Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 66: Phản chiếm Nam Đường!

Rào chắn vỡ nát, quỷ dị tràn lan khắp mọi ngóc ngách.

"Đây là 'Quỷ dị tìm tới' trong lần tiên đoán trước sao?"

"Cũng chẳng có gì ghê gớm, ngược lại còn có thể góp phần vào kế hoạch của ta." Thiên Cơ Diệp âm thầm quan sát từ phía trên và nhận định.

Bát Quái đồ khẽ động, toàn bộ Nam Đường Trấn chia thành hai nửa trắng đen, phát sáng rồi vụt tắt. C��ng lúc đó, Thiên Cơ Diệp lẩm nhẩm niệm: "Vô cực sinh thái cực, thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng... Tứ tượng sinh bát quái!"

"Thiên Cơ bí pháp: Âm Dương Phệ Nhật!"

Bên ngoài Nam Đường Trấn, khói lửa mịt mù tràn lan khắp các căn nhà xen lẫn cánh đồng lúa.

Mùi cỏ cháy hòa cùng mùi máu tỏa ra khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng phải nhăn mũi.

Một tu sĩ Hậu Thiên cửu trọng hét lên bên ngoài cổng chính sau khi rào chắn tan vỡ: "Có quái vật!! Kẻ nào đồn có pháp bảo Địa cấp xuất thế!? Chạy mau!!"

"Ngươi sợ cái gì chứ? Chỉ là quỷ vật thế này mà run sợ thì về nhà đi, còn dám vác mặt đi tranh đoạt cơ duyên." Một tu sĩ khác với tu vi Tiên Thiên nhị trọng tiến lên, vẻ mặt đầy khinh thường, vung tay tùy tiện cách không giết chết vài con tiểu quỷ bay trên trời.

"Thấy không? Cách biệt thực lực."

"N-n-ngươi... nhìn tay ngươi!!" Tu sĩ Hậu Thiên chỉ vào tay hắn, run rẩy hét to.

Chỉ thấy cánh tay vừa vung lên của Tiên Thiên tu sĩ như bị thứ gì ám lấy, da thịt trên cánh tay ấy dần dần bị lột trụi, chỉ còn trơ lại máu thịt.

Tiên Thiên tu sĩ chấn kinh. Sau một thoáng, hắn như hóa điên lao vào trong biển quái vật đang ào ạt trào ra từ bên trong Nam Đường một cách khó hiểu.

Không cần nói cũng biết kết quả của hắn thế nào.

Chúng tu sĩ vây quanh, với đủ loại thực lực, đều thầm than kinh hãi. Kể cả Thanh Tuyền và Thiên Thư có mặt ở đây chứng kiến trực tiếp cũng không khỏi biến sắc.

Rốt cuộc hắn đã gặp phải chuyện gì? Không một ai biết, cũng không một ai thấy hay hiểu được.

Thiên Thư nắm lấy tay Thanh Tuyền: "Sư tỷ, không cần phải tham gia. Lần này về thôi, ta đã truyền phù báo cho sư tôn tình hình hiện tại."

"Sư tỷ?"

Ánh mắt Thanh Tuyền đờ đẫn một hồi, mới khôi phục lại vẻ bình thường. Cô nhìn Thiên Thư đáp: "Vâng lệnh sư tôn, người cần cứu phải cứu."

"Còn cần cứu người!? Cứu lấy bản thân mình trước đi!!" Vẻ lạnh lùng và cứng nhắc này đôi lúc khiến Thiên Thư muốn phát điên. Cô hiểu rõ bản tính cứng đầu của sư tỷ mình thế nào, có khi đến mạng cũng chẳng màng.

"Những thứ này có chút quen thuộc..." Thiên Thư ngoài mặt tỏ v�� trấn tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng: "Sao lại réo tên người? Hay là mình dính ảo giác? Không thể nào chứ? Tình trạng vẫn bình thường..."

"Chả lẽ...!?"

"Sư tỷ, chuyện này ngoài tầm kiểm soát rồi. Nhưng mà... nếu tỷ cố chấp như vậy, ta cũng có cách giải quyết." Nói rồi, Thiên Thư lộ ra vẻ không chút lo sợ nhìn Thanh Tuyền.

Đã không thể khuyên ngăn, vậy thì phải tranh thủ thu lợi cho mình!

"Chỉ cần tỷ nghe theo ta."

"Ừm."

Thanh Tuyền lẳng lặng gật đầu nhìn Thiên Thư bằng đôi mắt không chút gợn sóng, thể hiện sự tin tưởng của cô đối với tiểu sư muội này.

Từ khi vị sư muội này bái nhập học viện dưới trướng sư tôn, chưa lần nào khiến cô ngừng cảm thán kinh ngạc.

