Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 375: Thức Tỉnh Giữa Huyễn Ảnh: Trận Chiến Phơi Bày Bản Chất Thiên Đạo
Cổ Nguyệt Thành, giữa trưa. Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, trải vàng rực rỡ xuống những mái ngói xanh rêu cổ kính và những tháp cao vút chạm mây. Tưởng chừng như một ngày yên bình như bao ngày khác, nhưng cả thành trì đang chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự tĩnh lặng trước cơn bão. Linh khí trong không trung đặc quánh lại, mang theo mùi của sự căng thẳng và dự cảm về một cuộc chiến tàn khốc. Từ phía chân trời, một quầng sáng tím rực rỡ, uy nghiêm, đang lao thẳng xuống, xé toạc bầu không khí vốn đã nặng nề.
Đó là Tử Vi Tiên Quân.
Hắn không nói một lời, không một tiếng gầm gừ, chỉ đơn thuần là một khối năng lượng tinh khiết, một ý chí lạnh lẽo của Thiên Đạo giáng xuống. Áo bào tím thẫm thêu hình sao trời của hắn khẽ lay động, nhưng đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn, như một bức tượng được chạm khắc từ băng giá vĩnh cửu. Không còn là một tu sĩ, không còn là một cá thể, mà là một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, một công cụ được mài sắc đến tột cùng để thực thi ý chí của Thiên Đạo. Mỗi bước chân hắn giáng xuống đều tạo ra những cơn chấn động rung chuyển cả không gian, khiến nền đá cẩm thạch dưới chân nứt toác.
“Hắn mạnh hơn trước gấp bội! Đây không còn là người nữa!” Dương Vô Song gầm lên, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. Tay hắn siết chặt cổ kiếm, ánh mắt sắc bén quét ngang qua thân hình cao lớn của Tử Vi Tiên Quân. Hắn cùng các chiến sĩ Liên Minh Tự Do đã dàn trận phòng thủ kiên cố, nhưng cảm giác bất lực len lỏi trong từng thớ thịt. Tử Vi Tiên Quân vung tay, một luồng sáng tím tựa như hàng vạn vì sao băng rực cháy, mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, lao thẳng vào tuyến phòng ngự đầu tiên. Các trận pháp phòng ngự rực sáng rồi vỡ tan, những tòa nhà cao tầng làm từ đá xanh và gỗ linh mộc đổ sập như những quân cờ domino, kéo theo tiếng kêu la thảm thiết của những tu sĩ không kịp thoát thân. Mùi thuốc súng khét lẹt, mùi máu tanh và linh khí cháy khét hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và bi tráng.
Liễu Thanh Y đứng cạnh Tống Vấn Thiên, dung nhan tuyệt sắc giờ đây phủ một lớp sương lo lắng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ẩn chứa sự kiên định. Nàng khẽ nhíu mày, thì thầm: “Thiên Đạo đã hoàn toàn khống chế hắn… Thậm chí còn dùng hắn để biểu dương quyền năng của mình.” Nàng biết, Thiên Đạo muốn dùng Tử Vi Tiên Quân như một lời cảnh cáo, một bằng chứng sống về số phận của những kẻ dám chống đối.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng trở nên trầm mặc. Nàng nhanh nhẹn né tránh những mảnh vỡ từ trận pháp đổ nát, đôi mắt to tròn long lanh căng thẳng dõi theo từng động thái của Tử Vi Tiên Quân. Nàng biết, nếu không có Tống Vấn Thiên, toàn bộ Liên Minh Tự Do sẽ khó lòng chống đỡ được sức mạnh kinh hoàng này.
