Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 224: Ký Ức Thiên Đạo: Bí Mật Đói Khát Từ Vạn Cổ
Trong mật thất sâu thẳm của Thiên Cơ Lầu, nơi các pháp trận đã được kích hoạt đến mức tối đa để phong tỏa mọi dao động linh khí, không khí vẫn đặc quánh một vẻ nặng nề. Ánh sáng từ những ngọn đèn ma thạch xanh biếc hắt lên vách đá được khắc đầy phù văn cổ xưa, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên khuôn mặt của những người đang tụ tập. Mùi mực, mùi giấy cũ của những điển tịch đã sờn, cùng với hương thơm thoang thoảng của linh dược trấn an thần trí, hòa quyện vào nhau, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng nhưng vô ích. Tiếng chuông gió nhỏ treo gần cửa sổ, dù không có gió lùa vào, thỉnh thoảng vẫn khẽ leng keng, như một điềm báo mơ hồ.
Tống Vấn Thiên đứng thẳng, đôi mắt bạc lấp lánh phản chiếu sự hoài nghi và một loại kinh hoàng mới mẻ. Hắn vừa nghe Thiên Cơ Lão Nhân phân tích, và từng lời nói như những nhát búa giáng thẳng vào nhận thức của hắn. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đau nhức âm ỉ từ phần cơ thể biến dị, như thể chính nó cũng đang "khó chịu" trước những gì sắp được phơi bày. Bạch Lạc Tuyết nằm trên chiếc giường ngọc lạnh lẽo, mái tóc trắng như tuyết trải dài, đôi mắt tím nhắm nghiền nhưng gương mặt vẫn co giật từng hồi, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo lam nhạt. Liễu Thanh Y, với dung nhan tuyệt sắc nhưng giờ đây lộ rõ vẻ lo âu, ngồi bên cạnh, không ngừng truyền linh lực dịu mát vào cơ thể nàng, cố gắng xoa dịu những cơn đau vô hình đang hành hạ Bạch Lạc Tuyết. Nàng biết, những gì Bạch Lạc Tuyết đang trải qua không phải là đau đớn thể xác, mà là sự giằng xé của linh hồn và thần trí, khi phải tiếp nhận những mảnh vỡ của chân lý bị bóp méo.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ cổ xưa, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. Giọng nói của ông trầm khàn, như tiếng đá lăn qua vạn cổ, lại như một lời tiên tri bi ai. "Sự 'đói khát' này... nó không phải là bản năng nguyên thủy, mà là một cơ chế... một cách để nó duy trì sự tồn tại của mình. Ta đã từng đọc được trong những tàn tích cổ xưa nhất, những bản khắc đã bị Thiên Đạo cố tình xóa bỏ... về một thuyết Thiên Đạo là một thực thể ký sinh." Ông dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tống Vấn Thiên. "Những thiên tài, những cường giả, những con đường mới được mở ra... chúng không phải là đối thủ của nó, mà là 'thức ăn' của nó. Nó không chấp nhận ai vượt qua giới hạn của nó, bởi vì mỗi lần có một chân lý mới ra đời, nó sẽ 'hấp thụ' để tự hoàn thiện, để tự cường hóa."
Tống Vấn Thiên siết chặt tay, đầu ngón tay khẽ run. "Vậy là, tất cả những 'thiên tài' trong Kỷ Nguyên Hoàng Kim Tu Chân... họ không phải thất bại, mà là bị 'ăn' sạch?" Giọng hắn thốt ra đầy khó khăn, mỗi từ như nặng ngàn cân. Hắn đã từng hoài nghi về cái gọi là "nghịch thiên cải mệnh" và "tẩu hỏa nhập ma", nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra một sự thật tàn khốc đến thế. Thiên Đạo không phải là một bộ quy tắc vô tri, mà là một con quái vật ẩn mình, một kẻ săn mồi tinh vi, chờ đợi những linh hồn ưu tú nhất để "thu hoạch".
