Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 148: Hạt Mầm Bất Phục: Thượng Cổ Tàn Dư Và Tiếng Vọng Tự Do
...Nàng đã chứng kiến Tống Vấn Thiên biến những âm mưu của Thiên Đạo thành cơ hội, biến những kiếp nạn thành sức mạnh. Nàng hiểu rằng, đây chính là sự "bẻ cong ý trời" mà nàng từng cảm nhận. Những dòng năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ thiên cơ mà nàng vừa trải qua, không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái sinh. Chúng là dấu hiệu cho thấy Thiên Đạo đang hoảng loạn, và cũng là bằng chứng cho thấy Tống Vấn Thiên đang tiến xa hơn bao giờ hết.
Bạch Lạc Tuyết đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ. Mưa phùn đã tạnh, nhường chỗ cho bầu trời đêm quang đãng, với hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương. Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, cùng với một "chân lý" mới đang dần hình thành trong tâm trí nàng. Vai trò của nàng, nàng biết, sẽ không chỉ là một người quan sát "thiên cơ". Nàng sẽ trở thành một đồng minh công khai, một người "giải mã" những bí mật sâu xa nhất của Thiên Đạo, giúp Tống Vấn Thiên mở ra một con đường mới. Con đường này, Tống Vấn Thiên đã tự mình mở ra, và nàng, Bạch Lạc Tuyết, sẽ bước đi cùng hắn. Ánh mắt nàng rực sáng, hướng về phía xa xăm, nơi nàng tin rằng Tống Vấn Thiên đang tiếp tục cuộc hành trình bi tráng nhưng đầy vinh quang của mình. Thiên Đạo đã bất lực, và sự bất lực đó chính là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới.
***
Cùng lúc đó, trong một dòng thời gian xa xăm, nơi bụi thời gian dường như ngưng đọng và linh khí cổ xưa còn vương vấn, Tống Vấn Thiên đang đứng giữa tàn tích hoang tàn của Vọng Tiên Đài. Khác với vẻ tĩnh lặng uy nghiêm vốn có, nơi đây giờ đây là một minh chứng sống động cho sự phẫn nộ và bất lực của một ý chí tối thượng. Vọng Tiên Đài, một đài tế bằng đá nguyên khối từng sừng sững vươn lên giữa Kỷ Nguyên Thượng Cổ, chạm khắc vô số phù văn cổ xưa và hình ảnh các vị tiên nhân uy nghi, giờ chỉ còn là một khối kiến trúc đổ nát. Những trụ đá khổng lồ nứt toác, các phiến đá lát sàn vỡ vụn tung tóe, và viên ngọc phát sáng từng đặt ở trung tâm đã biến thành hàng ngàn mảnh vỡ lấp lánh như nước mắt pha lê khô cằn. Mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu bầu trời u ám, nặng trĩu những đám mây đen còn lảng vảng sau cơn "thiên tai cục bộ" vừa qua.
Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo mùi đất ẩm, tro bụi và một chút mùi ozone nồng nặc còn sót lại từ những đợt linh khí hỗn loạn. Tống Vấn Thiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự cô quạnh và áp lực vô hình lan tỏa khắp không gian. Đây không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên của tự nhiên, mà là một hành động có chủ đích, một sự trừng phạt nghiệt ngã từ Thiên Đạo, nhưng lại được ngụy trang một cách vụng về đến thảm hại. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, từng vết nứt trên đá, từng mảnh vụn vỡ, như muốn đọc vị tâm tư của kẻ đứng sau màn.
"Thiên Đạo, ngươi càng cố gắng vá víu, vết nứt lại càng rõ ràng," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, giọng điệu nội tâm trầm mặc nhưng ẩn chứa sự châm biếm sâu sắc. Hắn thấy rõ sự tuyệt vọng của Thiên Đạo trong từng đợt linh khí hỗn loạn còn vương vất. Chúng không còn thuần khiết và mạnh mẽ như một lôi kiếp thông thường, mà mang một vẻ hỗn tạp, như thể ý chí vũ trụ đang cố gắng gồng mình để duy trì trật tự đã đổ vỡ. Những vết nứt trên các phù văn cổ xưa, lẽ ra phải là biểu tượng của sự vĩnh cửu, giờ đây lại giống như những vết thương hở miệng, tố cáo sự suy yếu của quyền năng tối thượng.
