(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 5: Vây giết vượt cấp
Một luồng kiếm quang từ phía sau chợt lóe lên, dứt khoát chém bay đầu tên thổ phỉ đang trêu đùa nữ tu sĩ yếu ớt.
Tên thổ phỉ hiển nhiên không ngờ rằng, trong giây phút lơ là cảnh giác, hắn lại bị kẻ khác đánh úp. Đến khi kịp nhận ra, mọi chuyện đã quá muộn, hắn bỏ mạng mà mắt vẫn trợn trừng.
"Đã ra tay rồi... tiếp theo... không được dừng lại!" Trương D�� quyết đoán nhập cuộc, phối hợp cùng hai người trông có vẻ là dẫn đầu đoàn kia. Một giây do dự cũng có thể dẫn đến kết cục hoàn toàn lệch khỏi những gì hắn đã sắp đặt từ đầu. Trương Dạ lúc này gạt bỏ mọi cảm xúc, hoàn toàn để lý trí kiểm soát.
Máu tươi bắn ra từ cổ đồng loại, nhưng hắn nào có thời gian mà kinh tởm hay suy nghĩ, lập tức quay người sang tiếp tục tham chiến, phản công hai tên còn lại.
"Tam đệ!!!! Tiểu tử, ngươi phải chết!!!" Một tên thổ phỉ chú ý tới liền hét thảm, dồn sức tấn công mạnh hơn khiến Lâm Khắc đang đối đầu phải vất vả chống đỡ. Sức mạnh của hắn khi cuồng nộ đã khiến Lâm Khắc trúng một kiếm, đứt lìa cả cánh tay.
"Lâm Khắc sư huynh!!!" Nữ tử Hiên Viên bên cạnh chứng kiến đồng đội mình bị trọng thương, vội vàng kinh hãi kêu lớn.
Lâm Khắc hét thảm, nhưng ý chí cầu sinh vẫn rất mãnh liệt. Hắn lập tức chuyển sang cầm kiếm bằng tay còn lại để tiếp tục chống đỡ, bất chấp cơn đau đớn từ cánh tay phải đang chảy máu không ngừng.
"Tiếp tục, để ta đánh từ phía sau, đừng để hắn có cơ hội thở!" Trương Dạ hét lớn rồi dùng tốc độ của Tam Lôi Bộ Pháp, lao vụt vào cánh rừng.
Không lâu sau đó, hắn lại vọt ra từ phía sau tên thổ phỉ đang giao chiến với người được gọi là Hiên Viên, vung kiếm. Kiếm liên tục chém vào lưng thổ phỉ, gây ra sát thương. Trương Dạ căn bản chẳng có đòn kiếm kỹ nào đủ linh hoạt để sử dụng trong tình huống này. Nên hắn chỉ có thể vung kiếm đánh thường, khiến tên thổ phỉ phải phân tâm, vừa đỡ đòn phía sau, vừa chống trả phía trước.
Tên thổ phỉ nằm trong thế gọng kìm, nhưng vẫn đủ sức câu kéo, chờ đợi tên còn lại đến hỗ trợ.
"Chết tiệt... Thực lực cách biệt là một khoảng cách đáng sợ... Bình tĩnh nào..."
Vết kiếm nông cạn vì lòng Trương Dạ đang loạn và rối bời, khiến từng nhát kiếm khó lòng phát huy hết khả năng, không đủ sức đoạt mạng đối phương. Lý thuyết có thể hoàn hảo, nhưng khi thực hành, hắn mới thấy hoàn toàn khác biệt. Đối phương hành động khó lường, lại thêm vết kiếm quá nông, đủ loại vấn đề phát sinh trong trận chiến.
"Hỏa Đao Trảm!" "Băng Tích Kiếm!" Từng võ kỹ lần lượt được thi triển, ép lui đối phương. Lửa băng chạm vào nhau, thổi bùng lên một làn khói dày đặc bao phủ xung quanh khu vực.
Nơi này đã trở thành một bãi chiến trường hỗn loạn, máu tươi lênh láng, khói lửa mịt mù và những tiếng đao kiếm va chạm không ngừng.
