Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 63: Gián tiếp chạm trán!!

"Ngươi hưởng được bao nhiêu lợi lộc từ chuyện này?" Trương Dạ bình thản ngồi trong phủ thành chủ, vừa nhâm nhi chén trà vừa chất vấn người ngồi đối diện.

Chí Dương ngồi đối diện, thất thần trả lời từng câu hỏi một: "Thiên Cơ Diệp hứa sẽ cho ta tài nguyên và công pháp để tu luyện sau khi hắn đăng đỉnh..."

"Đã nhận được gì rồi? Nói rõ xem."

"Ta đã nhận được một bộ công pháp và một lượng nhỏ Tụ Khí Dịch đủ để tấn thăng Hậu Thiên tứ trọng cảnh... Đây là lần thứ hai, cũng là lần cuối cùng ta hợp tác với hắn. Lần trước là ở Hỏa Cốc Thôn."

Trương Dạ nhíu mày. Điều này có lợi gì cho Thiên Cơ Diệp chứ? Tại sao hắn không trực tiếp ra tay sát hại mà cứ phải chờ đợi?

"Thực lực của Thiên Cơ Diệp thế nào?"

Chí Dương chợt im lặng một lúc lâu rồi mới đáp: "Không rõ. Mỗi lần hắn ra tay đều bảo ta rời đi trước, nhưng kết quả sau đó lại khiến người ta kinh sợ. Khu vực bị hắn thi pháp... cứ như thể chưa từng tồn tại."

Đây rồi, mấu chốt của vấn đề là ở đây! Trương Dạ cười thầm trong lòng, nắm được đường lui liền hào hứng hỏi: "Ngươi rời đi bằng cách nào!? Bây giờ có cách nào rời khỏi Nam Đường Trấn không!?"

Bên ngoài, tiếng hò hét và tiếng bước chân dồn dập vẫn ầm ĩ vang lên, mọi người đang điên cuồng tìm kiếm Trương Dạ, nhưng chẳng ai ngờ được hắn lại đang ở trong phủ thành chủ.

"Có một trận pháp dịch chuyển... nằm ngay dưới giường của Đại Minh..."

"Ngoài ngươi ra, còn ai biết chuyện này không? Kích hoạt thế nào?"

"Chỉ có Thiên Cơ Diệp thôi, vì trận pháp này là do hắn bày ra... phải dùng linh thạch để kích hoạt."

Nghe nói kẻ sắp đặt cũng là Thiên Cơ Diệp, Trương Dạ không khỏi nhíu chặt mày: "Khoan đã, hắn vì sao lại muốn tàn sát mọi người?"

"Không biết."

"Mắt trận là gì? Nằm ở đâu?"

"Không biết."

"Câu hỏi cuối cùng, có phải ngươi đã khiến dân trấn bị nguyền rủa không?"

Chí Dương thờ ơ gật đầu đáp: "Thiên Cơ Diệp đưa ta một túi tóc đen, bảo ta rải xuống nguồn nước... Ta thấy có điều lạ nên không dám uống nước từ đầu nguồn, mà chỉ dám lên Trung Đô trữ nước về nhà."

"Thế thì ngươi là đồng phạm, cũng chẳng cần sống tiếp nữa." Ánh mắt Trương Dạ lạnh đi, hắn vung tay nhẹ nhàng chém bay đầu Chí Dương, khiến máu tươi phun lên như suối.

Tử khí bị Vô Tự Ma Kinh tự động vận chuyển hút lấy, ngay lập tức bổ sung vào thể nội. Trương Dạ đưa tay, hóa ra một chất lỏng đen bao lấy thi thể, từ từ tiêu hóa nó.

Một phần ký ức của Chí Dương chảy vào đại não hắn.

Toàn bộ đều là ký ức thơ ấu, vô dụng. Cứ ngỡ có thể biết được điều gì đó để thay đổi tình hình, nhưng thể loại sưu hồn này khác gì đánh cược đỏ đen đâu chứ? Trương Dạ hậm hực mắng thầm trong lòng.

Mười phút sau, Trương Dạ trở lại bình thường. Chân khí đã đầy ứ nên phần lực lượng vừa hấp thụ liền chảy vào bồi bổ cho lượng quỷ khí, ma khí, lôi khí đang hao hụt.

Chí Dương giờ đây chỉ còn lại một bộ xương khô sau khi bị Trương Dạ nhả ra khỏi cơ thể.

"Rốt cuộc huynh là thứ gì vậy, Dạ huynh?" Lúc này, một giọng nói vừa quen thuộc vừa lạ lẫm vang lên bên tai Trương Dạ.

