(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 46: Mạch nước ngầm khởi động
"AHAHAHAHA! Tên nhóc làm tốt lắm!"
"TA TỰ DO!!!"
"Không uổng công Chúa thượng dày công sắp đặt bấy lâu nay, Vạn Sinh Dương ta đã trở về! Thời đại của Quỷ Chủ tái hiện dương thế!"
Từ khối pha lê vỡ tan, hàng loạt giọng nói vang vọng khắp vực sâu. Trương Dạ há hốc mồm kinh ngạc, chưa kịp tiếp thu những gì đang xảy ra.
Hắn kinh hãi nhìn hàng nghìn tia năng lượng xám bạc đang bay lượn, lướt đi trên không trung, hướng về lối ra duy nhất của cái hố đen sâu thẳm kia.
"Dương Thần tiểu hữu, giao kèo giữa chúng ta vẫn còn hiệu lực... Ngươi cứ tiếp tục đi sâu vào Lôi Sa Chi Địa, ngươi sẽ tìm thấy thứ mình cần." Tia năng lượng xám bạc lơ lửng hiện ra trước mặt Trương Dạ nói xong, liền phiêu đãng theo không trung bay đi mất tăm.
Lúc sau, mọi thứ dần trở lại yên tĩnh. Bấy giờ, Trương Dạ mới dần tiêu hóa toàn bộ sự việc vừa xảy ra.
Trương Dạ trầm mặc. Viên đá kia rốt cuộc là cái gì? Những tia năng lượng vừa rồi là linh hồn sao? Vậy những sinh mệnh bị Thái Sơn Cự Nham sát hại đều quy về nơi này? Thế là hắn thất bại ư? Hay là...
Hắn nghĩ đến một khả năng đáng sợ, nhưng đành lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ đó đi.
"Lại còn... Quỷ Chủ? Có vẻ là một tồn tại cực kỳ lợi hại."
"Nhưng trước tiên vẫn phải tìm đường sống cho bản thân đã. Nghĩ lại, giữa ta và Kiếm Ma Tông cũng chẳng cần phải liều mạng đến thế làm gì. Thoát khỏi kiếp nạn này, sau đó ly khai tông môn là được rồi."
Chân vừa chạm đất, ngạ quỷ như tiêu thất vào hư không, biến mất không dấu vết. Thay vào đó, một thông đạo xuất hiện trước mắt hắn sau khi khối pha lê vỡ nát.
Trương Dạ chẳng chần chừ, cất bước đi vào thông đạo. Chân khí hộ thể, tay nắm chặt chuôi kiếm Hắc Tinh, hắn từng bước tiến sâu vào con đường sâu hút, chật hẹp.
Không biết đã qua bao lâu, ánh sáng đỏ nhạt len lói chiếu rọi, soi rõ con đường mờ ảo hắn đang đi.
"Ra rồi."
Bước ra khỏi thông đạo, Trương Dạ lại không hề vui vẻ, mà chỉ cảm thấy một phen hoảng hốt.
Xung quanh hắn, những vết tích chiến đấu loang lổ đầy rẫy trên mặt đất, và Thái Sơn Cự Nhân đang nằm gục bên cạnh đó.
Điều Trương Dạ chú ý không phải là sức công kích của Thái Sơn Cự Nhân, mà là chẳng có lấy một giọt máu hay bất kỳ tàn dư nào của trận chiến sinh tử.
Những thôn dân mà hắn từng thấy căn bản đều là tu sĩ Hậu Thiên thấp giai thất-bát trọng thiên, chống đỡ với một cự đầu hơn hẳn một đại cảnh giới như thế, thì quả là khó lòng mà làm đư���c.
Tiến đến bên cạnh thứ pháp bảo bị nguyền rủa kia, Trương Dạ sờ nắn kiểm tra một hồi: "Còn chẳng có lấy một vết xước? Chuyện gì thế này?"
"Ta biết việc ta phá hủy viên đá sẽ tiêu diệt được nó, nhưng rốt cuộc thôn dân lại có thể dọn dẹp sạch sẽ đến mức này sao?"
"Phải đi kiểm tra."
Nghĩ là làm, Trương Dạ vận chuyển Xuất Khởi Tùy Phong thân pháp, khiến thân thể hắn tựa như cơn gió, nhanh chóng lướt đi về phía ngôi làng.
Khoảng cách giữa các giai phẩm công pháp không phải là nói suông. Về mặt tốc độ, Xuất Khởi Tùy Phong nhanh gấp ba lần khi Trương Dạ vận chuyển Tam Lôi Bộ Pháp, nhưng có một điểm yếu chí mạng là tiêu tốn quá nhiều chân khí.
Chưa đầy năm phút sau, Trương Dạ đã đến ngôi làng theo trí nhớ của hắn. Điều chào đón hắn không phải là những túp lều hay căn nhà cấp thấp thô sơ, mà thay vào đó là một vùng tro tàn của thời xa xưa còn sót lại.
