúng lúc gặp Văn Tài đang tất tả đi tới, liền cất tiếng hỏi.
"Sư phụ đi bắt quỷ." Văn Tài dừng bước, kinh ngạc nói: "Sư đệ, huynh không phải đi xông xáo giang hồ sao, sao nhanh vậy đã trở lại rồi?"
"Giang hồ bé nhỏ quá, ta mới quay lưng đi được nửa bước đã thấy hết giang hồ rồi, liền quay về thôi." Tần Nghiêu thuận miệng đáp.
Văn Tài: "..." Sư đệ chắc là mắc bệnh nói khoác rồi!
"Dạo này ngân hàng không có vấn đề gì chứ?" Tần Nghiêu thân mật choàng tay qua cổ Văn Tài, như kẹp một cái phích nước nóng, lôi cậu ta đi về phía đại sảnh.
Văn Tài quả thực không dám từ chối sự "thân mật" của sư đệ, thậm chí còn nghiêng người đi để Tần Nghiêu kẹp cổ được thoải mái hơn một chút: "Ngoài việc ngày càng bận rộn thì không có vấn đề gì khác."
Tần Nghiêu cười ha ha: "Bận rộn cũng tốt, đằng nào cũng là bận đếm tiền giấy mà. Thời buổi này, người ta cười kẻ nghèo chứ không cười kẻ bán thân. Có tiền mới có tự tin, có tiền mới có tôn nghiêm, có tiền mới mở ra vô vàn khả năng trong cuộc sống. Ngược lại, không có tiền, thì chẳng là gì cả, cưới một nàng dâu thôi cũng phải cần đến công sức của hai đời người."
Văn Tài cả đời này, có Cửu thúc và Tần Nghiêu bao bọc, ăn sung mặc sướng, sống an ổn, trải đời còn quá ít, nên khó lòng hiểu được hết những lời thâm sâu của Tần Nghiêu. Bởi vậy, cậu ta chỉ biết gật đầu phụ họa.
Dù sao thì Đại sư đệ nói gì cũng đúng. Nếu cảm thấy không đúng, thì trước khi có thể đánh thắng được đối phương, chắc chắn đó là vấn đề của bản thân.
"Sư đệ!" Đúng lúc này, Thu Sinh nhận được tin tức liền bước tới, trên người là bộ âu phục màu xám, mặt mày rạng rỡ chào.
Là người phụ trách bộ phận tiêu thụ của Ngân hàng Thiên Địa nghĩa trang, một vị cấp cao quản lý chính hiệu, chỉ cần ngân hàng không đóng cửa thì cái nghèo sẽ chẳng bao giờ bén mảng tới hắn nữa.
Một người đắc đạo, gà chó lên trời, không ngoài như vậy.
Tuy nhiên, công bằng mà nói, so với Thu Sinh, Văn Tài lại khiêm tốn hơn nhiều, cho đến giờ vẫn mặc bộ quần áo cũ kỹ.
"Sư huynh." Tần Nghiêu gật đầu, ánh mắt lướt một lượt từ trên xuống dưới, bỗng nhiên nhíu mày.
Lâu ngày làm việc trong mảng tiêu thụ đã giúp Thu Sinh rèn luyện khả năng nhìn mặt đoán ý lên rất nhiều. Thấy Tần Nghiêu nhướng mày, trong lòng hắn liền giật thót, vội thu lại nụ cười: "Sư đệ chê bộ quần áo này c��a ta sao? Ta đi thay ngay..."
Tần Nghiêu giơ tay ngắt lời: "Sư huynh, ta có một chuyện muốn hỏi huynh."
Thu Sinh thấp thỏm đáp: "Sư đệ cứ nói."
"Huynh ấn đường biến đen, hốc mắt thâm quầng, bước đi phù phiếm... Có phải làm việc vất vả quá không?"
Thu Sinh há hốc miệng, tựa như có nỗi niềm khó nói. Nhưng Văn Tài với chỉ số EQ đáng báo động lại bô bô nói: "Hắn đâu có phải làm việc mệt, rõ ràng là lui tới thanh lâu nhiều quá ấy chứ. Hồi không có tiền thì thèm mà chẳng đi được, có tiền rồi thì..."
Thu Sinh giật mình thon thót, vội vàng bịt miệng Văn Tài lại, chột dạ giải thích với Tần Nghiêu: "Cái Di Hồng viện ở trên trấn lại treo biển mở cửa, ta sợ đó là do yêu quái giở trò, nên mới vào đó xem xét một phen thôi."
