(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 119: Hỗn loạn trước hỗn loạn lớn hơn.
Ở một chiến tuyến khác,
Thiên Thư tay cầm Bạch Hạc Tỏa Liêm, chật vật chống đỡ từng đòn tấn công từ đối thủ.
"Thiên Cơ Diệp!! Ngươi còn định chần chừ đến bao giờ!?"
Thiên Cơ Diệp nhàn nhã đứng phía sau, tay kết ấn trận pháp, nhưng mãi chẳng thấy thứ gì được kích hoạt.
Nhưng hắn vẫn không hề dao động, cứ như đang xem kịch mà quan sát trận chiến của Thiên Thư và nam tử cầm đại kiếm trước mặt.
"Một chút nữa thôi, cố lên."
"Cố cái mã cha ngươi!" Thiên Thư không nhịn được mà mắng.
Vốn dĩ nàng muốn che giấu thực lực, chỉ dùng kỹ năng phòng ngự để câu giờ cho Thiên Cơ Diệp, nhưng cái tên này quả thật quá đáng đánh.
"Đành phải dùng đến nó..." Thiên Thư dứt khoát nắm chặt chuôi lưỡi hái, miễn cưỡng đỡ lấy đại kiếm từ nam tử trước mắt rồi bị văng ra xa vài trượng.
"Nói, ngươi đến từ đâu?" Giọng nam tử lạnh lùng vang lên, không cho Thiên Thư một giây để thở, lại một lần nữa lao tới tấn công cô.
"Dừng ở đây một chút, Mạnh Thiên Quân." Thiên Cơ Diệp lúc này mới lên tiếng chen vào, "Mạnh Thiên Quân, đến từ Thiên Đình ở Trung Vực, đúng là ngươi sao?"
"Ngươi cũng có phần." Ánh mắt không chút cảm xúc lướt qua Thiên Cơ Diệp, khí tức Tiên Thiên bát trọng liền bộc phát.
"Bát trọng thiên thì ghê gớm lắm sao?" Thiên Thư bật dậy từ đống đổ nát, khí thế trên người cũng thay đổi rõ rệt.
Từ Tiên Thiên ngũ trọng, nàng bức phá thẳng lên Cửu trọng thiên, tuy nhiên hơi thở lại có phần không ổn định.
"Đã nói với ngươi từ đầu rồi, không nên khiêm nhường, không nên đợi hắn làm gì." Thiên Thư lẩm bẩm một mình, khiến hai người trước mắt khó hiểu.
"Cứ giết, giết, leo lên đỉnh phong, chẳng phải sẽ tìm thấy hắn sao?" Đột nhiên, nàng nở một nụ cười gằn đến méo mó cả khuôn mặt, như hóa điên lao thẳng vào Mạnh Thiên Quân mà không chút suy nghĩ.
"Là ngươi, là ngươi, là ngươi!" Bạch Hạc Tỏa Liêm bốc lên bạch hỏa trắng xóa, vờn quanh.
Mạnh Thiên Quân dùng đại kiếm đỡ đòn, bạch hỏa như được dẫn đường, nhanh chóng lây lan khắp thanh cự kiếm.
Phản ứng nhanh nhạy, Mạnh Thiên Quân lập tức vứt bỏ thanh kiếm đang cầm. Thanh cự kiếm vô chủ nằm lăn lóc dưới đất, chỉ vài phút sau đã bị đốt thành tro.
"Hahahah, ngươi sợ rồi? Ngươi sợ rồi ư? Thiên Cơ Diệp, lão nương bảo ngươi đừng có đứng đó mà xem, mau chóng cùng ta giết chết tên này!"
[ Trang bức điểm + 500.. +1000,... ]
Con số điểm trang bức liên tục tăng lên, Thiên Thư lại càng trở nên điên cuồng hơn, đến mức ngay cả những người quan sát cũng bị nàng vô tội vạ giết chết.