Những căn nhà đều mốc meo, cũ kỹ đến mức rết, rắn đều có thể làm ổ bên trong. Túp lều cũ của thôn trưởng ở cuối dãy thì lại hoàn toàn không tồn tại.
"Mẹ nó... Rốt cuộc là thế nào!?" Trương Dạ hồ nghi nhìn về phía những kiến trúc cũ kỹ tan hoang, hắn lôi mảnh giấy da từ giới chỉ ra xem xét.
"Mới chỉ hơn nửa canh giờ, thay đổi này là không thể nào!?"
Tấm bản đồ bấy giờ lại biến thành một tờ giấy úa màu, chẳng có lấy một vết mực nào hay bất kỳ dấu hiệu đã từng được sử dụng.
"Lại gặp chuyện quỷ dị rồi ư? Rốt cuộc thế giới này, đâu mới là thật?"
Trương Dạ cắn môi, nhớ đến lời thôn trưởng từng nói, hắn xoay người tiến sâu hơn về phía khu rừng.
Hắn có thể không tìm đến Kiếm Ma Tông nữa, mọi kế hoạch hắn đã sắp đặt cũng không hoàn toàn vô ích, chí ít vẫn có thể kiếm về cho hắn chút ít lợi ích.
Mục tiêu ban đầu của hắn luôn là cầu sinh và trở nên mạnh hơn để có thể quay về thế giới cũ.
Tâm tính của hắn qua từng ngày đều dần thay đổi, từ bị thù hận che mờ mắt, giờ đã lấy lại được phần nào sự điềm tĩnh để có thể đánh giá sự việc một cách khách quan nhất.
"Với thực lực con sâu cái kiến, mơ tưởng có thể san bằng được m���t tông môn... Chắc là ta đã xem quá nhiều tiểu thuyết rồi."
"Chậc... thứ đầu tiên phải sửa chữa... là cánh tay này."
Nhìn cánh tay vặn vẹo biến dạng của bản thân, Trương Dạ miệng cắn chặt khăn bông, sau đó dùng tay còn lại chạm vào, từng chút một nắn chỉnh lại cánh tay.
"ARGH!!! HAH!!!"
"Rắc... rắc... rộp..."
Với tinh thần tỉnh táo hơn bao giờ hết, Trương Dạ cảm nhận rõ cơn đau nhức đến từ việc này. Từng đốt xương gãy gập được hắn nắn lại, dần dần quay về quỹ đạo vốn có.
Mặt mày đỏ ửng, nước bọt nhễ nhại thấm ướt chiếc khăn trong miệng hắn. Hắn thở dốc, nằm ngửa ra, tựa vào một gốc cây dưỡng sức.
"Nếu còn để tình trạng này lâu hơn... e rằng ta sẽ chết trước khi kịp đột phá."
Cánh tay gãy không thể lành lại ngay lập tức. Nhìn thương thế đáng sợ kia, ít nhất cũng phải hơn hai tuần mới có thể khôi phục nguyên vẹn.
Trương Dạ nén đau, bó cánh tay lại bằng vải áo, dùng thanh Bạch Nguyệt cố định khung xương.
"Phải làm cho xong nhanh chóng ra khỏi đây..." Xong xuôi mọi việc, hắn lại đứng dậy, ti���p tục đi về phía khe đá rộng nơi hắn từng tạm trú.
Hắn tò mò muốn xem thử hang động nơi hắn từng ở sẽ thành ra cái dạng gì vào lúc này.
Khiến Trương Dạ từ rùng mình chuyển sang kinh hoảng. Không gian trong động này vẫn như cũ, chỉ khác là chiếc giường hắn từng nằm, ấy vậy mà lại là một ngôi mộ chưa đắp.
"Rõ ràng có năng lực của Lười Biếng, tại sao ta lại không miễn nhiễm được ảo giác? Hay nói cách khác... đây không phải là ảo giác?" Cơn ớn lạnh xộc lên tận óc, khiến hắn buốt đầu, Trương Dạ nhanh chóng rời khỏi nơi này.
"Còn ở đây thêm nữa, chỉ sợ ta sẽ chết vì tò mò."
Hắn dựa theo trí nhớ của mình, bước sâu hơn vào cánh rừng sâu thẳm kia.
......
Lạc Vương Thành, một tửu quán sang trọng bậc nhất.
Thiên Thư mặc bộ y phục của Xích Tâm học viện trên người, lạnh nhạt ngồi nhìn chén rượu trên bàn: "Các ngươi nói, tháng tới sẽ có sự kiện lớn xảy ra sao?"
Nhìn kỹ xung quanh, lần lượt là các đệ tử đến từ nhiều tông môn chính đạo khác nhau.
Một người đến từ một tông môn nhị lưu đứng dậy chắp tay: "Sư tỷ không biết điều này ắt là do bế quan quá lâu. Chuyện này cũng chẳng phải là bí mật gì đối với những đệ tử hạch tâm như chúng ta."
"Ta nghe trưởng bối nói, phía Tây có một mỏ linh thạch của Kiếm Ma Tông đang tranh chấp với Ngũ Độc Tông và Xuân Hòa Tông."
