Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 1: Xuyên không?

Trương Dạ khẽ hé mắt, dần lấy lại ý thức sau cơn mê man không rõ nguồn gốc. Hắn mở mắt nhìn xung quanh, quan sát tình hình trước mắt.

"Đây là...?"

Một không gian trắng xóa vô tận, trống rỗng đến kinh ngạc, chỉ có hàng trăm người đang đứng lố nhố với vẻ mặt hoang mang. Cảnh tượng này giống như một hình thức tra tấn mà ngày nay người ta vẫn gọi là "White Room".

"Ngươi tỉnh rồi à? Chắc sốc lắm nhỉ? Nhưng ta cũng không biết... khi tỉnh dậy thì đã bị đưa đến đây." Một cô gái với mái tóc dài đen nhánh, vẫn còn mặc bộ đồng phục nữ sinh, nhìn Trương Dạ đáp lời.

Ngũ quan cân đối, kết hợp với lớp trang điểm nhẹ nhàng, khiến cô trông như một hoa khôi của bất kỳ trường học nào thời điểm hiện tại. Dường như cô đã chờ đợi một người đồng lứa từ lâu, bởi việc ở chung với một đám người thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Trương Dạ vừa tỉnh nên đầu óc còn chưa được tỉnh táo, cất giọng hỏi: "Ngươi...? Đây là một gameshow à...? Đầu ta... choáng quá..."

Không khí trong căn phòng này quá kỳ lạ, còn phảng phất một mùi hương nồng nặc khó chịu.

"Ta tên Cố Tiên Nhi... ngươi đừng có chủ quan hay dại dột. Ban nãy có tên làm loạn đã bị thứ gì đó đập chết tươi rồi... Đừng có gây sự." Cố Tiên Nhi run sợ kể lại, rồi chỉ về vũng máu đỏ tươi nổi bật trên nền trắng tinh khiết bên cạnh.

Cái xác không rõ đã bị thứ gì tác động, chỉ thấy như một khối thịt bầy nhầy, bị nghiền nát và dán chặt xuống sàn trắng, nhuộm một màu đỏ tươi ghê rợn.

Trương Dạ cũng thoáng giật mình khi nhìn thấy cái xác bị ép dẹt dưới nền, một cảm giác kinh tởm xộc lên tận óc. Có vẻ đây chính là thứ mùi khó chịu mà hắn ngửi được ban nãy.

Dường như cảm nhận được hắn đã tỉnh, không gian xung quanh dần rung chuyển. Một mảng không gian phía trên bị "xé toạc", theo đó một hư ảnh dần dần hiện ra.

[Kiểm tra số lượng: 500/500, đủ. Chào mừng quý ký chủ đến với Thần Trang, còn được gọi là Trang viên của Thần. Các vị là những người may mắn được Thần lựa chọn để thực hiện một nhiệm vụ cao cả sắp tới.]

Một hình ảnh tựa như được lập trình hiện ra giữa không trung, bắt đầu giải đáp những thắc mắc của mọi người. Đám đông nhanh chóng im lặng, chăm chú lắng nghe "thứ kia" phát biểu. Do đã có bài học từ nạn nhân trước đó để răn đe, mọi người đều đã nhận ra đây là hiện thực.

Trương Dạ bịt miệng nén cơn buồn nôn, ngước lên nhìn hư ảnh phía trên.

[Thời gian không còn nhiều, nhiệm vụ ưu tiên của các vị là sống sót. Về nhiệm vụ cụ thể, sau khi nhận được phần thưởng từ các vị thần thì sẽ rõ. Hệ thống chỉ có trách nhiệm triệu tập và dịch chuyển.] Giọng nói của hư ảnh tuy máy móc, nhưng vẫn thoáng chút gấp gáp.

Đầu óc Trương Dạ mịt mờ với dòng suy nghĩ hỗn độn. Rõ ràng hắn chỉ vừa bố thí cho một tên ăn mày tự xưng thầy bói... thế quái nào lại xuyên không rồi? Tên ăn mày kia nói gì mà mệnh cách đế vương, rồi bị Trương Dạ mắng cho một trận, sau đó không gian tối sầm lại. Khi tỉnh lại thì đã ở đây.

