Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 150: Thanh Loan Nữ Đế: Tiết Lộ Bí Mật Thượng Cổ
Hoàng hôn buông xuống trên Vọng Tiên Đài, nhuộm đỏ những tàn tích đá cổ bằng một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Gió nhẹ lùa qua những vết nứt, tạo nên khúc ca ai oán của một thời đại đã qua, nhưng không còn mang theo sự nặng nề của nỗi sợ hãi tột cùng. Thay vào đó, trong không gian linh thiêng và uy nghiêm ấy, giờ đây dường như có một làn khí tức khác đang trỗi dậy, một luồng sinh khí của sự chất vấn và khao khát tự do. Mùi đá cổ vẫn vương vấn, hòa quyện với chút hương ozone còn sót lại từ những trận lôi kiếp xa xưa, nhưng không còn áp lực vô hình đè nặng.
Nhóm tu sĩ tàn dư, những kẻ đã từng run rẩy trước ý chí tuyệt đối của Thiên Đạo, giờ đây đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không còn vẻ hốc hác, rách rưới đầy tuyệt vọng như trước. Ánh mắt họ không còn mang vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự tập trung, hoài nghi và một khao khát cháy bỏng muốn tìm kiếm một chân lý mới. Những lời của Tống Vấn Thiên, dù chỉ là gián tiếp, đã gieo vào lòng họ hạt mầm của sự phản tư.
"Lời của vị ẩn sĩ kia... không phải không có lý. Thiên Đạo... rốt cuộc là gì?" Một tu sĩ trung niên, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt bừng sáng lạ thường, khẽ nói, giọng trầm đục mang theo sự hối tiếc và một chút cay đắng. Y đã dành cả đời để cúng bái Thiên Đạo, để tuân theo mọi quy tắc, nhưng giờ đây, y nhận ra rằng y chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà y không hề hay biết luật chơi. Cái nghi hoặc này, một khi đã nảy sinh, liền như cỏ dại tràn lan, không cách nào nhổ bỏ.
"Chúng ta đã bị lừa dối bao lâu nay? Những 'thiên tai' đó... có thực sự là ý trời, hay chỉ là một màn kịch được sắp đặt tinh vi?" Một tu sĩ khác, gương mặt vẫn còn nét trẻ trung nhưng đã hằn sâu những vết mệt mỏi, ngẩng đầu lên nhìn về phía Vọng Tiên Đài mờ ảo trong sương. Câu hỏi của hắn không còn là sự hoang mang tuyệt vọng, mà là một khao khát tìm kiếm, một tia hy vọng le lói trong màn đêm tăm tối của niềm tin đã sụp đổ. Hắn nhớ lại những lời Tống Vấn Thiên đã gieo, những câu hỏi xoáy sâu vào tận cùng bản chất của sự tồn tại mà họ vẫn luôn tin tưởng. "Nếu Thiên Đạo không phải là tất cả... vậy con đường của chúng ta là gì? Chân lý mà chúng ta từng theo đuổi, giờ đây lại giống như một xiềng xích vô hình."
Họ bắt đầu thì thầm, trao đổi ánh mắt. Ban đầu là sự rụt rè, e ngại, như sợ hãi một tai họa bất ngờ sẽ ập xuống vì những suy nghĩ "phạm thượng" này. Nhưng rồi, những lời lẽ của Tống Vấn Thiên đã ăn sâu vào tâm trí họ, trở thành một chất xúc tác mạnh mẽ. Những câu hỏi chất vấn ấy không phải là sự báng bổ, mà là sự giải thoát. Họ không tranh cãi gay gắt, mà chỉ chia sẻ những suy nghĩ, những chất vấn đã bị kìm nén quá lâu, những bí mật mà họ từng cho là "tâm ma" của riêng mình. Có người nhắc lại những trường hợp đột phá thất bại một cách vô lý, những tai họa bất ngờ ập đến những thiên tài tu luyện lừng lẫy, những sự kiện mà trước đây họ chỉ đơn giản chấp nhận là "ý chỉ của Thiên Đạo", "thiên ý khó lường", nhưng giờ đây lại nhìn thấy những dấu hiệu của sự thao túng, của một bàn tay vô hình đang sắp đặt mọi thứ.