Những tông môn mà họ nhắc đến, đương nhiên không thể sánh bằng những tông môn đang ngồi quanh bàn rượu này.
"Mà trong khoảng thời gian sự kiện này xảy ra, các thế lực trong Nam Vực đều sục sôi chuyển động. Các nhị lưu tông môn lại sắp sửa có thêm danh ngạch thế chỗ."
Thiên Thư trầm ngâm. Kiếm Ma Tông vào tháng sau sao? Có liên quan gì đến tên Trương Dạ không nhỉ?
Lát sau, Thiên Thư cất giọng: "Ý các ngươi là, mỏ linh thạch lần tranh đoạt này sẽ được chia đều cho các thế lực cùng góp sức?"
Người kia tiếp tục nói: "Theo như ta biết, ngoại trừ năm vị đạo hữu có mặt ở đây, còn có một tông môn tên là Tầm Thú Tông tham gia. Còn về sâu hơn thì ta không rõ."
Bỗng Thiên Thư bùng phát khí tức, khiến bàn rượu vỡ nát, trầm giọng nói: "Xích Tâm học viện chúng ta không có phần? Hay là các ngươi không xem Xích Tâm học viện chúng ta ra gì?"
Cả phòng thất kinh, vội vàng xoa dịu vị sư tỷ băng lãnh trước mặt: "Sư tỷ chớ nóng giận... chúng ta báo tin cho ngươi, cũng là đã tính ngươi vào rồi... Huống hồ, Xích Tâm học viện đã sớm nhận được tình báo, chẳng bao lâu nữa sẽ đến tai tỷ thôi..."
Thi��n Thư vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ như vậy liền quay người rời đi khỏi phòng.
[Chúc mừng ký chủ nhận +100 điểm trang bức thành công]
"Sắp gặp lại nhau rồi sao? Trương Dạ ơi, Trương Dạ à... Ngươi là phe ta hay địch đây?"
..............
Bấy giờ, Trương Dạ đang độc bước trên con đường mòn của khu rừng. Vẻ mặt hắn hớn hở khi nghe thấy tiếng sấm đã rất gần bên tai.
Từng ngọn cây cao vút che khuất tầm nhìn phía trên, khiến hắn dường như chẳng thể quan sát được gì nhiều.
"Cái đấu khí thời không chết tiệt này thật khó tu luyện... dường như không hề có bất kỳ tiến triển nào."
Mấy lần hộc máu, tưởng chừng sẽ giúp Trương Dạ có được con át chủ bài khác, nhưng hiện thực lại tát bôm bốp vào mặt hắn khi mà lượng đấu khí li ti kia không hề tăng lên dù chỉ một chút.
"Lại ngã rẽ?"
Trước mắt hắn hiện ra hai lối đi khác nhau, bị một khe núi dày chắn ngang. Trương Dạ nghĩ một lát, bèn rẽ sang trái tiếp tục hành trình.
Không gian xung quanh bởi càng đi sâu vào lại càng tối tăm, ánh sáng đỏ nhạt cũng d��n khuất hẳn. Đồng tử màu tím của Trương Dạ tự động phát ra công năng, mà hắn chẳng hề hay biết điều gì đang phát sinh.
Đi được một lúc hắn chợt khựng lại. Phía xa đang có một nhóm hai người, gồm một trai một gái, đang đàm đạo với nhau.
Nhằm không đánh rắn động cỏ, Trương Dạ nấp sang một bên, vận Thiết Huyết Ma Y, quan sát động tĩnh ở khoảng cách vừa phải.
Nữ tử hỏi nam nhân: "Trần sư huynh, sư tôn tại sao lại làm thế?"
Nam tử thanh tuấn, khí chất phong trần tên Trần sư huynh kia đáp: "Ý của sư tôn, ta cũng không thể biết được ngọn nguồn. Nhưng chắc chắn không có hại cho chúng ta."
Nữ tử nghe vậy cũng gật đầu tỏ vẻ đồng tình, lẳng lặng nhìn về phía trước.
Lúc này, Trương Dạ trong bộ dạng thư sinh, vẻ mặt chất phác, phúc hậu như một quân tử, tay cầm quạt phây phẩy, bước ra: "Khụ, thứ lỗi vì đã cắt ngang lời. Tiểu sinh vô tình đi lạc vào nơi đây. Chẳng hay vị huynh đài này có thể cho ta biết đây là đâu không?"
Cặp nam nữ nghe thấy thanh âm từ phía sau lập tức giật mình cảnh giác. Đối phương rõ ràng không có khí tức? Chẳng lẽ là thuật ẩn nặc?
"Không sao, bọn ta không ngại kết thiện duyên. Chỗ hiện tại chúng ta đang đứng là sâu bên trong Lôi Sa Chi Địa. Nghĩ đến huynh đài vô tình lạc vào mà vẫn sống sót, cũng thật kỳ lạ." Trần sư huynh thấy hắn không vọng động, bèn cong môi cười, tỏ ra thiện chí.
Toàn bộ nội dung chương truyện này là tài sản độc quyền của truyen.free.