Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 138: Thế Thân Hắc Phong: Linh Giáp Tối Hậu
Luồng năng lượng đen tối bùng phát từ Tôn Giả Hắc Phong không đơn thuần là sự phản kháng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Đó là một sự chuyển hóa, một nghi thức tà ác đã vượt xa mọi dự đoán của Trình Vãn Sinh, mang theo mùi máu tanh nồng và sự mục nát của hàng vạn sinh linh bị tước đoạt. Luồng khí ấy cuộn xoáy quanh thân thể gã, tạo thành một kết giới nhỏ, đen kịt như hố sâu nuốt chửng ánh sáng. Từ trong cái xoáy âm u ấy, một ký hiệu cổ xưa, phức tạp và đầy rẫy tà khí bắt đầu hiện rõ, tựa như một con mắt quỷ đang mở ra từ vực thẳm thời gian. Nó không thuộc về bất kỳ văn minh hay phù văn nào mà Trình Vãn Sinh từng biết qua Ngọc Giản Vô Danh, nhưng lại toát ra một thứ sức mạnh hủy diệt nguyên thủy, kinh hoàng.
Tôn Giả Hắc Phong, giờ đây không còn là con người nữa, mà là một thực thể méo mó, làn da biến thành màu tro xám, những mạch máu đen nổi lên chằng chịt dưới lớp biểu bì, và đôi mắt đỏ ngầu giờ đây sục sôi một thứ ánh sáng điên loạn, tà dị. Nụ cười quái dị, méo mó trên khuôn mặt biến dạng của hắn không phải là biểu hiện của sự đau đớn, mà là của một sự mãn nguyện bệnh hoạn, của kẻ đã buông bỏ tất cả để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Tiếng gầm gừ khàn đặc của hắn vang vọng, xuyên qua màn sương đêm dày đặc của Bí Cảnh Huyễn Nguyệt, không còn là giọng nói của một cường giả, mà là tiếng gào thét của một ác quỷ bị phong ấn vừa thoát ra khỏi xiềng xích.
"Ngươi nghĩ ta sẽ chết dễ dàng như vậy sao? Kẻ yếu không có quyền lên tiếng! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!" Tôn Giả Hắc Phong gầm lên, câu nói quen thuộc của hắn giờ đây được thốt ra từ một cổ họng không còn là con người, âm điệu méo mó, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không ngần ngại, không chần chừ. Toàn bộ luồng năng lượng đen tối bao bọc lấy hắn đột ngột co rút lại, rồi bùng nổ, không phải là một đòn tấn công thông thường, mà là sự tự hủy diệt của thân xác để giải phóng một sức mạnh kinh hoàng hơn. Cơ thể của Tôn Giả Hắc Phong tan rã thành vô số hạt bụi đen, nhưng linh hồn và ý chí tà ác của hắn không tiêu tán, mà ngưng tụ lại, hóa thành một thực thể hoàn toàn mới: một cột sáng hắc ám xoáy tròn, cao vút, xuyên thủng màn đêm, lao thẳng về phía Trình Vãn Sinh với tốc độ xé gió, xé cả không gian. Đây chính là 'Thế Thân Hắc Phong', một bí thuật cấm kỵ đến từ Kỷ Nguyên Phản Tổ, nơi sinh linh có thể dùng thân xác làm vật dẫn, triệu hồi ý chí tà ác để tạm thời đạt được sức mạnh hủy diệt.
Trình Vãn Sinh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì giá rét, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn. Lưỡi hái tử thần chưa bao giờ gần anh đến thế. Anh đã kiệt sức, linh lực cạn kiệt, cơ thể mỏi nhừ, nội thương chồng chất. Nhưng ý chí sinh tồn của anh, thứ đã được tôi luyện qua bao năm tháng khó khăn, không cho phép anh gục ngã. "Kết thúc rồi sao? Không... Ta không thể chết ở đây!" Anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc trong đầu, mang theo sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và anh chưa hiểu. Anh còn quá nhiều điều phải làm, quá nhiều người để bảo vệ, quá nhiều bí ẩn cần khám phá.
