Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 269: Bóng Tối Tiên Phong: Lời Mời Từ Cấm Kỵ
Tống Vấn Thiên khẽ siết chặt tàn quyển trong tay, những ký hiệu cổ xưa dường như đang cháy lên trong bóng tối. Hắn biết, cuộc gặp gỡ với Huyết Ma Lão Tổ có lẽ sẽ không còn xa nữa. Và khi thời điểm đó đến, hắn sẽ phải đưa ra một quyết định có thể thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của Thiên Nguyên Giới, và cả chính con đường tu tiên của hắn. Liệu hắn có thể giữ vững được bản tâm, hay sẽ bị tha hóa bởi bóng tối của Ma Thần Huyết Hải? Câu trả lời vẫn còn nằm trong tương lai, một tương lai mờ mịt và đầy thử thách, nơi ranh giới giữa chính và tà trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
***
Phù Du Đảo, một thực thể kỳ lạ trôi nổi giữa không trung, dường như lãng quên mọi quy luật của không gian và thời gian. Tống Vấn Thiên và Tiểu Hồ Ly đã dành nhiều ngày để khám phá những góc khuất của hòn đảo, nơi những tàn tích của một nền văn minh cổ đại vẫn còn phảng phất hơi thở của một quá khứ huy hoàng nhưng đầy bi tráng. Gió rít qua những vách đá sắc nhọn, mang theo tiếng thì thầm của hàng vạn năm lịch sử, như một khúc ca ai oán về sự diệt vong. Những loài chim lạ với bộ lông sặc sỡ bay lượn trên bầu trời loãng, tiếng kêu của chúng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, đôi khi bị át đi bởi tiếng nước chảy xiết từ những thác nước đổ xuống từ lưng chừng đảo, hòa vào những dòng sông ngầm chảy sâu trong lòng đất. Mùi không khí nơi đây mỏng manh, lạnh lẽo, trộn lẫn với hương đá cổ, rêu phong ẩm ướt và một thứ hương lạ của các loài thực vật đặc hữu, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Linh khí trên đảo dồi dào đến mức đáng kinh ngạc, nhưng lại mang theo một sự hỗn loạn khó hiểu, như thể nó đã từng là chiến trường của những ý chí cực đoan, để lại dư âm của những cuộc đại chiến đã bị lãng quên.
Khuôn mặt thư sinh của Tống Vấn Thiên, vốn đã chứa đựng vẻ suy tư sâu sắc, giờ đây càng thêm phần trầm mặc. Hắn miệt mài nghiên cứu những tàn quyển và phiến đá cổ mà hắn đã tìm thấy trong các phế tích. Mỗi nét chữ, mỗi ký hiệu đều là một mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ, hé lộ về một quá khứ mà Thiên Đạo đã cố gắng chôn vùi. Hắn vận dụng Cổ Đại Phản Thiên Công không chỉ để che giấu khí tức khỏi sự dò xét vô hình của Thiên Đạo, mà còn để cảm nhận những dao động năng lượng còn sót lại, những ý chí đã từng tồn tại và chống lại trật tự. Những dòng chữ khắc trên đá, mặc dù đã bị thời gian và phong hóa bào mòn, vẫn đủ sức để Tống Vấn Thiên nắm bắt được một phần câu chuyện.
"Ma Thần... Kẻ không được Thiên Đạo công nhận... nhưng lại có tri thức sâu sắc về nó," Tống Vấn Thiên lẩm bẩm, ngón tay hắn miết nhẹ trên những vết khắc mờ nhạt. Hắn phát hiện ra rằng Huyết Ma Lão Tổ, hay Ma Thần Huyết Hải của thời viễn cổ, không chỉ là một kẻ cuồng vọng chỉ biết dùng sức mạnh để đối đầu trực diện. Trái lại, hắn có một kế hoạch phức tạp hơn nhiều. Huyết Ma Lão Tổ không muốn hủy diệt Thiên Đạo để rồi tự mình ngồi lên vị trí đó, mà hắn muốn phá vỡ hoàn toàn cơ chế kiểm soát của nó, không phải bằng sự thay thế, mà bằng sự thao túng và lợi dụng chính những quy tắc của Thiên Đạo để bẻ cong nó, tạo ra một lỗ hổng vĩnh viễn. Những ghi chép cho thấy Ma Thần Huyết Hải đã từng tìm cách gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ vào tận gốc rễ của những tín niệm mà Thiên Đạo đã dựng xây, để những kẻ tu luyện tự mình phá vỡ xiềng xích mà không cần một vị "cứu thế" nào.