Phía Lâm Khắc, hắn đang đơn phương chịu hành hạ khi chỉ còn biết dùng công pháp sở trường để chống đỡ. Từng ngụm máu tươi liên tục trào ra, hắn lúc này đã như đèn cạn dầu. Tên thổ phỉ đối đầu với Hiên Viên nữ tử có vẻ đã gần cạn kiệt đến cực hạn khi phải tiêu hao lượng lớn linh lực để chống đỡ cả hai người. Vừa phải phòng thủ phía trước, lại vừa phải đề phòng đòn hiểm từ phía sau, tâm trí hắn đã mệt mỏi, sự tập trung cũng suy giảm đáng kể.
"Tâm Ảnh Kiếm!" Thứ Trương Dạ chờ đợi chính là thời khắc đối phương bị bào mòn hoàn toàn như lúc này.
Trương Dạ đâu để hắn có thời gian nghỉ ngơi, lập tức thi triển kiếm kỹ đâm thủng tim hắn từ phía sau lưng, nhân lúc hắn đang hồi sức.
"Ngươi đã bỏ qu��n ta rồi sao? Đền mạng đi! Lãng Đao Khí Trảm!" Tên thổ phỉ đang giao chiến với Lâm Khắc đã từ bỏ mục tiêu lúc nào không hay, quay sang nhào tới tấn công Trương Dạ.
"Cẩn thận!!" Lâm Khắc biết mình đã thất trách, đành hét lớn để cảnh cáo.
"Tam Lôi Bộ Pháp!" Một luồng đao khí bay đến chém vào một bên vai Trương Dạ. Trương Dạ sớm đã có chuẩn bị, lập tức thi triển bộ pháp, né sang một chút nhưng vẫn phải hứng chịu 1/4 sát thương từ đòn đánh của tu sĩ lục trọng vào cánh tay. May mắn tay cầm kiếm vẫn lành lặn, máu tươi bắn ra từ cánh tay trái cũng không khiến hắn dừng lại hành động liều lĩnh.
"Lúc này không xông lên thì còn đợi đến bao giờ!? Ba đánh một!"
Adrenaline lúc này dâng cao, khiến cơn đau phần nào vơi đi. Tay cầm kiếm, hắn xông lên cùng Hiên Viên và Lâm Khắc, dù cả hai cũng đã trong trạng thái đèn cạn dầu. Tên thổ phỉ còn sót lại cũng chẳng còn ở trạng thái đỉnh cao, bị cả ba người đồng loạt tấn công. Hắn chỉ đành vung đao chống đỡ một bên, rồi lại bị hai bên còn lại kết liễu.
"Tâm Ảnh Kiếm!" "Xích Tiêu Kiếm!" "Băng Khí Trảm!" Đồng loạt từ ba hướng, cả ba thi triển chút sức lực còn lại của bản thân vào đòn cuối cùng, thành công sát hại tên thổ phỉ một cách tàn nhẫn, khi hai thanh kiếm đâm xuyên qua hai nơi yếu hại trên thân hắn.
"Làm được rồi sao...? Lại là vượt giai cơ đấy..." Cô gái tên Hiên Viên kích động nhìn về phía đồng đội của mình. Ngay sau đó lại cúi đầu buồn bã, bởi hậu quả lần này quá lớn, tất cả đồng môn đều đã bỏ mạng.
"Mấy tên này... chẳng qua là... khụ... lạm dụng thủ đoạn tà ác để tấn giai mà thôi... chưa thể tính là một tu sĩ lục giai thực thụ đâu." Lâm Khắc một bên nén đau, thở dốc nói.
"Thứ này e rằng phải đa tạ vị đạo hữu đây, dám hỏi huynh là?" Lâm Khắc gục người, cay đắng nhìn về phía Trương Dạ. Bây giờ hắn đã phế đi một tay, khiến thực lực giảm mất năm phần.
