Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 36: Ngọc Giản Thức Tỉnh: Tiếng Vọng Thượng Cổ
Trình Vãn Sinh khẽ thở phào khi cánh cổng Thanh Huyền Tông đóng lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những ồn ào và ánh đèn lấp lánh của Lạc Nhật Thành. Đêm đã xuống sâu, những vì sao lấp lánh như vô số con mắt tò mò trên vòm trời đen thẳm. Hắn và Liễu Thanh Hoài trở về phòng tu luyện cá nhân, căn phòng đá nhỏ bé nhưng mang lại cảm giác an toàn quen thuộc. Mùi gỗ và đá cũ kỹ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút linh khí mỏng manh thoát ra từ những tấm bùa tụ linh được dán sơ sài trên vách. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng hít thở đều đặn của hai người.
Liễu Thanh Hoài, với mái tóc đen dài mượt mà tết đơn giản, vẫn chưa hết lo lắng. Cô bé nhìn Trình Vãn Sinh bằng đôi mắt to tròn, long lanh ánh nước, chứa đựng sự quan tâm thuần khiết. "Vãn Sinh ca, huynh không sao chứ? Chuyến đi này... có gặp nguy hiểm không? Chiếc trâm đó... có thật sự đáng giá không?" Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của cô bé như xua tan đi một phần mệt mỏi trong lòng Trình Vãn Sinh.
Hắn khẽ mỉm cười trấn an, nụ cười hiếm hoi và ấm áp. "Không sao đâu, Thanh Hoài. Chỉ là một chuyến đi thăm dò thôi. Không có nguy hiểm đáng kể." Hắn không nói rõ về sự khinh miệt của Kiếm Đường Sư Huynh hay những ánh mắt dò xét ở trường đấu giá, bởi hắn không muốn Liễu Thanh Hoài phải thêm lo lắng. Cô bé đã quá nhiều lần chứng kiến sự khắc nghiệt của thế giới này. "Chiếc trâm... có lẽ có giá trị, nhưng không phải là thứ mà chúng ta cần bận tâm lúc này. Thứ chúng ta cần chú ý hơn là vật này."
Trình Vãn Sinh cẩn thận lấy Ngọc Giản Vô Danh ra khỏi túi trữ vật, đặt nó lên chiếc bàn đá ở giữa phòng. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu hắt lên, khiến chiếc ngọc giản màu xám tro càng thêm vẻ bí ẩn. Liễu Thanh Hoài tò mò ghé sát lại, ngón tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào bề mặt trơn nhẵn của nó. "Nó không có linh khí, Vãn Sinh ca. Ngay cả một tạp dịch như đệ cũng cảm nhận được."
"Đúng vậy," Trình Vãn Sinh gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng đường nét của ngọc giản, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một ký hiệu dù là nhỏ nhất. "Ta đã thử dùng linh lực để kích hoạt nó, nhưng vô ích." Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm trong đầu. Hắn biết, có những vật phẩm cổ xưa không hoạt động theo cơ chế thông thường. "Trong một số điển tịch cổ, có nhắc đến việc một số bảo vật thời Thượng Cổ Đại Chiến không dùng linh khí để vận hành, mà dùng... ý niệm. Hoặc một loại cộng hưởng tinh thần."
Hắn đặt ngọc giản vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Sau đó, hắn từ từ truyền một luồng ý niệm thần thức của mình vào ngọc giản, không phải là linh lực, mà là một sự tập trung tinh thần, một sự "chạm" vào nó bằng ý chí. Ban đầu, không có gì xảy ra. Ngọc giản vẫn lạnh lẽo và im lìm như một khối đá vô tri. Liễu Thanh Hoài cũng nín thở quan sát, vẻ mặt căng thẳng.
Trình Vãn Sinh không nản lòng. Hắn đã sống sót đến bây giờ bằng sự kiên nhẫn và khả năng quan sát vượt trội. Hắn biết rằng không phải mọi bí mật đều dễ dàng được tiết lộ. Hắn tiếp tục duy trì sự tập trung, tưởng tượng ý thức của mình như một luồng gió nhẹ, lướt qua từng ngóc ngách của ngọc giản. Hắn lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng tâm hồn.
Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Một 'rung động kỳ lạ' bắt đầu xuất hiện. Nó không phải là một dao động vật lý, không hề làm ngọc giản lay động hay phát ra ánh sáng. Đó là một cảm giác tinh thần, một luồng sóng vô hình lan tỏa từ sâu bên trong ngọc giản, trực tiếp chạm vào thần thức của Trình Vãn Sinh. Cảm giác đó tựa như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm, từ một thời đại đã bị lãng quên hàng vạn năm. Nó mang theo một sự cổ xưa khó tả, một sự rộng lớn và uy nghiêm mà Trình Vãn Sinh chưa từng cảm nhận được trước đây. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là bất kỳ loại năng lượng nào mà hắn từng biết. Nó giống như một ký ức, một ý chí, một dấu ấn của thời đại đã mất, đang ngủ yên và giờ đây khẽ cựa mình tỉnh giấc.
*Rung động này... không phải linh khí. Nó là gì? Một ký ức? Một ý chí? Một dấu ấn của thời đại đã mất?* Trình Vãn Sinh thầm nhủ, toàn thân hắn căng cứng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò tột độ. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật kinh thiên động địa. Luồng sóng tinh thần đó không hề gây đau đớn, mà ngược lại, nó mang đến một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể hắn đã từng tiếp xúc với nó từ rất lâu rồi. Nó giống như một lời thì thầm, một lời mời gọi im lặng, kéo hắn sâu hơn vào những bí ẩn mà nó che giấu.
Hắn cố gắng phân tích, dùng trí nhớ siêu phàm của mình để đối chiếu với mọi kiến thức đã tích lũy. *Có lẽ đây là "Ý Niệm Thần Thức" mà các cường giả Thượng Cổ đã để lại? Hay là một dạng "Linh Hồn Khí Tức" của một sinh vật nào đó?* Hắn không thể xác định chính xác, nhưng hắn biết rằng mình đang đi đúng hướng. Chiếc ngọc giản này không hề vô dụng như vẻ bề ngoài. Nó là một bảo vật, nhưng là một bảo vật cần một chìa khóa đặc biệt để mở ra, một chìa khóa không nằm ở linh khí hay trận pháp, mà nằm ở chính tinh thần và ý chí của người sở hữu.
Liễu Thanh Hoài thấy Trình Vãn Sinh nhắm nghiền mắt, vẻ mặt vừa tập trung vừa đăm chiêu, biết rằng hắn đang ở trong một trạng thái đặc biệt. Cô bé không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đôi mắt vẫn dõi theo hắn với sự lo lắng và tin tưởng. Cô biết, Trình Vãn Sinh ca của cô không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Mỗi hành động của hắn đều có mục đích, mỗi quyết định đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
Trình Vãn Sinh duy trì trạng thái đó thêm một lúc lâu, cảm nhận luồng rung động ngày càng rõ ràng hơn, ngày càng mạnh mẽ hơn. Nó không phải là một thông điệp cụ thể, mà giống như một cánh cửa đang dần hé mở, một cái nhìn thoáng qua về một thế giới khác, một kỷ nguyên đã qua. Hắn có thể cảm nhận được một sự vĩ đại, một sự cổ xưa đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy. Hắn biết, để thực sự khai phá nó, hắn cần nhiều hơn thế này. Hắn cần một phương pháp, một chìa khóa thực sự. Nhưng ít nhất, hắn đã xác nhận được giá trị của nó, và quan trọng hơn, đã tìm ra cách tiếp cận ban đầu.
Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn sự sâu thẳm của những gì vừa trải qua. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoài, khẽ thở ra một hơi. "Thanh Hoài, vật này... không hề đơn giản. Nó cần một cách kích hoạt khác, không phải linh khí." Hắn cất ngọc giản vào túi trữ vật một lần nữa, cẩn thận hơn bao giờ hết. "Tối nay chúng ta nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn phải làm nhiệm vụ ở Dược Các." Trong lòng hắn, một ngọn lửa tò mò và quyết tâm đã được nhen nhóm, rực cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn biết, bí mật của ngọc giản này, nếu được khai phá, có thể là cơ hội sống sót lớn nhất của hắn.
***
Sáng hôm sau, Thanh Huyền Tông chìm trong màn sương mờ ảo, đặc trưng của vùng núi non quanh năm mây phủ. Tại Dược Các, tòa lầu ba tầng bằng gỗ trầm mặc đứng vững chãi, nơi những mùi thảo dược phong phú và đan dược tinh chế hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và trang trọng. Trình Vãn Sinh, Liễu Thanh Hoài cùng Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn đang miệt mài phân loại các loại dược liệu khô. Tiếng lật sách ghi chép, tiếng nghiền thảo dược nhẹ nhàng và tiếng nói chuyện khẽ khàng của các tạp dịch khác chỉ càng làm không gian thêm phần tĩnh mịch.