Tiểu Hồ Ly, với bộ lông trắng muốt và đôi mắt to tròn lanh lợi, luôn quấn quýt bên Tống Vấn Thiên. Nó nhạy cảm với mọi sự thay đổi trong không gian và cảm xúc của chủ nhân. Nó khịt mũi, đôi tai nhỏ vểnh lên, lắng nghe những âm thanh vô hình mà chỉ có nó mới có thể cảm nhận. "Chủ nhân, nơi này có mùi gì đó rất khó chịu... vừa quen thuộc vừa xa lạ." Tiếng kêu nhỏ nhẹ của nó vang lên, mang theo một sự cảnh giác bẩm sinh. Nó đã từng cảm nhận được mùi của những kẻ tà ác, của ma khí nồng nặc, nhưng mùi hương ở đây lại khác. Nó không hoàn toàn là sự mục nát hay thù hận, mà là một sự pha trộn giữa quyền năng cổ xưa bị lãng quên, sự giận dữ bị kìm nén và một thứ mùi tanh nồng của huyết dịch đã khô cạn qua hàng vạn năm.
Tống Vấn Thiên gật đầu, hiểu ý của Tiểu Hồ Ly. "Đúng vậy, Tiểu Hồ Ly. Đây là mùi của 'ý chí', của những kẻ đã từng thách thức Thiên Đạo, nhưng không thành công." Hắn cẩn trọng di chuyển qua những phế tích đổ nát, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc một bí mật đã ngủ yên quá lâu. Những tàn dư kiến trúc tuy đã tan hoang nhưng vẫn giữ được sự tinh xảo đến kinh ngạc, cho thấy sự phát triển rực rỡ của nền văn minh cổ đại này. Những bức tường đổ nát vẫn còn khắc họa những bức phù điêu miêu tả những sinh vật kỳ dị, những trận chiến giữa các vị thần và quỷ, và đặc biệt là hình ảnh một thực thể khổng lồ với hàng ngàn con mắt, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Thiên Đạo. Tuy nhiên, những hình ảnh này không phải là sự tôn thờ, mà là sự miêu tả về một kẻ áp bức, một nhà tù vô hình.
Tống Vấn Thiên nhận ra rằng Huyết Ma Lão Tổ không phải chỉ là một kẻ hủy diệt đơn thuần. Hắn là một nhà chiến lược, một triết gia tà đạo, người đã nhìn thấu bản chất của Thiên Đạo và tìm cách chống lại nó từ bên trong. Sự hiểu biết này khiến Tống Vấn Thiên càng thêm phần phân vân. Liệu một kẻ có tư duy sâu sắc đến vậy, một kẻ dám thách thức Thiên Đạo bằng chính trí tuệ của mình, có thể thực sự là một "đồng minh" tiềm năng, dù cho con đường của hắn có nhuốm đầy máu tanh và tội lỗi? Hắn biết, con đường mà Huyết Ma Lão Tổ đã chọn là con đường của sự cực đoan, của sự tha hóa. Nhưng mục tiêu cuối cùng của hắn – phá vỡ sự kiểm soát của Thiên Đạo – lại có những điểm tương đồng đáng kinh ngạc với mục tiêu của chính Tống Vấn Thiên. Sự khác biệt chỉ nằm ở phương pháp và cái giá phải trả. Tống Vấn Thiên đã luôn tin vào con đường của lý trí, của sự khai sáng, nhưng liệu con đường đó có đủ sức mạnh để chống lại một Thiên Đạo đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên? Hắn vẫn tiếp tục chìm đắm trong suy tư, từng bước chân đều ẩn chứa một sự tính toán kỹ lưỡng, một sự chuẩn bị cho những điều sẽ đến.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Phù Du Đảo trong một màu tím than huyền ảo. Sương mù bắt đầu dâng lên từ những vực sâu, bao phủ hòn đảo trong một màn khói trắng lạnh lẽo. Không khí trở nên đặc quánh, mang theo hơi ẩm và một cảm giác nặng nề khó tả. Tống Vấn Thiên và Tiểu Hồ Ly đã tiến sâu vào trung tâm một phế tích cổ kính, nơi một điện thờ đã sụp đổ từ lâu, chỉ còn lại những bức tường đá đổ nát. Trên các bức tường ấy, những hình ảnh về chiến tranh, về sự sụp đổ của các thế giới, về những sinh linh bị nghiền nát dưới chân một thực thể khổng lồ vẫn còn hiện rõ mồn một. Linh khí nơi đây hỗn loạn đến cực điểm, như một cơn bão năng lượng bị giam cầm, gào thét trong im lặng. Ánh sáng từ bên ngoài khó lọt vào, tạo nên những vùng tối sâu thẳm, nuốt chửng mọi thứ.
