Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 240: Hạt Giống Đạo: Khởi Đầu Thiên Cơ, Lá Chắn Vô Hình
Ánh bình minh cuối cùng cũng phá tan màn mây mù dày đặc, chiếu rọi những tia nắng vàng ấm áp vào sảnh chính. Không khí trở nên trong lành hơn, mát mẻ hơn, mang theo một mùi hương của sự khởi đầu mới. Các đồng minh của Tống Vấn Thiên đứng dậy, mỗi người một nhiệm vụ, một ý chí, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung. Họ biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ý chí tự do và những chân lý độc lập. Cuộc chiến với Thiên Đạo, giờ đây, đã không còn là của riêng Tống Vấn Thiên. Nó là của tất cả họ. Và ngọn lửa hy vọng, dù chỉ là một đốm nhỏ, giờ đây đã được tiếp thêm vô số nhiên liệu, cháy rực hơn bao giờ hết, sẵn sàng soi rọi con đường mịt mờ phía trước, từng bước, từng bước một, bất chấp mọi hiểm nguy và cái giá phải trả.
***
Trong một mật thất sâu thẳm dưới lòng đất của Thôn Vân Sơn Trang, nơi những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá phát ra ánh sáng mờ ảo, Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Không khí nơi đây mang theo mùi hương trầm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi đất ẩm và rêu phong, tạo nên một không gian vừa bí ẩn vừa thanh tịnh. Xung quanh hắn, một trận pháp che giấu phức tạp đang vận hành không tiếng động, những luồng linh khí luân chuyển như dòng suối ngầm, khiến ngay cả những giác quan nhạy bén nhất cũng khó lòng dò xét. Ánh sáng từ các phù văn nhảy múa trên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật đường nét kiên nghị và đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, giờ đây dồn hết sự tập trung vào nội tại.
Liễu Thanh Y ngồi cách đó không xa, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, mái tóc đen dài mượt mà buông xõa trên vai. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt phượng chứa đựng một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng sâu thẳm trong đó là niềm tin tuyệt đối vào người thiếu niên trước mặt. Nàng biết, con đường mà Tống Vấn Thiên đang bước đi là con đường chưa từng có ai đặt chân đến, đầy rẫy hiểm nguy và sự bất định.
Tống Vấn Thiên hít sâu một hơi, điều hòa tâm thần. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Liễu Thanh Y, một nguồn động lực thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Hắn biết nàng lo lắng, nhưng cũng biết nàng sẽ không bao giờ dao động. Hắn mở miệng, giọng nói trầm ổn, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch: "Thanh Y, nàng có bao giờ tự hỏi, nếu Thiên Đạo là một tấm lưới, thì liệu có một hạt bụi nào đó, nhỏ bé đến mức có thể lọt qua mọi mắt lưới mà không bị ràng buộc?"
Liễu Thanh Y nhẹ nhàng đáp, giọng nói thanh thoát như tiếng suối reo: "Vấn Thiên, huynh có chắc chắn không? Con đường này... chưa từng có ai đi qua. Liệu chúng ta có đang tự lừa dối mình về một chân lý không tồn tại?"
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, ẩn chứa chút trào phúng với sự ngạo mạn của Thiên Đạo. "Chính vì chưa có ai đi qua, nên nó mới không bị Thiên Đạo định đoạt. Mọi con đường đã được thiết lập đều nằm trong quy tắc của nó, bị nó thao túng. Chúng ta không thể đánh đổ nó bằng cách đi theo lối mòn mà nó đã vạch sẵn." Hắn ngưng lại một chút, ánh mắt lướt qua những phù văn cổ xưa trên vách đá. "Thiên Đạo là một chương trình vĩ đại, nhưng nó cũng chỉ là một chương trình. Mọi chương trình đều có những dòng mã mà nó không thể đọc, những dữ liệu mà nó không thể xử lý. 'Hạt Giống Đạo' này, không phải để chống lại Thiên Đạo, mà là để tồn tại bên ngoài nó. Để tạo ra một ngoại lệ, một lỗ hổng trong hệ thống."
Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần chìm sâu vào đan điền. Linh khí trong cơ thể hắn không còn vận chuyển theo những kinh mạch quen thuộc, mà bắt đầu tuôn chảy theo một con đường hoàn toàn mới, một dòng chảy "lệch chuẩn" được thiết lập bởi "Cổ Đại Phản Thiên Công". Tiếng linh khí luân chuyển trong cơ thể hắn không còn là tiếng suối chảy êm đềm, mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng nước ngầm đang cố gắng phá vỡ tầng đất đá cứng cỏi. Hắn cảm nhận được sự kháng cự. Không phải một sự kháng cự mãnh liệt, mà là một cảm giác mơ hồ, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đang cố gắng "uốn nắn" dòng linh khí của hắn trở lại quỹ đạo quen thuộc. Đó là áp lực vô hình từ Thiên Đạo, một ý chí tối thượng không muốn có bất kỳ sự sai lệch nào.
Tuy nhiên, Tống Vấn Thiên đã chuẩn bị cho điều này. "Cổ Đại Phản Thiên Công" không phải là một công pháp cường ngạnh đối kháng, mà là một công pháp "lẩn trốn", "lách luật". Hắn không cố gắng dùng sức mạnh để phá vỡ áp lực của Thiên Đạo, mà dùng trí tuệ để khiến nó không thể nhận ra sự phá vỡ đó. Hắn tưởng tượng đan điền của mình như một khoảng không vô tận, nơi linh khí không tuân theo bất kỳ định luật nào của thế giới bên ngoài. Hắn dùng ý chí mạnh mẽ của mình để ngưng tụ từng chút, từng chút linh khí "lệch chuẩn" thành một điểm sáng nhỏ bé, vô hình.
Điểm sáng đó không hấp thụ linh khí từ bên ngoài, mà tự thân nó sinh ra một loại năng lượng hoàn toàn khác, một loại "linh khí" mang dấu ấn của ý chí tự do, không bị nhuốm màu của Thiên Đạo. Quá trình này vô cùng chậm chạp và khó khăn, mỗi khi "Hạt Giống" lớn hơn một chút, Tống Vấn Thiên lại cảm thấy một cơn đau nhói từ sâu thẳm linh hồn, như thể có một lực lượng vô hình đang cố gắng xé nát nó. Nhưng hắn kiên định, hắn biết đây là phản ứng tự nhiên của Thiên Đạo khi có một thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của nó xuất hiện. Điều quan trọng là Thiên Đạo không thể xác định được bản chất của sự thay đổi này. Nó chỉ cảm thấy một "nhiễu loạn" nhỏ, một "lỗi" trong hệ thống, chứ không thể nhận diện được đây là một "hạt giống" đang nảy mầm, có khả năng phá vỡ toàn bộ cấu trúc.
Liễu Thanh Y nhìn thấy trán Tống Vấn Thiên lấm tấm mồ hôi, sắc mặt hắn hơi tái đi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Nàng biết hắn đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, nhưng nàng tin hắn sẽ thành công. Nàng siết chặt hai tay, thầm cầu nguyện. Nàng hiểu sâu sắc ý nghĩa của "Hạt Giống Đạo". Nó không chỉ là một công pháp, mà là một tuyên ngôn, một biểu tượng của sự độc lập. "Hạt Giống Đạo" này sẽ là ngọn đuốc thắp sáng con đường cho những ai muốn thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo, mở ra một chân lý tồn tại không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai.
Cuối cùng, sau vài canh giờ, một điểm sáng nhỏ bé, không màu, không hình dạng, lơ lửng trong đan điền của Tống Vấn Thiên. Nó không phát ra bất kỳ khí tức linh lực nào, hoàn toàn hòa nhập vào hư vô, như thể nó không hề tồn tại. Nhưng Tống Vấn Thiên biết, nó đã ở đó. Một 'Hạt Giống Đạo' đầu tiên, một mầm mống của sự tự do, đã được gieo trồng thành công. Hắn mở mắt, một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt sâu thẳm. "Thành công rồi," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, thuần khiết và mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng "khác biệt", đang từ từ lan tỏa trong cơ thể mình. Nó không bị Thiên Đạo nhận diện, cũng không bị nó hấp thụ hay đồng hóa. Đây là một con đường, một khởi đầu mới.
