Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 88: Khảo hạch.

Thời gian tựa như dòng nước, rì rào mãi chảy xiết, không chờ đợi một ai.

Ngày sát hạch cuối cùng cũng đã đến, trước quảng trường Thông Thần học viện đông đúc vô số tu sĩ Hậu Thiên xen lẫn Tiên Thiên đang nhốn nháo.

Thông Thần học viện vốn là thế lực nhị lưu của Trung Đô, diện tích chắc chắn không thể so với Kiếm Ma Tông. Bởi lẽ, việc so sánh đó chẳng khác nào một sự báng bổ. Nói là học viện, chẳng thà gọi nó là một tòa thành nguy nga lộng lẫy còn hơn.

Người thì phấn khích, người thì lo sợ thấp thỏm, kẻ lại tỏ vẻ thờ ơ, dửng dưng.

Trong đám tu sĩ đông đúc kia, có một nam tử che mặt đang ủ rũ ở một góc tường, không ai để ý.

Nam tử kia dĩ nhiên là Trương Dạ. Trước ngày thi, Du Hy báo với hắn một tin xấu, khiến tâm trạng hắn tụt dốc không phanh.

"Cô ta vậy mà còn lấy phí gấp bốn lần... Chẳng lẽ chủ khảo không có lương sao?"

Nguyên nhân bởi vì Du Hy phải bỏ ra cái giá cắt cổ như lời cô nàng nói, mới có thể tiếp tục làm chủ khảo vòng một trong kỳ này.

ĐÙNG!! ĐÙNG!! ĐÙNG!!

Tiếng trống vang vọng khắp trời, khiến đám đông nhất thời đổ dồn sự chú ý về phía âm thanh.

"Thông Thần học viện chính thức bắt đầu kỳ sát hạch!! Sát hạch có bốn vòng, hoàn thành ba vòng sẽ được coi là thành công!!"

"Luật lệ đơn giản: phát hiện thí sinh gian lận, giở trò, lập tức chém đầu ngay tại pháp trường!"

"Phát hiện gian tế cũng chịu hình phạt tương tự! Nội quy học viện chỉ được phổ biến cho học viên!"

"Hãy chuẩn bị tâm lý cho cái chết! Chúng ta cần chất lượng, không cầu số lượng!"

"Chúc các ngươi may mắn! Khai khảo!"

Một lão già bụng to, gương mặt đỏ ửng với chiếc mũi đỏ tấy vì men rượu, đứng trên nóc học viện giảng giải.

"Thiếu nhân lực đến độ này sao...?" Trương Dạ có phần hơi do dự về quyết định của mình chỉ qua bài phát biểu vừa rồi. Để một lão già say rượu chủ trì? Vô trách nhiệm đến thế ư?

Thần thức quét qua, nhưng toàn bộ bên trong cửa ải đều không nhìn thấy, rõ ràng có cấm chế ngăn chặn.

Dòng người xối xả chen lấn, ùa vào đăng ký sơ yếu lý lịch. Vòng đầu tiên dĩ nhiên là Du Hy đảm nhiệm vai trò giám khảo.

Kẻ anh hùng dù xuất thân thiếu niên cũng khó tránh khỏi chút ham mê giai nhân nữ sắc, trừ phi là phật tử hay đạo gia?

Là một đệ tử chân truyền, Du Hy có đủ tư cách để dễ dàng thuyết phục sư tôn cho mình phụ trách những việc vặt này.

Cá nhân cô cũng thích những việc tiếp xúc giao du, thuận lợi nắm bắt thông tin cũng như quan sát được sự thú vị của người với người.

Trước mặt cô là một chiếc bàn dài, trên đó đặt một viên cầu trắng ngay giữa. Thí sinh buộc phải truyền chân khí vào để chủ khảo xem xét chân khí có bị lẫn với ma khí hay tạp chất nào khác hay không. Phần lý lịch sẽ dựa vào pháp bảo kiểm tra thông tin.

Màu xanh lam mờ nhạt, trung bình, chói sáng đủ loại hiện lên không ngừng.

Bốn tiếng sau đã là giờ trưa, hàng người rốt cuộc đã đến lượt Trương Dạ.

"Đặt tay vào khối ngọc rồi truyền chân khí vào," Du Hy lạnh nhạt nói mà không thèm ngẩng đầu.

Đặt tay lên khối ngọc trắng, Trương Dạ không truyền chân khí vào, đúng như lời Du Hy dặn dò từ trước.

Viên ngọc vốn không phản ứng từ đầu bỗng xanh chói lên một màu bắt mắt đến Trương Dạ còn phải bất ngờ.

Sơ yếu lý lịch giả đã chuẩn bị sẵn cũng hiện lên trên hư ảnh một tấm bảng.

Nửa phút sau, Du Hy thốt ra một chữ: "Đạt."

Trương Dạ nhanh chóng đi vào bên trong dưới sự chen lấn của đám đông, đẩy qua tấm vải đỏ ngăn cách cửa một và cửa hai. Áp lực bỗng dưng thay đổi một trời một vực.

Phía trước Trương Dạ là một tòa cung điện uy nghiêm, hàng trụ cột đối xứng nhau kéo dài hơn một trăm trượng. Ở cuối đường có một pho tượng lớn bất động ngồi trên ngai vàng nguy nga.

Áp lực ban đầu chỉ làm Trương Dạ bất ngờ và hơi chật vật để thích nghi, nhưng một lúc sau thì hắn dần quen cảm giác, khiến áp lực kia dường như không còn tồn tại.