Trình Vãn Sinh, với vẻ ngoài bình thường và bộ y phục tạp dịch tối màu, tập trung vào công việc của mình. Đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát xung quanh, ghi nhận từng chi tiết nhỏ. Hắn biết, ngay cả trong công việc tưởng chừng đơn giản này, cũng có thể ẩn chứa những cơ hội học hỏi hoặc những nguy hiểm tiềm tàng. Lý Cẩu Đản, thân hình gầy gò, khuôn mặt có chút ti tiện, vừa phân loại vừa than vãn: "Đời tạp dịch khổ như chó! Cả ngày chui rúc trong đống cỏ cây này, chả biết bao giờ mới được luyện đan, thành công đức."
Trương Đại Bàn, thân hình béo tròn, khuôn mặt bầu bĩnh hiền lành, chỉ cười hề hề, tay vẫn thoăn thoắt xếp các loại thảo dược vào từng ô. "Ăn no là vui rồi! Có chỗ ở, có cơm ăn, không phải chịu đói rét ngoài kia là may mắn lắm rồi."
Liễu Thanh Hoài chỉ im lặng, đôi lúc ngước nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt lo lắng khi nghe Lý Cẩu Đản than vãn. Cô biết, Trình Vãn Sinh cũng không muốn sống cuộc đời tạp dịch này mãi.
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh lẽo bất ngờ thổi vào Dược Các, mang theo một mùi hương hoa nhài tinh khiết nhưng đầy kiêu hãnh. Một bóng dáng mảnh mai, y phục lụa là sang trọng màu xanh ngọc bích, chậm rãi bước vào. Mái tóc đen nhánh được búi cao tinh xảo, cài trâm ngọc bích lấp lánh. Dung mạo thanh tú, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ cao ngạo và khinh thường, như thể mọi thứ xung quanh đều không lọt vào mắt nàng. Đó chính là Tiểu Thư Cao Ngạo, một trong số ít những thiên tài của Thanh Huyền Tông, được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng phải chịu đựng bất kỳ sự thiếu thốn hay khổ cực nào.
Ngay lập tức, mọi hoạt động trong Dược Các dường như ngưng lại. Các tạp dịch cúi đầu xuống, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng. Ngay cả Lý Cẩu Đản cũng im bặt, chỉ dám lén lút liếc nhìn qua khóe mắt.
"Lại là Tiểu Thư Cao Ngạo," Lý Cẩu Đản thì thầm vào tai Trương Đại Bàn, giọng đầy vẻ e ngại. "Đúng là tiểu thư được nuông chiều, mỗi lần xuất hiện đều khiến người khác phải nín thở."
Tiểu Thư Cao Ngạo không thèm liếc mắt đến những tạp dịch đang làm việc cật lực. Nàng đi thẳng đến quầy chính, nơi có một trưởng lão Dược Các đang ngồi ghi chép. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một sự tự nhiên mà không cần phải cố gắng. "Trưởng lão, ta cần một ít Huyết Linh Chi vạn năm, và năm cành Bích Lạc Hoa vừa nở."
Trưởng lão Dược Các vội vàng đứng dậy, cung kính đáp lời. "Tiểu thư Cố, vật phẩm đã chuẩn bị sẵn sàng ạ."
Khi trưởng lão quay người đi lấy dược liệu, ánh mắt của Tiểu Thư Cao Ngạo vô tình lướt qua khu vực của các tạp dịch. Ánh mắt nàng dừng lại trên Trình Vãn Sinh, người đang cúi đầu sắp xếp một chồng Bách Thảo Sương. Một tia khinh thường rõ rệt hiện lên trong đôi mắt nàng. Đối với nàng, những tạp dịch này chỉ là những kẻ thấp kém, không xứng đáng được tồn tại trong tầm nhìn của nàng.
"Kẻ tạp dịch mà cũng dám lảng vảng ở đây sao?" Giọng nàng lạnh lùng, như một lưỡi dao sắc bén, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Dược Các là nơi thanh tịnh, không phải chỗ cho những kẻ thấp kém dơ bẩn."
Trình Vãn Sinh ngẩng đầu lên, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình thản. Hắn biết, đây là phản ứng tự nhiên của những kẻ có địa vị cao trong tông môn đối với những tạp dịch như hắn. Hắn không hề nổi giận, cũng không lộ ra bất kỳ sự khó chịu nào. Hắn biết mình không thể chống đối. Sống sót là một nghệ thuật, và nghệ thuật đó đòi hỏi sự nhẫn nhịn.
