(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 69: Lại bị khoét mắt!!
"Mm..?"
Ý thức chợt bừng tỉnh, Trương Dạ theo bản năng quan sát xung quanh một lượt.
Đầu tiên là tình trạng của bản thân hắn, vẫn không thay đổi nhiều sau cuộc đối thoại trước, có lẽ thời gian trôi qua từ lúc đó chưa được bao lâu.
Thứ hai là tình thế hiện tại: hắn đang nằm dưới mặt đất. Phóng tầm mắt quan sát, có vẻ như đây là một căn nhà bị bỏ hoang từ lâu, bởi rêu phong mọc rải rác khắp các vật dụng mục nát.
Hoàn toàn không có dấu hiệu của sự sống.
Ken két!
"Ca ca, tỉnh rồi ư? Vậy là ta có thể lấy đồ của ca ca rồi?" Giọng nói vang lên, cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy mở, theo sau là con nữ quỷ vô diện hắn không mong muốn gặp nhất.
"Không, vẫn chưa được. Ngươi thích lấy ít hay lấy nhiều?"
"Dĩ nhiên là lấy nhiều, càng nhiều càng tốt hihihi!" Nữ quỷ đáp với điệu cười man rợ ẩn sau lớp da vô diện kia.
"Vậy thì đại ca ca càng phải hồi phục lại. Nhân tiện, ca ca hỏi ngươi mấy vấn đề này, lập tức sẽ đưa cho ngươi nhiều hơn." Lại một màn đối đáp bằng tinh thần lực của Trương Dạ diễn ra. So với lần trước sơ sài, lần này hắn đã có kinh nghiệm hơn trong việc khống chế lực sao cho vừa đủ, khiến cuộc đối thoại được kéo dài lâu hơn.
Nếu không xét về tư chất, Trương Dạ cũng là một thiên tài về ngộ tính, nhưng lại bị vùi dập bởi đời.
"Ca ca không được lừa Điềm Điềm đâu!"
"Chắc chắn rồi. Vậy thì giai đoạn một mà ngươi nói là gì? Ngoài giai đoạn một, các giai đoạn khác thế nào? Ngoài nương ngươi, còn ai khác quanh đây mạnh hơn nương ngươi không?" "Hóa ra ngươi tên là Điềm Điềm," Trương Dạ thầm nhủ, cân nhắc một lúc rồi hỏi ra vài vấn đề chủ yếu.
"A... giai đoạn cấp một dĩ nhiên là ăn càng nhiều thịt người rồi nha... Nương nói, phải ăn con người, càng mạnh càng tốt để lấy cái gì mà... DAN...? Ta nghe không hiểu a." Tiểu nữ quỷ Điềm Điềm vừa nói vừa sờ sờ đầu.
DAN? DNA? Thuật ngữ này sao lại tồn tại ở đây? Trương Dạ chấn động trong lòng, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để không mất kiểm soát tinh thần, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
Hắn không chắc có phải DNA hay không, nhưng nếu là thật, vụ này chắc chắn có sự nhúng tay của những người xuyên không thuộc phe ngoại thần từ trước. Bởi lẽ, những người xuyên không được thần minh triệu gọi như hắn chỉ vừa mới đến, không có thời gian hay khả năng để phát triển đến mức này!
"A... có ba giai đoạn... Giai đoạn cấp một gọi là Giảo, chỉ có ăn để phát triển mạnh hơn! Giai đoạn cấp hai là Trữ, hậu tích bạc phát, hóa hư thành thực! Giai đoạn thứ ba ta chỉ biết tên gọi là Thăng!"
"Ở ngôi miếu này, nương của ta là vô địch! Còn có các vị thúc bá, nhưng họ đánh không lại ta."
"Nói cũng đúng, ca ca trong hình dạng này thì đi kiếm ăn thế nào được? Ta quên mất, phần ca ca đây!" Nữ quỷ giảng giải một tràng thông tin xong liền vỗ trán, xách hai cái đầu của binh sĩ lúc trước đặt trước mặt Trương Dạ.
"Ăn đi ca ca... Mau mau hồi phục để ta..." Khi nói câu này, Điềm Điềm đỏ mặt ngượng ngùng, khiến Trương Dạ một trận kinh tởm.
Ngươi còn chưa đủ mười tám tuổi đâu! Làm ơn đổi một cô gái nào đủ tuổi pháp lý đã!
