Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 384: Mảnh Ghép Tiên Cổ: Tiếng Vọng Từ Vực Thẳm Thời Gian
Ánh sáng từ Minh Trí Hồ Điệp trên lòng bàn tay Trình Vãn Sinh bỗng bừng lên rực rỡ, không còn chỉ là một vệt sáng yếu ớt nữa, mà tựa như một vì sao xanh lam nhỏ vừa được khai sinh. Nó không chói chang đến mức làm mù mắt, nhưng lại mang theo một vẻ đẹp siêu thực, đầy mê hoặc, cuốn hút mọi ánh nhìn. Đồng thời, những luồng khí đen mờ nhạt, tựa như những sợi tơ khói vô hình, bắt đầu quấn quanh ánh sáng xanh lam ấy, xoắn xuýt vào nhau như hai thực thể đối lập nhưng lại bị ràng buộc bởi một sợi dây vô hình. Chúng tỏa ra một thứ năng lượng vừa thanh khiết vừa hỗn tạp, vừa linh thiêng vừa tà dị, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ ngay trong căn phòng bí mật phong ấn.
Trình Vãn Sinh cảm thấy một lực hút vô hình, mạnh mẽ kéo lấy tâm thức mình. Ánh sáng xanh lam cùng những sợi khí đen mờ nhạt từ Minh Trí Hồ Điệp nhanh chóng bao trùm lấy hắn, không phải theo cách vật lý, mà là một sự xâm nhập tinh thần sâu sắc. Hắn không còn nhìn thấy căn phòng, không còn nghe thấy tiếng thở của những người xung quanh. Cảm giác như toàn bộ thế giới bên ngoài đột ngột bị cắt đứt, chỉ còn lại hắn và dòng chảy năng lượng cổ xưa đang cuộn trào quanh mình. Cơ thể hắn bắt đầu rung lên dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là sự phản ứng tự nhiên trước luồng thông tin khổng lồ và sức mạnh phi thường đang đổ ập vào. Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra trên trán, chảy dọc theo thái dương, làm ướt đẫm những sợi tóc mai. Hắn rơi vào trạng thái nhập định sâu, sâu hơn bất kỳ lần tu luyện nào trước đây, tâm trí hắn như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào một dòng xoáy thời gian và không gian không thể kiểm soát.
Thượng Quan Lăng đứng vòng ngoài, đôi mắt xanh thẳm của nàng dán chặt vào Trình Vãn Sinh. Nàng cảm nhận rõ ràng sự biến động năng lượng trong căn phòng, một sự giao thoa phức tạp giữa linh khí cổ xưa và Phản Linh. Gương mặt nàng, vốn đã đẹp thoát tục, giờ đây lại càng thêm vẻ lo lắng. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng qua, chỉ đủ cho những người đứng gần nghe thấy: "Nó đã bắt đầu... Đây là gánh nặng của Thiên Đạo." Nàng hiểu rõ hơn ai hết, việc tiếp nhận những bí mật cổ xưa không phải là một món quà, mà là một lời nguyền, một trách nhiệm nặng nề mà không phải ai cũng có thể gánh vác. Linh lực của nàng vẫn không ngừng vận chuyển, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào, nhưng nàng biết, trong cuộc chiến của tâm thức Trình Vãn Sinh, nàng chỉ có thể đứng nhìn.
Mị Lan nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt phượng dài của nàng hiện rõ sự bất an. Trái tim nàng thắt lại khi thấy cơ thể hắn run rẩy, những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da tái nhợt. Nàng muốn lao đến, muốn ôm lấy hắn, nhưng lý trí mách bảo nàng không được phép làm gián đoạn. "Vãn Sinh... anh ấy có ổn không?" Nàng hỏi, giọng nói ngọt ngào thường ngày giờ đây lại nhuốm đầy vẻ lo lắng, run rẩy nhẹ. Nàng cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, khi bản thân không thể dùng sức mạnh hay sự quyến rũ của mình để giúp đỡ người mình yêu thương trong khoảnh khắc quan trọng nhất này.
