Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 12: Tuyệt Diệt chi pháp

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, không một tia sáng nào lọt qua những tán cây cổ thụ lớn, khiến sơn mạch vốn đã u uất nay lại càng ảm đạm hơn.

Nhìn kỹ hơn có thể thấy ánh gươm trên tay một thân ảnh gầy gò phản chiếu ánh trăng rọi xuống, tạo ra một chút ánh sáng mờ nhạt.

Quả đúng là Trương Dạ, hắn miệt mài săn bắt từ sáng đến giờ. Thanh nguyệt đao nhuốm máu tươi cùng với hành tung quỷ dị khiến người ta vừa nhìn đã nghĩ ngay đến hình ảnh tu la sát thần.

Trương Dạ không đứng im bất động, hắn đang chậm rãi quan sát con mồi của mình. Hắn muốn nắm rõ hơn về cách nó di chuyển, động tác của nó. Hơn hết, hắn muốn từ đó phán đoán được mọi chuyển động của con ma thú, nhằm hình thành phản xạ cho bản thân.

Con cóc bốn sừng, hay còn gọi Tứ Giác Thiềm Thừ, cư ngụ ở cạnh hồ nước. Nếu không đánh lại, nó sẽ nhảy xuống nước tẩu thoát. Sau khi tiêu hóa con mồi, nó chui về tổ đánh một giấc mà không hề hay biết có một bóng hình đang dõi theo.

"Thế thì, ta đoán ngươi cũng chỉ đến thế thôi... Không còn gì để quan sát nữa." Trương Dạ vận dụng Tam Lôi Bộ Pháp, khống chế bước chân hoàn hảo, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đây là điều hắn nhận ra sau khi liên tục khổ chiến từ sáng. Hắn học cách sáng tạo, khai thác triệt để hơn những gì mình đang nắm giữ.

Con thiềm thừ to lớn cao khoảng 3m dùng chiếc lưỡi chứa axit để tấn công kẻ địch. Lớp da chúng dày nên hầu như chúng ch�� biết tấn công theo kiểu bòn rút sức đối thủ, bỏ qua phòng thủ.

"Thí Thiên Toái!"

Trương Dạ tiến đến bên cạnh, hung hăng đâm vào mí mắt đang khép hờ của nó, vận dụng kiếm kỹ, bắn ra hai luồng kiếm khí nổ tung bên trong cơ thể con cóc khổng lồ. Mắt, nội tạng máu me của con Thiềm Thừ bay loạn khắp nơi.

Con ma thú chết tươi mà không rõ nguyên nhân. Da dày thì sao? Ta chỉ cần không đánh vào da là được, đôi mắt ngươi còn có thể cứng đến mức nào chứ?

Viên nội đan lăn ra ngoài, ngay lập tức bị hắn hấp thụ năng lượng bên trong. Cơ thể Trương Dạ lại được bồi bổ thêm một chút, chân khí trở nên dồi dào hơn.

"Bẩn cả người rồi... chậc, đi tắm thôi." Trương Dạ phủi những vết máu và mảnh thịt con cóc dính trên người. Dứt khoát cởi bỏ cả bộ y phục, hắn nhảy xuống nước ngâm mình thư giãn.

"Xoẹt!"

Thế giới này dường như không muốn hắn thoải mái bất kỳ giây nào, một luồng kiếm quang từ đâu bỗng bắn tới Trương Dạ. Theo phản xạ, cảm nhận được nguy hiểm, hắn dùng nguyệt đao đỡ lấy luồng kiếm quang này, rồi trở l��i tư thế cảnh giác, quan sát xung quanh.

"Là ai!? Ra mặt đi!" Trương Dạ hét lớn về phía bụi cây, nơi hắn cảm nhận chân khí vừa được tiêu hao.

"Người chết thì biết nhiều làm gì?" Giọng nói phát ra từ phía đối diện, nhưng Trương Dạ không buông kiếm, nâng cao cảnh giác.

"Vậy thì ra đây chiến một trận!" Trương Dạ nhận định đối phương là con gái qua giọng nói của cô ta, nhưng điều đó cũng chẳng phải chuyện của hắn.