Tống Vấn Thiên, linh thể hắn mờ ảo trong sương mù, đứng lặng lẽ quan sát. Hắn đã thu lại Thiên Địa Quy Tắc Kính và Thiên Đạo Phù Văn, không còn can thiệp trực tiếp. Nhiệm vụ của hắn ở đây đã hoàn thành, hoặc ít nhất là phần đầu tiên. Hắn không thể ở lại quá lâu, không thể can thiệp trực tiếp thêm nữa, vì điều đó có thể gây ra những hậu quả không lường trước cho dòng thời gian và khiến Thiên Đạo phản ứng mạnh mẽ hơn. Hắn không muốn trở thành một vị thần mới, áp đặt chân lý của mình. Hắn chỉ muốn mở ra một con đường, một sự lựa chọn cho những người khao khát tự do.
"Con đường của các ngươi, là con đường của chính các ngươi. Thiên Đạo không thể định đoạt tất cả. Hạt mầm đã được gieo," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, một cảm giác cô độc nhưng cũng đầy thành tựu dâng lên trong lòng. Hắn biết, sự kiện 'Thiên Đạo Tuyệt Diệt' sẽ không chỉ là sự hủy diệt mà còn là khởi đầu của một làn sóng phản kháng ngầm, những hạt mầm của 'Liên Minh Tự Do' được gieo từ rất sớm. Những gì hắn làm hôm nay sẽ là một phần của làn sóng đó, một hạt cát nhỏ nhưng có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm khổng lồ qua hàng vạn năm. Hắn cảm nhận được sự lay động của vận mệnh, một sự chuyển dịch tinh vi mà Thiên Đạo có lẽ còn chưa kịp nhận ra, hoặc đang cố gắng phớt lờ. Sự yếu đuối của Thiên Đạo khi đối mặt với trí tuệ và sự logic, không chỉ bằng sức mạnh thuần túy, đã được hắn chứng kiến.
Hắn không xây dựng một tổ chức, cũng không tạo ra một giáo phái mới. Hắn chỉ gieo những hạt mầm của "ý chí tự do", của "tư duy độc lập". Hắn tin rằng, một khi những hạt mầm này nảy nở, chúng sẽ tự tìm thấy nhau, tự hình thành nên một dòng chảy tư tưởng đủ mạnh để đối chọi với sự áp đặt của Thiên Đạo. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của trí tuệ, và Tống Vấn Thiên, với thân phận ẩn mình, đã trở thành người gieo mầm cho một cuộc cách mạng thầm lặng, một cuộc cách mạng sẽ kéo dài qua hàng vạn kỷ nguyên, thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của Thiên Nguyên Giới. Linh thể hắn dần mờ đi, hòa tan vào màn sương dày đặc, chỉ để lại Hỗn Độn Đồng Tử.
Cậu bé nhỏ nhắn đứng đó, đôi mắt sáng chăm chú quan sát nhóm tu sĩ Thượng Cổ đang bắt đầu cất tiếng nói, trao đổi những ý tưởng mới. Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn họ, một sự thức tỉnh đang diễn ra. "Hạt mầm đang nảy nở rồi," Hỗn Độn Đồng Tử thì thầm, một nụ cười tinh nghịch nhưng cũng đầy hy vọng nở trên môi. Cậu bé cũng dần biến mất, để lại Vọng Tiên Đài chìm trong sương mù, trong sự yên tĩnh chỉ còn tiếng gió và những tiếng thì thầm của hy vọng mới.
***
Đêm dần buông, gió đêm mạnh hơn, cuốn theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng đất hoang tàn, nhưng bầu trời vẫn quang đãng, ngàn sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo những biến động dưới hạ giới. Những cuộc tranh luận giữa các tu sĩ tàn dư vẫn tiếp diễn, nhưng không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Họ đã dám đối mặt với sự thật, và giờ đây, họ khao khát một lời giải đáp.
Giữa lúc những lời chất vấn và khao khát đó đạt đến đỉnh điểm, một bóng hình thanh thoát bất ngờ xuất hiện giữa đống đổ nát của Vọng Tiên Đài. Nàng bước ra từ bóng tối, nhẹ nhàng như một làn sương, nhưng lại mang theo một khí chất cao quý khó tả, khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng. Dung nhan nàng kiều diễm tuyệt trần, tựa như một tiên tử lạc bước từ cõi Tiên giới, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi đã ngàn năm, một nỗi đau không thể xóa nhòa, cùng với sự kiên nghị đến tột cùng. Nàng mặc y phục lam thẫm, thêu hoa văn cổ xưa, mái tóc đen dài búi cao đơn giản, cài một cây trâm ngọc bích hình phượng. Đó chính là Thanh Loan Nữ Đế.