Vân Tiêu Tử, với vẻ mặt nghiêm trọng, tập trung quan sát luồng khí đen mờ nhạt đang quấn lấy Minh Trí Hồ Điệp. Y nhíu mày, ánh mắt thông minh ẩn chứa vẻ suy tư sâu sắc. "Khí tức này... không phải của riêng Minh Trí Hồ Điệp. Có cả Phản Linh." Y nói, giọng trầm ổn nhưng cũng không giấu được sự kinh ngạc. Y đã từng nghe về Phản Linh, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó có thể tồn tại và tương tác theo cách này, tựa như một phần của một cơ chế cổ xưa nào đó. Sự hiện diện của Phản Linh càng làm cho tình hình trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn. Y biết, Phản Linh không phải là thứ dễ dàng kiểm soát, nó là sự ăn mòn, là sự biến chất, và việc Trình Vãn Sinh hấp thụ nó là một canh bạc lớn.
Hàn Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, nhưng đôi mắt sắc bén của nàng lại lộ rõ một tia lo lắng hiếm thấy. Tay nàng không tự chủ mà đặt lên chuôi thanh đoản kiếm sắc bén bên hông. Nàng không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, sẵn sàng hành động ngay lập tức nếu có bất kỳ mối đe dọa nào xuất hiện từ bên ngoài hoặc từ chính bên trong Trình Vãn Sinh. Sự cảnh giác của nàng là bản năng, là lời thề bảo vệ không cần lời nói. Nàng đứng đó, một bức tượng sống động của sự kiên định và lòng trung thành, phảng phất vẻ cô độc nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất.
Căn phòng bí mật phong ấn vẫn chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng năng lượng của các trận pháp phong ấn vận chuyển nhẹ nhàng, như tiếng thì thầm của thời gian. Mùi đá cũ, mùi linh khí phong ấn đặc trưng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng dường như bị lấn át bởi một thứ hương vị vô hình, một sự hỗn loạn của những gì sắp được tiết lộ. Bầu không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như một thiên niên kỷ. Trình Vãn Sinh vẫn ở đó, cơ thể rung lắc dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm, trong khi tâm trí hắn đã hoàn toàn rời khỏi thực tại, lao vào một vực thẳm của ký ức và sự thật. Những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh lịch sử tàn khốc đang dần hé lộ, và Trình Vãn Sinh là người đầu tiên phải gánh chịu sức nặng của nó. Hắn không còn là một phàm nhân chỉ khao khát sống sót, giờ đây hắn là một vật chứa, một cây cầu nối giữa quá khứ lãng quên và hiện tại đầy biến động, mang trên vai gánh nặng của một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của cả Đại lục Huyền Hoang.
***
Trong tâm trí Trình Vãn Sinh, không gian và thời gian hoàn toàn tan rã. Không có ánh sáng, không có bóng tối, chỉ có một sự hỗn loạn vô biên, một cơn lốc xoáy của hình ảnh, âm thanh và cảm giác. Đó không phải là một giấc mơ, cũng không phải là một ảo ảnh thông thường, mà là một sự dung hợp trực tiếp, thô bạo của vô số luồng thông tin cổ xưa, được Minh Trí Hồ Điệp chắt lọc và truyền tải, đồng thời được Phản Linh trong cơ thể hắn khuếch đại đến mức tột cùng. Hắn cảm thấy mình bị xé ra thành hàng tỷ mảnh, rồi lại bị ép buộc gắn kết lại, liên tục trong một vòng lặp không hồi kết.