"Tiểu nhân xin lỗi, đang thực hiện nhiệm vụ," hắn đáp lại một cách khiêm tốn, giọng điệu không chút gợn sóng. Hắn cúi đầu xuống một lần nữa, như thể đang hối lỗi. Nhưng sâu bên trong, đôi mắt hắn sắc bén hơn bao giờ hết, ghi nhớ mọi chi tiết về Tiểu Thư Cao Ngạo: thần thái, giọng điệu, ánh mắt, thậm chí là cách nàng đứng.
Liễu Thanh Hoài nắm chặt tay, đôi môi mím lại. Cô bé lẩm bẩm một tiếng đủ nhỏ để chỉ Trình Vãn Sinh nghe thấy: "Thật quá đáng!" Cô muốn phản bác, muốn bảo vệ Trình Vãn Sinh, nhưng hắn đã khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cô bé giữ im lặng.
Tiểu Thư Cao Ngạo hừ lạnh một tiếng, hất cằm một cách kiêu ngạo. Nàng không thèm nói thêm lời nào với Trình Vãn Sinh, như thể việc nói chuyện với hắn là một sự sỉ nhục. Nàng sai một đệ tử nội môn khác lấy số linh thảo đã được trưởng lão chuẩn bị, hoàn toàn bỏ qua sự có mặt của Trình Vãn Sinh như thể anh ta không tồn tại, sau đó quay gót rời đi, để lại một làn hương nhài thanh khiết nhưng đầy áp lực trong Dược Các.
Sự tĩnh lặng lại bao trùm Dược Các, nhưng lần này, nó mang theo một nỗi uất ức và sự bất bình ngấm ngầm. Các tạp dịch lại tiếp tục công việc của mình, nhưng không khí trở nên nặng nề hơn. Lý Cẩu Đản thở dài thườn thượt: "Đấy, thấy chưa? Chúng ta mãi mãi chỉ là tạp dịch thôi. Đừng mơ mộng hão huyền."
Trình Vãn Sinh không nói gì. Hắn chỉ lặng lẽ sắp xếp các loại dược liệu, nhưng trong đầu hắn, một suy nghĩ đã hình thành rõ ràng hơn bao giờ hết. *Tiểu Thư Cao Ngạo... loại người này sẽ không bao giờ nhìn nhận ta. Trong thế giới tu tiên này, địa vị và sức mạnh quyết định tất cả.* Hắn biết, chỉ khi hắn mạnh mẽ hơn, chỉ khi hắn có thể thoát khỏi thân phận tạp dịch này, hắn mới có thể ngẩng cao đầu. Sống sót, và mạnh mẽ hơn, theo cách của riêng hắn.
***
Tối hôm đó, trong căn phòng tu luyện cá nhân quen thuộc, Trình Vãn Sinh ngồi thiền trên bồ đoàn, ánh nến lung linh hắt bóng hắn lên vách đá. Mùi gỗ và đá cũ kỹ vẫn vương vấn, tạo nên một không gian tĩnh mịch hoàn hảo cho sự suy tư. Liễu Thanh Hoài đã chìm vào giấc ngủ bên cạnh, gương mặt thanh tú lộ vẻ bình yên. Trình Vãn Sinh không ngủ. Tâm trí hắn vẫn còn bận rộn với những sự kiện trong ngày, đặc biệt là cuộc gặp gỡ với Tiểu Thư Cao Ngạo và những rung động kỳ lạ từ Ngọc Giản Vô Danh.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng tâm trí vẫn hoạt động không ngừng. Lời nói khinh miệt của Tiểu Thư Cao Ngạo cứ văng vẳng bên tai hắn. "Kẻ tạp dịch mà cũng dám lảng vảng ở đây sao? Dược Các là nơi thanh tịnh, không phải chỗ cho những kẻ thấp kém dơ bẩn." Những lời đó không làm hắn tức giận, nhưng lại củng cố thêm niềm tin của hắn vào triết lý sống sót của mình. Để tồn tại trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, không chỉ cần tránh nguy hiểm, mà còn phải có đủ sức mạnh để không bị người khác giẫm đạp. Và để có sức mạnh, hắn phải tìm kiếm cơ duyên, nhưng không phải là những cơ duyên hão huyền mà những tu sĩ "não tàn" thường theo đuổi, mà là những cơ duyên được cân nhắc kỹ lưỡng, được phân tích bằng trí tuệ và sự cẩn trọng.
