(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 106: Sơ nhập chiến trường.
Uỵch. Uỵch..
Lỗ hổng phía trên khiến Trương Dạ rơi xuống trước, làm đệm đỡ Hoài Thu cũng theo đà ngã đè lên người hắn. "Sư tỷ... ta nghĩ... ngươi cần chăm chỉ tập thể dục một chút thì hơn..." Trương Dạ đỡ lấy Hoài Thu, thuận miệng trêu ghẹo. "N-ngươi!! Đồ ăn nói xấc xược!" Hoài Thu mặt đỏ bừng, vội vã nhổm dậy khỏi người hắn. Cô nhìn quanh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò trước cảnh vật lạ lẫm. Hoài Thu từ nhỏ đã sống trong bí cảnh, việc bước ra thế giới bên ngoài đối với nàng là hoàn toàn xa lạ. Sư tôn từng kể cho nàng biết thế giới bên ngoài nguy hiểm đến nhường nào, nhưng đồng thời cũng chỉ cho nàng thấy vẻ đẹp tuyệt vời của nó. "Không khí thật trong lành..." Man Hoang bí cảnh, nơi mà tự do của nàng chỉ bị giới hạn trong khu rừng dưới sự quan sát của Trần Lễ. Đấu đá, giết chóc, những điều quỷ dị và vô vàn hiểm nguy tồn tại trong Tử Viện Man Hoang khiến nàng không thể tự do bay bổng với tâm tư thiếu nữ. Đây rõ ràng là một cơ hội để nàng khám phá thêm về thế giới bên ngoài.
Còn Trương Dạ cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể được giải phóng, khiến hắn cực kỳ thoải mái. "Ngừng, tỷ phải theo sát ta." Trương Dạ cốc nhẹ lên đầu Hoài Thu, dập tắt những mơ mộng vừa chớm nở, "Bên ngoài không có sư tôn bảo kê, khắp nơi đều là kẻ xấu đấy." "Có ngươi mới là kẻ xấu ấy!" Hoài Thu cảnh giác ôm đầu nhìn Trương Dạ chằm chằm. "Ừm, đeo cái này đã." Trương Dạ lấy ra một chiếc mặt nạ yêu hồ đưa cho Hoài Thu. Hoài Thu hiểu ý nhận lấy, đeo lên mặt, che giấu đi vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Nàng hiểu rõ "hồng nhan họa thủy" sẽ mang đến không ít phiền phức cho người bên cạnh.
Trương Dạ dựa theo ký ức, dẫn Hoài Thu đi đến trung tâm học viện. Nơi đây đang có hơn hai, ba nghìn người tập trung ngay hàng thẳng lối, ngước nhìn về phía Túy Tử lão giả đang nhấp vài ngụm rượu. "Ngươi rốt cuộc cũng đến rồi." Chẳng mấy chốc, một người đã tìm đến Trương Dạ. Người quen duy nhất trong học viện này ắt hẳn chỉ có vị nữ tử từng giúp hắn thông qua cửa ải thân phận, Du Hy. Vẫn là vẻ đẹp đoan trang ấy, nhưng Trương Dạ chẳng có tâm trạng mà để ý. Hắn thẳng thừng mở lời: "Ta không quên ước hẹn, còn việc chiếm vị trí để tranh bài vị, ta đã làm được rồi." "Hy vọng là thế. Ngươi được phân vào viện nào? Ta tìm khắp nơi mà vẫn không thấy." Trương Dạ thở dài, câu trả lời trực tiếp khiến Du Hy kinh ngạc: "Là Tử Viện..." Hoài Thu bên cạnh tò mò nhìn hai người, nàng chọc chọc vào Trương Dạ nhỏ giọng hỏi: "Sư đệ, đạo lữ của ngươi?" Khụ. Trương Dạ vội bịt miệng Hoài Thu, một mặt gượng cười với Du Hy: "Sư tỷ ta là một người ngốc, đừng để ý." Du Hy cũng không tỏ vẻ gì, nàng nhẹ nhàng và từ tốn mỉm cười chào hỏi Hoài Thu, rồi ngước nhìn Túy Tử lão giả.
Khoảng hơn một tiếng sau, Túy Tử cuối cùng cũng cất lời đầu tiên sau hàng giờ chờ đợi. "Cuộc chiến Ngộ Thiên Bi mở ra, chắc chắn sẽ tạo nên một trận đại chấn động, thay đổi cục diện của các thế lực." "Kẻ khóc, người cười, những chuyện đó học viện chúng ta đều không cần quan tâm. Mục tiêu của các ngươi là trau dồi và rèn luyện trong hiểm cảnh. Nên nhớ, không cần tranh đấu với thiên hạ, ưu tiên giữ mạng là hàng đầu!" "Các ngươi sẽ được dịch chuyển vào một nơi gọi là Thần Ma chiến trường. Nơi yêu ma, quỷ quái, vạn tộc tề tựu; vì quy mô toàn lục địa, nơi đây tụ tập đủ loại hình sức mạnh mà các ngươi chưa bao giờ thấy."