Tống Vấn Thiên đứng trong trung tâm chỉ huy tạm thời, ánh mắt sắc bén nhưng bình tĩnh quan sát mọi diễn biến. Hắn không hề sợ hãi, không một chút dao động. Trong tâm trí hắn, Tử Vi Tiên Quân không phải là một kẻ thù cần phải bị tiêu diệt, mà là một linh hồn cần được giải thoát. Hắn thấy rõ sự tàn độc của Thiên Đạo khi biến một thiên tài kiệt xuất thành một cỗ máy vô hồn, một con rối hoàn hảo. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Thiên Đạo, sự ngạo mạn khi nó nghĩ rằng có thể bóp méo bất kỳ ý chí nào, biến bất kỳ 'Đạo' nào thành công cụ của mình. Nhưng hắn cũng hiểu, càng thể hiện sự hoàn hảo, Thiên Đạo càng bộc lộ điểm yếu của mình: nó sợ hãi những ý chí tự do, những cá thể dám hỏi "tại sao", những linh hồn không chấp nhận làm quân cờ.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gào thét của các chiến sĩ, tiếng vũ khí va chạm chói tai, tiếng nổ long trời lở đất. Hắn không nhìn, nhưng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dần len lỏi trong hàng ngũ Liên Minh. Đây là lúc hắn phải ra tay. Nhưng không phải bằng sức mạnh. Không phải bằng một đòn tấn công hủy diệt nào đó. Mà bằng sự thật.
“Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự.” Hắn thầm nhủ, lời nói của chính mình vang vọng trong tâm trí. Thiên Đạo có thể cho phép Tử Vi Tiên Quân thắng, nhưng đó không phải là chiến thắng của Tử Vi Tiên Quân, mà là chiến thắng của Thiên Đạo. Và đó là điều hắn không bao giờ chấp nhận. Hắn sẽ bẻ gãy cái logic tàn độc đó. Hắn sẽ chứng minh rằng, có những chiến thắng không thể được định nghĩa bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự thức tỉnh của một linh hồn.
Hít một hơi thật sâu, Tống Vấn Thiên mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ sắc bén mà còn ẩn chứa một sự bi tráng, một quyết tâm sắt đá. “Đã đến lúc,” hắn khẽ nói, giọng trầm ổn nhưng rõ ràng đến lạ thường giữa tiếng gào thét của chiến trường. “Đã đến lúc chúng ta phơi bày sự thật.”
***
Bầu trời trên Cổ Nguyệt Thành bắt đầu vần vũ mây đen, không khí nồng nặc mùi ozone từ các đòn tấn công cấp cao, như báo hiệu cơn thịnh nộ của một thế lực vô hình. Giữa trận chiến hỗn loạn, Tống Vấn Thiên bước ra, thân hình thanh mảnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh ý chí không gì lay chuyển nổi. Hắn không vung kiếm, không thi triển pháp thuật, mà chỉ giương cao Thiên Địa Quy Tắc Kính. Chiếc gương cổ kính, trầm mặc, giờ đây bừng sáng một luồng ánh sáng chói lọi, không phải để tấn công, mà để chiếu rọi.
Từ trong Thiên Địa Quy Tắc Kính, những hình ảnh bi tráng của Tử Vi Tiên Quân 5000 năm trước bắt đầu hiện lên, không chỉ trên bề mặt gương mà còn phóng đại, chiếu rọi khắp chiến trường như một rạp chiếu bóng khổng lồ. Đó là một Tử Vi Tiên Quân trẻ tuổi, ngạo nghễ, với đôi mắt rực cháy khát vọng chinh phục những đỉnh cao của Đại Đạo. Hắn miệt mài tu luyện, sáng tạo ra những công pháp kinh thiên động địa, không ngừng hỏi "tại sao" về những giới hạn của tu tiên. Hắn chiến đấu chống lại Ma Tôn, không phải vì Thiên Đạo ra lệnh, mà vì niềm tin vào trật tự, vào sự công bằng, vào một 'Đạo' của riêng mình.
Giọng nói của Tống Vấn Thiên vang vọng khắp chiến trường, trầm ổn nhưng mang theo sức mạnh của sự thật, át đi mọi tiếng ồn ào hỗn loạn. Hắn không dùng linh lực để truyền âm, mà là dùng ý chí, dùng 'Đạo' của mình để khiến lời nói chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi tu sĩ, và đặc biệt là Tử Vi Tiên Quân.