Da đầu Trương Dạ tê rần một trận. Hắn ngoái về sau, nhìn về hướng thanh âm phát ra, mày kiếm không khỏi nhíu chặt lại: "Tú đạo sĩ? Sao ngươi vẫn còn ở đây?"

Trong lòng hắn trở nên đề phòng, sẵn sàng tinh thần có thể liều chết, đồng quy vu tận bất cứ lúc nào.

Trương Dạ hít sâu một hơi, thở nhẹ ra, nhìn về phía Tú Đông Phong đang dửng dưng bước đến. Trong lòng hắn, ý nghĩ liều lĩnh đánh loạn xạ: "Tú đạo sĩ tu vi cao hơn ta không chỉ một hai bậc... Nếu có xích mích, ta cũng phải khiến hắn mất một chút da thịt, dù sao chết cũng chẳng phải lần đầu của mình."

"À phải rồi, Dạ huynh, mấy tháng trước huynh có biết về sự việc thiên đạo nguyền rủa không? Chuyện về một người tên Trương Dạ, cấu kết với Ma Tổ ấy."

"Ai mà chẳng biết chuyện đó chứ? Tú huynh hỏi vậy có vấn đề gì sao?" Lòng Trương Dạ run khẽ. Chẳng lẽ, bại lộ rồi?

"Ta chỉ là cảm thấy huynh rất quen thuộc, lại còn trùng tên nữa chứ. Nhưng chắc không phải đâu, Trương Dạ kia là nhân tộc cơ mà." Tú Đông Phong nhún vai, tỏ ý không có gì.

"Tú đạo sĩ nghĩ nhiều rồi. Vậy thì ta có việc, xin đi trước một bước." Trương Dạ cất bước, đi ngang qua Tú Đông Phong đang chặn trước cửa.

Hắn muốn tránh mặt vị ôn thần này càng sớm càng tốt, bởi hắn không tài nào đọc được ý nghĩ của Tú Đông Phong, cũng chẳng rõ mục đích của đối phương là gì. Đối với những thứ không hiểu rõ bản chất, con người luôn nảy sinh một nỗi sợ hãi.

Lúc Trương Dạ đi ngang qua, bên tai hắn khẽ có thanh âm truyền vào: "Bây giờ huynh ra ngoài, cái chết là điều không thể tránh khỏi."

"Có ý gì?" Trương Dạ khựng lại, hỏi: "Thỉnh chỉ giáo?"

Tú Đông Phong nở nụ cười, xoay người nhìn Trương Dạ tiếp lời: "Hay ta nên gọi huynh là Vô Huyền lão sư đây? Đừng căng thẳng, ta không có ý định dây vào chuyện của các ngươi."

"Chỉ là muốn cho huynh biết một điều, Thiên Cơ Diệp dường như đang tìm kiếm huynh, và lần này hắn rốt cuộc cũng dốc toàn lực rồi."

Toàn thân Trương Dạ như bị đối phương nhìn thấu. Hắn biết đây là lúc Tú Đông Phong đang dùng thần thức thăm dò, vội vàng thả thần thức ra đối chọi, ngăn cản đối phương.

"Đạo sĩ, thông tin này ta có thể cảm ơn, nhưng làm như vậy chẳng phải là đang trực tiếp vả mặt ta sao?" Khóe môi Trương Dạ cong lên một nụ cười giả tạo, nhìn thẳng vào Tú Đông Phong đáp.

"Là trả ơn bình rượu huynh đã cho lúc trước thôi. Còn giờ thì hành xử thế nào là tùy huynh. Bần đạo xong phi vụ này cũng nên về núi thôi, nhân gian thật lạnh lẽo nha." Tú Đông Phong cũng trưng ra vẻ mặt tiểu nhân, đáp lễ y như Trương Dạ.

"Vậy cáo từ." Không rảnh nghe tên này nói nhảm, Trương Dạ để lại một câu rồi thoắt cái biến khỏi phủ chủ.

"Vô Huyền à? Thú vị thật, ngươi lừa được ta chứ đời nào lừa được hệ thống baba?" Tú Đông Phong nhìn ra khung cửa sổ xa xăm, lắc đầu lẩm bẩm: "Nên đi kết toán nhiệm vụ lĩnh th��ởng rồi."

Tú Đông Phong cũng thoắt cái biến mất ngay lập tức. Ít phút sau, phủ chủ đã chật ních người tràn vào, cổng chính được mở toang dưới tác động của lực lượng thần bí nào đó.