Nàng đã âm thầm quan sát nhóm tu sĩ này từ lâu, từ khi những hạt mầm hoài nghi đầu tiên được gieo rắc. Bản thân nàng cũng là một kẻ sống sót từ Kỷ Nguyên Thượng Cổ, một người đã chứng kiến những biến cố kinh hoàng và mang trong mình những chất vấn tương tự. Những lời lẽ của Tống Vấn Thiên, dù nàng không biết kẻ đã nói ra, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can nàng, cộng hưởng với những nghi hoặc mà nàng đã chôn giấu suốt bao năm.
"Các ngươi... cũng đã bắt đầu nghi ngờ sao?" Giọng nói của Thanh Loan Nữ Đế trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một chút trầm buồn, một chút mệt mỏi của người đã trải qua quá nhiều biến cố. Nàng chậm rãi tiến về phía nhóm tu sĩ, ánh mắt đầy kiên định.
Các tu sĩ giật mình, lập tức cảnh giác. Họ chưa từng thấy một người phụ nữ nào có khí chất như vậy ở nơi hoang tàn này. "Ngươi là ai? Sao lại biết chuyện này?" Một tu sĩ lớn tuổi run rẩy hỏi, vừa ngạc nhiên vừa e dè.
Thanh Loan Nữ Đế khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như tìm kiếm một điều gì đó đã mất. "Ta là một kẻ sống sót... một kẻ đã chứng kiến Thiên Đạo... không phải là chân lý tuyệt đối." Câu nói của nàng như một tia sét đánh xuống, xuyên thẳng vào tâm trí những tu sĩ đang hoang mang. Nó không chỉ là sự xác nhận cho những nghi ngờ của họ, mà còn là lời mở đầu cho một chân trời mới, một sự thật kinh hoàng mà họ chưa từng dám nghĩ tới.
Tống Vấn Thiên, ẩn mình trong màn đêm, khẽ nhếch môi. Sự xuất hiện của Thanh Loan Nữ Đế không nằm ngoài dự đoán của hắn, nhưng lại đúng lúc đến không ngờ. Hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của nàng từ lâu, một linh hồn mạnh mẽ nhưng bị gông cùm bởi nỗi đau và sự thật mà nàng không dám đối mặt. Chính những lời hắn gieo đã thức tỉnh nàng, kéo nàng ra khỏi bóng tối của sự che giấu. Nàng là một mảnh ghép quan trọng, một nhân chứng sống cho sự thao túng của Thiên Đạo trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ.
Hắn quan sát Thanh Loan Nữ Đế, cảm nhận được khí tức cổ xưa và mạnh mẽ toát ra từ nàng, nhưng cũng xen lẫn sự u uất, mệt mỏi. "Một người kiệt xuất đã bị Thiên Đạo bỏ rơi, một kẻ mang trong mình bí mật của cả một kỷ nguyên," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ. Hắn biết, nàng chính là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn về các cơ chế kiểm soát và can thiệp của Thiên Đạo, đặc biệt là cách nó "chọn lọc" và "thanh lọc" những kẻ dám vượt quá giới hạn. "Những hạt mầm ta gieo, cuối cùng đã nở hoa ở nơi không ngờ nhất," hắn tự nhủ, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn nhẹ nhàng. Sự xuất hiện của nàng không chỉ là một sự trùng hợp, mà là kết quả tất yếu của những hành động hắn đã thực hiện, một hiệu ứng cánh bướm của ý chí tự do lan tỏa qua dòng thời gian.
Thanh Loan Nữ Đế đứng đó, vẻ mặt nàng tĩnh lặng nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một đại dương sóng ngầm. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, mất mát quá nhiều, và giờ đây, trước những con người cũng đang đứng trước bờ vực của sự vỡ mộng, nàng quyết định sẽ không giữ im lặng nữa. Nàng là một minh chứng sống cho sự tàn khốc của Thiên Đạo khi nó không chấp nhận những kẻ quá thông minh, những linh hồn có tư duy độc lập. Nàng chính là một trong số những kẻ dám chất vấn, và đã phải trả giá đắt. Nhưng đổi lại, nàng đã nhìn thấy bức màn che phủ sự thật, một sự thật kinh hoàng mà Thiên Đạo muốn chôn vùi mãi mãi.