“Tử Vi Tiên Quân, ngươi có nhớ ‘Đạo’ của ngươi là gì không?” Tống Vấn Thiên cất lời, giọng điệu bi tráng nhưng đầy uy lực. “Ngươi từng là ‘người’ chứ không phải ‘công cụ’ của Thiên Đạo! Ngươi đã từng hỏi ‘tại sao’ về mọi giới hạn, về mọi định nghĩa của tu tiên. Ngươi từng khao khát tự do, khao khát một chân lý không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai!”
Trên màn ảnh lớn của Thiên Địa Quy Tắc Kính, hình ảnh Tử Vi Tiên Quân thời cổ đang đứng giữa một vầng hào quang tím rực, đối đầu với Ma Tôn Huyết Hải. Đôi mắt hắn rực cháy niềm kiêu hãnh và sự kiên định. Rồi cảnh tượng chuyển hóa. Thiên Đạo, dưới hình dạng của những sợi xiềng xích vô hình, của những quy tắc nghiệt ngã, bắt đầu bủa vây hắn. Những lời hứa hẹn về ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, về ‘hộ pháp tối cao’, về ‘trật tự vĩnh cửu’ vang vọng, dụ dỗ. Nhưng đồng thời, những sợi xiềng xích đó cũng bắt đầu siết chặt, bẻ cong ý chí, xóa nhòa khát vọng tự do.
“Đây là bản giao kèo vô hình,” Tống Vấn Thiên tiếp tục, giọng nói chứa đựng nỗi chua xót. “Thiên Đạo không cần ngươi chết, nó cần ngươi sống, sống như một công cụ hoàn hảo. Nó bẻ cong ‘Dao’ của ngươi, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng sự thao túng tinh vi. Nó biến niềm tin của ngươi thành xiềng xích, biến lý tưởng của ngươi thành mệnh lệnh. Nó xóa bỏ cái ‘tôi’ của ngươi, biến ngươi thành một ‘Hộ Pháp Vô Thức’, chỉ biết thực thi ‘trật tự’ mà nó ban hành.”
Hình ảnh trên Thiên Địa Quy Tắc Kính đến đoạn cao trào. Tử Vi Tiên Quân thời cổ gào thét trong vô vọng, đôi mắt hắn tràn ngập sự đau đớn, giằng xé khi ý chí tự do bị nghiền nát từng chút một. Linh hồn hắn bị kéo căng, bị bóp méo, bị đồng hóa. Cuối cùng, đôi mắt rực cháy của hắn vụt tắt, thay vào đó là sự trống rỗng, vô hồn, giống hệt đôi mắt của Tử Vi Tiên Quân đang đứng trước mặt Tống Vấn Thiên.
Tử Vi Tiên Quân hiện tại, người vẫn đang liên tục tung ra những đòn tấn công hủy diệt, bỗng chững lại. Cơ thể hắn run rẩy dữ dội, một luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát từ cơ thể, không còn là sự tinh khiết của Thiên Đạo, mà là sự giằng xé của một linh hồn bị xé nát. Đôi mắt vô hồn của hắn thoáng chốc lộ ra một tia đau đớn, một sự bối rối, như thể những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm đang cố gắng trỗi dậy, va đập vào lớp vỏ bọc băng giá mà Thiên Đạo đã tạo ra. Hắn gầm lên, một tiếng gầm không phải của sự tức giận, mà của nỗi thống khổ.
“Trật tự… Thiên Đạo… là… duy nhất…” Giọng nói của Tử Vi Tiên Quân vang lên, không còn là âm thanh vô cảm của một cỗ máy, mà mang theo một chút run rẩy, một chút chật vật. Như thể có hai ý chí đang tranh đấu kịch liệt bên trong hắn.
“Không! Không phải như vậy!” Cổ Thanh Huyền thét lên, giọng nói khàn đặc vì xúc động. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình qua Thiên Địa Quy Tắc Kính, nỗi đau của Tử Vi Tiên Quân cũng chính là nỗi đau của nàng. Niềm tin sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại sự căm phẫn và lòng trắc ẩn. Nàng hiểu rõ cảm giác bị Thiên Đạo thao túng, bị biến thành công cụ, dù không phải theo cách tàn khốc như Tử Vi Tiên Quân. Nước mắt chảy dài trên má, nhưng trong đôi mắt xanh biếc của nàng, tia lửa phản kháng đã bùng cháy thành một ngọn lửa dữ dội.