Hắn đưa tay chạm vào túi trữ vật, cảm nhận sự tồn tại của Ngọc Giản Vô Danh bên trong. Hắn nhớ lại cảm giác 'rung động kỳ lạ' mà hắn đã cảm nhận được đêm qua. Đó không phải là linh khí, mà là một sự cộng hưởng tinh thần, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. *Rung động đó... không phải linh khí. Nó là một sự mời gọi. Cần phải tĩnh tâm, dùng ý chí, dùng tinh thần để chạm vào nó. Nhưng làm sao để làm điều đó mà không gây ra động tĩnh lớn?*
Trình Vãn Sinh suy nghĩ miên man. Hắn đã đọc lén rất nhiều điển tịch trong Thư Viện Ảnh Nguyệt, bao gồm cả những ghi chép mơ hồ về 'ý niệm thần thức' của các cường giả Thượng Cổ. Theo những gì hắn thu thập được, trong thời đại Thượng Cổ Đại Chiến, có những phương pháp tu luyện và những bảo vật không tuân theo quy tắc linh khí thông thường. Một số cường giả có thể truyền lại ý chí, kinh nghiệm, thậm chí là một phần thần thức của mình vào các vật phẩm, tạo thành một dạng 'khí tức' hoặc 'ký ức' không thể bị phá hủy bởi thời gian hay linh lực. Để khai phá những vật phẩm này, người ta không thể dùng linh lực thô bạo, mà phải dùng ý niệm, dùng tinh thần để "đánh thức" chúng, để tạo ra một sự "cộng hưởng" từ sâu bên trong tâm hồn.
*Ngọc giản này có lẽ cũng như vậy,* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. *Nó cần một sự kết nối tinh thần, một sự đồng điệu giữa ý chí của ta và dấu ấn của nó. Nhưng làm thế nào để tạo ra sự đồng điệu đó một cách an toàn?* Hắn biết rằng việc chạm vào một ý niệm thần thức cổ xưa có thể tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường. Một chút sơ sẩy cũng có thể khiến hắn rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma, hoặc bị nuốt chửng bởi những ký ức không thuộc về mình.
Hắn từ từ lấy Ngọc Giản Vô Danh ra khỏi túi trữ vật, đặt nó lên lòng bàn tay. Chiếc ngọc giản vẫn lạnh lẽo và im lìm, không hề có chút linh khí nào. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, điều hòa tâm trạng. Hắn muốn thử một phương pháp khác, một phương pháp tinh tế hơn. Hắn không truyền ý niệm thần thức một cách chủ động như đêm qua, mà thay vào đó, hắn cố gắng thả lỏng hoàn toàn tinh thần, để tâm hồn mình trở nên trống rỗng, như một hồ nước phẳng lặng, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì.
Hắn đặt Ngọc Giản Vô Danh lên trán mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó chạm vào làn da. Hắn không cố gắng "kích hoạt" nó, mà thay vào đó, hắn "lắng nghe" nó, "cảm nhận" nó bằng toàn bộ ý chí và tinh thần của mình. Hắn lắng nghe "tiếng vọng" từ bên trong, không phải bằng tai, mà bằng một giác quan thứ sáu, một sự cộng hưởng sâu thẳm trong tâm hồn.
Và rồi, một lần nữa, luồng 'rung động kỳ lạ' ấy lại xuất hiện. Lần này, nó mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Nó không còn là một tiếng vọng mơ hồ, mà giống như một mạch đập yếu ớt, một nhịp thở chậm rãi của một sinh vật cổ xưa đang dần tỉnh giấc. Hắn có thể cảm nhận được một luồng thông tin vô hình đang cố gắng len lỏi vào tâm trí hắn, nhưng nó bị một bức tường vô hình nào đó ngăn cản. Bức tường ấy không phải là một cấm chế, mà giống như một lớp màn che phủ, cần được vén lên một cách khéo léo.
Trình Vãn Sinh biết, hắn đã đến rất gần. Hắn đang đứng trước cánh cửa của một kho tàng kiến thức hoặc một bí mật kinh thiên động địa. Nhưng hắn cũng biết rằng, sự vội vàng chỉ dẫn đến tai họa. Hắn cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Hắn cần một phương pháp chính xác, một "chìa khóa" thực sự để mở cánh cửa này, không phải là một sự dò dẫm may rủi.
Hắn từ từ hạ ngọc giản xuống, cất nó vào túi trữ vật. Đôi mắt hắn mở ra, ánh lên vẻ kiên định. *Sống sót là một nghệ thuật, và việc khám phá những bí ẩn cũng là một phần của nghệ thuật ấy, đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và một chút may mắn.* Hắn thầm nhủ. *Chiếc ngọc giản này... nó không phải là một thứ để ta liều mạng, mà là một công cụ, một cơ hội để ta thay đổi số phận.* Hắn nhìn về phía cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm Thanh Huyền Tông. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, từng bước một, cẩn trọng nhưng không ngừng tiến về phía trước, để tìm ra ý nghĩa của sự sống, và để sống sót.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.