"Không được... ta phải về! Gia đình của ta vẫn cần ta chăm sóc...!" Trương Dạ nhìn lên hư ảnh kia hét to, kéo theo sự hùa theo của đám đông.

Không phải hắn không sợ trở thành một vũng thịt nhão như kẻ xấu số kia, nhưng có nhiều thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống. Hư ảnh là cọng rơm cuối cùng để hắn bấu víu, dù có phải quỳ xuống cầu xin để được quay lại, hắn cũng sẽ làm.

"Đúng vậy, trả về! Lão tử đang tận hưởng kỳ nghỉ hưu!"

"Trả về! Ta còn deadline chưa chạy xong đó!"

Phản ứng của Trương Dạ như một chất xúc tác gây ra hiệu ứng đám đông.

[Điều đó là không thể, nơi các vị đến đã do chính thần minh sắp đặt. Dịch chuyển bắt đầu kích hoạt sau 5 giây.]

Giọng nói hững hờ vang lên tiếng đếm, bất chấp sự phản đối của đám đông. Trương Dạ biết rõ tình huống này là vô vọng. Về cơ bản, đây rõ ràng là một vụ bắt cóc trắng trợn, chứ không phải là giao phó sứ mệnh hay trọng trách gì cao cả. Bọn chúng đơn thuần ép buộc mọi người thực hiện mệnh lệnh để nhận phần thưởng, và ngay cả vị trí cũng đã được định sẵn.

"Này... tuy ta không biết ngươi gọi là gì... nhưng cố sống sót đấy! Còn phải quay về chăm lo gia đình cơ mà!" Thân hình Cố Tiên Nhi dần tan biến, chỉ còn lại giọng nói trong trẻo trấn an hắn.

Nhìn Cố Tiên Nhi, Trương Dạ cũng có thể thấy cô cũng sợ hãi như bất kỳ ai khác, chỉ là sự bao dung, lòng tốt của cô đã lấn át nỗi sợ hãi của chính mình. Nói thẳng ra, cô bé này tốt một cách ngây thơ, thiện lương đến mức khó tin.

"Đến mức này rồi... còn tâm tư lo cho người khác, ngốc hay ��ùa vậy?" Trương Dạ phì cười lắc đầu. Mệnh đã như vậy, hắn chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận.

Một lúc sau, khu vực đó gần như đã được dịch chuyển đi hết, chỉ còn lại mình hắn đối diện với hư ảnh to lớn kia.

"Hệ thống, ngươi có cách để quay về Trái Đất đúng không? Nếu không... sao có thể triệu hồi một lượng lớn người chỉ tồn tại ở Trái Đất chính xác thế được? Là ngẫu nhiên? Nhưng ta không thấy bất kỳ người ngoại quốc nào..." Trương Dạ bình thản nhìn lên phía trên truy vấn, mặc cho phần cổ hắn đang dần biến thành hư ảnh mờ nhạt.

[Không... có... nhưng ngươi... là đơn hàng đặc biệt...] Hư ảnh lúc này thoáng chút xao động nhìn xuống hắn, rồi bắn ra một luồng sáng bay thẳng vào giữa trán Trương Dạ.

[Món quà nhỏ, chúc ngươi thuận lợi trên con đường của mình.]

"!!?" Trương Dạ không hiểu rõ chuyện gì, lần tỉnh dậy tiếp theo đã là ở một nơi khác.

Trương Dạ bật dậy thở hồng hộc, ôm đầu đau đớn hét lên thảm thiết. Những dòng ký ức ồ ạt đổ vào khiến não bộ hắn quá tải, thất khiếu chảy máu.

Qua một lúc sau, tiếng hét mới dừng lại. Trương Dạ bây giờ đã lấy lại một phần bình tĩnh, sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn, dần ổn định lại tình hình.

Hắn xuyên không vào thân thể của một người cùng tên, thuộc Kiếm Ma Tông, một đệ tử ngoại môn của ma đạo. Nơi hắn đang ở là Nam Vực của Huyễn Tiên Lục Địa, mà mảnh lục địa này vẫn chưa được khám phá hết, bởi lẽ có quá nhiều thứ bí ẩn có thể dễ dàng tước đoạt sinh mạng con người nếu không cẩn trọng.