***
Cùng lúc đó, trong xưởng luyện khí bí mật nằm sâu dưới lòng đất của Thôn Vân Sơn Trang, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Nhiệt độ cao đến mức đáng sợ, khiến ngay cả không khí cũng như muốn bốc hơi. Tiếng búa đập chan chát vào kim loại vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng lửa cháy rực và tiếng pháp trận vận hành ầm ĩ. Mùi kim loại nóng chảy, mùi khói khét lẹt và mùi lưu huỳnh nồng nặc lan tỏa, khiến người ta cảm thấy như đang ở trong một lò luyện ngục. Nhưng đối với Hỏa Vân Lão Tổ và Thiên Cơ Lão Nhân, đây lại là thiên đường của sự sáng tạo.
Hỏa Vân Lão Tổ, thân hình mập mạp, râu tóc lòa xòa, mồ hôi nhễ nhại, đang hùng hục đập búa vào một khối kim loại quý hiếm đang đỏ rực trong Địa Hỏa. Mỗi nhát búa của ông đều ẩn chứa sức mạnh kinh người, nhưng lại vô cùng tinh tế, định hình khối kim loại theo một hình dạng kỳ lạ. Khuôn mặt ông đỏ bừng vì nhiệt độ và sự hưng phấn, đôi mắt toát lên vẻ hăng hái tột độ. "Ý tưởng này quá... điên rồ! Nhưng ta thích! Làm sao để linh khí không bị Thiên Đạo truy vết? Haha! Nó giống như việc tìm một con cá trong biển cả, nhưng con cá này lại có thể tự biến mất khỏi mọi giác quan của biển cả vậy! Thật là kích thích!" Ông vừa nói vừa cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng khắp xưởng.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, đang tỉ mẩn khắc vẽ những phù văn phức tạp lên một miếng ngọc thạch tím sẫm. Đôi mắt sâu thẳm của ông ẩn chứa trí tuệ cổ xưa, giờ đây sáng rực lên bởi sự tập trung. Ông không nóng nảy như Hỏa Vân Lão Tổ, mà trầm tư hơn, mỗi nét khắc đều mang theo một sự tính toán kỹ lưỡng. "Chuyện đó không đơn giản như lão Hỏa tưởng tượng. Thiên Đạo không chỉ truy vết linh khí, nó truy vết mọi quy tắc tồn tại, mọi nhân quả được hình thành. Để linh khí không bị truy vết, chúng ta cần một loại trận pháp 'vô căn cứ', một hệ thống năng lượng không dựa vào bất kỳ quy tắc nào mà Thiên Đạo đã thiết lập. Đây là thách thức lớn nhất."
Hỏa Vân Lão Tổ ngừng tay, quệt mồ hôi trên trán bằng một ống tay áo. "Vô căn cứ? Nghe có vẻ... hoang đường. Nhưng nếu Tống tiểu hữu đã nghĩ ra, chắc chắn có cách. Ông Thiên Cơ, ông có bản đồ nào về 'căn cứ' của Thiên Đạo không? Hay là một cái la bàn chỉ ra các 'vết nứt'?" Ông cười ha hả, nhưng trong ánh mắt vẫn có chút mong chờ.
Thiên Cơ Lão Nhân lắc đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ nghiêm túc. "Thiên Đạo không có 'căn cứ' cụ thể, nó là quy tắc bao trùm vạn vật. Nhưng quy tắc thì có thể bị bẻ cong, bị lách. Cái chúng ta cần là tạo ra một 'ngoại lệ', một 'điểm mù' mà Thiên Đạo không thể nhìn thấy. 'Vô Tướng Phù' này, mục đích chính là tạo ra một trạng thái 'không tồn tại' tương đối trong mắt Thiên Đạo."