"Thành chủ chết rồi!!"

"Là Vô Huyền!! Hắn không có ở đây!!"

Ngay phút tiếp theo, Trương Dạ đáp xuống trước cửa nhà Đại Minh. Tay hắn vừa vặn chiếc nắm cửa hé ra một chút thì chợt khựng lại.

Tay Trương Dạ run rẩy, mồ hôi chảy lênh láng trên trán. Hắn cảm nhận được khí tức đáng sợ đang phát ra từ nơi đây!

Có nên không? Chỉ cần đẩy cửa vào, dùng trận pháp thoát khỏi đây là được.

Nhưng hắn lại không dám. Khí tức này, hắn từng cảm nhận một lần ở Lôi Sa Chi Địa khi đối đầu với Hoắc Thường Sơn, chính là cảm giác đó.

Cảm giác của con sâu cái kiến đối đầu với thần linh uy quyền.

Liễm Khí Quyết luôn được vận chuyển bất kể lúc nào. Nếu đối phương là Niết Bàn cường giả thì hắn toang thật rồi.

May mắn thay, ba phút tiếp theo vẫn không có động tĩnh nào. Trương Dạ bèn bỏ chạy khỏi nhà Đại Minh.

"Khí tức này... ngoài Tú Đông Phong ra, thì e rằng chỉ có thể là Thiên Cơ Diệp?"

"Hắn không phát hiện ra ta... Liễm Khí Quyết chỉ có thể che giấu được trong phạm vi một đại cảnh giới thôi. Vậy suy ra, Thiên Cơ Diệp chính là Tiên Thiên!"

Trương Dạ vận dụng Tẩu Vi Phân Thân, tạo ra một phân thân y đúc mình với thực lực ba phần.

"Ngươi hãy đi ra cánh đồng sau nhà Thư lão, phá hủy con bù nhìn!! Tiện thể lôi kéo sự chú ý của người dân nhiều nhất có thể!"

Phân thân hiểu ý, bắn vọt về hướng cánh đồng. Còn Trương Dạ thì nghiễm nhiên dịch dung, trà trộn tham gia vào cuộc tìm kiếm chính mình.

"Tìm thấy rồi!! Hắn đang ở đồng lúa!!"

"Mau mau đi truy bắt!!"

"Tiên sư cứu mạng!! Ta tìm thấy Vô Huyền rồi!"

Từng đợt tiếng hét gào phấn khích vang lên, vô số viễn cảnh tương lai tươi đẹp hiện ra trong đầu mỗi người.

Nơi hoang tàn vốn có khí hậu khắc nghiệt, giờ đây lại bị đám đông chen chúc khiến không khí càng trở nên nóng bức. Dần dần, một cái nóng kỳ lạ vô thức tăng lên trong im lặng mà không hề ai hay biết.

Da của mọi người đã đỏ ửng từng mảng do nhiệt độ, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai quan tâm đến.

Duy chỉ Trương Dạ là người cảm nhận rõ sự khác thường. Chuyện gì thế này? Cái nóng bây giờ chẳng là gì đối với tu chân giả như hắn, nhưng nó vẫn đang tăng lên mà không hề có dấu hiệu dừng lại.

Không thể nào!? Chẳng lẽ...

Trong lúc Trương Dạ nghĩ đến điều ngoài ý muốn, Thiên Cơ Diệp đã xuất hiện trước mặt phân thân của hắn. Ánh mắt y không mang bất kỳ một tia cảm tình nào.

Thiên Cơ Diệp nhàn nhạt nói, giọng điệu mang theo uy lực và khí thế báo tử cho người đối diện: "Không phải ngươi. Ngươi không phải người mà ta tìm. Chết đi!"

Thanh âm của Thiên Cơ Diệp dường như mang theo một cỗ lực lượng quy tắc nào đó. Phân thân vốn đang bình thường bỗng dưng nổ tung, khiến đất đá, rơm rác, bụi mù chân khí bay loạn che phủ khắp xung quanh.

Trương Dạ chứng kiến hết thảy cảnh tượng đó, không chút do dự liền chạy về hướng nhà Đại Minh, hòng kích hoạt trận pháp dịch chuyển.

"Mắt trận không phải là bù nhìn!? Thế thì còn có thể là cái gì được nữa!?"

"Nhưng dù sao cũng đã thành công dụ được hắn ra bên ngoài, xem như đã tẩu thoát thành công."

Tuyệt phẩm này thuộc về truyen.free, được chăm chút kỹ lưỡng từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free