Cảnh giới tu luyện phổ thông được chia thành Hậu Thiên, Tiên Thiên, Niết Bàn. Mỗi cảnh giới lại chia thành chín trọng.

"Tên này... 17 tuổi mà vẫn Hậu Thiên tam trọng... thứ công pháp rác rưởi gì đây?" Trương Dạ lầm bầm mắng mỏ chủ nhân cũ của thân thể này. Phải biết, ở độ tuổi 17, đa số bạn bè đồng trang lứa đã đạt lục, thất trọng là chuyện bình thường, kém nhất cũng phải ngũ trọng.

Điều quan trọng hơn cả là hắn đang ở Ma Môn, chứ không phải Tiên Môn. Với chút thực lực cỏn con này, thật đáng nể khả năng sinh tồn của tên này. Vì Ma Môn nổi tiếng là nơi máu lạnh nhất, quy tắc được nắm giữ bởi kẻ mạnh, nên việc giết hại đồng môn đoạt bảo cũng sẽ không bị truy cứu nếu không quá lộ liễu, hoặc nếu thân phận không quá cao.

Chợt, hắn nhớ đến lời của hệ thống, Trương Dạ lại nhắm nghiền mắt, lục lọi ký ức để tìm kiếm điều gì đó khác thường.

"Đây rồi. Bản hack của bản thân." Khóe môi hắn khẽ nở một nụ cười tà. Trương Dạ cúi người xuống gầm giường, mò mẫm lôi ra chiếc hộp đen tuyền.

Tên này từng may mắn rơi vào một động phủ của đại năng Niết Bàn, và trong lúc chạy trối chết, hắn đã nhặt được chiếc hộp này. Thật vô dụng, nhưng đó cũng là điều khiến Trương Dạ nghi ngờ. Hắn có sức lực để chạy trốn khỏi thủ đoạn của một cường giả Niết Bàn ư? Cơ hội gần như bằng không, cách biệt cảnh giới lớn như trời và đất vậy, ngay cả việc vượt cấp tiểu cảnh giới cũng đã vô cùng khó khăn, trừ khi có điều gì đó đặc biệt hơn người.

Trương Dạ vận sức mở hộp nhưng hoàn toàn vô vọng. Hắn đập xuống sàn hòng đập vỡ hộp nhưng sàn nhà thì nứt toác. Thậm chí đem chiếc hộp đi đốt vẫn không có dấu hiệu hư hại hay cháy đen dù chỉ một ít.

"... Lão thần, ngươi không đưa ta hướng dẫn sử dụng..." Trương Dạ tối sầm mặt, đưa ngón giữa lên trời trút nỗi ấm ức.

Hắn cất chiếc hộp quý giá sang một bên. Nghĩ đến việc ra ngoài thăm dò, hắn liền đẩy cửa bước ra.

Kiếm kỹ duy nhất mà hắn biết là Tâm Ảnh Kiếm, một loại kiếm kỹ cơ bản. Hắn phải học thêm vài thứ để phòng thân.

Nơi Trương Dạ ở là một căn phòng tách biệt trên núi, dành cho đệ tử ngoại môn. Mỗi gian phòng đều được xây dựng bằng tường đá ngăn cách và được duy trì bằng trận pháp cách âm.

Làn khí lạnh lẽo lướt qua người làm hắn rợn tóc gáy. Khung cảnh đìu hiu, cô quạnh và âm u trên núi này khiến hắn cảm thấy hơi sợ sệt.

Trương Dạ dồn hết can đảm, bước đi trên con đường đầy nguy hiểm trong trạng thái đề phòng cao độ, vì hắn linh cảm có thể sẽ có kẻ nào đó bất ngờ lao ra động thủ.

"Sư đệ, ngươi đang trốn tránh tỷ đấy à? Đã hơn một tuần ngươi không tìm tỷ rồi đấy?" Một cánh tay thon dài từ phía sau vỗ lên vai Trương Dạ, cùng với giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai khiến tim hắn thót lại.

Mỗi câu chữ bạn đọc ở đây đều thuộc về kho tàng kiến thức của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free