Ông giải thích, tay vẫn không ngừng khắc vẽ. "Nguyên lý của nó là lợi dụng sự phức tạp của Thiên Đạo. Giống như một dòng sông lớn, nó có vô vàn xoáy nước và dòng chảy ngầm. Chúng ta không thể ngăn sông chảy, nhưng có thể tạo ra một chiếc thuyền đi theo một dòng chảy nhỏ đến mức không bị dòng chính nhận ra. Các phù văn này không phải để che giấu linh khí, mà là để 'biến đổi' bản chất của nó, khiến nó không còn mang 'dấu ấn' của Thiên Đạo nữa. Hoặc ít nhất, là khiến dấu ấn đó trở nên quá mờ nhạt, quá khó nắm bắt, giống như một hạt cát trong sa mạc rộng lớn."
Hỏa Vân Lão Tổ gật gù, vẻ mặt dần trở nên trầm tư hơn. "Vậy ra, chúng ta không phải che giấu, mà là 'làm giả' sự tồn tại? Giả vờ kh��ng tồn tại trong tầm kiểm soát của nó? Thú vị! Một loại 'phản ngụy trang' sao?" Ông lại vỗ tay một cái, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. "Được rồi! Nếu là 'làm giả', vậy thì phải tinh xảo! Chúng ta cần nguyên liệu gì để tạo ra một 'màn sương' như vậy? Hay là một 'làn sóng nhiễu loạn'?"
Hai lão nhân tiếp tục thảo luận sôi nổi, tiếng búa lại vang lên, cùng với tiếng kim loại va chạm leng keng và tiếng pháp trận vận hành không ngừng. Họ liên tục thử nghiệm và điều chỉnh, đôi khi là những tiếng nổ nhỏ vang lên khi một nguyên mẫu thất bại, đôi khi là ánh sáng rực rỡ lóe lên khi một ý tưởng mới được hình thành. Thiên Cơ Lão Nhân dùng trí tuệ uyên bác của mình để thiết kế những phù văn "lệch chuẩn", những mạch năng lượng mà Thiên Đạo khó lòng nhận diện. Hỏa Vân Lão Tổ lại dùng kinh nghiệm luyện khí phong phú của mình để tìm ra những vật liệu hiếm, có khả năng dẫn truyền và biến đổi linh khí theo cách mà Thiên Đạo không thể ngờ tới.
Sau nhiều canh giờ miệt mài, mồ hôi và bụi bẩn bám đầy trên người hai lão nhân, họ cuối cùng cũng tạo ra được một vài nguyên mẫu đầu tiên của "Vô Tướng Phù". Đó là những miếng ngọc bội nhỏ bé, màu sắc biến ảo, đôi khi trong suốt như không khí, đôi khi lại lấp lánh những ánh sáng kỳ lạ. Khi chạm vào, chúng mát lạnh như ngọc thạch, nhưng lại có cảm giác như một luồng khí vô hình đang luân chuyển bên trong. "Đây là bước đầu tiên," Thiên Cơ Lão Nhân thở dài, giọng nói pha lẫn mệt mỏi và mãn nguyện. "Vô Tướng Phù này sẽ là lá chắn vô hình, là 'khối mã' không thể giải mã đầu tiên của chúng ta." Hỏa Vân Lão Tổ gật đầu, khuôn mặt ông giờ đây không còn vẻ hăng hái như ban đầu, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một niềm tự hào thầm lặng. Họ đã tạo ra một thứ mà Thiên Đạo chưa từng thấy, một biểu tượng của sự thách thức tinh vi.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Thôn Vân Sơn Trang. Mây mù dần tan đi, để lộ ra những rặng núi hùng vĩ và ánh hoàng hôn đỏ rực phía chân trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy u hoài. Trong đại sảnh của Thôn Vân Sơn Trang, nơi buổi họp quan trọng vừa diễn ra, Tống Vấn Thiên triệu tập các đồng minh thân cận của mình. Không khí nơi đây giờ đây tĩnh lặng, trang trọng, nhưng cũng mang một sự ấm áp của tình đồng đội. Mùi hương trầm nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn, xoa dịu tâm hồn.
Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh, Bạch Lạc Tuyết, Dương Vô Song, Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ đều có mặt, ngồi ngay ngắn trên những chiếc bồ đoàn. Ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, hắt lên gương mặt từng người, làm nổi bật những nét biểu cảm khác nhau: sự kiên định của Liễu Thanh Y, vẻ hoạt bát đáng yêu của Mộ Dung Tĩnh, nét u sầu thấu hiểu của Bạch Lạc Tuyết, sự trung thành của Dương Vô Song, vẻ thanh thoát của Lâm Tinh Nguyệt và sự trầm mặc mạnh mẽ của Bàng Hổ.
Tống Vấn Thiên đứng lên, trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ đơn giản, bên trong chứa đựng những miếng ngọc bội nhỏ bé vừa được Hỏa Vân Lão Tổ và Thiên Cơ Lão Nhân chế tạo. Hắn nhìn từng người, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc. "Chư vị, đây là 'Vô Tướng Phù', thành quả đầu tiên của chúng ta trong cuộc chiến với Thiên Đạo." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng nhẹ trong đại sảnh. "Nó sẽ là lá chắn đầu tiên của chúng ta chống lại sự dò xét của Thiên Đạo. Thiên Đạo không thể nhìn thấy những gì nó không định nghĩa. Và 'Vô Tướng Phù' này, chính là một thứ nằm ngoài định nghĩa của nó."
Hắn bắt đầu giải thích cơ chế hoạt động của Phù. "Nó không phải là một pháp bảo phòng ngự thông thường, cũng không phải là một bùa chú che giấu khí tức đơn thuần. 'Vô Tướng Phù' sẽ biến đổi bản chất linh khí của người đeo, khiến cho linh khí đó trở thành một 'tín hiệu nhiễu' trong hệ thống của Thiên Đạo. Nó sẽ làm mờ đi 'dấu ấn' của chư vị, khiến Thiên Đạo khó lòng xác định vị trí, truy vết hay thậm chí là can thiệp trực tiếp vào số mệnh của chư vị." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng người. "Hãy luôn mang theo bên mình. Nó không phải là vạn năng, nhưng nó sẽ giúp chúng ta có thêm thời gian, thêm không gian để hành động mà không bị Thiên Đạo nhận ra ngay lập tức."
Mộ Dung Tĩnh là người đầu tiên đưa tay đón lấy một miếng ngọc bội. Vẻ ngoài hoạt bát, đáng yêu của nàng toát lên sự tò mò. "Thật là thần kỳ! Cảm giác như có một lớp màn vô hình bao bọc lấy ta. Linh khí của ta... dường như không còn thuộc về ta nữa, mà là một phần của hư vô vậy." Nàng xoa xoa miếng ngọc bội, đôi mắt to tròn long lanh, tràn đầy sự kinh ngạc. "Thiên Đạo có thực sự không thể nhìn thấy chúng ta qua thứ này sao?"
Tống Vấn Thiên mỉm cười nhẹ. "Thiên Đạo sẽ cảm nhận được sự 'nhiễu loạn', nhưng nó sẽ khó lòng định vị chính xác nguồn gốc. Nó giống như một người nhìn vào một đám đông và thấy một bóng người mờ ảo, nhưng không thể nhận ra danh tính của người đó."
Bạch Lạc Tuyết, với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt tím nhạt sâu hút, nhận lấy chiếc phù. Nàng khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ, thanh thoát, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Ta cảm nhận được sự bình yên, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Gánh nặng của một linh hồn bị định đoạt. Nhưng cái giá phải trả cho sự bình yên này... sẽ không nhỏ. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha những kẻ dám thách thức sự tồn tại của nó." Lời nói của nàng như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự khẳng định về con đường đã chọn.
Dương Vô Song gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã sẵn sàng cho mọi cái giá phải trả, Tống huynh. Miễn là nó giúp chúng ta đạt được tự do chân chính."
Lâm Tinh Nguyệt khẽ vuốt ve chiếc phù, đôi mắt lấp lánh một niềm tin mãnh liệt. "Không gì có thể thực sự kìm hãm ý chí tự do. Đây là minh chứng."