Những mảnh ghép đầu tiên hiện ra là những cảnh tượng của Thượng Cổ Đại Chiến. Đó là một chiến trường trải dài vô tận, nơi bầu trời nứt toác, đại địa vỡ vụn. Những sinh vật khổng lồ, với thân hình tựa núi cao, vảy sắt thép lấp lánh như tinh tú, gầm thét vang trời, mỗi tiếng gầm đều đủ sức xé tan không gian. Có những con quái vật mang hình hài nửa người nửa thú, đôi mắt đỏ rực như máu, móng vuốt sắc nhọn xé toạc lớp phòng ngự của các pháp trận cổ xưa. Ánh sáng từ những pháp thuật hủy diệt bùng nổ liên tục, biến màn đêm thành ban ngày, rồi lại nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối của sự hủy diệt. Hắn thấy những vị thần linh, những tồn tại mà Trình Vãn Sinh từng nghĩ chỉ có trong truyền thuyết, đổ máu. Họ không bất tử, không vô địch. Thân thể cường đại của họ bị xé nát, linh hồn vỡ vụn, rơi xuống như những vì sao tàn lụi, mang theo cả một nền văn minh rực rỡ.
Tiếng gầm thét, tiếng va chạm kim loại, tiếng rên rỉ của những linh hồn bị xé nát, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc. Hắn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, mùi tro tàn từ những thành trì bị thiêu rụi, mùi đất đá bị nung chảy. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, sợ hãi tột cùng của hàng tỷ sinh linh chết trong chiến tranh dường như không phải là ký ức của kẻ khác, mà là của chính hắn. Phản Linh trong cơ thể Trình Vãn Sinh đóng vai trò như một thấu kính phóng đại, không chỉ cho hắn thấy những gì đã xảy ra, mà còn ép hắn phải *cảm nhận* nó một cách chân thực nhất, dữ dội nhất. Sự mục rữa, sự thối nát của những linh hồn bị Phản Linh ăn mòn, sự biến chất của những sinh vật bị tha hóa, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là thông tin, mà là một sự truyền tải cảm xúc, một sự đồng cảm cưỡng bức với nỗi đau của một thời đại đã qua.
Sau đó, những hình ảnh chiến tranh dần mờ đi, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt trực tiếp. Đó là một thế giới đang dần chết mòn. Dòng sông linh khí, vốn cuộn chảy mạnh mẽ, giờ đây cạn kiệt, chỉ còn trơ lại những khe đá nứt nẻ. Cây cối khổng lồ, từng vươn lên chạm tới mây xanh, nay úa tàn, mục rữa, lá rụng rơi như tuyết, không còn chút sinh khí. Những ngọn núi thiêng liêng, từng là nơi tu luyện của vô số cường giả, giờ đây khô cằn, trơ trụi, không khí ngập tràn sự chết chóc. Trình Vãn Sinh nhìn thấy vô số tu sĩ, từ phàm nhân cho đến những cường giả từng hô mưa gọi gió, gục ngã xuống đất, không phải vì bị kẻ thù đánh bại, mà vì linh lực trong cơ thể họ đã hoàn toàn cạn kiệt. Họ ôm lấy ngực, đôi mắt trừng trừng nhìn bầu trời xám xịt, ánh mắt chất chứa sự tuyệt vọng và hoang mang. Đó là một cái chết chậm rãi, đau đớn, một sự kết thúc không có vinh quang, không có ý nghĩa.
"Đây là... cái giá phải trả cho sự tồn tại?" Trình Vãn Sinh rên rỉ trong tâm trí, giọng hắn vang vọng trong không gian vô định, tựa như một tiếng kêu lạc lõng giữa cõi hư vô. Hắn cảm thấy một sự buồn bã khôn xiết, một sự trống rỗng đến cùng cực. Sự sống sót của hắn, của những người đang sống, có phải chăng được xây dựng trên sự hy sinh to lớn và tàn khốc như vậy? Minh Trí Hồ Điệp không chỉ đơn thuần là truyền đạt lịch sử, nó đang truyền đạt một bài học kinh hoàng về sự vô thường và cái giá của mọi sự tồn tại.