Hỗn Độn Đồng Tử lơ lửng bên cạnh Tống Vấn Thiên, hình hài nhỏ bé của nó tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, liên tục phát ra những tín hiệu phân tích. "Năng lượng hỗn loạn đã được chuyển hóa gần hết. Tuy nhiên, còn sót lại những dấu ấn tinh thần mạnh mẽ của sự tuyệt vọng và phản kháng." Giọng nói non nớt của Hỗn Độn Đồng Tử vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên, truyền tải những luồng dữ liệu phức tạp. Những "dấu ấn tinh thần" đó không phải là linh hồn hay ý niệm cụ thể, mà là tàn dư cảm xúc, là những làn sóng dao động của ý thức bị đè nén, bị bỏ rơi, bị phản bội. Chúng bám vào từng hạt bụi, từng phiến đá, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề.
Tống Vấn Thiên vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công trong cơ thể. Một luồng năng lượng màu xám tro, không thuộc bất kỳ hệ phái nào mà hắn từng biết, lan tỏa quanh thân hắn, vô hình hóa sự hiện diện của hắn trước những quy tắc thông thường của Thiên Đạo. Đồng thời, Thiên Đạo Phù Văn trong thức hải hắn khẽ rung động, phát ra những tiếng lách tách nhẹ như sợi xích vô hình đang được nới lỏng. Những phù văn này không phải để chiến đấu, mà là để thấu hiểu, để giải mã. Thông qua chúng, Tống Vấn Thiên có thể cảm nhận được sự dao động vi tế của quy tắc, những "lỗi" trong hệ thống mà Thiên Đạo đã tạo ra. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt bằng mắt thường, mà còn cảm nhận được sự tan rã của niềm tin, sự vỡ vụn của những định luật tưởng chừng bất biến.
Hắn nhắm mắt lại, để Thiên Đạo Phù Văn dẫn dắt. Một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy chi tiết hiện ra trong tâm trí hắn: những luồng linh khí bị bẻ cong một cách thô bạo, những mảnh ghép quy tắc bị cưỡng ép phá vỡ, và ẩn sâu trong đó, là những "tiếng kêu" câm lặng của những linh hồn bị đè nén. Chúng không phải là tiếng kêu của cái chết, mà là tiếng kêu của sự hoài nghi, của sự phẫn nộ bị dồn nén. Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn chỉ lướt qua tàn tích vật chất, mà xuyên thấu vào những tầng sâu hơn của sự tồn tại. Một tia sáng lấp lánh trong ánh mắt hắn khi hắn phát hiện một luồng khí tức yếu ớt, nhưng kiên cường, ẩn mình trong một khe núi khuất tầm nhìn, cách Vọng Tiên Đài không xa. Đó không phải là dấu hiệu của sự sống sót đơn thuần, mà là một sự kháng cự thầm lặng, một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương tuyệt vọng. Hắn biết, mình đã tìm thấy thứ mình cần.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời u ám, Tống Vấn Thiên đã tiếp cận được khe núi ẩn mình mà hắn cảm nhận được. Gió lạnh thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đêm sắp đến, luồn lách qua những kẽ đá, tạo nên âm thanh rít gào thê lương. Bầu trời vẫn nặng trĩu, không một vì sao, không một ánh trăng, như thể Thiên Đạo cũng không muốn soi rọi vào góc khuất này, nơi những linh hồn bị bỏ rơi đang co ro.
Trong khe núi hẹp, tối tăm, một nhóm tu sĩ Thượng Cổ đang co ro nương tựa vào nhau. Thân thể họ tàn tạ, y phục rách nát, dính đầy bụi đất và máu khô. Khuôn mặt ai nấy đều tái nhợt, hằn rõ sự sợ hãi, hoang mang tột độ. Đôi mắt họ, từng tràn đầy niềm tin và khát vọng trường sinh, giờ đây chỉ còn là những hố sâu của sự tuyệt vọng và sụp đổ. Một mùi máu khô, đất ẩm và sự tuyệt vọng nồng nặc lan tỏa trong không khí, bóp nghẹt mọi hy vọng. Họ là những người đã chứng kiến tận mắt sự tàn phá của "thiên tai" do chính Thiên Đạo gây ra, một "thiên tai" không phải để trừng phạt tội lỗi, mà để trấn áp những tư tưởng khác biệt.
