Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 188: Mưu Kế Thượng Thừa: Hóa Giải Sát Cơ
Luồng năng lượng đen tối bùng nổ từ viên ngọc thạch trong tay Trình Vãn Sinh không tạo ra tiếng vang trời long đất lở, mà chỉ là một chấn động vô hình, một làn sóng tinh vi khuếch tán khắp Tầng Hầm Mê Trận. Ngay lập tức, luồng linh khí hỗn loạn của ‘Đại trận phản tổ’ dường như bị kích động đến cực điểm, bắt đầu phản phệ một cách dữ dội. Tiếng gầm rống của Cự Thú Cổ Thần từ xa bỗng trở nên yếu ớt hơn, như một con thú khổng lồ đang bị kiềm chế bởi sợi xích vô hình, cố gắng quẫy đạp trong sự đau đớn. Sương mù huyết sắc vốn giăng kín không gian giờ đây cuộn xoáy dữ dội, không còn vẻ âm trầm mà biến thành cơn lốc điên cuồng, gào thét như oán linh. Những ánh sáng xanh lục từ vô số U Linh Cổ Mộ xung quanh bỗng chốc trở nên rực rỡ đến chói mắt, như những đốm lửa ma trơi bùng lên lần cuối trước khi bị thổi tắt, rồi chúng đột ngột vụt tắt, để lại một khoảng không gian đen kịt, chết chóc.
U Lam đứng sững lại, đôi mắt tím của nàng co rút lại như đầu kim, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi đột ngột và kinh hoàng của trận pháp. Luồng năng lượng tà ác của ‘Huyết Mạch Phản Tổ’ không còn ổn định mà trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, như một con thú bị thương đang quẫy đạp trong vũng lầy. Sự hỗn loạn này không chỉ đến từ đại trận mà còn từ chính linh hồn của những U Linh Cổ Mộ, chúng không còn giữ được hình dáng lờ mờ mà biến thành những luồng sáng xanh lục điên cuồng, lao vào nhau, vào vách đá, và cả vào U Lam, không phân biệt địch ta. Một vài U Linh Cổ Mộ thậm chí còn bay thẳng về phía nàng, mang theo tiếng rên rỉ ghê rợn như muốn xé toạc màng nhĩ.
Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, người đang thở dốc, hai tay run rẩy, cả cơ thể dựa vào một khối đá đổ nát. Y kiệt sức, khuôn mặt tái nhợt vì đã dồn toàn bộ linh lực vào viên ngọc thạch, nhưng ánh mắt nâu sẫm của y vẫn ánh lên vẻ kiên cường, thậm chí còn có một tia đắc thắng lóe lên rồi vụt tắt. Trình Vãn Sinh không trả lời câu hỏi của nàng, “Ngươi... ngươi đã làm gì?”, bởi y biết, mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa. Điều y cần làm là sống sót, là thoát khỏi đây.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi ta sao, kẻ hèn nhát kia?” U Lam gằn giọng, giọng nói nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sự kinh ngạc và tức giận đã lấn át một phần sự tự tin cố hữu. Thanh đoản kiếm trong tay nàng rung lên nhè nhẹ, mũi kiếm sắc bén vẫn chĩa thẳng vào Trình Vãn Sinh. Nàng không thể để hắn thoát. Hắn đã phá hỏng kế hoạch của Ma Chủ, gây ra sự hỗn loạn không thể lường trước. Điều này là không thể tha thứ.
Trình Vãn Sinh cố gắng điều hòa hơi thở, cơ thể y vẫn còn run rẩy vì kiệt sức. Y ngẩng đầu, nhìn thẳng vào U Lam, đôi mắt nâu sẫm cụp xuống một chút, giả vờ run rẩy. “Cô nương, ta chỉ muốn sống! Ta chỉ muốn sống sót!” Giọng y yếu ớt, mang theo một chút sợ hãi, nhưng sâu thẳm bên trong, tâm trí y hoạt động với tốc độ kinh hoàng. Y đang tính toán mọi khả năng, mọi lối thoát, mọi phản ứng của U Lam. Y đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, cho phản ứng dữ dội của đại trận và sự truy đuổi của U Lam. “Huynh đệ, ra tay!” Y bất ngờ thét lên một tiếng, giọng nói tuy yếu nhưng lại mang theo một sự chắc chắn lạ thường.