Trương Dạ thở dốc ngồi xuống, ăn một viên đan dược điều tức, không đáp lời. Một khắc sau liền ngồi dậy, quan sát cả hai. Khuôn mặt hắn dính đầy máu me, khiến người khác khó mà nhận ra, và cũng tô thêm vẻ hung tàn sau trận chiến vừa rồi.
"Cảm ơn thì không cần... Chỉ là, nếu không có ta xuất hiện, e rằng mọi chuyện đã tệ hơn rất nhiều rồi nhỉ? Ta là Thiên Huyền, đệ tử Kiếm Ma Tông. Còn các vị?" Trương Dạ ôm một tay bị thương, cố ý để hai người xem, yếu ớt đáp.
"Hiên Viên Như Nguyệt, đệ tử Băng Cốc." "Lâm Khắc, đệ tử Tử Tiêu Tông." "Bọn ta vốn đi làm nhiệm vụ... Nhưng không may gặp phải hiểm nguy. Thiên Huyền huynh đã cứu bọn ta một mạng không tiếc thân mình, ân tình này, Lâm mỗ xin khắc ghi!" Lâm Khắc đứng dậy gục người chào Trương Dạ, rồi lập tức quay lưng bước đi. Hắn không quên thu thập từng thi thể vào nhẫn trữ vật.
"Ta cũng vậy, đa tạ. Mặc dù chính tà khác biệt, nhưng ta vẫn thiếu huynh một mạng." Hiên Viên Như Nguyệt chắp tay cúi chào Trương Dạ. Sau khi thu dọn xác đồng môn, nàng cũng bước theo cùng vị sư muội may mắn thoát chết kia.
Cả hai hoàn toàn hiểu được ý của Trương Dạ, đều ngầm hiểu và chấp nhận rời đi, để lại thành quả cho Trương Dạ hưởng hết. Nếu không đưa thì còn cách nào khác? Chẳng lẽ còn muốn ta nhỏ nhen tính toán với ân nhân, hay liều chết với tên hung thần phiền phức này sau khi đã kiệt sức?
"Liệu có còn gặp lại huynh ấy không?" "Không biết được, đại đạo khác biệt."
Trương Dạ nở một nụ cười thỏa mãn, quay sang nhìn ba thi thể nằm rải rác kia. Kế hoạch thành công khiến hắn vô cùng thỏa mãn, tuy có thương tích hơi sâu ngoài ý muốn vì chân khí không thể tồn tại ở phần thân trên khi thi triển bộ pháp. Hắn có thể né được đòn đó, nhưng nếu quá toàn vẹn thì chẳng có cớ để lấy được thứ mình cần, và ít nhất thì hắn chưa muốn gây sự với ai.
Trương Dạ ban đầu nghĩ, không nên dây vào phiền phức. Nhưng hắn thật sự rất thiếu thốn tài nguyên. Ba tên này dường như đã làm việc này không chỉ một lần rồi, nên chắc chắn sẽ có nhiều thứ giá trị. Chưa kể, hắn cũng đã có đường lui cho bản thân nếu tình huống không quá bế tắc.
"Nghĩ lại, kế hoạch lần này vẫn là do ta quá nông nổi và kiêu ngạo. Vốn có thể dùng phương pháp khác để đạt mục đích... đành rút kinh nghiệm vậy."
Tổng kết, hắn thu được 1200 linh thạch và một thanh pháp bảo hoàng phẩm Tật Phong Đao. Điều quan trọng nhất mà hắn muốn thử là... Trương Dạ đặt tay lên từng thi thể.
"Vô Tự Ma Kinh!" Từng luồng tử khí ăn mòn, chui vào trong thân thể qua lòng bàn tay hắn. Chân khí và tử khí bài xích lẫn nhau, đấu đá kịch liệt trong cơ thể Trương Dạ. Thiên địa này không chỉ có mỗi linh khí mà thôi, mà còn tồn tại các loại khí khác như ma khí, yêu khí, long khí... Đối với tử thi, tất nhiên sẽ xuất hiện tử khí khi sinh khí khô cạn.