Anh biết, thời gian là vàng bạc. Không có đường lùi. Với một ý chí sắt đá, Trình Vãn Sinh dốc toàn bộ linh lực còn sót lại vào Bích Lạc Linh Giáp. Bộ giáp ngọc bích vốn đã mờ nhạt do hấp thụ quá nhiều tổn thương, giờ đây lại bùng lên một thứ ánh sáng xanh biếc chói lòa, mãnh liệt như một vì sao băng vụt sáng trước khi tắt lịm. Nó là hy vọng cuối cùng của anh. Anh không chỉ kích hoạt lớp phòng ngự vật lý, mà còn truyền ý niệm, cầu mong linh giáp sẽ bảo vệ anh bằng mọi giá. Cùng lúc đó, với một động tác nhanh như chớp, anh lật tay, ném ra tất cả những lá Huyễn Ảnh Phù còn lại trong túi trữ vật. Chúng không phải để tấn công, mà để đánh lừa, để tạo ra những ảo ảnh phân tán sự chú ý của 'Thế Thân Hắc Phong', dù chỉ trong tích tắc. Một vài Huyễn Ảnh Phù bùng cháy, tạo ra những bóng hình Trình Vãn Sinh chập chờn, vô định trong màn sương mù, như những con thiêu thân lao vào lửa. Anh biết, những ảo ảnh này có thể không đánh lừa được một thực thể tà ác như vậy, nhưng nó có thể gây ra một chút nhiễu loạn, một chút chậm trễ, đủ để anh có thêm một cơ hội nhỏ nhoi để điều chỉnh, để sống sót.
Tiểu Hoa Công Tử, ẩn nấp cạnh Trình Vãn Sinh, đã sợ hãi đến mức co rúm người, đôi mắt trợn trừng nhìn cột sáng hắc ám đang lao tới, gần như không thể thở được. Hắn ta chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kinh hoàng đến thế, một sức mạnh hủy diệt có thể xé nát cả không gian và thời gian. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng bởi luồng khí lạnh lẽo, tà ác từ 'Thế Thân Hắc Phong'.
"Bảo vệ bản thân!" Trình Vãn Sinh gầm lên, một tiếng gầm yếu ớt nhưng đầy nội lực, dồn nén tất cả sự kiên cường của mình vào đó. Anh không còn quan tâm đến Tiểu Hoa Công Tử nữa, mọi giác quan của anh đều tập trung vào cột sáng đen kịt đang nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Mùi khét lẹt của linh lực va chạm đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, không phải từ đòn đánh của anh, mà là từ chính sự hủy diệt mà 'Thế Thân Hắc Phong' mang lại. Không khí xung quanh anh trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể không gian đang bị bóp méo, bị nghiền nát dưới áp lực khủng khiếp của sức mạnh tà ác. Trình Vãn Sinh cảm thấy như toàn bộ sinh lực của mình đang bị hút cạn, nhưng anh vẫn đứng vững, hai tay nắm chặt, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cái chết đang lao tới. Anh là một nghệ sĩ của sự sống sót, và đây là tác phẩm lớn nhất của đời anh.
***
Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Bí Cảnh Huyễn Nguyệt dường như ngừng thở. Cột sáng hắc ám khổng lồ từ "Thế Thân Hắc Phong" lao tới, không phải như một mũi tên, mà như một cơn lốc hủy diệt, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, mọi hy vọng. Nó mang theo sự căm hờn, sự điên loạn và sức mạnh tà ác được ngưng tụ từ một cường giả Nguyên Anh đã bán linh hồn, từ những bí thuật bị cấm kỵ của Kỷ Nguyên Phản Tổ. Trình Vãn Sinh cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nén lên toàn thân, tựa như một ngọn núi cao ngàn trượng đang đổ sập xuống. Máu trong huyết quản anh như muốn ngừng chảy, trái tim đập thình thịch những nhịp điệu hỗn loạn, như muốn thoát khỏi lồng ngực. Anh nheo mắt, cố gắng giữ vững ý thức, hình ảnh cột sáng đen kịt phóng đại trong tầm nhìn của anh, mỗi một sợi tà khí trong đó đều mang theo một ý niệm hủy diệt.
Bích Lạc Linh Giáp, món pháp bảo đã cùng Trình Vãn Sinh trải qua biết bao hiểm nguy, giờ đây bùng nổ thứ ánh sáng xanh lục chói lòa như chưa từng có. Nó không chỉ là một lớp phòng ngự vật lý, mà còn là một tấm khiên năng lượng thuần túy, được Trình Vãn Sinh truyền tải toàn bộ linh lực và ý chí sinh tồn của mình vào đó. Ánh sáng xanh ấy tạo thành một màng chắn bán trong suốt, cố gắng hấp thụ và phân tán lực đạo khủng khiếp từ đòn tấn công của 'Thế Thân Hắc Phong'. Tiếng va chạm không phải là một âm thanh bùng nổ đơn thuần, mà là một tiếng xé toạc, như thể cả không gian và thời gian đang bị xé nát. Không khí xung quanh Trình Vãn Sinh bị nén lại đến mức cực điểm, rồi vỡ tung ra, tạo thành một làn sóng xung kích vô hình đẩy mọi thứ ra xa.