Bản tính đơn thuần, tự nhiên c��a nàng dường như đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một con người khác.
Thiên Cơ Diệp kết ấn, Mạnh Thiên Quân ngay lập tức cảm nhận được một áp lực nặng nề đè lên vai mình.
Nhưng hắn chẳng hề sợ hãi, bởi hắn có lý do để tiếp tục chiến đấu dù có phải bỏ mạng.
"Muội muội... ta sẽ sớm tìm được muội." Hắn khẽ chạm vào chuôi kiếm ngắn bên hông, cuối cùng Mạnh Thiên Quân cũng bộc phát ra chiến lực thật sự.
"Lĩnh vực khai mở - Hắc Động!"
Một không gian riêng biệt, bán kính một trăm mét, ngay lập tức được bao trùm bởi một loại khí lực đặc biệt.
Ở chính giữa là một lỗ đen không ngừng xoay chuyển, với lực hút mãnh liệt khiến Thiên Thư và cả Thiên Cơ Diệp đều phải dốc sức chống đỡ.
"Thiên Thư cô nương, tránh ra một chút!" Thiên Cơ Diệp đứng chắn trước mặt Thiên Thư.
Hắn chỉ khẽ thở ra một hơi, ánh mắt từ nhàn nhã lập tức chuyển sang trạng thái tập trung cao độ.
"Lĩnh vực khai mở - Âm Dương Tràng"
Một nơi nào đó trong Thần Ma không gian.
Xoẹt.
Máu tươi phun ra, một mạng người nữa lại tàn nhẫn bị tước đoạt.
"Đệ tử Đạo Tông, tên này đã là người thứ hai mươi rồi." Trương Dạ lau vết máu trên lưỡi kiếm, không một chút cảm xúc rút nhẫn trữ vật từ tay thi thể dưới chân.
Những người này vốn dĩ là kẻ vô tội thuộc chính đạo, nhưng chính vì họ là chính đạo nên Trương Dạ mới có thể dễ dàng giăng bẫy, bày trận pháp mà kích sát từng người một.
Hắn biết rõ việc này là sai trái, nhưng đúng sai giờ đây không còn quan trọng với Trương Dạ nữa.
Cái hắn hướng tới, chỉ là mục đích cuối cùng.
Thần thức truyền vào, khóe miệng Trương Dạ khẽ cong lên, "Đã tìm được."
Một bản ngọc giản với tiêu đề "Tam Thanh Nhất Khí" hiện ra trong tay Trương Dạ. Hắn áp vào đầu, tiếp nhận vô số thông tin từ bí pháp này.
"Quả nhiên bản Tẩu Vi Phân Thân chính là phần mở đầu của Tam Thanh Nhất Khí. Hắn cũng nên cảm ơn Kỷ Dư." Xem xong, Trương Dạ lập tức bóp nát ngọc giản.
Tuy nhiên, hắn không vội vàng sử dụng ngay bí pháp này. Trương Dạ cần nó cho một kế hoạch có quy mô khủng khiếp hơn nhiều so với hiện tại.
Ngước lên trời nheo mắt, tính đến nay đã năm tháng trôi qua trong không gian Thần Ma này.
Hắn tạm thời đã hoàn thành kha khá việc cá nhân bên trong không gian Thần Ma.
"Cũng đến lúc đón sư tỷ rồi?"
Nhìn sợi chỉ đỏ trên tay ngày càng rõ nét, Trương Dạ không bỏ chạy mà đứng yên tại chỗ chờ đợi.
Đúng vậy, Hoài Thu đã liên tục đuổi theo hắn, còn hắn thì cứ giữ khoảng cách với nàng.
Sở dĩ Trương Dạ cố ý làm vậy là để nàng rèn luyện tâm tính tại nơi khắc nghiệt này.
"Dù sao nàng cũng được sư tôn bảo hộ..."
Nửa ngày sau, Trương Dạ cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng, theo sau là một giọng nói khiến người nghe rợn gáy.