Tống Vấn Thiên xuất hiện nhẹ nhàng như một bóng ma, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn không trực tiếp cứu chữa bằng linh dược, bởi lẽ vết thương của họ không chỉ nằm ở thể xác. Vết thương sâu nhất là ở niềm tin, ở ý chí. Với dáng người thanh mảnh, khuôn mặt thư sinh và đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả tinh tú, hắn đứng đó, không phô trương, không uy áp. Trang phục màu xanh sẫm của hắn hòa mình vào bóng tối nhập nhoạng, khiến hắn trông như một phần của cảnh vật u buồn.
"Các ngươi đã thấy gì? Nghe thấy gì?" Giọng nói của Tống Vấn Thiên trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả, đủ để xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn đang hoảng loạn của họ. Hắn không hỏi "các ngươi có sao không?" mà hỏi về những gì họ đã trải qua, khơi gợi họ tự thuật, tự suy ngẫm. "Liệu 'thiên uy' này có thực sự là sự trừng phạt cho tội lỗi, hay chỉ là sự sợ hãi của kẻ thống trị?" Câu hỏi của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, trực tiếp đâm vào gốc rễ của mọi nỗi sợ hãi và sự sụp đổ niềm tin của họ.
Một tu sĩ già, râu tóc bạc phơ, thân thể run rẩy, ánh mắt thất thần nhìn Tống Vấn Thiên. Ông ta là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy đau khổ. "Thiên Đạo... nó đã bỏ rơi chúng ta. Nó đã hủy diệt tất cả... vì chúng ta đã dám... dám suy nghĩ khác biệt..." Mỗi lời nói của ông ta như một vết cứa vào không khí tĩnh mịch, chất chứa sự phẫn uất bị dồn nén suốt bao năm tháng. Ông ta từng là một học giả uyên bác, một người luôn tin vào sự công bằng và vĩ đại của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, mọi niềm tin đã vỡ tan thành trăm mảnh. Ông ta đã từng đặt câu hỏi về một vài điểm trong Thiên Đạo Kinh, chỉ là một thắc mắc nhỏ về sự hợp lý của một quy tắc tu luyện, và rồi "tai họa" ập đến. Không phải lôi kiếp giáng xuống riêng ông, mà là một trận càn quét toàn diện, quét sạch những ai có "dấu hiệu" của sự độc lập trong tư tưởng.
Bên cạnh ông lão là một nữ tu sĩ trẻ, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây hốc hác, đôi mắt tím nhạt sâu hút, ngấn lệ. Nàng vẫn còn quá trẻ để hiểu hết sự tàn khốc của thế giới này. Nàng đã tu luyện chăm chỉ, cúng bái thành kính, luôn tuân thủ mọi quy tắc mà giới tu sĩ đã đặt ra dưới danh nghĩa "thiên ý". "Ta không hiểu... Ta đã tuân thủ mọi quy tắc, cúng bái thành kính... Tại sao Thiên Đạo lại làm vậy?" Giọng nàng run rẩy, chất chứa sự bàng hoàng và một nỗi oan ức tột cùng. Nàng không hiểu tại sao sự tuân thủ tuyệt đối của nàng lại đổi lấy sự tàn phá này. Nàng đã chứng kiến gia đình, sư môn của mình bị cuốn phăng trong cơn bão năng lượng hỗn loạn, chỉ vì một vài người trong số họ đã từng có những suy nghĩ "lệch lạc".
Tống Vấn Thiên lắng nghe cẩn thận, ánh mắt thấu triệt của hắn không hề tỏ vẻ phán xét hay thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn không ngắt lời, chỉ để họ trút bầu tâm sự, để những vết thương tinh thần được mở ra. Hắn biết, đây là cơ hội để gieo mầm. Mỗi lời kể của họ, mỗi tiếng thở dài tuyệt vọng, mỗi câu hỏi không lời đáp, đều là những mảnh ghép quý giá để hắn hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo thao túng, về những giới hạn của nó, và về những điểm yếu của nó. Hắn thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi hoặc nhận định mang tính gợi mở, không áp đặt, chỉ để họ tự mình nhận ra sự thật, tự mình lật đổ những ảo tưởng đã ăn sâu vào tâm trí.