Đúng lúc đó, Bạch Lạc Tuyết đột nhiên co giật mạnh hơn, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ kẽ răng nàng. Đôi mắt tím của nàng, dù vẫn nhắm nghiền, lại bất ngờ bừng sáng, một thứ ánh sáng mờ ảo nhưng mãnh liệt, như thể có một luồng năng lượng khổng lồ đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể mong manh của nàng. "Những hình ảnh... hỗn loạn... quá nhiều ánh sáng... rồi bóng tối... nuốt chửng..." Nàng thì thầm, giọng nói đứt quãng, nhưng những lời đó lại như một lời nguyền, gieo rắc sự sợ hãi vào lòng người nghe. Luồng năng lượng Thiên Cơ từ mắt nàng bùng lên dữ dội, không chỉ bao phủ lấy nàng, mà còn tỏa ra khắp mật thất, cuốn lấy Tống Vấn Thiên, Thiên Cơ Lão Nhân và Liễu Thanh Y vào một dòng chảy hỗn loạn của vô số hình ảnh, âm thanh và cảm xúc. Cảm giác áp lực nặng nề, ngột ngạt bao trùm tất cả, như thể họ đang bị nhấn chìm trong một đại dương hỗn mang của quá khứ. Tiếng thì thầm của Bạch Lạc Tuyết không còn là tiếng nói của nàng, mà là vô số âm thanh hỗn độn, tiếng rên xiết, tiếng thét kinh hoàng, tiếng reo hò của một thời đại đã mất. Mùi hương trầm dịu nhẹ trong mật thất giờ đây bị lấn át bởi mùi ozone nồng nặc, báo hiệu một kiếp nạn đang đến gần.
* * *
Thị kiến ập đến đột ngột, mạnh mẽ như một cú đánh chí mạng vào tâm trí. Tống Vấn Thiên cảm thấy mình bị kéo vào một không gian khác, mọi giác quan bị thay đổi hoàn toàn. Ánh sáng chói lòa ban đầu khiến hắn nhắm nghiền mắt, nhưng khi mở ra, hắn thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao ngất, sừng sững giữa trời xanh. Đây chính là Vọng Tiên Đài, nhưng không phải Vọng Tiên Đài mà hắn biết. Nó không còn là một phế tích hoang tàn, mà là một công trình kiến trúc hùng vĩ, tỏa ra linh khí ngút trời, được xây dựng từ những tảng đá tiên thạch quý hiếm, những phiến ngọc bích lấp lánh như sao trời.
Thời gian dường như quay ngược về năm vạn năm trước, cái thời kỳ được gọi là Kỷ Nguyên Hoàng Kim Tu Chân. Trời xanh trong vắt, không một gợn mây, ánh mặt trời chói chang trải dài trên vạn vật. Bên dưới Vọng Tiên Đài, hàng vạn, hàng triệu tu sĩ tập trung, vẻ mặt tràn đầy hân hoan và mong đợi. Họ không ngừng reo hò, cổ vũ, tạo thành một làn sóng âm thanh vang vọng khắp đất trời. Linh khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về, như những dòng sông bạc, kết tụ thành một luồng sáng chói lòa trên đỉnh đài. Mùi hương của những loại linh thảo quý hiếm, của đất đá nguyên thủy và cả mùi ozone nồng nặc từ linh khí hội tụ, xộc thẳng vào khứu giác, khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy như mình đang thực sự sống trong khoảnh khắc đó.
Trên đỉnh Vọng Tiên Đài, một nhân vật vĩ đại đang đứng, khí chất siêu phàm thoát tục, áo bào trắng tung bay trong làn gió vô hình. Đó là Thiên Huyền Chân Quân, một cường giả đỉnh cao, được coi là người gần với Tiên nhân nhất trong thời đại đó. Đôi mắt hắn sáng ngời ý chí kiên cường và niềm tin cháy bỏng vào con đường trường sinh bất tử. Hắn dang tay đón nhận luồng linh khí khổng lồ, chuẩn bị cho bước đột phá cuối cùng, bước vào cảnh giới Tiên nhân.
"Ta sẽ thành công! Ta sẽ nghịch thiên cải mệnh, đạt đến trường sinh bất tử!" Giọng Thiên Huyền Chân Quân vang vọng, đầy tự tin và kiêu hãnh, như một lời thề nguyền với trời đất. Hàng triệu tu sĩ bên dưới vỡ òa trong tiếng reo hò, niềm hy vọng bùng cháy trong ánh mắt họ. Ai ai cũng tin rằng, đây sẽ là khoảnh khắc lịch sử, khi một phàm nhân thực sự bước lên tiên giới, phá vỡ xiềng xích của Thiên Đạo.
Nhưng rồi, một sự thay đổi kinh hoàng đột ngột xảy ra. Bầu trời trong xanh phút chốc bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như những con quái vật khổng lồ. Sấm sét không còn là những tia sáng bạc, mà là những đường nứt xé toạc không gian, tạo ra những âm thanh đinh tai nhức óc, như tiếng gầm của một thực thể vô hình. Một luồng huyết quang ghê rợn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, tạo nên một khung cảnh tận thế.
Tống Vấn Thiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn, không phải do nhiệt độ, mà là do sự hiện diện của một thứ gì đó vượt xa mọi giới hạn của lý trí. Lôi kiếp giáng xuống, nhưng nó không phải là những tia sét thông thường. Đó là một khối vật chất đen kịt, khổng lồ, không có hình dạng xác định, nhưng lại mang một vẻ ngoài ghê rợn như một cái miệng há rộng, vô cùng đói khát. Nó không nhắm vào Thiên Huyền Chân Quân để trừng phạt, mà là để nuốt chửng!