Tống Vấn Thiên cảm nhận được luồng khí tức dao động quanh Thanh Loan Nữ Đế, không chỉ là linh lực, mà là một loại lực lượng của "ký ức và sự thật". Hắn biết, nàng chính là nguồn thông tin quý giá nhất mà hắn cần để hoàn thiện bức tranh về Thiên Đạo, để hiểu rõ hơn về những điểm yếu và cơ chế hoạt động của nó. Sự xuất hiện của nàng không chỉ là một sự kiện, mà là một lời hứa hẹn, một bước ngoặt quan trọng trên con đường phản Thiên Đạo mà hắn đang theo đuổi.
***
Trong một động phủ vô danh gần Vọng Tiên Đài, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, đều đặn trong màn đêm tĩnh mịch. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và một chút mùi hương lạ từ các loại thảo dược tự nhiên quyện vào nhau, tạo nên bầu không khí bí ẩn và căng thẳng. Ngọn lửa nhỏ giữa hang động lập lòe, hắt lên những bóng đổ chập chờn trên vách đá, khiến không gian càng thêm mờ ảo.
Thanh Loan Nữ Đế ngồi đối diện với nhóm tu sĩ tàn dư. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn lửa bập bùng chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật vẻ đẹp kiều diễm nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi đau đã hằn sâu theo năm tháng. Nàng không vội vàng, mà bắt đầu câu chuyện của mình bằng một giọng nói trầm buồn nhưng kiên quyết, như đang kể lại một giấc mơ đã ám ảnh nàng suốt hàng vạn năm.
"Thiên Đạo... nó không chỉ là quy luật. Nó là một ý chí, một kẻ thao túng vĩ đại," Thanh Loan Nữ Đế mở lời, ánh mắt nàng xa xăm nhìn vào hư vô, như đang nhìn xuyên qua hàng vạn năm lịch sử. "Ta đã từng tin tưởng tuyệt đối vào nó, giống như các ngươi. Ta đã từng nghĩ rằng mọi sự sắp đặt đều là Thiên ý, là con đường dẫn đến sự bất tử. Nhưng ta đã lầm. Nó không ban phước, nó ban gông cùm. Nó không dẫn lối, nó giăng bẫy."
Các tu sĩ tàn dư lắng nghe trong im lặng, mỗi lời của nàng như một nhát dao cứa vào niềm tin đã từng sắt đá của họ. Họ cảm nhận được sự thật trong từng câu chữ, một sự thật trần trụi và tàn nhẫn hơn bất kỳ sự hủy diệt nào mà họ từng chứng kiến.
"Nó chọn những 'Thiên Mệnh Chi Tử'," Thanh Loan Nữ Đế tiếp tục, giọng nàng trở nên kiên quyết hơn, "ban cho họ cơ duyên, ban cho họ sức mạnh, nhưng cũng đặt lên họ những gông cùm vô hình, để họ phục vụ cho mục đích của nó. Những 'Thiên Mệnh Chi Tử' ấy, họ nghĩ rằng mình là những kẻ được Thiên Đạo ưu ái, những người gánh vác sứ mệnh. Nhưng thực chất, họ chỉ là những con rối cao cấp, được ban cho quyền năng để thực hiện ý chí của Thiên Đạo, để duy trì cái trật tự giả tạo mà nó đã dựng nên."
Tống Vấn Thiên, vẫn ẩn mình trong góc tối nhất của động phủ, khẽ giật mình. Hắn đã từng hoài nghi về khái niệm "Thiên Mệnh Chi Tử", nhưng những lời của Thanh Loan Nữ Đế đã xác nhận tất cả. Hắn thầm cảm ơn sự tinh tế của mình khi sử dụng Thiên Địa Quy Tắc Kính và Thiên Đạo Phù Văn. Nhờ chúng, hắn không chỉ cảm nhận những dao động năng lượng từ lời nói của nàng, mà còn có thể tác động tinh vi vào tiềm thức nàng, khơi gợi những ký ức sâu kín nhất, những chi tiết mà có thể nàng đã vô thức lãng quên hoặc cố gắng chôn vùi. Hắn thỉnh thoảng 'truyền' một câu hỏi hoặc một gợi ý nhỏ vào tâm trí nàng, không phải để thao túng, mà để giúp nàng nhớ ra những chi tiết quan trọng hơn, những mắt xích còn thiếu trong bức tranh lớn mà nàng đang vẽ ra.