"Khụ... Ngươi ra ngoài trước, bộ dạng ta khi ăn có chút xấu xí."
"Ừm ừm! Ta mỗi ngày đều sẽ mang thịt đến cho ca ca ăn! Mau chóng lành lặn nhé!" Điềm Điềm nghiêng đầu tỏ vẻ đáng yêu, nhanh chóng rời đi sau đó.
Căn nhà lại trở về một mảnh tĩnh lặng. Trương Dạ thở dài một hơi ngao ngán trong tâm thức: "Ta cũng đâu phải chưa từng ăn thịt người..."
"Nhưng mà Điềm Điềm nói đây là miếu sao? Đừng nói... đây là Cự Thư Cổ Miếu?" Hắn mà có mũi thì chắc đã hít một ngụm khí lạnh ngay bây giờ rồi. Nơi này đừng nói chưa ai từng nghe qua, thậm chí hành tung của nó còn không ai biết đến.
Chỉ đành tới đâu tính tới đó.
Dịch nhớp màu đen chậm rãi di chuyển về phía cái đầu máu me của binh sĩ vẫn chưa nhắm mắt. Quá trình này cực kỳ hao phí tinh lực.
Thoáng cái đã ba ngày trôi qua, Trương Dạ cuối cùng cũng bò tới được bên cạnh chiếc đầu mà từng chút một gặm nhấm cắn nuốt.
Thêm hai ngày nữa trôi qua, Trương Dạ giờ đây đã có thể di chuyển nhanh hơn ban đầu gấp bội lần. Trong thời gian đó, Điềm Điềm không bỏ lỡ ngày nào, liên tục quan sát tình trạng của hắn.
Trương Dạ cũng hấp thu được ký ức của binh sĩ hắn đã cắn nuốt. Đối phương là tên lính quèn dưới trướng một vị thống lĩnh trực thuộc Hoả Kiếm, một trong Bát Đại Kiếm Vương.
Sau đợt cắn nuốt liên miên không ngừng nghỉ, ký ức trong đầu hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn. Trương Dạ lập tức nhận ra vấn đề trầm trọng.
Não hải hắn bị quá tải thông tin! Nếu còn tiếp tục cắn nuốt như vậy, hắn sớm muộn cũng sẽ quên mất bản ngã của mình mà trở thành một kẻ điên loạn trí.
Trương Dạ đành dùng phương thức ghê tởm nhất: thay vì dung hòa vào nội thể, hắn trực tiếp tách một miệng nhỏ ở một vị trí trên cơ thể ra để cắn nuốt thịt.
Có như vậy, hắn mới không nhận được ký ức từ việc ăn uống.
Thoáng cái, một tháng thấm thoát trôi qua. Khối dịch đen ban đầu đã dần mọc ra các xúc tu dài như lần trước, bề ngoài của hắn cũng cao lên hẳn hai mét.
Trương Dạ dễ dàng nặn bản thân thành nhân dạng trưởng thành, nhưng đầu của hắn lại là đầu của một con bạch tuộc với các ria tua tủa, sau lưng còn mọc ra hai cánh dùng để bay khi thực lực chưa đạt mức Tiên Thiên.
Đây hoàn toàn là hình dạng hắn tự nặn ra cho bản thân. Chỉ tiếc nghiên cứu về đấu khí vẫn chưa đủ sâu để hắn có thể tùy tiện điều chỉnh trái tim cho bản thân, cùng lúc tu cả ngũ hành.
Về mặt đan điền, với cơ thể con người, hắn cơ bản đã gây dựng xong trở lại. Thực lực cũng đã trở lại mức Hậu Thiên cửu trọng đỉnh như ban đầu.
"Điều tuyệt vời nhất là..."
Quanh người hắn bốc lên cỗ tử khí dày đặc đến đáng sợ, kể cả tử thần cũng chẳng mang nhiều áp bức chết chóc đến như thế.
Trương Dạ đích xác đã nhân lúc toàn bộ Nam Đường Trấn bị bóp vo lại thành một viên cầu, cũng là lúc toàn bộ xác chết bị ép chặt vào nhau khi hắn còn thanh tỉnh, lập tức vận chuyển Vô Tự Ma Kinh, hút sạch toàn bộ tử khí từ các xác chết!