Ở trung tâm điện thờ, một bàn đá cổ kính được chạm khắc tinh xảo vẫn còn nguyên vẹn, bất chấp sự tàn phá của thời gian. Trên mặt bàn đá, một biểu tượng cổ xưa, tựa như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào hư vô, được khắc sâu. Biểu tượng này không thuộc về bất kỳ tông môn hay nền văn minh nào mà Tống Vấn Thiên từng biết, nhưng nó lại mang một sức hút kỳ lạ, một luồng năng lượng bí ẩn mà hắn không thể lý giải. Như bị thôi thúc bởi một lực lượng vô hình, Tống Vấn Thiên chậm rãi đưa tay ra, ngón tay hắn khẽ chạm vào đường nét lạnh lẽo của biểu tượng.
Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp xúc với mặt đá, một luồng ý thức mạnh mẽ nhưng tinh tế đột ngột bùng nổ. Nó không tấn công, không gây đau đớn, mà nhẹ nhàng bao trùm lấy Tống Vấn Thiên, như một tấm màn vô hình được dệt nên từ những sợi tơ của thời gian và không gian. Cả cơ thể hắn run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước một quyền năng cổ xưa đã vượt ra ngoài mọi giới hạn. Ngay lập tức, một hình ảnh ảo ảnh mờ nhạt, không rõ hình dạng, nhưng mang theo khí tức tà ác và quyền uy cổ xưa, hiện lên trước mắt hắn, như một bóng ma của quá khứ. Hắn không thể nhìn rõ được khuôn mặt hay hình dáng cụ thể của nó, nhưng cảm giác áp lực từ luồng ý thức này là không thể chối cãi. Nó là sự kết hợp của sự vĩ đại và sự tà ác, của trí tuệ và sự điên cuồng.
Ảo ảnh không nói, nhưng một giọng nói trầm thấp, vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên, như thể nó được thốt ra từ tận cùng của vực sâu vũ trụ. Giọng nói ấy không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lùng và uy nghiêm, truyền đạt một thông điệp phức tạp, vừa là lời mời gọi, vừa là một lời cảnh báo: "Kẻ nghịch thiên... ngươi không cô độc..."
Tống Vấn Thiên cố gắng giữ bình tĩnh, tâm trí hắn hoạt động hết công suất để phân tích từng từ, từng ý nghĩa mà luồng ý thức kia truyền tải. Hắn biết rõ đây không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt, một lời chào hỏi từ một tồn tại mà hắn đang tìm kiếm.
"Ngươi muốn tự do? Ta có thể chỉ lối... nhưng... ngươi phải trả giá." Giọng nói tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm đầy ma lực, gieo rắc sự nghi ngờ và cám dỗ vào sâu thẳm tâm hồn hắn. "Thiên Đạo là nhà tù. Ta đã thấy nó sụp đổ một lần. Ngươi có dám cùng ta... xây dựng lại trật tự?"