Tần Nghiêu mặt không biểu cảm nói: "Ta nhớ huynh từng nói với ta, muốn quyết chí tự cường, tuyệt đối không để sư phụ mất mặt."
Hô hấp của Thu Sinh chợt nghẹn lại, nhất thời không còn tâm trí nào để mà cãi cọ.
Hắn từng thề sẽ quyết chí tự cường, nhưng mục đích cuối cùng của sự tự cường ấy l�� để có tiền, có thể diện, có tôn nghiêm. Giờ đây, khi đã vượt qua ngưỡng nghèo khó, sớm bước vào cuộc sống giàu sang, việc tu đạo lại trở thành một chuyện vừa buồn tẻ vừa nhàm chán.
Đôi khi hắn cũng hối hận, nhưng hối hận xong rồi thì đâu vẫn hoàn đấy.
Đây chính là thường thấy nhất: Thỉnh thoảng thỏa thuê mãn nguyện, tiếp tục thì ngồi ăn rồi chờ chết!
Tất cả đều bắt nguồn từ sự ì trệ cố hữu trong bản tính con người.
"Buông cậu ta ra." Tần Nghiêu nhìn Thu Sinh nói.
Thu Sinh chậm rãi buông tay khỏi miệng Văn Tài. Dù Văn Tài không đủ khéo léo nhưng cũng không phải kẻ tệ bạc, không làm chuyện bỏ đá xuống giếng, cậu ta liền mở lời khuyên nhủ: "Sư đệ, huynh cũng đừng trách Thu Sinh quá. Sư phụ nói, lấp còn hơn khơi, nhiều đạo lý phải đợi hắn tự mình trải nghiệm rồi mới có thể thông suốt, cưỡng ép cấm đoán chỉ khiến cả hai bên đều ấm ức, cuối cùng là sinh lòng chán ghét lẫn nhau."
Tần Nghiêu lặng im một lát, nhìn chằm chằm Thu Sinh nói: "Ta không thích nói những đạo lý lớn, cũng chẳng muốn xen vào chuyện riêng.
Sư phụ nói rất đúng, lấp còn hơn khơi. Huống hồ huynh khốn khó hơn hai mươi năm rồi, hà cớ gì không được hưởng thụ một chút? Nếu ăn chơi đàng điếm, trai gái là lý tưởng của huynh, thì cứ việc phấn đấu vì lý tưởng đó, chẳng có vấn đề gì."
Thu Sinh hoảng hốt. Hoảng hốt tột độ.
Sắc mặt tái nhợt, ánh mắt kinh sợ, đưa tay bắt lấy cánh tay Tần Nghiêu: "Sư đệ, ta sai."
"Ngươi sợ cái gì? Ta lại không nói gì lời nói nặng." Tần Nghiêu bình tĩnh nói.
"Ta không có sợ!" Thu Sinh vội vàng đáp lời: "Ta chỉ muốn nói rõ là ta biết mình đã sai rồi..."
Tần Nghiêu: "..." Nói đi thì cũng phải nói lại, rốt cuộc thì hắn có hình tượng gì trong lòng tên nhóc này vậy? Chỉ một câu đã khiến nó sợ đến thế rồi?
Chẳng bao lâu sau, Cửu thúc vừa trở về nghĩa trang đã thấy Thu Sinh quỳ thẳng tắp trước tượng Tam Thanh trong đại sảnh.
"Ngươi đang làm gì đấy?"
"Sư phụ, con đang tự kiểm điểm bản thân ạ." Thu Sinh kiệt lực chịu đựng cơn đau ở đầu gối, nghiêm túc nói.
Cửu thúc: "..." "Sư phụ." Đúng lúc này, Tần Nghiêu bước vào đại sảnh.
Cửu thúc thấy hắn thì mừng ra mặt, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại, vẫy tay nói: "Ngươi theo ta."
Tần Nghiêu đi theo Cửu thúc vào trong sân, giang hai tay ra phân bua: "Không phải con bắt hắn quỳ đâu ạ..."
"Ta biết. Cứ để nó quỳ như vậy đã." Cửu thúc bình tĩnh nói: "Ta không thể nặng lời với nó, cũng không thể giảng đạo lý mãi được. Nói nhiều chỉ thành lải nhải, nó không hiểu đâu, con ra tay xử lý là hợp lý nhất."