"Sư đệ, ngươi dám bỏ rơi ta sao?"
Phốc xuy.
Ngay sau đó, một mũi giáo đỏ thẫm đâm thẳng tới lưng Trương Dạ, nhưng lại không thể xuyên qua được lớp thân thể Tiên Thiên của hắn.
Trương Dạ không nói đau, nhưng phần lớn là bất ngờ trước dáng vẻ hiện tại của Hoài Thu.
Hoài Thu toàn thân váy trắng đã bị nhuộm đỏ, chiếc hộp đỏ trên tay dường như đã hòa làm một với cánh tay nàng. Đặc biệt, khuôn mặt của Hoài Thu toát lên vẻ cực kỳ đáng sợ.
Đôi mắt vô hồn sâu thẳm ấy không hề chứa bất cứ tia sức sống nào.
"Sư tỷ?"
Vù..
Khóe mắt Trương Dạ rỉ máu, sợi vải đỏ trên tay Hoài Thu đã biến thành một sợi xoắn cuộn, với tốc độ như vũ bão lao thẳng tới tấn công Trương Dạ.
"Tại sao lại bỏ rơi ta? Ta đã làm gì sai? Sư tôn? Sư đệ?" Nàng cứ liên tục lặp đi lặp lại những câu hỏi không rõ đầu đuôi, tấm vải đỏ không ngừng tấn công về phía nam nhân trước mặt.
Gió cát vù vù thổi mạnh, Hoài Thu dường như không có giới hạn, tấm vải càng lúc càng đánh nhanh và mạnh hơn.
Trương Dạ rốt cuộc cũng đành phải nghiêm túc một chút mà chống đỡ lại sự kỳ dị này từ sư tỷ.
"Sư tỷ... không phải ta bỏ rơi, là... là ta có việc cá nhân cần giải quyết!"
"Việc cá nhân ư? Dù vậy cũng không thể để ngươi bỏ rơi ta một mình như thế chứ? Ngươi có biết cảm giác phải một mình chống lại hơn chục người có cảnh giới lớn hơn mình rất nhiều là gì không? Ta không sợ chết, ta cũng không sợ đau, lúc đó ta... ta chỉ mong sư đệ có thể trở về kịp lúc, như ngươi đã từng hứa với ta!!" Mắt nàng trào huyết lệ, điên cuồng tấn công Trương Dạ với đầy phẫn nộ.
"Chết tiệt, điên rồi, nữ nhân này hoàn toàn điên rồi! Giết, không thể giữ lại, kẻ nào cản đường ta đều phải chết!" Trương Dạ nghĩ thầm, đồng thời giữ khoảng cách để không lọt vào tầm đánh của Hoài Thu.
Hắn nắm chuôi kiếm siết chặt trong vỏ, khí thế lập tức thay đổi, hơi thở lạnh lẽo theo đó thoát ra.
"Khoái K..."
Bất ngờ, tay Trương Dạ bị tấm vải từ dưới đất đâm lên, quấn chặt lấy, không cho hắn rút kiếm khỏi bao. Dù năng lượng đang tích tụ ngày một nhiều khiến tay hắn rỉ máu nội thương.
"A Dạ... sư tôn đã phân tích cái tuyệt kỹ này cho ta nghe hàng ngàn lần rồi. Chỉ cần ta không để đệ rút kiếm ra, đệ sẽ bị nó cắn trả đúng không?" Hoài Thu híp mắt cười lạnh, nhìn Trương Dạ chật vật khiến nàng không hiểu sao dâng lên một cảm giác thỏa mãn.
Đùng!!
Chân khí căng tràn, bàn tay Trương Dạ lập tức nổ tung.
"Mẹ nó! Trần Lễ sao lại phân tích kiếm pháp của ta cho con nhỏ đó chứ!?"
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép hoặc đăng tải dưới bất kỳ hình thức nào.