"Xếp hạng Ngộ Thiên Bi không phải mục đích chính, cơ duyên bên trong đó mới là thứ hấp dẫn, kích thích tiềm năng của các ngươi! Nên đừng dại dột mà tranh giành thiên bi để rồi bị đánh chết lúc nào không hay." "Không dông dài nữa, thời hạn là một năm." "Tròn một năm, không gian sẽ tự động đóng lại và dịch chuyển người sống ra bên ngoài. Chính vì thế các ngươi trong khoảng thời gian đó phải nâng cao khả năng sinh tồn, đừng chỉ cắm đầu vào tu luyện." "Về phần xếp hạng, đây là chiến trường, mà giết chóc tồn tại như cơm bữa. Dựa theo số người mà chính tay các ngươi giết, bảng xếp hạng sẽ tự động tính toán ra kết quả theo thời gian thực và được công bố sau khi kết thúc. Người nào có xếp hạng tốt dĩ nhiên sẽ được học viện thưởng riêng biệt." "Nói nhiều như vậy cũng đã đủ! MỞ!!" Nói đoạn, Túy Tử lão giả dùng một tấm lệnh bài khắc chữ "Thần" đặt lên pho tượng hùng vĩ nằm giữa trung tâm học viện. Rầm rầm.. Cơn rung lắc như đại địa chấn diễn ra chỉ trong chốc lát, một thông đạo không gian khổng lồ được mở ra trước mắt toàn bộ thí sinh. "Dưới bốn mươi tuổi và dưới cảnh giới Tiên Thiên thì được vào. Nếu có kẻ ngoại lệ tiến vào, ta sẽ không chịu trách nhiệm. Địa điểm dịch chuyển là ngẫu nhiên, nên đừng mong chờ những cuộc hội ngộ ở giai đoạn đầu." Đã từng có tiền lệ cường giả phá vỡ quy tắc cưỡng ép tiến vào bên trong, kết quả đương nhiên chẳng mấy tốt đẹp. Sống một đời khắc khổ tu luyện mới đạt tới đỉnh phong, chẳng ai dại gì mà mạo hiểm đâm đầu vào chỗ chết khi đã có tiền lệ nhãn tiền. Từng nhóm môn sinh dần dần đi vào bên trong, có người do dự, có người khoái chí vì sắp được một bước lên trời. Trương Dạ không vội vã mà ở phía sau, nhỏ máu lên chiếc nhẫn trữ vật, lấy ra hai chiếc nhẫn màu đỏ, một chiếc đưa cho Hoài Thu. Hắn nhận ra vật này, đó là "Tương Liên Giới Chỉ", chỉ cần trong khoảng cách nhất định, cả hai đều có thể cảm ứng và tìm thấy nhau. Trần Lễ dường như đã liệu trước thử thách trong Ngộ Thiên Bi mà sắp xếp cho cả hai. "Ta vào trước, có gì ta gặp lại trước Ngộ Thiên Bi." Du Hy chào một câu rồi cũng bước vào bên trong. Trương Dạ cùng Hoài Thu không chậm trễ, đồng thời tiến vào bên trong. Hoài Thu dĩ nhiên là không tự nguyện mà bị Trương Dạ nắm gáy áo kéo vào. Hắn bắt buộc phải vào sớm để tìm ra nàng trước khi những người khác tìm thấy. Vác theo Hoài Thu là một quyết định ít nhiều cũng khiến hắn phân vân do nhiều yếu tố, nhưng lời Trần Lễ mách bảo thì hắn vẫn phải làm theo.
Ông có ân với hắn.
Ong ong.. Tiến vào cổng không gian, người chưa từng trải qua việc biến đổi không gian sẽ tạm thời choáng váng đầu óc và mất tầm nhìn trong giây lát. Trương Dạ sớm đã quen với cảm giác này, đương nhiên hắn là người lấy lại thị giác và cảm giác nhanh nhất. Ánh mắt nhanh nhạy quét nhanh xung quanh để đánh giá tình hình. Nơi hắn đang đứng là một vùng đồng bằng, với thảm thực vật tươi tốt đầy sinh khí. May mắn bên cạnh không có ai dịch chuyển cùng, Trương Dạ kiểm tra Tương Liên Giới Chỉ, một chút dao động nhỏ truyền đến. Điều đó cho thấy Hoài Thu không ở quá xa hắn. "Để sư tỷ rèn luyện một chút cũng tốt." Nhìn lên bầu trời, hắn thấy bốn đỉnh núi khổng lồ cao chót vót, không khỏi thốt lên một tiếng cảm thán. Núi cao đến độ sương mù bao phủ ngay sườn núi, che đi phần đồ sộ còn lại của ngọn núi hùng vĩ. "Hẳn là bốn tòa núi này có liên hệ gì với cuộc thi." ĐOÀNG!! ĐÙNG ĐÙNG!! Yên bình nhất thời rốt cuộc bị phá bỏ, hàng trăm tiếng nổ vang lên khắp bốn phía. Trương Dạ không nhanh không chậm lẩn vào các góc khuất để ẩn nấp. "Dựa theo dư chấn vừa phát ra, gần đây đang xảy ra một trận giao tranh, cuộc chiến giành thứ hạng rốt cuộc cũng bắt đầu rồi." Chẳng bao lâu trước mắt Trương Dạ đã xuất hiện vài bóng người, một nam một nữ mặc y phục xanh lục dẫn đầu, phía sau là hơn mười người đeo mặt nạ đầu dê, đầy sát ý truy đuổi. "Vô Gian?"
Phiên bản văn bản này là thành quả của truyen.free, không được phép phát tán khi chưa có sự cho phép.