Trình Vãn Sinh cảm thấy một cơn đau thấu xương lan tỏa khắp cơ thể. Dù có Bích Lạc Linh Giáp bảo vệ, sức mạnh của 'Thế Thân Hắc Phong' vẫn vượt quá sức tưởng tượng. Lớp giáp xanh biếc rung lên bần bật, những đường vân ngọc trên bề mặt nó nứt ra, rồi lại tự lành lại, lặp đi lặp lại trong một chu kỳ đau đớn. Linh lực của Trình Vãn Sinh, vốn đã cạn kiệt, giờ đây bị rút cạn một cách tàn nhẫn, như thủy triều rút đi sau một cơn bão lớn. Anh cắn chặt răng, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Máu tươi phun ra từ khóe môi anh, nhuộm đỏ một vệt trên Bích Lạc Linh Giáp. Ý thức của anh chập chờn, như một ngọn nến trước gió, lung lay dữ dội. Anh có thể cảm nhận được từng khớp xương trong cơ thể mình đang gào thét, từng sợi gân đang bị kéo căng đến giới hạn.
Cột sáng hắc ám xuyên thủng lớp phòng ngự của Bích Lạc Linh Giáp, nhưng không thể hoàn toàn phá hủy nó. Linh giáp đã hấp thụ phần lớn lực đạo, nhưng phần còn lại vẫn đủ để Trình Vãn Sinh bị hất văng đi như một chiếc lá khô trước gió. Anh bay ngược ra xa, thân thể va đập mạnh vào vách đá gồ ghề của Bí Cảnh. Một tiếng "RẦM" khô khốc vang lên, âm thanh ấy như đánh thẳng vào tâm trí anh. Cơn đau dữ dội ập đến, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
"Mình... sống sót rồi sao? Không... chưa... chưa xong!" Đó là những ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong tâm trí Trình Vãn Sinh trước khi anh hoàn toàn chìm vào vô thức. Dù đã bất tỉnh, bản năng sinh tồn của anh vẫn gào thét. Anh biết, trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Và anh, Trình Vãn Sinh, sẽ luôn đứng dậy. Bích Lạc Linh Giáp trên người anh, sau khi hoàn thành sứ mệnh bảo vệ chủ nhân, ánh sáng xanh đã hoàn toàn mờ đi, chỉ còn lại một lớp da giáp mỏng, gần như trong suốt, ôm sát lấy cơ thể anh, tựa như một làn da thứ hai đang ngủ yên. Nó đã chịu đựng một đòn tấn công hủy diệt, chứng minh tiềm năng kinh người của mình, nhưng cũng đã đạt đến giới hạn, cần thời gian để phục hồi.
Tiểu Hoa Công Tử, nằm rạp mình dưới một tảng đá, run rẩy ngẩng đầu lên. Hắn ta không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra. Khi cơn chấn động qua đi, hắn chỉ thấy một khoảng không trống rỗng nơi Tôn Giả Hắc Phong vừa đứng, và Trình Vãn Sinh nằm bất động, máu loang lổ trên vách đá. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn không biết ai thắng, ai thua, chỉ biết rằng hắn đã sống sót, một lần nữa. Nhưng hắn cũng biết, đây là một trải nghiệm kinh hoàng mà hắn sẽ không bao giờ quên.
***
Sự im lặng rợn người bao trùm Bí Cảnh Huyễn Nguyệt sau cơn cuồng nộ hủy diệt của "Thế Thân Hắc Phong". Không còn tiếng gầm thét xé tai của Tôn Giả Hắc Phong, không còn tiếng gào thét của linh lực va chạm. Chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc và một mùi khét lẹt thoang thoảng trong không khí, như tàn dư của một ngọn lửa địa ngục vừa tàn. Bầu trời, sau khi bị bao phủ bởi luồng khí tà ác, giờ đây dần trở nên trong xanh trở lại, ánh trăng bạc rải rác xuống mặt đất, chiếu rọi lên cảnh tượng hoang tàn.