Một tiếng vọng cổ xưa, không rõ nguồn gốc, không rõ là của ai, bỗng vang lên trong tâm trí hắn, dù không có âm thanh thực sự nào. Đó là một cảm giác, một ý niệm được truyền thẳng vào linh hồn. "Thiên Đạo... đã sụp đổ..." Tiếng vọng ấy mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, một sự thật khủng khiếp hơn cả cái chết. Thiên Đạo, sự tồn tại tối cao, kim chỉ nam của vạn vật, lại có thể sụp đổ? Điều đó có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là mọi quy tắc, mọi trật tự đều bị phá vỡ? Hay nó có nghĩa là một sự thay thế, một sự biến đổi?
Trình Vãn Sinh ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống trong không gian ý thức hỗn loạn của mình. Cơ thể hắn, ở thế giới thực, cũng run rẩy dữ dội, như một con rối bị cắt đứt dây. Hắn cố gắng sắp xếp những mảnh ghép rời rạc này, cố gắng tìm kiếm một logic, một sợi dây liên kết trong sự hỗn loạn của hình ảnh và cảm xúc. Nhưng mọi thứ đều quá sức, quá tàn khốc. Hắn thấy những gương mặt, những lời nguyền rủa, những lời cầu nguyện cuối cùng. Hắn thấy sự suy vong của một kỷ nguyên, sự khởi đầu của một bi kịch kéo dài đến tận hiện tại. Và hắn, Trình Vãn Sinh, một phàm nhân chỉ muốn sống sót, lại đang ở ngay tâm bão của bí mật ấy, gánh chịu toàn bộ sức nặng của nó. Cái giá của sự thật đôi khi còn đáng sợ hơn cả cái chết, lời nhắc nhở của Vân Tiêu Tử vang vọng trong đầu hắn, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
***
Một tiếng thở dốc nặng nề, dứt khoát, cắt ngang sự im lặng đến đáng sợ trong căn phòng bí mật phong ấn. Trình Vãn Sinh giật mình tỉnh dậy từ trạng thái nhập định sâu thẳm, đôi mắt hắn mở trừng trừng, đồng tử co rút lại, phản chiếu một nỗi sợ hãi và sự choáng ngợp tột cùng. Hắn thở dồn dập, từng hơi thở đều nặng nhọc, như thể vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử kéo dài hàng vạn năm. Mồ hôi vẫn vã ra như tắm, làm ướt đẫm y phục và tóc mai, khiến khuôn mặt hắn tái nhợt như một tờ giấy. Minh Trí Hồ Điệp vẫn lơ lửng trên trán hắn, ánh sáng xanh lam giờ đây đã yếu ớt hơn nhiều, chỉ còn là một đốm sáng mờ ảo, như một ngọn nến sắp tàn. Tuy nhiên, những luồng khí đen từ Phản Linh vẫn không tan biến, chúng vẫn quấn quanh Minh Trí Hồ Điệp, nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn hiện hữu, như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn vừa hấp thụ.
Ngay khi hắn vừa tỉnh dậy, một bàn tay mềm mại, ấm áp đã nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. Trình Vãn Sinh ngước nhìn, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn sau những gì vừa trải qua. Đó là Thượng Quan Lăng, gương mặt nàng hiện rõ vẻ lo lắng nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng không hỏi hắn đã thấy gì, không ép buộc hắn phải nói ra, mà chỉ đơn giản là ở bên cạnh, truyền cho hắn một luồng sức mạnh tinh thần vô hình. Giọng nói của nàng vang lên nhẹ nhàng, êm ái, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm trí đang hỗn loạn của hắn. "Vãn Sinh, anh đã trở lại. Anh ổn chứ?" Lời nói của nàng không chỉ là câu hỏi, mà còn là một sự trấn an, kéo hắn trở về với thực tại.