"Vô Tự Ma Kinh có chín tầng. Khi ta đạp lên Tiên Thiên, hẳn sẽ chính thức đạt được tầng hai nhỉ? Lần trước cơ chế bảo vệ khỏi lôi điện... tựa hồ là một trong các công năng của nó, không phải tầng hai thực thụ."
"Còn về Hậu Thiên thập trọng, vẫn chưa có manh mối nào cho thấy nó khả thi... Hay ta nên đi theo con đường của quỷ quái?"
Trương Dạ thoáng chốc rơi vào trầm ngâm. Hắn có thể tu luyện chân khí, cũng có thể tu luyện theo con đường của quỷ quái. Bởi vì quỷ quái ăn thịt tu sĩ sẽ sản sinh ra một thứ tinh chất thuần khiết, chúng hấp thụ thứ đó bồi bổ khắp cơ thể, khiến cơ thể cứng cáp như thiết bản.
Chính vì thế, mục tiêu của chúng toàn là tu sĩ, thay vì phàm nhân.
"Xét từ một khía cạnh khác, nó như là hệ thống thể tu được lũ quỷ cải biến lại vậy."
"Sau khi rời khỏi đây, ta cũng chẳng có ý định ăn thịt nhân loại làm gì. Vẫn nên giữ vững bản tâm thì hơn. Nếu đắm chìm quá sâu vào quyền lực, chính ta sẽ đánh mất bản thân."
Trương Dạ lắc đầu vứt bỏ suy nghĩ nhất thời. Hắn là con người, mãi mãi luôn là thế. Có thể tình huống hiện tại khiến hắn phải ăn đồng loại để sống, nhưng cũng chỉ vì hai chữ "cầu sinh".
Hắn không nhận mình là quân tử hay người tốt. Theo lời Thư lão, hắn chỉ làm những việc mình cảm thấy thoải mái. Đúng sai không phải ai cũng có thể phán xét.
Ken két...
Tiếng mở cửa, định đoạt vận mệnh tương lai của Trương Dạ, lần nữa vang lên.
"Ca ca, mẫu thân lần này đã gọi ta về với ca ca rồi..." Điềm Điềm vận trên người bộ váy trắng rướm máu, bước vào trong nói.
"Có phải cũng nên đưa ta đồ của ca ca không? Không thể trì hoãn nữa đâu! Ca ca đã ở giai đoạn một rồi!"
Ai... Quả nhiên không tránh được. Lòng hắn phiền muộn, nhưng ai bảo hắn đánh không lại nó cơ chứ?
"Đồ mà ngươi nói là thứ gì?" Trương Dạ nhàn nhạt đáp. Qua một thời gian chung sống, hắn cũng hiểu được sơ qua phần nào về thực lực của Điềm Điềm.
Cô bé có thực lực khoảng chừng Tiên Thiên ngũ trọng, trong hệ thống quỷ quái thì cô bé nằm tại cảnh giới Trữ.
Hắn không đấu lại cô, nhưng đầu óc cô bé đơn giản lại là một ưu thế chắc chắn phải tận dụng khi đối đầu.
"A... sao ca ca lại không biết được a...?" Điềm Điềm nghiêng đầu tiến tới bên cạnh hắn, không nhanh không chậm đặt vuốt nhọn ngay sát đồng tử Trương Dạ.
"Nương khi có cái này... thực lực liền đại tăng nha..." Ấn một phát, máu đen phun tóe ra thấm ướt tay Điềm Điềm. Cô bé chẳng có vẻ gì là hoảng sợ, mà còn đâm sâu ngón tay hơn vào trong, ghim móng hẳn vào đồng tử rồi rút mạnh ra, khiến mắt phải của Trương Dạ bị cô thô bạo cướp lấy.
Ngạc nhiên là Trương Dạ chẳng tỏ ra vẻ đau đớn hay lo lắng. Toàn bộ quá trình hắn đều để cô tự tiện xử lý.
Thông qua hành động lẫn lời nói, hắn đại khái đoán được "nương" trong miệng Điềm Điềm nói là ai, dĩ nhiên là kẻ thù không đội trời chung của Trương Dạ.
Con quỷ nữ ở Lôi Sa Chi Địa từng đuổi hắn ra bìa rừng để vén lên một màn thảm kịch tại đó! Hắn còn chưa quên từng lời ả nói, rằng ả sẽ quay lại lấy con mắt thứ hai!
Truyen.free hân hạnh mang đến phi��n bản biên tập hoàn chỉnh này.