Tiếng thét đó, cùng với sự hỗn loạn của đại trận và những U Linh Cổ Mộ điên cuồng, đã tạo ra một khoảnh khắc ngạc nhiên cho U Lam. Nàng theo bản năng quét mắt nhìn quanh, tìm kiếm “huynh đệ” mà Trình Vãn Sinh vừa nhắc đến, nhưng chỉ thấy những U Linh Cổ Mộ đang lao vào nhau như những con thiêu thân, và những luồng năng lượng tà ác từ đại trận bắn phá tứ tung. Nàng không biết rằng, “huynh đệ” mà Trình Vãn Sinh nhắc đến chính là sự hỗn loạn và mất kiểm soát của đại trận lúc này.
Đúng vào khoảnh khắc U Lam hơi chần chừ, một thoáng mất tập trung dù chỉ là tích tắc, Trình Vãn Sinh đã hành động. Y không lao về phía trước, mà lùi lại một cách dứt khoát, lợi dụng địa hình lởm chởm của tàn tích trận pháp. Y tung ra một lá Huyễn Ảnh Phù đã được yểm bùa từ trước, lá bùa phát ra một luồng sáng xanh nhạt, tạo ra một ảo ảnh của y ở một góc khác. Ảo ảnh này không phải là một bóng hình tĩnh lặng, mà là một Trình Vãn Sinh đang hoảng loạn, cố gắng chạy trốn một cách vụng về. Điều này khiến U Lam càng thêm nghi ngờ và khó chịu. Nàng biết đó là ảo ảnh, nhưng hành động của nó lại quá giống với Trình Vãn Sinh thật sự – hèn nhát và nhút nhát.
Cùng lúc đó, dưới chân y, một bẫy trận pháp nhỏ đã được Trình Vãn Sinh bố trí từ lâu bỗng phát sáng yếu ớt. Y đã tính toán kỹ lưỡng vị trí và thời điểm. Bẫy trận pháp này không phải để tấn công, mà là để gây ra chướng ngại vật. Một mảng lớn đá trên trần, vốn đã nứt nẻ và lung lay vì sự chấn động của đại trận, bỗng vỡ vụn và đổ sập xuống. Tiếng đá rơi lạo xạo, xen lẫn tiếng “Ầm!” lớn khi những khối đá khổng lồ va chạm với nền đất, tạo ra một bức tường đá tạm thời, chặn đứng một phần đường đi của U Lam và những U Linh Cổ Mộ đang điên cuồng.
Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn. Trình Vãn Sinh không chần chừ, y biến mất vào bóng tối, sử dụng địa hình hiểm trở và sự hỗn loạn làm lợi thế. Y không hề chạy theo hướng ảo ảnh, mà lách mình vào một khe nứt nhỏ trên vách đá, một lối đi mà y đã quan sát và ghi nhớ từ trước đó, chỉ đủ cho một người gầy như y lọt qua. Cơ thể y hơi gầy gò nhưng lại ẩn chứa sự dẻo dai kinh người, giúp y luồn lách qua những khe đá hẹp, những tảng đá đổ nát một cách dễ dàng, gần như không gây ra tiếng động. Mùi ẩm mốc, mùi đá cũ, mùi tử khí giờ đây hòa lẫn với mùi bụi đất và mùi năng lượng hỗn loạn, khét lẹt, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, nhưng Trình Vãn Sinh đã quen với những mùi này từ lâu. Y ẩn mình trong sự hỗn loạn, trong bóng tối của Tầng Hầm Mê Trận, như một con chuột sa lầy tìm đường thoát, nhưng đôi mắt y vẫn sắc bén, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất, từng phản ứng của U Lam. Sự sống sót của y, lúc này, phụ thuộc vào từng chi tiết nhỏ bé nhất.