"Vậy ra, Thiên Đạo không chỉ trừng phạt những kẻ chống đối, mà còn trấn áp cả những kẻ chỉ dám suy nghĩ khác biệt sao?" Tống Vấn Thiên nhẹ giọng hỏi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt hốc hác. Câu hỏi không cần câu trả lời, nó chỉ là một lời khẳng định, một sự đặt vấn đề, khiến họ phải nhìn lại những gì đã xảy ra dưới một góc độ khác. Một tia sáng yếu ớt, một sự bừng tỉnh nhỏ nhoi bắt đầu le lói trong đôi mắt mờ đục của một vài tu sĩ. Họ đã sống quá lâu dưới bóng tối của Thiên Đạo, tin tưởng tuyệt đối vào sự công bằng của nó, đến nỗi không dám đặt câu hỏi. Giờ đây, trước cảnh tượng hủy diệt và những lời nói của Tống Vấn Thiên, bức màn ảo ảnh đó đang dần hé mở.
Tống Vấn Thiên không vội vàng, hắn để thời gian trôi qua, để họ tự đấu tranh với những suy nghĩ của chính mình. Hắn biết, một hạt giống chỉ nảy mầm khi nó được gieo vào một mảnh đất đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Và mảnh đất này, sau cơn "thiên tai" tàn khốc, đã sẵn sàng để đón nhận một ý niệm mới.
***
Đêm đã về khuya, gió mạnh hơn, rít qua khe núi tạo thành những âm thanh ai oán, lạnh buốt thấu xương. Bóng đêm bao trùm lấy tất cả, nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại những ánh mắt tuyệt vọng và tia hy vọng le lói mà Tống Vấn Thiên vừa nhóm lên. Sau khi nghe những lời kể chi tiết, đứt đoạn về việc Thiên Đạo đã "chọn lọc" và "trấn áp" những người có tư tưởng độc lập, những người dám đặt câu hỏi về "thiên lý" một cách tàn nhẫn và tinh vi, Tống Vấn Thiên hiểu rõ hơn về cơ chế thao túng của nó. Hắn nhận ra rằng, Thiên Đạo không chỉ là một tập hợp quy tắc khô khan, mà nó còn sở hữu một ý chí, một nỗi sợ hãi sâu thẳm đối với sự thay đổi, đối với những tư duy không nằm trong tầm kiểm soát của nó. Đây chính là điểm yếu chí mạng của nó, một nỗi sợ hãi đang đẩy nó vào những hành động ngày càng cực đoan và hoảng loạn.
Hắn không trực tiếp nói về "phản Thiên Đạo", bởi lẽ từ ngữ đó quá nặng nề, quá nguy hiểm đối với những linh hồn đang bị tổn thương sâu sắc này. Thay vào đó, hắn gieo vào tâm trí họ ý niệm về "ý chí tự do", "con đường của riêng mình", và "chân lý không bị kiểm soát". Hắn không yêu cầu họ phải chống đối, mà chỉ khuyến khích họ suy ngẫm, khuyến khích họ tin vào bản thân, vào khả năng tự mình lựa chọn con đường của mình.
"Quy tắc chỉ là quy tắc," Tống Vấn Thiên chậm rãi nói, giọng nói của hắn như hòa tan vào tiếng gió đêm, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí từng người. "Kẻ làm ra quy tắc, cũng có thể bị quy tắc đó phản phệ. Con đường của các ngươi, liệu có thực sự là do 'thiên ý' định đoạt, hay là do chính các ngươi lựa chọn?" Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của nữ tu sĩ trẻ, người vẫn còn ngấn lệ nhưng đã bắt đầu có chút ánh sáng. "Nếu Thiên Đạo có thể bỏ rơi các ngươi khi các ngươi tuân thủ, vậy thì điều gì sẽ xảy ra nếu các ngươi không còn chấp nhận sự định đoạt của nó nữa?"
Những lời của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một câu hỏi mở, một cánh cửa hé mở vào một thế giới mới của tư tưởng. Nhóm tu sĩ im lặng, mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Họ đã từng sống trong một thế giới mà Thiên Đạo là chân lý duy nhất, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Giờ đây, Tống Vấn Thiên đang đặt ra nghi vấn về chính nền tảng đó, về sự độc quyền của cái gọi là "chân lý".
Một tu sĩ trẻ khác, gương mặt vốn nhợt nhạt vì sợ hãi, bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng lên một tia sáng yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Ý chí tự do... Con đường của chúng ta..." Hắn lặp lại, như thể đang nếm trải một khái niệm hoàn toàn mới, một thứ đã bị chôn vùi dưới lớp đất dày của định kiến và sợ hãi. Đó không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một sự khám phá nội tâm, một lời thì thầm của hy vọng.