Khối đen đó lao xuống, bao trùm lấy Thiên Huyền Chân Quân. Tống Vấn Thiên, trong thị kiến, cảm nhận được nỗi kinh hoàng tột độ của vị cường giả. Hắn vùng vẫy, cố gắng chống cự, nhưng mọi linh lực, mọi sinh mệnh lực của hắn đều bị rút cạn một cách nhanh chóng. Khuôn mặt Thiên Huyền Chân Quân méo mó trong đau đớn và tuyệt vọng.
"Không! Đây không phải lôi kiếp! Nó... nó đang... nuốt chửng ta! Nó không muốn ta thành Tiên!" Giọng hắn không còn là sự kiêu hãnh ban đầu, mà là tiếng thét của một linh hồn bị hủy diệt. Hắn cố gắng gào thét, cố gắng cảnh báo những người đang dõi theo, nhưng âm thanh của hắn bị nhấn chìm trong tiếng gầm rú của khối đen kịt và tiếng sấm vang dội.
Tống Vấn Thiên cảm thấy rõ rệt một lực hút khủng khiếp, như thể linh hồn của hắn cũng đang bị kéo vào trong khối đen đó. Hắn chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: linh lực của Thiên Huyền Chân Quân bị hút khô, thân thể hắn dần trở nên héo úa, đôi mắt mất đi ánh sáng, rồi đến linh hồn cũng tan biến. Nhưng điều đáng sợ hơn, là những lời cuối cùng của Thiên Huyền Chân Quân, thốt ra trong giây phút cuối cùng của sự giác ngộ tàn khốc.
"Thiên Đạo... ngươi là một kẻ ký sinh! Ngươi nuôi dưỡng chúng sinh chỉ để... thu hoạch!"
Tiếng nói đó vang vọng, đầy căm phẫn và tuyệt vọng, trước khi Thiên Huyền Chân Quân hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng, khô héo, rơi xuống Vọng Tiên Đài. Khối đen kịt kia, sau khi "ăn" sạch, không biến mất hoàn toàn. Nó co rút lại, bay lên cao, và Tống Vấn Thiên, với đôi mắt bạc của mình, nhận ra một điều kinh hoàng hơn. Hắn nhìn thấy một hình ảnh cuối cùng, một cái nhìn thoáng qua xuyên qua không gian và thời gian, như thể khối đen đó đã mở ra một cánh cửa.
Đó là một "mộ địa" khổng lồ, không phải mộ của người chết, mà là một cấu trúc rộng lớn, vô biên, được tạo thành từ vô số những "vỏ bọc" trống rỗng. Chúng là những tàn tích của linh hồn, những mảnh vỡ của chân lý, những dấu vết của các cường giả đã bị "hút khô" trong suốt vạn cổ. Chúng xếp chồng lên nhau, tạo thành những ngọn núi xương trắng, những dòng sông linh hồn đã cạn khô. Một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác trống rỗng tột cùng bao trùm lấy không gian đó. Đó không phải là nơi chôn cất, mà là nơi thải ra. Đó chính là "Thiên Đạo Chi Mộ". Nó không phải là một ngôi mộ, mà là một bãi rác khổng lồ, nơi Thiên Đạo vứt bỏ những tàn dư sau khi đã "thu hoạch" xong.
* * *
Tiếng hét đau đớn tột cùng của Bạch Lạc Tuyết đột ngột kéo Tống Vấn Thiên trở lại thực tại. Thị kiến kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn ám ảnh, như một vết sẹo hằn sâu trong tâm trí. Hắn cảm thấy tim mình đập dồn dập, tiếng trống trận vang dội trong lồng ngực. Mùi ozone nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo thấu xương vẫn còn vương vấn trong không khí, như một bằng chứng rợn người cho những gì họ vừa chứng kiến.
Bạch Lạc Tuyết ngã vào vòng tay hắn, thân thể nàng run rẩy không ngừng, đôi mắt tím mở to nhưng vô hồn, ngấn lệ. Nàng thở dốc, từng hơi thở đều mang theo sự kiệt quệ và sợ hãi tột cùng. Liễu Thanh Y, với khuôn mặt tái nhợt, vội vàng ôm lấy nàng, cố gắng trấn an. Mật thất lại chìm vào một sự im lặng đáng sợ, nhưng lần này, nó không còn là sự tĩnh lặng của những bí mật được che giấu, mà là sự nặng nề của một chân lý tàn khốc vừa được phơi bày.