Tần Nghiêu hiểu rõ, trạng thái này giống như mối quan hệ cha con thời hiện đại: được cưng chiều quá mức thì sẽ chẳng bao giờ biết sợ, thế rồi sinh ra cái gọi là tâm lý phản nghịch.
Thậm chí, trước mặt cha thì xưng vương xưng bá, ra ngoài lại khúm núm.
"Có con đây, sư phụ!" Tần Nghiêu yên lặng thở ra một hơi, chân thành nói.
Lời nói ấy như xuyên thẳng vào tim, Cửu thúc hốc mắt chợt đỏ hoe, vỗ vỗ cánh tay Tần Nghiêu.
"Ta cả đời này, làm chuyện chính xác nhất, chính là lúc trước đem ngươi từ hoang dã mang về."
Tần Nghiêu mím môi một cái, cười nói: "Ngài đánh ta thời điểm cũng không phải nói như vậy."
Cửu thúc: "..." Tên nhóc này thật không làm người mà! Vừa khiến mình cảm động đến đỏ hoe mắt, chớp mắt đã làm mình tức giận muốn bốc hỏa.
Không khí thầy trò hòa thuận chợt tan biến, Cửu thúc vẻ mặt ghét bỏ nói: "Ngân hàng hiện đang thiếu rất nhiều nhân viên là quỷ quái. Ta đã đi tìm rồi mà chẳng thấy ai thích hợp, con có cách nào không?"
Tần Nghiêu là người một tay gây dựng hệ thống ngân hàng nghĩa trang, mọi tình huống trong đó đều rõ như lòng bàn tay. Hắn trầm ngâm nói: "Cứ giao cho con, con sẽ lo liệu."
Cửu thúc hơi thở phào, trong lòng vui vẻ nhưng lại không muốn khen tên đệ tử này, sợ hắn lại được đà mà trêu tức mình: "Vậy ta mặc kệ, con tự liệu mà xử lý đi."
"Sư phụ..." Tần Nghiêu gật đầu, bỗng nhiên gọi.
"Làm sao đấy?" Cửu thúc nghi hoặc hỏi.
Tần Nghiêu từ trong ngực lấy ra một bình ngọc nhỏ, đưa đến trước mặt ông: "Con vô tình có được một viên đan hoàn giúp tăng cường thể chất, ngài cứ dùng đi ạ."
Cửu thúc khẽ giật mình. Người trong nhà rõ chuyện nhà mình, Tần Nghiêu biết rõ yếu điểm của ông ở đâu, lẽ nào bản thân ông lại không rõ sao?
Cái sự "vô tình" này, e rằng là có dụng ý cả...
"Con lần này ra ngoài..." Cửu thúc không nhận lấy bình ngọc, trái lại nhìn thẳng vào mắt Tần Nghiêu.
"Không quan trọng."
Tần Nghiêu mở bình ngọc, đổ ra một viên đan hoàn màu nâu sẫm to bằng quả nho, đặt vào lòng bàn tay rồi đưa đến trước mặt Cửu thúc: "Ngài hẳn sẽ không cho rằng con hạ độc vào đan dược đâu nhỉ?"
Cửu thúc: "..." Ông trầm mặc hồi lâu, rồi nhớ tới hình ảnh mình từng mạo hiểm tính mạng bắt giữ yêu quỷ, trong lòng lập tức yên ổn trở lại. Ông đưa tay cầm lấy đan hoàn, há miệng ném vào trong miệng.
Ầm!
Viên đan hoàn này vừa vào miệng đã tan chảy, trong khoảnh khắc hóa thành vô số luồng tinh thuần lực lượng, bùng nổ trong cơ thể ông.
Sắc mặt Cửu thúc đột ngột thay đổi, thân hình hóa thành tàn ảnh, loáng cái đã biến mất tại chỗ, lao thẳng về phòng mình, "phịch" một tiếng đóng sập cửa lại...
"A, ai đang đi vệ sinh mà thối um vậy!" Chẳng mấy chốc, Mao Sơn Minh bỗng nhiên từ phòng bên cạnh xông ra, lớn tiếng kêu lên.
Tần Nghiêu che cái mũi, yên lặng đi ra sân.
Hy vọng ngày mai tin tức Cửu thúc đi vệ sinh trong phòng sẽ không bị đồn ra...
Sư phụ ơi là sư phụ, con đâu có ý định "chơi khăm" ngài, ai mà ngờ viên đan hoàn này lại có uy lực như vậy chứ!
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa có sự đồng ý.