Sự tăng tiến tu vi, đến cả tâm cảnh lúc nào cũng giữ phong thái bề trên, điều này không phải ai cũng có thể làm được.

Cứ như thể con đường nàng đi là vô địch. Chẳng lẽ sư muội định đi theo con đường vô địch ư?

"Sư tôn gọi là cường giả chi tâm nhỉ?"

Nhìn lũ quỷ quái đang ngày một tràn ra mà không có một ai đứng can ngăn, Thiên Thư chủ đ��ng truyền chân khí vào giọng nói, cất tiếng vang khắp vùng thành trấn khói lửa: "Chư vị đừng lo lắng, những thứ này không phải là không có cách giải quyết!"

"Tại hạ Thiên Thư đến từ Xích Tâm học viện, được ân sư cử đến nơi này cũng vì tiên đoán được một phần dị số thiên cơ đang xảy ra ở đây."

"Kính mong chư vị phối hợp cùng học viện giải quyết yêu tà, đem lại bình yên cho bách tính."

Đám tu sĩ nghe xong nhìn nhau, lông mày nhíu chặt, nheo mắt suy nghĩ điều gì đó.

Bọn hắn đang do dự. Tu chân không phải vì trường sinh sao? Vậy thì họ còn lao đầu vào nguy hiểm để cứu bách tính làm gì khi chính mạng sống của mình còn đang bị đe dọa?

Nhất là thứ quỷ dị ghê gớm không một ai hiểu rõ chi tiết, dĩ nhiên càng làm nảy sinh nỗi sợ hãi.

Số ít người lại chọn con đường hộ đạo, bảo vệ bá tánh. Một số khác lại theo đuổi con đường trường sinh, tranh đoạt với trời. Hai phe đối lập nhanh chóng hình thành trong khối tu sĩ.

"Ngưỡng mộ đại danh Thiên cô nương đã lâu, ân sư có lời thăm hỏi đến Điểm tiền bối." Một nam tử tướng mạo khôi ngô tuấn tú, trán quấn dải băng xanh, lưng treo trường kiếm bước ra chắp tay khách khí chào hỏi.

Thiên Thư lạnh lùng gật đầu: "Ngươi là?"

Nam tử ngước lên mỉm cười hòa nhã: "Tại hạ Mã Tâm đến từ Thông Thần học viện, ân sư là Lịch Vu. Được tiếp kiến cô nương là một chuyện đáng mừng, thế nhưng thời gian lại gấp gáp không cho phép đôi ta tâm tình lâu hơn. Cô nương có sáng kiến gì trong tình cảnh này không?"

"Ra là bên đối thủ... mặc kệ vậy, không liên quan đến ta." Thiên Thư nghĩ thầm rồi đáp: "Ta sẽ chuyển lời. Quay trở lại vấn đề hiện tại, ta muốn biết số lượng người sẽ tự nguyện đứng ra giúp đỡ bá tánh."

Dứt câu, nhóm tu sĩ hộ đạo không chần chừ di chuyển sang một bên để chia ranh giới giữa người hộ đạo và người tư lợi.

Ban đầu phe tư lợi còn thoải mái với lựa chọn của họ, nhưng sau một lúc, hàng trăm ánh mắt đổ vào săm soi đánh giá họ, khiến họ cũng phải khó chịu, tự vấn lòng.

Tu sĩ, dù tu luyện thế nào cũng là con người. Đối với những kẻ sĩ diện, cái tôi thậm chí còn cao hơn nhiều so với người khác.

Sau một hồi chần chừ, đắn đo, họ cũng nhanh chóng dè dặt nhập vào đám đông "vì nghĩa vì dân". Đến lúc này, toàn bộ mọi người đều đã tham gia.

Bên trong đám đông có một vài đồng môn được Mã Tâm và Thiên Thư kéo lại. Cứ thế, hai học viện do Thiên Thư và Mã Tâm dẫn đầu nhóm đồng môn của mình.

Phần còn lại thì giao phó cho một vị tráng hán có tinh thần nghĩa hiệp nhất. Nhìn chung, tất cả đều nằm dưới sự chỉ huy của hai người sở hữu thân phận bất phàm này.

"Cô nương chiêu này thật tốt nha."

Thiên Thư nghe được thanh âm bên tai, vội xoay qua nhìn Mã Tâm. Hắn thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh, đứng ngang hàng với mình.

"Mã huynh lời này có ý gì?" Cô mỉm cười nghiêng đầu truyền âm đáp.

"Sử dụng tâm lý đám đông để áp lực, chèn ép người khác phải bất đắc dĩ tuân theo. Nếu không sẽ bị gán là tư lợi nhỏ nhen, tạo ấn tượng xấu, dù còn sống cũng sẽ bị người đời chỉ trích." Mã Tâm lắc đầu cười cười.