Trình Vãn Sinh cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Hắn lắc nhẹ đầu, cảm giác nặng nề trong tâm trí vẫn còn đó, không chỉ là kiến thức khổng lồ vừa tiếp nhận, mà còn là gánh nặng của hàng triệu sinh mạng đã hy sinh, và sự thật tàn khốc về nguồn gốc của thế giới mình đang sống. "Lăng... ta thấy rồi... những mảnh ghép đầu tiên... kinh khủng hơn ta tưởng." Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải vật lộn với một khối đá tảng trong cổ họng. Hắn không thể diễn tả hết sự kinh hoàng, sự tuyệt vọng mà hắn vừa trải qua. Nó không chỉ là những hình ảnh, mà là một sự xâm thực vào tận sâu linh hồn.
Vân Tiêu Tử bước tới gần hơn, ánh mắt y dán chặt vào Minh Trí Hồ Điệp đang lơ lửng trên trán Trình Vãn Sinh. Y hỏi, giọng điệu trầm ổn, nhưng vẫn không giấu được sự tò mò và lo lắng. "Nó... đã tiết lộ điều gì?" Y biết, những bí mật cổ xưa thường đi kèm với cái giá không nhỏ, và vẻ mặt của Trình Vãn Sinh đã nói lên tất cả.
Trình Vãn Sinh lại lắc đầu, tay hắn xoa xoa thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ vẫn hành hạ hắn. "Chỉ là những mảnh vỡ... nhưng đủ để biết... chúng ta đang đối mặt với cái gì..." Hắn không thể nói rõ hơn, không phải vì hắn không muốn, mà vì hắn không thể. Những mảnh ghép đó quá rời rạc, quá hỗn loạn, quá tàn khốc để có thể sắp xếp thành một câu chuyện mạch lạc ngay lập tức. Nhưng hắn đã thấy đủ để hiểu rằng, những gì họ đang theo đuổi không chỉ là một nhiệm vụ tìm kiếm, mà là một sự đối mặt với vận mệnh của cả một thế giới, một lời cảnh tỉnh về những gì đã xảy ra và những gì có thể tái diễn.
Mị Lan vẫn đứng đó, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên sự cảm thông sâu sắc. Nàng biết, Trình Vãn Sinh không phải là loại người dễ dàng gục ngã, nhưng những gì hắn vừa trải qua chắc chắn đã để lại một vết sẹo sâu đậm trong tâm hồn hắn. Hàn Nguyệt vẫn im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng không rời Trình Vãn Sinh một giây, như thể muốn đảm bảo rằng hắn vẫn còn nguyên vẹn, cả về thể xác lẫn tinh thần. Sự cảnh giác của nàng vẫn được duy trì, bởi vì Cổ Tháp Vô Danh này vẫn ẩn chứa vô số nguy hiểm tiềm tàng, và những kẻ thù rình rập bên ngoài có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Trình Vãn Sinh từ từ đứng dậy, đôi chân hắn vẫn còn hơi run rẩy. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Minh Trí Hồ Điệp, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng phong ấn, nơi bóng đêm vẫn bao trùm lấy thế giới bên ngoài. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những mảnh ghép đầu tiên đã được hé lộ, và chúng đã đủ để khiến hắn hiểu rằng con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Cái giá của sự thật sẽ là rất lớn, và Phản Linh trong cơ thể hắn, dù là gánh nặng hay công cụ, cũng sẽ đóng một vai trò không thể thiếu trong hành trình này. Những hình ảnh về Linh Khí Khô Kiệt, về sự suy vong của các vị thần, về Thiên Đạo sụp đổ... tất cả đều là những lời cảnh báo, những gợi ý về một mối đe dọa lớn hơn, sâu sắc hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống sự sợ hãi và gánh nặng trong lòng. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Và Trình Vãn Sinh, dù bị bao vây bởi sự thật tàn khốc, vẫn sẽ tiếp tục đứng dậy, tiếp tục sống sót, và tiếp tục vén màn những bí mật đã bị phong ấn hàng thiên niên kỷ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.