***
U Lam nhanh chóng nhận ra mình đã bị lừa. Nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí mạnh mẽ xé tan ảo ảnh của Trình Vãn Sinh, nhưng hắn đã không còn ở đó. Bức tường đá đổ sập tuy không làm khó được nàng, nhưng nó đã làm chậm bước chân nàng. Nàng cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lòng. Một tên tạp dịch hèn nhát như hắn lại dám chơi trò mèo vờn chuột với nàng? Hắn đã phá hủy kế hoạch của Ma Chủ, và bây giờ hắn còn dám trốn thoát?
“Ngươi tưởng có thể trốn thoát sao? Đáng ghét! Kẻ hèn nhát này!” U Lam gằn giọng, tiếng nói nàng vang vọng qua những hành lang đổ nát của Cổ Tháp Vô Danh. Nàng vung kiếm, lưỡi kiếm tím sắc bén chém nát những U Linh Cổ Mộ điên cuồng chắn đường, mở ra một con đường thẳng tắp. Mùi bụi đất, mùi tử khí, mùi năng lượng hỗn loạn vẫn vương vấn trong không khí, nhưng nàng không quan tâm. Điều nàng quan tâm lúc này là truy đuổi Trình Vãn Sinh. Bước chân nàng nhanh như gió, mỗi bước đi đều ẩn chứa sát khí và sự quyết đoán.
Trình Vãn Sinh, ẩn mình trong những khe nứt sâu của vách đá, nghe thấy tiếng gầm giận dữ của U Lam và tiếng kiếm khí sắc bén xé gió. Y biết nàng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Nhưng y cũng biết, nàng không phải là loại người sẽ bất chấp tất cả để bắt giữ y. Trong lòng nàng vẫn có một sự đấu tranh, một sự nghi ngờ. Chính sự nghi ngờ đó là cơ hội sống sót của y. Y phải tận dụng nó.
Y luồn lách qua các hành lang đổ nát của Cổ Tháp Vô Danh, từng bước di chuyển đều được tính toán kỹ lưỡng. Y không chạy một cách vô định, mà theo một lộ trình đã được định sẵn trong đầu, dựa trên những kiến thức về cấu trúc Cổ Tháp Vô Danh mà y có được từ Ngọc Giản Vô Danh. Từ những ngày tháng làm tạp dịch ngoại môn cho đến khi khám phá những bí mật của tháp, Trình Vãn Sinh đã ghi nhớ từng ngóc ngách, từng điểm yếu, từng cơ quan của nơi này. Giờ đây, những kiến thức đó trở thành tấm bản đồ sinh tử của y.
U Lam truy đuổi sát sao, đôi mắt tím của nàng quét qua từng bóng tối, từng khe nứt. Nàng là một sát thủ hàng đầu, khả năng cảm nhận và truy vết của nàng vô cùng nhạy bén. Thanh đoản kiếm của cô như một tia chớp tím, đôi khi lóe lên trong bóng tối, cắt nát những tảng đá hay những chướng ngại vật chắn đường. Mặc dù Trình Vãn Sinh không có tu vi mạnh mẽ để đối đầu trực diện, nhưng khả năng né tránh, tận dụng địa hình và cài bẫy của anh lại vô cùng xuất sắc, thậm chí có thể nói là đã đạt đến trình độ nghệ thuật.
Y liên tục sử dụng các mẹo nhỏ, những cạm bẫy tinh vi mà y đã bố trí từ rất lâu trước đó, khi y còn là một tạp dịch. Y kích hoạt một vài cơ quan nhỏ, khiến các bức tường giả bất ngờ sập xuống, tạo ra tiếng động lớn và khói bụi mù mịt, buộc U Lam phải né tránh hoặc thay đổi hướng đi. Đôi khi, những luồng khí độc bất ngờ phun ra từ những khe hở trên tường, buộc U Lam phải tạm thời dừng lại để kích hoạt màn chắn linh lực. Những cơ quan này vốn dĩ là những bẫy phòng thủ cổ xưa của Cổ Tháp, nhưng Trình Vãn Sinh đã học được cách điều khiển chúng một cách tinh vi.