Xung quanh không có một bóng người nào. Sự lạ lẫm quen thuộc lẫn phần áp lực khiến Trương Dạ nhớ đến tế đàn của Vô Ưu.

"Nơi này hẳn là một không gian khác."

Theo từng bước Trương Dạ đi, mỗi bước chân hắn đặt xuống đất lại trở nên nặng trĩu.

Áp lực dồn trên vai cũng theo đó mà ngày càng tăng lên, đè nặng cả người hắn.

"Hiểu rồi... là tăng dần theo khoảng cách?"

Linh hồn chấn động, run rẩy nhưng Trương Dạ vẫn không lùi bước, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng.

Trong lúc Trương Dạ không để ý, pho tượng không biết từ lúc nào đã đổi tư thế, từ ngồi khoanh tay trên ngai chuyển sang chống tay, nghiêng người cười cợt nhìn hắn.

Mồ hôi nhễ nhại hai bên trán chảy xuống, Trương Dạ cố sức vận chuyển mọi loại khí tức chống trả với lực lượng vô hình đang đè nặng lên thân.

Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, rách da thịt.

Đầu Trương Dạ chạm phải thứ gì đó, ngẩng đầu lên, thấy pho tượng đang nhìn xuống hắn, trong đôi mắt chứa đầy vẻ khinh thường lộ liễu.

Không có thời gian bận tâm đến thứ này, chạy đua với áp lực thời gian, đầu Trương Dạ buộc phải hoạt động hết công suất tìm đường phá giải.

Pho tượng dường như cảm thấy Trương Dạ không để tâm đến nó liền tức giận, trắng trợn hành động, đưa tay lên cao. Cánh tay bấy giờ đã biến thành một lưỡi đao sắc bén.

"Ngươi không phải nên giả vờ bất động khi ta nhìn sao!? Không, ta không thể thua ở đây! Ta phải mạnh hơn... phải đứng trên đỉnh thế giới!"

Áp lực cũng vì thế mà tăng cao dữ dội. Khát vọng sống mãnh liệt được thúc đẩy. Vô hình trung, một luồng khí tức kỳ lạ mang tính thống trị mạnh mẽ bị kích hoạt và bùng phát ra bên ngoài. Pho tượng trong giây lát liền ngưng lại hành động.

Cũng chỉ ngưng lại được trong vài giây ngắn ngủi, lưỡi đao bén nhọn được vung xuống thẳng người hắn.

"Ngươi không giết được ta! Không một ai có thể giết được ta!!" Lòng Trương Dạ g��o thét khẳng định niềm tin tưởng chừng mơ hồ của hắn. Gặp phải cường địch ảnh hưởng linh hồn suýt nữa khiến Trương Dạ mất bình tĩnh.

Nghĩ lại chuyện khảo hạch dang dở, hắn vội tỉnh táo khống chế tinh thần cảm xúc bản thân.

Một phần lại nghĩ, khảo hạch không thể nào đem ra một thử thách không có đường lui như vậy được.

Đúng với Trương Dạ suy đoán, lưỡi đao cắt ngang người hắn nhưng lại không mang bất kỳ tính sát thương nào.

Không gian xung quanh hư huyễn vỡ nát ngay lập tức, trả lại Trương Dạ viễn cảnh sau khi bước qua tấm vải đỏ.

Dưới sàn nhuộm đỏ một màu, rải đầy thi thể nát tươm. Một số bị chặt đầu, một số mặt mày tái mét, vô số kiểu chết nằm trên sàn đá.

May mắn vẫn còn những tu sĩ thần trí mơ hồ ngẩng ngơ nhìn lên không trung.

"Mẹ nó... ngươi ở yên đó cho ta! Ta là con người!" Mùi máu nồng xộc vào mũi, Vô Tự Ma Kinh và cơn thèm khát máu thịt muốn được bộc lộ. Toàn bộ đều bị Trương Dạ kiềm chế lại.

Cố không để phần "con" lấn át phần "người", hai tay vốn đã rớm máu giờ lại bị hắn dùng móng tay đâm sâu vào thịt, khiến máu tươi rỉ ra, nhằm lấy cảm giác đau đớn để giác tỉnh bản thân.

Những người chen vào sau khi thông quan cửa ải đầu tiên đều lâm vào trạng thái ngẩn ngơ mơ hồ.

Kéo dài hơn năm tiếng, khi cửa ải thứ nhất đã không còn người đi vào, một giọng nói phá tan bầu không khí trầm lặng vang lên.

"Cửa thứ nhất kết thúc, cửa thứ hai cũng đã xong. Kỳ khảo hạch lần này số người sống sót cũng nhiều hơn lần trước khá nhiều. Tốt lắm!"

"Hy vọng các ngươi mang tâm thế sinh tử với mục tiêu mình đặt ra. Điều này cũng đã được nhắc nhở kể từ lúc bước vào khuôn viên học viện."

"Hai cửa còn lại không quá khó khăn, lại chúc các ngươi may mắn một lần nữa sau một lát nghỉ ngơi!"

Trương Dạ rốt cuộc cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng hắn thắc mắc một điều: những kẻ mơ hồ bên cạnh chưa tỉnh thì thế nào đây?

Cứ như biết được ý nghĩ của Trương Dạ, lão già phía trên thản nhiên thở ra một hơi.

ÀO ÀO!!

Đám người đang mơ màng nổ tung, văng máu thịt loạn xạ. Máu tươi tung tóe bắn lên bầu trời, nhuộm đỏ tầm mắt của Trương Dạ trong sự bất ngờ.

"Tiếp tục cửa ải thứ ba!"

Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free