Lời nói ấy, đơn giản nhưng đầy sức nặng, khiến Tống Vấn Thiên rùng mình. Xây dựng lại trật tự? Hắn không muốn xây dựng một trật tự mới, hắn muốn phá vỡ khái niệm về trật tự do Thiên Đạo áp đặt. Nhưng lời đề nghị này, dù đầy ẩn ý và nguy hiểm, lại chạm đến khát vọng sâu thẳm nhất của hắn.
Tiểu Hồ Ly, vốn đang cuộn mình bên chân Tống Vấn Thiên, đột nhiên giật mình. Bộ lông trắng muốt của nó xù lên, đôi tai vểnh cao, đôi mắt ngọc bích mở to đầy cảnh giác. Nó rít gừ liên tục về phía ảo ảnh, tiếng gầm gừ nhỏ bé nhưng đầy đe dọa, như thể nó đang cố gắng xua đuổi một kẻ thù vô hình. Bản năng của nó mách bảo rằng tồn tại này là cực kỳ nguy hiểm, một mối đe dọa tiềm tàng cho chủ nhân của nó.
Giọng nói lại vang lên, mang theo một chút trào phúng, như thể nó đã nhìn thấu được mọi suy nghĩ của Tống Vấn Thiên. "Sức mạnh của ngươi... sẽ không đủ. Ngươi cần sự hiểu biết... và sự liều lĩnh."
Ngay sau câu nói đó, luồng ý thức chợt tan biến, ảo ảnh mờ nhạt cũng tan thành hư vô, để lại Tống Vấn Thiên trong màn đêm tĩnh mịch của điện thờ đổ nát. Hắn đứng đó, bất động, cảm giác áp lực từ luồng ý thức vẫn còn đọng lại trong tâm trí, như một dấu ấn không thể phai mờ. Tiểu Hồ Ly vẫn còn run rẩy, nép sát vào chân hắn, như tìm kiếm sự an ủi. Tống Vấn Thiên biết, đây không chỉ là một lời mời, mà là một phép thử, một sự thăm dò. Huyết Ma Lão Tổ, kẻ thù của Thiên Đạo, đang dõi theo hắn, và hắn đã chính thức lọt vào tầm mắt của một tồn tại cổ xưa và nguy hiểm.
***
Tống Vấn Thiên rời khỏi điện thờ đổ nát, dẫn Tiểu Hồ Ly đi qua những con đường mòn lấp đầy rêu phong và mảnh vỡ. Hắn cần một nơi yên tĩnh, một không gian đủ rộng lớn để chứa đựng những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn. Cuối cùng, hắn dừng lại ở một vách đá cheo leo, nơi gió biển rít mạnh qua những khe đá, mang theo hơi ẩm và vị mặn đặc trưng của đại dương. Phía dưới là biển cả bao la, đen kịt dưới ánh trăng mờ ảo, như một tấm gương phản chiếu bầu trời đêm đầy sao, nhưng cũng đầy ẩn chứa những bí mật không thể lường trước. Trên vách đá, chỉ có Tống Vấn Thiên và Tiểu Hồ Ly nhỏ bé, đối diện với sự mênh mông của không gian và thời gian, với sự cô độc và gánh nặng của một quyết định có thể thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của Thiên Nguyên Giới. Gió lớn táp vào mặt hắn, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của đêm khuya, càng làm tăng thêm sự trầm mặc trong lòng hắn.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân, hít sâu một hơi. Tiểu Hồ Ly cuộn tròn bên cạnh hắn, lặng lẽ quan sát, đôi mắt ngọc bích của nó như chứa đựng sự lo lắng cho chủ nhân. Tống Vấn Thiên không vội vàng đưa ra kết luận. Hắn nhắm mắt lại, tâm trí hắn không ngừng phân tích thông điệp của Huyết Ma Lão Tổ. Hắn biết rõ, đây không chỉ là một lời mời, mà là một phép thử, một sự thăm dò. Huyết Ma Lão Tổ muốn hắn chứng minh giá trị của mình, muốn hắn dấn thân vào con đường mà Thiên Đạo ghét bỏ nhất. "Thiên Đạo là nhà tù. Ta đã thấy nó sụp đổ một lần. Ngươi có dám cùng ta... xây dựng lại trật tự?" Lời nói ấy vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên, như một lời nguyền rủa, nhưng cũng như một lời tiên tri.