Đáp lại hắn là sự im lặng. Tiếp đó, một đạo quang mang khác lại bắn ra từ cánh phải. Trương Dạ sớm đã đề phòng nên dễ dàng cản được đòn. Thực lực đối phương không cao, nhưng vấn đề nằm ở chỗ hành tung khó đoán.

Thứ đáng sợ nhất không phải là biết mình sẽ chết ngay lập tức, mà là cảm giác sinh mệnh đếm ngược, không rõ mình sẽ bất đắc kỳ tử lúc nào.

Cảm giác này khiến Trương Dạ khó chịu ra mặt, hắn trần trụi lao vào trong cánh rừng, thoát khỏi không gian rộng rãi đó. Hắn không phải chạy một cách vô thức, mà như đã có tính toán từ trước.

Những cái bẫy Trương Dạ đã đặt nhằm tối ưu hóa hiệu quả săn bắt của mình, tuy chỉ có thể tạm thời giữ chân nạn nhân một lát. Nhưng trong chiến đấu, một giây sơ suất cũng đủ để tung ra đòn kết liễu. Trương Dạ cố ý dụ dỗ đối phương vào bẫy để khống chế và tra hỏi, đó vốn là kế hoạch ban đầu.

Chân khí trong cơ thể hắn bỗng dưng bị rút cạn một cách nhanh chóng. Thông thường, Tam Lôi Bộ Pháp có thể duy trì suốt ba buổi, giờ lại cạn kiệt chỉ sau một khắc thôi ư? Trương Dạ hoảng hốt.

Trúng độc rồi! Từ khi nào!? Từ lúc quang mang thứ hai sao!?

Sương mù đột ngột kéo đến. Trương Dạ, bất tri bất giác chân khí cạn kiệt, vô lực chống cự, bị nó cuốn vào bên trong.

"Chậc... báo cáo lại thôi."

Nữ thích khách phía sau tạm ngừng đuổi theo khi thấy vết máu dừng lại trước màn sương mù quỷ dị, bèn tặc lưỡi rồi rời khỏi nơi này.

...

Trương Dạ mịt mờ bước đi xung quanh. Bên trong sương mù là một không gian mờ ảo, dường như vô tận và không có lối thoát.

Hắn cứ đi, đi mãi cho đến khi nghe thấy giọng nói trong ký ức xa xưa khiến hắn không khỏi kích động.

"Tiểu Dạ... Tiểu Dạ của mẹ đấy à?" Một bóng mờ dần hiện ra trước mặt Trương Dạ, đứng yên một chỗ và gọi tên hắn.

"Mẹ...? Là mẹ sao? Thật sự là mẹ sao?" Trương Dạ mừng rỡ chạy đến chỗ bóng mờ của mẹ mà không chút do dự. Nói không nhớ nhà là giả dối, hắn sinh tồn ở nơi này, bất cứ lúc nào cũng lo lắng cho gia đình mình ở thế giới bên kia.

Lý trí của hắn, do hít phải đợt sương mù, dường như cũng bị ảnh hưởng, khiến nhận thức không còn rõ rệt.

Bóng mờ kia quả thật hiện rõ khuôn mặt của mẹ Trương Dạ, Trương Nhã Di. Vẫn là nụ cười hiền từ ấy, những nếp nhăn trên mặt mẹ cũng không thể nào sai được.

Hắn xúc động lao tới ôm Trương Nhã Di vào lòng, mọi cảm xúc ứ đọng, dồn nén đều được hắn giải tỏa. Bởi lẽ, trong lòng hắn, mẹ chính là chỗ dựa, là người quan trọng hơn tất thảy mọi thứ.

"Mẹ... con nhớ mọi người... con không muốn đánh giết, Tiểu Dạ muốn trở về... Nơi này... khốc liệt lắm... con chỉ là sinh viên, đáng lẽ phải được đi học, được vui chơi cùng chúng bạn, chăm sóc mẹ chứ... Tại sao... Tiểu D��� còn chưa báo hiếu cho mẹ đủ..."