Tống Vấn Thiên khẽ gật đầu. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo. Hắn không mong đợi chúng sẽ ngay lập tức trở thành những chiến binh phản kháng, nhưng hắn tin rằng, những ý niệm này sẽ nảy nở theo thời gian, sẽ thay đổi nhận thức của họ, và cuối cùng, sẽ dẫn đến một sự thức tỉnh lớn hơn.
Hắn vận chuyển Thiên Đạo Phù Văn, một ấn ký tinh thần nhỏ, vô hình, được khắc ghi vào sâu thẳm linh hồn của mỗi người trong nhóm tu sĩ đó. Ấn ký này không mang theo sức mạnh tấn công hay phòng thủ, mà nó là một "dấu hiệu" của sự thức tỉnh, một "chỉ dẫn" vô hình. Nó sẽ là một sợi dây liên kết vô hình, một lời nhắc nhở thầm lặng về "ý chí tự do", về khả năng lựa chọn con đường của chính mình, không bị Thiên Đạo thao túng. Ấn ký này cũng là một cách để hắn có thể cảm nhận được sự phát triển của những "hạt mầm" này trong tương lai, dù hắn có rời đi bao xa.
"Hạt mầm đã gieo. Dù có phải chờ đợi vạn năm, một ngày nào đó, nó sẽ nở rộ," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, một cảm giác cô độc nhưng cũng đầy quyết đoán dâng lên trong lòng. Gánh nặng khi phải gieo mầm hy vọng và trách nhiệm cho những người khác trong khi bản thân vẫn đang trên con đường đầy chông gai và cô độc là điều không hề dễ dàng. Nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất để phá vỡ xiềng xích của Thiên Đạo. Sự giằng xé giữa việc che giấu bản thân để tồn tại và khao khát được bộc lộ "chân lý" cho toàn bộ thế giới vẫn luôn hiện hữu, nhưng giờ đây, hắn đã chọn cách gieo mầm một cách khéo léo, tinh tế.
Hỗn Độn Đồng Tử khẽ lay động, phát ra một luồng tín hiệu mới. "Thông tin về 'Thiên Đạo Tuyệt Diệt' đã được thu thập. Các dấu vết của sự thao túng đã được ghi lại rõ ràng hơn." Nó tổng hợp lại những lời kể, những cảm xúc, những mảnh vỡ ký ức mà nhóm tu sĩ Thượng Cổ đã trải qua, vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn về cách Thiên Đạo đã từng "thanh lọc" thế giới này, trấn áp những tư tưởng độc lập trong quá khứ xa xôi. Những thông tin này cực kỳ quý giá, nó không chỉ là lịch sử, mà còn là một bản đồ dẫn đường, một cuốn sổ tay chỉ ra những điểm yếu của Thiên Đạo. Tống Vấn Thiên sẽ sử dụng những thông tin này để đối phó với Thiên Đạo ở hiện tại, để tìm ra những phương pháp "lách luật" tinh vi hơn, và để chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ.
Trước khi rời đi, Tống Vấn Thiên quay lưng lại, lặng lẽ hòa mình vào bóng đêm sâu thẳm. Hắn để lại nhóm tu sĩ chìm trong suy tư, trong sự giằng xé nội tâm giữa nỗi sợ hãi cố hữu và những tia hy vọng mong manh. Những lời của hắn, những ý niệm về "ý chí tự do" và "con đường của riêng mình", sẽ là ngọn lửa nhỏ bé nhen nhóm trong lòng họ, một hạt giống của sự phản kháng sẽ từ từ nảy mầm. Họ có thể không bao giờ gặp lại Tống Vấn Thiên, nhưng những gì hắn đã gieo vào tâm hồn họ sẽ là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao, một sự hình thành của "Liên Minh Tự Do" trong tương lai, dù có phải chờ đợi bao nhiêu kỷ nguyên đi chăng nữa.
Tống Vấn Thiên biết, việc hắn liên tục biến những "kiếp nạn" thành cơ hội, gieo mầm thay đổi như thế này, sẽ khiến Thiên Đạo phản ứng ngày càng mạnh mẽ và trực diện hơn. Nhưng đó là cái giá phải trả cho tự do, cho sự tồn tại của một con đường không bị ràng buộc. Hắn bước đi trong bóng tối, hướng về phía xa xăm, nơi những bí mật sâu xa hơn của Thiên Đạo đang chờ đợi hắn khám phá. Hắn không đơn độc, bởi lẽ, những hạt mầm hắn gieo đã bắt đầu nảy nở, dù chỉ là trong những góc khuất của Kỷ Nguyên Thượng Cổ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.