Hắn cân nhắc những lời nguyền rủa, những tội ác mà Huyết Ma Lão Tổ đã gây ra trong truyền thuyết. Hắn là một kẻ tà ác khét tiếng, một Ma Thần nhuốm đầy máu tươi, bị cả chính đạo lẫn ma đạo đều khinh ghét. Liệu một kẻ như vậy có thể là một đồng minh chân chính? Hắn đặt những tội ác đó lên bàn cân với mục tiêu cuối cùng của mình: tự do cho tất cả, không bị Thiên Đạo thao túng. Tống Vấn Thiên đã luôn tin rằng con đường đến tự do phải là con đường của ánh sáng, của trí tuệ, không phải là con đường của bạo lực và hủy diệt. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo đã ép hắn vào một góc, buộc hắn phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn nhất, những lựa chọn đi ngược lại với bản chất của chính hắn.
"Ma Thần... hay một kẻ cùng chí hướng? Ranh giới mỏng manh thật..." Tống Vấn Thiên thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió biển. Hắn đã từng tuyên bố rằng hắn sẽ hợp tác với bất cứ ai có chung mục tiêu, bất kể thân phận hay quá khứ của họ. Nhưng Huyết Ma Lão Tổ không chỉ là một "kẻ thù của kẻ thù", hắn còn là hiện thân của sự tà ác, của những gì mà Tống Vấn Thiên đã luôn cố gắng tránh xa. Việc liên minh với một Ma Thần như vậy có thể làm mất đi bản chất "nghịch đạo" thuần khiết mà hắn đang theo đuổi, có thể khiến hắn bị tha hóa, biến thành một kẻ mà hắn từng căm ghét. Nỗi lo sợ về việc bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù và quyền lực, trở thành một Ma Thần Huyết Hải thứ hai, khiến trái tim hắn thắt lại.
Hắn mở mắt, nhìn ra biển cả bao la, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu rọi những con sóng bạc đầu. "Phải tìm ra... cái giá thực sự của tự do... và liệu ta có sẵn lòng trả nó hay không." Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Đây là một ván cược lớn, không chỉ cho bản thân hắn mà còn cho cả ý niệm "nghịch thiên". Nếu hắn chấp nhận lời mời của Huyết Ma Lão Tổ, hắn có thể đạt được mục tiêu của mình nhanh hơn, nhưng cái giá phải trả có thể là linh hồn của chính hắn. Nếu hắn từ chối, hắn sẽ tiếp tục con đường cô độc, đối mặt với Thiên Đạo bằng trí tuệ và sự kiên định, nhưng con đường đó sẽ đầy chông gai và có thể không bao giờ đạt được kết quả.
Tống Vấn Thiên biết, Thiên Đạo không chỉ có những kẻ thù "chính đạo" như hắn, mà còn có những kẻ thù "tà đạo" hùng mạnh, những kẻ đã tồn tại từ thời viễn cổ, mang trong mình một sự thù hận sâu sắc và một quyền năng không thể xem thường. Việc Huyết Ma Lão Tổ liên lạc với hắn chứng tỏ rằng hắn đã đạt đến một ngưỡng nhất định, một ngưỡng mà ngay cả một Ma Thần cũng phải chú ý. Con đường phía trước là một vực thẳm đầy rẫy những cạm bẫy, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn không phải là Tống Vấn Thiên của ngày xưa, hắn là Kẻ Nghịch Đạo Cổ Xưa, người gánh vác sứ mệnh thay đổi một lịch sử đã định sẵn. Và để làm được điều đó, có lẽ hắn phải trở thành một kẻ mà thế gian không dám nghĩ tới, một kẻ dám hợp tác với cả những thế lực tà ác nhất, miễn là mục tiêu cuối cùng là tự do. Quyết định cuối cùng sẽ được đưa ra, nhưng không phải bây giờ. Hắn cần thêm thời gian để suy tính, để cân nhắc mọi mặt lợi hại, mọi hậu quả có thể xảy ra. Đêm nay, chỉ có gió biển và tiếng sóng vỗ bờ làm chứng cho sự đấu tranh nội tâm của hắn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.