"Tiểu Dạ của mẹ đã vất vả rồi... con đã làm rất tốt." Trương Nhã Di hiền từ xoa lưng, vỗ về hắn đầy yêu chiều.

"Con muốn về nhà, ăn một bữa cơm cùng gia đình như bao lần... một điều giản dị nhưng giờ lại thấy thật xa xăm. Từng tiếng nói, tiếng cười của mọi người..."

"Xoẹt!"

Có v�� như ngươi không cần ta gọi dậy nhỉ?

Giọng nói vang vẳng trong đầu. Trương Dạ mặc kệ máu lăn dài bên khóe mắt, Trương Nhã Di đứng bất động ở đó, vẫn ôm hắn như cũ, nhưng hành động xoa lưng đã ngưng hẳn.

Máu tươi của Trương Nhã Di tuôn ra như suối, khiến bụng cô ta đang bị thanh nguyệt đao cắm xuyên, còn bàn tay thì vừa mới hóa thành những rễ cây sắc nhọn. Dần dần, Trương Nhã Di cũng hiện nguyên hình là một con yêu thụ.

Nhưng Trương Dạ vẫn ôm chặt lấy thân hình ấy cho đến khi cảm xúc ổn định trở lại. Ngay từ ban đầu, hắn đã biết rõ đây không phải mẹ mình. Chỉ là khi thấy lại hình dáng ấy, hắn không kiềm được cảm xúc của bản thân, chỉ muốn trút bỏ cảm xúc một trận cho thoải mái.

Trương Dạ run rẩy rút đao ra. Việc kết liễu một thứ có hình dáng giống mẹ mình, thực sự không hề dễ dàng. Hắn yếu mềm, hắn không nỡ, nhưng hiện thực nghiệt ngã đã buộc hắn phải xuống tay. Cảm giác tội lỗi chồng chất, đè nặng lên đôi vai chưa quá đôi mươi của hắn.

"Vậy thì, ngươi là ai? Người xuất hiện trong mơ của ta một lần nhỉ?" Sau khi trút bỏ cảm xúc, Trương Dạ cảm thấy tâm trạng bị dồn nén thoải mái hơn phần nào, hắn thì thào chất vấn.

[Ta là ngươi, và ngươi cũng chính là ta. Nói dễ hiểu hơn, ta chính là một mặt tiêu cực trong con người ngươi.]

"Ý là, ta có đa nhân cách?"

[Ngươi có thể tạm hiểu như thế cũng được, có điều, ta có ý thức riêng mình, tuy chung một thể. Ta tự đặt cho mình cái tên, Bất Nhĩ. Cứ yên tâm, ta sẽ không chiếm quyền kiểm soát cơ thể này khi chưa được cho phép đâu, và ta cũng không đủ quyền hạn để cưỡng ép.]

"Vậy thì ngươi tồn tại chỉ để giao tiếp với ta cho đỡ tẻ nhạt?"

[Không, hai ta sẽ cùng đi đến đỉnh cao của thế giới này. Còn nhớ trước khi đến đây, hệ thống ban cho ngươi thứ gì không?]

"Không, ta chẳng cảm nhận được thứ gì... Chẳng phải là Vô Tự Ma Kinh sao?" Trương Dạ ngay lúc này mới nhớ ra chuyện cũ.

[Không phải, ngươi không thấy mình thành thạo công pháp, võ kỹ rất nhanh sao? Đúng là có quà từ hệ thống, nhưng vấn đề ở chỗ... nó lại truyền vào ý thức của ta. Còn ngươi từ trước đến giờ, hoàn toàn dựa vào ngộ tính của chính mình mà thôi.]

"Thế thì nó là?" Trương Dạ quệt đi vệt máu lệ trên mặt. Ngẫm lại, hắn mới thấy đúng, hắn từng kiểm tra thử nhưng chẳng có chỗ nào bất thường cả.

[Thứ mà hệ thống ban cho, là khả năng đẩy cơ thể ngươi đột phá cực hạn, con bài tẩy dùng để liều chết với đối phương, gọi là Tuyệt Diệt chi pháp!]

Mọi nội dung trong bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free