Bàng Hổ, vẫn ít lời, chỉ nắm chặt chiếc phù trong tay, ánh mắt kiên nghị như một bức tường thành. Hắn không cần nói nhiều, hành động của hắn đã nói lên tất cả.
Tống Vấn Thiên nhìn các đồng minh của mình. Sự cô độc mà hắn mang vác bấy lâu nay dường như đã được san sẻ. Giờ đây, hắn không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn cháy rực hơn bao giờ hết. Hắn biết, việc phân phát "Vô Tướng Phù" không chỉ là một biện pháp bảo vệ, mà còn là một lời tuyên bố. Họ đã bắt đầu hành động.
"Con đường này đầy chông gai, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp," Tống Vấn Thiên nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm. "Hãy sử dụng 'Vô Tướng Phù' này để bảo vệ bản thân, để che giấu hành tung của chúng ta, và để tiếp tục tìm kiếm những 'lỗ hổng' khác trong Thiên Đạo. Cuộc chiến này sẽ kéo dài, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."
Ánh hoàng hôn dần lặn, bóng tối bắt đầu bao trùm đại sảnh. Nhưng trong ánh sáng lờ mờ đó, những gương mặt của các đồng minh vẫn sáng lên vẻ kiên định, như những vì sao nhỏ bé đang cố gắng thắp sáng bầu trời đêm. Họ đã cùng nhau bước qua ngưỡng cửa của sự chuẩn bị, tiến vào một giai đoạn mới của cuộc chiến. Một giai đoạn mà sự dò xét của Thiên Đạo sẽ ngày càng gay gắt, và những hiểm nguy sẽ càng lúc càng cận kề.
***
Cùng lúc đó, tại Cổ Nguyệt Thành, trong phủ đệ của Cổ Thanh Huyền, một bầu không khí hoàn toàn trái ngược đang diễn ra. Nắng vàng ấm áp vẫn chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ trong vườn, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi linh thảo thoang thoảng, tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đến mức gần như hoàn hảo. Cổ Thanh Huyền, vẻ đẹp thuần khiết, thần thánh, toát lên sự cao quý và một chút xa cách, đang ngồi xếp bằng trong mật thất tu luyện của mình. Y phục lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo ôm lấy dáng người, toát lên khí chất của một 'tiên tử' giáng trần, dù hắn là nam nhi.
Hắn đang chìm sâu vào trạng thái nhập định, cảm nhận dòng linh khí tinh thuần của Thiên Đạo luân chuyển trong cơ thể, hòa mình vào quy tắc vạn vật. Hắn là một trong những 'Thiên Mệnh Chi Tử', người được Thiên Đạo ưu ái, được ban cho tư chất phi phàm và khả năng cảm nhận sâu sắc 'thiên ý'. Đối với hắn, Thiên Đạo là chân lý tối thượng, là nguồn gốc của mọi sự tồn tại, mọi quy tắc.
Bỗng nhiên, một cảm giác bất an khó hiểu dâng lên trong lòng hắn. Nó không phải là một luồng ma khí xâm nhập, cũng không phải là sự xao động từ yêu tộc hay bất kỳ thế lực thù địch nào hắn từng biết. Đó là một sự xao động tinh vi hơn, sâu thẳm hơn, như một tiếng chuông cảnh báo xa xăm vọng về từ chính cội nguồn của Thiên Đạo. Cảm giác này giống như một vết rạn nhỏ trên bức tường đá kiên cố, một âm thanh lạc điệu trong bản giao hưởng hoàn hảo của trời đất.
Cổ Thanh Huyền đột ngột mở mắt. Đôi mắt xanh biếc như ngọc của hắn không còn vẻ trầm tĩnh, mà sắc bén quét qua không gian, cố gắng truy tìm nguồn gốc của sự bất an đó. Hắn vận dụng thần thức, phóng thích ra ngoài, dò xét khắp Cổ Nguyệt Thành, rồi lan rộng ra các khu vực lân cận. Hắn cảm thấy một luồng khí tức mơ hồ, không thể nắm bắt, không có hình dạng, không có vị trí cụ thể. Nó giống như một làn sương mỏng vừa xuất hiện rồi lại tan biến, nhưng lại để lại một dư vị khó chịu trong linh hồn hắn.