“Kẻ hèn nhát!” U Lam gầm lên, giọng nói nàng đầy sự khó chịu và tức giận. Nàng cảm thấy như mình đang bị một con chuột nhắt trêu đùa. Mỗi khi nàng tưởng chừng đã bắt kịp, Trình Vãn Sinh lại biến mất vào một lối đi khác, hay một chướng ngại vật lại xuất hiện. Điều khiến nàng bực bội hơn cả là hắn không hề đối đầu, không hề chống cự. Hắn chỉ chạy trốn, nhưng lại trốn thoát một cách tài tình đến khó tin.
Trình Vãn Sinh thậm chí còn lợi dụng sự điên loạn của một vài U Linh Cổ Mộ bị ảnh hưởng bởi đại trận. Y ném ra một vài viên linh thạch đã được yểm bùa, thu hút sự chú ý của chúng. Những U Linh Cổ Mộ này, vốn dĩ đã mất đi lý trí, trở nên cuồng bạo hơn, chúng lao về phía linh thạch, tạo thành một rào cản di động giữa Trình Vãn Sinh và U Lam. Tiếng rên rỉ ghê rợn của chúng, tiếng va chạm của những luồng khí xanh lục, và tiếng đá rơi lạo xạo tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hỗn mang.
Trong lúc lẩn trốn, Trình Vãn Sinh liên tục tự hỏi mình: “Tại sao U Lam lại truy đuổi ta gắt gao đến vậy? Nàng có thể chỉ cần báo cho Ma Chủ Huyết Ảnh là xong. Hay nàng đang nghi ngờ? Nghi ngờ về mục đích của Ma Chủ, hay nghi ngờ về chính bản thân ta?” Y không biết, nhưng y cảm nhận được sự dao động trong sát khí của nàng. Sát khí ấy không còn thuần túy là sự căm ghét hay thù địch, mà pha lẫn một chút bối rối, một chút tò mò.
Y tiếp tục chạy, cơ thể đã thấm mệt nhưng tinh thần vẫn cảnh giác cao độ. Y biết rõ, dù U Lam có nghi ngờ hay không, thì nàng vẫn là kẻ địch. Một kẻ địch mạnh mẽ, nguy hiểm. Y không thể lơ là bất cứ khoảnh khắc nào. Mỗi bước chạy, mỗi lần né tránh, mỗi lần kích hoạt bẫy, đều là một cuộc đấu trí căng thẳng, một màn trình diễn sống còn. Y đang sống sót, theo cách của riêng y, bằng trí tuệ, bằng sự cẩn trọng, và bằng một ý chí không bao giờ khuất phục trước cái chết.
***
Trình Vãn Sinh cuối cùng cũng thoát khỏi mê cung tăm tối của Tầng Hầm Mê Trận, lẩn vào một góc khuất trên đỉnh Cổ Tháp Vô Danh. Đây là khu vực Tháp Hư Vô, nơi đón gió trời và ánh trăng. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi sương lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng gầm gừ đau đớn của Cự Thú Cổ Thần từ xa vọng lại, giờ đây nghe rõ hơn, như thể nó đang ở rất gần, nhưng cũng yếu ớt hơn hẳn so với lúc trước. Phía dưới, ‘Đại trận phản tổ’ vẫn cuộn xoáy dữ dội, những luồng năng lượng huyết sắc và đen kịt bắn phá không ngừng, nhưng rõ ràng đã mất đi sự ổn định và sức mạnh ban đầu. Thỉnh thoảng, tiếng gầm thét giận dữ của Ma Chủ Huyết Ảnh cũng vọng lại, đầy uy hiếp và bất ngờ, khiến cả ngọn tháp như rung chuyển. Hắn rõ ràng đang nổi cơn lôi đình vì kế hoạch bị phá hoại.
Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm, dựa lưng vào một phiến đá lạnh lẽo. Cơ thể y mỏi nhừ, linh lực cạn kiệt, nhưng ánh mắt y vẫn sắc bén, quét một lượt quanh đỉnh tháp, cảnh giác từng cử động nhỏ nhất. Y biết, U Lam sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.