Thiên Thư không đáp, chỉ tặng hắn một ánh mắt khen thưởng. Đúng như những gì hắn nói, vốn ban đầu cô đã nhắm đến chuyện này.

Mã Tâm là biến số, nhưng trong mắt Thiên Thư, hắn chỉ là một NPC với tu vi Tiên Thiên ngũ trọng, nên cô cũng chẳng cần phải lo lắng nhiều. Dẫu sao cô cũng là người có bàn tay vàng.

Quỷ dị ngày một nhanh chóng tràn tới vị trí của đám đông tu sĩ. Thiên Thư hét lớn: "Xích Tâm học viện đi theo ta!!! Ưu tiên cứu người!!"

"Thông Thần học viện, ngăn cản quái vật, cố gắng nhốt nó lại thay vì giết! Có trận pháp sư nào không!?"

"Tu sĩ chính đạo, phối hợp với bọn ta, cố gắng dùng thần thức quan sát, tìm dân thường còn sống bên trong!"

"Chạy đi!" Thiên Thư truyền âm riêng cho các vị đồng môn sau khi kết thúc mệnh lệnh cho toàn thể quần hùng.

Đồng môn Xích Tâm lẫn Thanh Tuyền đều khó hiểu vì mệnh lệnh trái ngược, nhất thời vẫn chưa thể tiếp thu tình huống.

"Còn làm gì vậy!? Không thấy tên kia bị thương không rõ nguyên do đó sao!?" Thiên Thư bất lực chỉ đành giải thích: "Các ngươi ở lại cũng không làm được gì. Ngược lại, ta có bí thuật đào tẩu, dễ dàng lẩn vào trong mà chạy thoát."

"Hơn nữa, uy danh của học viện lại được tăng cao. Đảm bảo chẳng ai đủ lý trí để sống sót qua ải này đâu."

"Tạm nghe muội ấy đi." Thanh Tuyền quay sang nói với các đồng môn Xích Tâm. Cô hiện tại cũng nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc.

"Nhưng... cảm giác thổn thức này là gì cơ chứ?" Cô sờ lên ngực phải, tim cô đang đập thình thịch bất ổn, như có điều đang thúc ép cô phải tiến vào bên trong.

Khả năng của cô chỉ tỏa sáng trong việc giết chóc. Tình huống cứu người hoàn toàn không phải điểm mạnh của cô. Thanh Tuyền sau một hồi nghĩ ngợi thì cũng đưa ra quyết định.

"Kinh Hồng Nhất Thức!"

Thiên Thư vọt người sang một bên. Cánh hoa đào theo đó tung ra từ lòng bàn tay cô, tạo ra vụ nổ giữa bầy quỷ quái, tạm thời che mắt những kẻ đang thờ ơ.

Môn đồ Xích Tâm học viện cũng đi theo sau, ẩn mình vào lớp khói, tạo hiện trường như cả bọn đều đã xông vào Nam Đường Trấn.

"Họ vào rồi!!"

"Cũng mau chóng hết sức ngăn chặn lũ quỷ lại!!"

Những tu sĩ chính đạo vô danh tập hợp từ đa dạng môn phái, thi triển tài năng của mình, đồng lòng kết hợp ngăn chặn quỷ dị một cách đầy khó khăn.

Nhưng nào ai biết rằng, Mã Tâm chẳng hề cho người đi rào đón đám quỷ dị như mệnh lệnh. Thay vào đó, khi hắn dẫn đoàn định xông vào nơi mà môn đồ Xích Tâm vừa đi vào, một bóng đen hấp hối bỗng bắn ngược ra ngoài từ bên trong làn khói.

"Khụ khụ..." Người nam tử chật vật ngồi dậy, vẻ mặt suy yếu nhìn đoàn tu sĩ đang lơ lửng bên trên, gật đầu coi như chào hỏi.

"Ngươi là ai?" Mã Tâm bất ngờ hỏi, nhìn đối phương trên người toàn máu me và bùn đất, hẳn là bên trong vừa xảy ra một trận khổ chiến.

Mà theo kế hoạch dự tính thì mới có bao lâu đâu? Mới chưa đầy năm phút.

Nam tử dưới đất ho khan, tóc dài búi sau đầu, hông treo chiếc Bát Quái đồ, chùi đi vết máu trên miệng: "Thất lễ rồi... Tại hạ Thiên Cơ Diệp đến từ Thiên Cơ Môn, may mắn các vị kịp thời đến cứu viện. Nếu không, e rằng tại hạ đã chẳng chống nổi..."

Tác phẩm này là thành quả biên tập của truyen.free, giữ quyền tác giả và mọi hình thức khai thác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free