"Cảm giác này... không phải đến từ Ma đạo, cũng không phải từ yêu tộc. Một sự xao động sâu hơn, như thể có thứ gì đó đang cố gắng thoát ly khỏi vòng kiểm soát của Thiên Đạo," Cổ Thanh Huyền lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo nhưng mang một chút uy quyền. Hắn nhíu mày, cố gắng phân tích. Hắn đã trải qua vô số biến cố, đối mặt với đủ loại kẻ thù, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một sự 'lệch lạc' như thế này. Nó không mang theo ý đồ xấu xa, cũng không có vẻ hung hãn, nhưng lại mang một sự 'khác biệt' đến mức khiến Thiên Đạo cũng phải bối rối.
Hắn cố gắng truy tìm nguồn gốc của sự xao động đó bằng mọi phương pháp mà hắn được Thiên Đạo ban tặng. Hắn vận chuyển linh lực, dùng 'Thiên Ý Thuật' để cảm nhận 'thiên mệnh'. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Luồng khí tức đó quá mơ hồ, quá 'vô tướng', như thể nó không hề tồn tại trong quy tắc của Thiên Đạo. Nó không phản ứng với 'thiên ý' của hắn, không để lại dấu vết trong 'thiên mệnh'. Điều này là hoàn toàn bất khả thi đối với mọi thực thể trong Thiên Nguyên Giới.
Nhưng rồi, một cái tên đột nhiên hiện lên trong tâm trí hắn, như một tia chớp xẹt qua bầu trời đêm. Tống Vấn Thiên.
Cổ Thanh Huyền nhớ lại những lần tiếp xúc với Tống Vấn Thiên. Cái cách hắn luôn đặt câu hỏi "tại sao", cái cách hắn nhìn nhận mọi thứ với một sự hoài nghi cố hữu, cái cách hắn dường như không bao giờ hoàn toàn hòa nhập vào các quy tắc của thế giới tu tiên. Hắn đã từng cảm thấy Tống Vấn Thiên là một kẻ dị biệt, một linh hồn không chịu an phận, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn có thể tạo ra một sự 'lệch lạc' đến mức này.
"Là Tống Vấn Thiên sao?" Hắn lẩm bẩm một lần nữa, giọng nói pha lẫn sự hoài nghi và một chút bất an. Nếu là Tống Vấn Thiên, thì hắn đã làm gì? Hắn đã tạo ra thứ gì mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng nhận diện? Cổ Thanh Huyền đứng dậy, bước ra khỏi mật thất, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt. Hắn cảm thấy một mối lo lắng khó tả dâng lên trong lòng, một mối lo lắng không đến từ sự sợ hãi quyền năng, mà từ sự xáo trộn của một trật tự đã được định sẵn. Thiên Đạo, cũng chỉ là một bộ quy tắc mà thôi, nhưng liệu có ai đó thực sự có thể thoát khỏi bộ quy tắc đó không? Cái suy nghĩ đó khiến hắn rùng mình, như thể một phần niềm tin của hắn đang bị lung lay. Hắn sẽ phải chú ý đến Tống Vấn Thiên nhiều hơn. Một sự xao động không thể định vị, không thể truy vết, là một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ kẻ thù hữu hình nào.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Có lẽ, chỉ là một sự nhiễu loạn nhỏ, một thoáng qua trong vô vàn biến đổi của Thiên Đạo. Nhưng trực giác của hắn, được Thiên Đạo ban tặng, lại mách bảo rằng không phải vậy. Một làn sóng ngầm đang hình thành, một dòng chảy khác biệt đang bắt đầu len lỏi vào quy luật vạn vật, và người khởi xướng nó, rất có thể là Tống Vấn Thiên. Cuộc chiến của hắn với ma đạo, với yêu tộc, luôn rõ ràng. Nhưng cuộc chiến với một thứ không thể nhìn thấy, không thể nắm bắt, lại khiến hắn cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang đến, và hắn, một người bảo vệ trật tự cũ, sẽ phải đối mặt với những thử thách chưa từng có.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.