Và quả nhiên, chỉ vài khoảnh khắc sau, một bóng dáng thon gọn nhưng mạnh mẽ xuất hiện trên đỉnh tháp. U Lam. Đôi mắt tím của nàng không còn hằn lên sự tức giận tột độ, mà thay vào đó là một vẻ bối rối, một tia suy tư sâu sắc. Nàng không nhìn về phía Trình Vãn Sinh đang ẩn nấp, mà nhìn chằm chằm vào khu vực ‘Đại trận phản tổ’ phía dưới, nơi sự hỗn loạn vẫn đang diễn ra. Nàng cảm nhận được sự dao động của linh khí, sự suy yếu rõ rệt của Cự Thú Cổ Thần. Mùi năng lượng hỗn loạn, khét lẹt vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây còn có thêm mùi gió trời trong lành, mùi đá cũ, và một chút linh khí tinh khiết hiếm hoi từ đỉnh tháp. Bầu không khí u ám, gió lớn, linh khí hỗn loạn, nhưng cũng mang một cảm giác cô độc và vĩ đại của đỉnh Cổ Tháp.
U Lam đứng lặng một lúc, thanh đoản kiếm trong tay nàng buông thõng, không còn chĩa vào bất cứ ai. Nàng không hiểu tại sao một kẻ ‘hèn nhát’, một tên tạp dịch không có tu vi cao thâm như Trình Vãn Sinh, lại có thể thoát khỏi sự truy đuổi của nàng, thậm chí còn gây ra một sự hỗn loạn lớn đến mức này cho ‘Đại trận phản tổ’. Hắn không hề mạnh mẽ về tu vi, không có bất kỳ bí bảo nào đáng kể ngoài viên ngọc thạch kia, nhưng hắn lại có thể làm được điều mà nàng, một cường giả Hóa Thần kỳ, không thể ngờ tới.
“Hèn nhát... hay là... một loại thông minh khác?” U Lam lẩm bẩm, giọng nói nàng trầm thấp, lạc lõng trong tiếng gió rít mạnh. Đôi mắt tím của nàng quét qua những tàn tích hỗn loạn, những dấu vết của cuộc truy đuổi vừa rồi. Nàng nhận ra rằng Trình Vãn Sinh không hề đối đầu trực diện, không hề khoe khoang sức mạnh, mà luôn tìm cách lợi dụng môi trường, sự hỗn loạn, và thậm chí cả sự yếu kém bề ngoài của bản thân để sinh tồn. Hắn không chiến đấu theo cách thông thường, hắn chiến đấu bằng trí tuệ. Điều này hoàn toàn khác với bất kỳ đối thủ nào cô từng gặp, và nó khiến cô phải suy nghĩ lại, đặt câu hỏi về những gì cô đã được dạy, những gì cô tin tưởng bấy lâu nay. Ma Chủ Huyết Ảnh luôn nói kẻ mạnh là kẻ đúng, kẻ yếu là kẻ đáng bị đào thải. Vậy Trình Vãn Sinh, một kẻ yếu đuối nhưng lại thông minh đến mức này, hắn là gì?
Ẩn mình trong bóng tối, Trình Vãn Sinh quan sát U Lam. Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là. Y đã thành công, ít nhất là thoát khỏi nàng và làm suy yếu đại trận. Tuy nhiên, cái giá phải trả có thể rất lớn. Ma Chủ Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Tiếng gầm thét giận dữ của hắn từ xa là minh chứng rõ ràng nhất. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều.
“Sống sót là trên hết...” Trình Vãn Sinh tự nhủ, giọng y thầm thì đến mức gần như không nghe thấy. Y đã từng nói, “Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ.” Và hôm nay, y đã một lần nữa chứng minh điều đó. Y đã sử dụng trí tuệ, sự nhạy bén và cả sự “hèn nhát” của mình để thoát khỏi tình thế nguy hiểm. Y không cần danh vọng, không cần sự công nhận. Điều y cần là tiếp tục tồn tại, để rồi tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Y đang bắt đầu dự đoán hành động tiếp theo của U Lam, và chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo của mình. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng y đã sẵn sàng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.