"Thiên phú, dung hợp!" Hai luồng khí bị cưỡng chế hòa vào nhau, tạo thành một dòng khí màu tím, trực tiếp thay thế linh khí trong cơ thể và chảy xuôi khắp kinh mạch. Đúng vậy, hắn chọn cho mình thiên phú dung hợp, dung hợp mọi thứ thành một thể. Bởi nếu không có Vô Tự Ma Kinh, hắn cũng sẽ tu luyện nhiều loại chân khí để hòa hợp vào nhau. Vô Tự Ma Kinh không khác gì con đường tắt để hắn đạt được mục đích nhanh nhất.
"Thế mà lại thành công thật? Còn thuần khiết hơn cả chân khí... Khoan đã, đừng đột phá lục trọng!" Trương Dạ nóng lòng muốn thử nghiệm, nhưng đành gác lại, bởi hắn sợ rằng, chỉ cần vận dụng chút sức cũng sẽ khiến bình chướng bị phá vỡ.
"Tam Lôi Bộ Pháp!" Sương mù dần bao phủ xung quanh. Trương Dạ cũng chẳng ngu ngốc mà ở lại, phóng như bay ra khỏi Bách Thú Sơn Mạch, bởi chưa từng ai lạc vào sương mù mà có thể toàn vẹn thoát ra được. Hắn vận dụng toàn bộ khí lực để chạy ra khỏi sơn mạch, bỏ qua cả ý định trả thù Bá Hùng. Theo tu vi tinh tiến, tốc độ của hắn cũng được cải thiện, trở nên nhanh hơn. Chẳng mấy chốc, hắn đã rời khỏi chân núi và hướng về tông môn.
Qua lần lịch luyện này, thứ hắn nhận được vượt xa so với mong đợi. Từ việc công pháp có thể hấp thu tử khí, đến việc trải nghiệm cảm giác giết người. Trương Dạ đi đến Nhiệm Vụ Điện lãnh thưởng ba con Vĩ Lang trong nhẫn trữ vật của mình, rồi nhanh chóng quay về gian phòng.
"Phù... cuối cùng cũng được nghỉ ngơi..." Trương Dạ ngã xuống giường, thở nhẹ một hơi, mắt lim dim, dần chìm vào giấc ngủ sâu.
4 ngày sau tại Kiếm Ma Tông.
"Đã lâu lắm rồi... chưa từng được ngủ một giấc như thế này... chẳng muốn tỉnh lại chút nào." Trương Dạ hé mắt nhìn quanh, tay dụi mắt, vươn vai sau giấc ngủ dài. Cuộc sống mưu sinh khó khăn ở cả thế giới này lẫn thế giới cũ khiến hắn gần như chẳng thể chợp mắt quá ba tiếng. Nên việc ngủ với hắn quả là quá xa xỉ. Lần này hắn ngủ một mạch đến bốn ngày liền.
"Được rồi... giờ thì ta là đại gia rồi, đi tìm hiểu thêm vài quyển võ kỹ nào..." Chỉ có mỗi Tâm Ảnh Kiếm khiến hắn quá dễ bị bắt bài. Trương Dạ lại cất bước đi đến Tàng Thư Các, miệng vẫn nhai chút Tích Cốc Đan cho vơi cơn đói.
"Tiểu tử lại đến à? Ồ? Thay đổi nhiều lắm đấy..." Các lão gật gù săm soi hắn, ánh mắt sắc bén như thể nhìn thấu toàn bộ con người hắn.
"Cái đó... các lão... ta chỉ có Ly tỷ thôi... không có hứng thú với nam nhân cao tuổi..." Trương Dạ giả vờ làm bộ mặt e thẹn, ngại ngùng đáp trả lão.
"Lượn!!" "Tiểu tử lên đời, khỏi cần nhắc nhở ta làm gì." Trương Dạ cười ha hả, chạy tọt vào bên trong, không quên để lại 300 khối linh thạch cho lão.
Nội dung này được biên tập lại đặc bi���t cho truyen.free, giữ trọn vẹn tinh hoa nguyên tác.