"Những 'thiên tai' mà các ngươi chứng kiến... không phải ngẫu nhiên. Đó là sự thanh lọc có tính toán," Thanh Loan Nữ Đế nhấn mạnh, ánh mắt nàng ánh lên vẻ bi thương khôn cùng. "Nó loại bỏ những hạt mầm phản kháng, những tư duy độc lập, những tri thức vượt quá giới hạn của nó. Kẻ nào dám chất vấn, kẻ nào dám tìm kiếm con đường riêng, đều sẽ bị đào thải, bị ngụy trang thành tai họa, tẩu hỏa nhập ma, hoặc lôi kiếp quá mạnh. Thậm chí, nó còn có thể đẩy người thân, bằng hữu của những kẻ đó vào những nhân quả nghiệt ngã, để trói buộc ý chí của họ."
Các tu sĩ run rẩy, những ký ức kinh hoàng về "thiên tai cục bộ" ùa về. Giờ đây, chúng không còn là những sự kiện ngẫu nhiên mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, tàn độc hơn. Nỗi sợ hãi đã từng chế ngự họ giờ đây biến thành sự căm phẫn và một quyết tâm sắt đá.
Tống Vấn Thiên lắng nghe, nội tâm hắn chấn động. Những lời của Thanh Loan Nữ Đế không chỉ là sự xác nhận cho những suy đoán của hắn, mà còn lấp đầy những khoảng trống trong hiểu biết của hắn về Thiên Đạo. Hắn nhận ra rằng, cái Thiên Đạo mà hắn đang đối đầu không chỉ là một quy luật tự nhiên vô tri, mà là một thực thể có ý chí, có mưu đồ, có cả nỗi sợ hãi. "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất," hắn thầm nhắc lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam của mình, giờ đây càng thêm kiên định. Hắn hiểu rằng, những "kiếp nạn" mà hắn và những người xung quanh phải trải qua, những rào cản vô lý trong tu luyện, tất cả đều là một phần của cơ chế kiểm soát tinh vi này.
"Nó... thực sự đáng sợ đến vậy sao?" Một tu sĩ thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa của sự phản kháng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Đối đầu với nó, chẳng phải là tự sát sao?"
Thanh Loan Nữ Đế nhìn họ, ánh mắt nàng ánh lên một tia hy vọng mà nàng đã chôn giấu từ lâu. "Đối đầu trực diện... là tự sát. Ta đã từng thử, và đã phải trả giá. Nhưng không có nghĩa là chúng ta không có con đường nào khác. Thiên Đạo sợ nhất không phải là sức mạnh. Nó sợ nhất là trí tuệ, là ý chí tự do, là sự chất vấn, là những con đường mới không do nó định đoạt."
Tống Vấn Thiên mỉm cười nhẹ trong bóng tối. Nàng đã nắm bắt được cốt lõi của vấn đề. "Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự," hắn thầm nghĩ. Cuộc chiến của hắn không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và sự kiên định. Những thông tin mà Thanh Loan Nữ Đế tiết lộ sẽ là vũ khí vô giá. Chúng sẽ cung cấp cho hắn cái nhìn sâu sắc hơn về "Thiên Mệnh Chi Tử" và cách Thiên Đạo thao túng họ, điều này sẽ rất quan trọng khi hắn đối phó với những "Thiên Mệnh Chi Tử" trong hiện tại. Bản chất "thanh lọc" và "can thiệp" có chọn lọc của Thiên Đạo được tiết lộ sẽ giúp Tống Vấn Thiên hiểu rõ hơn về các "kiếp nạn" mà hắn và những người xung quanh phải trải qua, tìm ra kẽ hở để lách luật.
Sự liên kết giữa Kỷ Nguyên Thượng Cổ và hiện tại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những hạt mầm phản kháng được gieo ở đây, những bí mật được tiết lộ, sẽ không chỉ dừng lại ở thời đại này. Chúng sẽ lan tỏa, ảnh hưởng đến tương lai, tạo nên một dòng chảy ngầm của sự thay đổi. Thanh Loan Nữ Đế, bằng cách kể lại câu chuyện của mình, đã không chỉ giải phóng những gông cùm trong lòng mình, mà còn thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong trái tim những tu sĩ tàn dư, và đặc biệt là, cung cấp cho Tống Vấn Thiên một phần quan trọng của bức tranh toàn cảnh. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một tia sáng dẫn lối cho những bước đi tiếp theo của mình. Con đường phản Thiên Đạo không còn là một cuộc đấu tranh đơn độc, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng, bắt đầu từ những hạt mầm nhỏ bé trong quá khứ xa xôi, và sẽ nở rộ trong tương lai.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.