Tôn Giả Hắc Phong đã tan biến hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào, dù là một hạt bụi đen nhỏ nhất. Hắn đã thực sự hiến tế thân xác và linh hồn, biến thành một ý niệm hủy diệt, và giờ đây, ý niệm đó đã tiêu tán. Liệu hắn có thực sự chết, hay chỉ là một sự chuyển hóa khác, một phần ý chí của hắn vẫn còn tồn tại đâu đó trong Bí Cảnh huyền bí này, chờ đợi một cơ hội để tái sinh? Trình Vãn Sinh, người duy nhất còn sót lại của cuộc chiến sinh tử, nằm bất động dưới chân vách đá. Bích Lạc Linh Giáp trên người anh đã hoàn toàn mờ đi ánh sáng, chỉ còn là một lớp da giáp mỏng, ôm sát lấy cơ thể, màu xanh ngọc bích giờ đây nhạt nhòa như sương khói, tựa như một tấm áo choàng vô hình. Máu tươi từ miệng anh đã khô lại, tạo thành một vệt đỏ sẫm trên khuôn mặt tái nhợt. Hơi thở anh yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, chỉ còn là những nhịp đập chậm rãi, khó khăn.
Sức mạnh hủy diệt của "Thế Thân Hắc Phong" không chỉ nhắm vào Trình Vãn Sinh mà còn tạo ra một sự biến đổi kinh hoàng trong địa hình xung quanh. Vách đá nơi Trình Vãn Sinh va vào đã bị xé toạc một phần, không phải do va chạm, mà do chính luồng năng lượng tà ác đã vặn vẹo và bóp méo không gian. Một vết nứt không gian nhỏ, đen kịt như một con mắt quỷ, vẫn còn lơ lửng giữa không trung, phát ra những tiếng rì rầm kỳ lạ trước khi dần khép lại. Phía sau vết nứt đó, một hang động nhỏ đột ngột lộ ra. Từ trong hang động ấy, một luồng linh khí tinh khiết, mát lành và vô cùng đậm đặc tỏa ra, xua tan đi mùi khét lẹt và tà khí còn sót lại.
Trình Vãn Sinh, dù bất tỉnh, vẫn vô thức hít vào một chút linh khí tinh khiết đó, như một bông hoa khô cằn được tắm mình trong sương sớm. Bên trong hang động vừa lộ ra, dưới ánh trăng mờ ảo, vài loại linh thảo cổ xưa, chưa từng thấy trong bất kỳ ghi chép nào của Ngọc Giản Vô Danh, đang lặng lẽ vươn mình. Chúng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, nhiều màu sắc, tựa như những viên ngọc quý được ẩn giấu từ hàng vạn năm. Mùi hương của chúng thanh khiết, ngọt ngào, hòa quyện với mùi đất cổ xưa và rêu phong của Bí Cảnh, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với bầu không khí chết chóc vừa qua.
Đúng lúc đó, từ một góc khuất của khu rừng bị tàn phá, một bóng người chậm rãi xuất hiện. Đó là một ông lão trung niên, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành và đôi mắt đầy vẻ uyên thâm. Ông mặc một chiếc áo bào vải thô màu nâu nhạt, tay cầm một cuốn sách cây cỏ đã sờn cũ, tựa như một phần không thể tách rời của bản thân ông. Ông lão bước đi thong thả, bình tĩnh đến lạ thường, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cảnh tượng hoang tàn hay sự hiện diện của Tiểu Hoa Công Tử đang run rẩy sau tảng đá.
Ánh mắt của ông, thay vì chú ý đến Trình Vãn Sinh đang trọng thương nằm bất động hay vết nứt không gian kỳ lạ, lại ngay lập tức đổ dồn vào hang động vừa lộ ra và những linh thảo quý hiếm bên trong. Vẻ mặt ông từ sự bình thản chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi lại hóa thành một sự say mê không thể che giấu. Ông bước tới gần miệng hang, cúi xuống, đưa tay khẽ chạm vào một trong những loại linh thảo phát sáng.
"Thiên Địa Bổn Nguyên Thảo... Cổ Nguyệt Sinh Linh Hoa... Thật không ngờ... lại có thể tồn tại ở đây!" Bách Thảo Lão Nhân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì xúc động, nhưng lại mang một sự bình yên kỳ lạ. Ông hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại, như đang cố gắng cảm nhận từng tầng hương vị của linh thảo. "Mùi vị này... không thể sai được! Đây chính là thứ mà ta đã tìm kiếm suốt hàng trăm năm qua!"
Ông lão hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, quên đi mọi thứ xung quanh. Trình Vãn Sinh, nằm bất động, vẫn là một phần của cảnh tượng đó, nhưng lại vô hình trong mắt Bách Thảo Lão Nhân. Một cơ hội mới, hay một nguy hiểm tiềm tàng, đã đến với Trình Vãn Sinh trong sự tĩnh lặng của Bí Cảnh Huyễn Nguyệt, nơi sự sống và cái chết chỉ là một ranh giới mong manh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.