"Nó... nó là... một kẻ đói khát... một cái bụng rỗng... Thiên Đạo Chi Mộ... là nơi nó thải ra... những gì còn lại..." Bạch Lạc Tuyết khóc nức nở, giọng nàng run rẩy, như tiếng vỡ tan của một khối băng. Nàng đã nhìn thấy, đã cảm nhận được nỗi kinh hoàng của Thiên Huyền Chân Quân, đã chạm vào sự trống rỗng vô tận của "Thiên Đạo Chi Mộ". Nỗi đau đớn đó, không chỉ là của riêng nàng, mà là của vạn linh đã bị Thiên Đạo "thu hoạch".
Tống Vấn Thiên siết chặt vòng tay ôm lấy Bạch Lạc Tuyết, đôi mắt bạc của hắn ánh lên một vẻ căm phẫn tột độ, nhưng cũng pha lẫn sự kinh hoàng sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ Thiên Đạo là một bộ quy tắc cứng nhắc, một ý chí can thiệp tinh vi. Nhưng sự thật còn tàn khốc hơn vạn lần. "Một kẻ ký sinh... một con quái vật..." Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, mỗi từ đều chứa đựng sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn đã hiểu tại sao những cường giả cổ đại không thể thành công, tại sao "nghịch thiên cải mệnh" lại là một khái niệm bi tráng đến vậy. Họ không phải thất bại, họ chỉ là "thức ăn" được nuôi dưỡng đến khi chín mùi, để rồi bị "thu hoạch" một cách tàn nhẫn.
Thiên Cơ Lão Nhân, với vẻ mặt trầm trọng hơn bao giờ hết, từ từ gật đầu, như thể ông đã biết trước sự thật này nhưng không dám tin. "Ta đã luôn hoài nghi... nhưng không ngờ sự thật lại tàn khốc đến vậy. Kỷ Nguyên Hoàng Kim Tu Chân... là một đại thu hoạch của nó. Một thời kỳ mà Thiên Đạo đã 'nuôi dưỡng' vô số thiên tài, để rồi 'thu hoạch' tất cả một cách triệt để." Ông thở dài, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của vạn cổ. "Thiên Đạo, cũng chỉ là một bộ quy tắc mà thôi... nhưng bộ quy tắc này lại được điều khiển bởi một ý chí đói khát, một thực thể sống ký sinh trên sinh mệnh và chân lý của vạn vật."
Liễu Thanh Y, sau khi trấn an Bạch Lạc Tuyết, nhìn Tống Vấn Thiên, đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến sắt đá. Nàng đã chứng kiến thị kiến đó, và sự thật kinh hoàng đã khắc sâu vào tâm trí nàng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả: sự căm ghét đối với kẻ đã thao túng mọi thứ, và sự quyết tâm đồng hành cùng Tống Vấn Thiên đến cùng.
Tống Vấn Thiên hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang cuộn trào sóng gió. Hắn cảm nhận được sức mạnh của phần cơ thể biến dị, nỗi đau nhức không ngừng giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một lời nhắc nhở về "vết nứt" mà hắn đã tạo ra trong cơ chế "thu hoạch" của Thiên Đạo. Nó là bằng chứng cho thấy hắn không phải là "thức ăn" mà Thiên Đạo có thể dễ dàng tiêu hóa. Ánh mắt bạc của hắn ánh lên sự căm phẫn và quyết tâm tột độ, nhìn về phía Thiên Cơ Lão Nhân.
"Vậy thì..." Giọng hắn vang lên, không còn khàn đặc hay run rẩy, mà trở nên trầm ổn, dứt khoát, như một lời tuyên chiến. "...chúng ta không còn đường lùi. Thiên Đạo Chi Mộ không phải là nơi chôn cất, mà là nhà kho của nó, là bãi rác của những chân lý và linh hồn bị nó nuốt chửng. Chúng ta phải tìm đến đó. Không phải để trốn tránh, mà là để tìm ra cách 'cắt đứt nguồn cung cấp' của nó. Để phá vỡ vòng lặp 'thu hoạch' vĩnh cửu này. Con đường này, ta tự mình mở ra, và ta sẽ không để bất kỳ ai bị 'ăn' sạch nữa."
Hắn ôm chặt Bạch Lạc Tuyết đang run rẩy, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm Thiên Nguyên Giới. Trong bóng tối đó, một cuộc chiến mới đã thực sự bắt đầu. Một cuộc chiến không chỉ để tồn tại, mà là để giành lại quyền tự do, giành lại chân lý đã bị cướp đoạt, cho vạn vật, và cho cả một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Và hắn, Tống Vấn Thiên, sẽ chứng minh điều đó, bằng mọi giá.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.