Tống Vấn Thiên phóng Thiên Địa Quy Tắc Kính vào trung tâm trường lực của Tử Vi Tiên Quân, tạo ra một ‘huyễn ảnh chân thật’ về quá khứ của hắn. Các hình ảnh đó không chỉ là sự tái hiện, mà còn là một luồng thông tin, một dòng ký ức ập thẳng vào linh hồn Tử Vi Tiên Quân, buộc hắn phải đối mặt với sự thật của chính mình. Tử Vi Tiên Quân chao đảo, cả thân hình cao lớn của hắn lung lay, như một ngọn núi đang bị động đất. Luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát càng mạnh, xé toạc không gian, tạo thành những vết nứt đen kịt. Hắn ôm đầu, gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích vô hình. Đây là một trận chiến không có kiếm quang hay pháp thuật, mà là trận chiến của ý chí, của ký ức, của linh hồn.
***
Không khí trên Cổ Nguyệt Thành bỗng trở nên căng thẳng đến cực độ, tĩnh lặng một cách đáng sợ sau đòn phơi bày sự thật của Tống Vấn Thiên. Tiếng gào thét đã ngừng lại, nhưng những ánh mắt kinh hoàng và nỗi sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên gương mặt của các tu sĩ Liên Minh Tự Do. Mùi máu và bụi vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây bị lấn át bởi một áp lực vô hình, khổng lồ đang giáng xuống từ bầu trời. Mây đen trên trời càng dày đặc, không còn là những cụm mây thông thường, mà là một khối vật chất đen kịt, không ngừng xoáy vặn, như một con mắt khổng lồ đang tức giận nhìn xuống trần gian. Những tia sét vô hình lóe lên trong khối mây, không tạo ra âm thanh, nhưng lại mang theo một cảm giác hủy diệt, báo hiệu cơn thịnh nộ tột cùng của Thiên Đạo.
Thiên Đạo, một ý chí vô hình, không thể ngồi yên khi ‘công cụ’ hoàn hảo của nó bị lung lay. Nó cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Tử Vi Tiên Quân, cảm nhận được ‘cái tôi’ nguyên bản đang cố gắng trỗi dậy từ vực sâu của sự đồng hóa. Đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.
Một tiếng gầm gừ vô hình, nhưng vang vọng đến tận sâu thẳm tâm trí của mọi người, như một lời nguyền rủa cổ xưa. Nó không phát ra từ miệng, mà từ chính không gian, từ bản nguyên của vạn vật. “Kẻ phản nghịch… phải chết!” Tiếng gầm gừ đó mang theo một sự lạnh lẽo tột cùng, một sự tức giận không thể kiềm chế, trực tiếp đè nén Tử Vi Tiên Quân.
Ngay lập tức, những tia sáng đau đớn trong mắt Tử Vi Tiên Quân vụt tắt. Ánh mắt hắn lại trở nên trống rỗng, vô hồn, thậm chí còn lạnh lẽo và tàn bạo hơn trước. Luồng năng lượng hỗn loạn trong cơ thể hắn bị trấn áp, thay vào đó là một sự ổn định đáng sợ, một sức mạnh được gia cố bởi chính Thiên Đạo. Hắn đứng thẳng trở lại, không còn chút run rẩy nào, và vung tay tung ra một đòn ‘Tử Vi Diệt Thế’ mạnh gấp đôi, gấp ba so với trước. Luồng sáng tím rực rỡ xé toạc không gian, không chỉ nhắm vào các vị trí phòng thủ, mà còn trực tiếp hướng về phía Tống Vấn Thiên.
Tống Vấn Thiên bị áp lực đẩy lùi, cơ thể hắn chao đảo. Thiên Địa Quy Tắc Kính cũng bị luồng sức mạnh kinh hoàng đó đẩy bật trở lại, ánh sáng chói lọi của nó bị đè nén, trở nên mờ nhạt. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng của Thiên Đạo, cảm nhận được quyền năng tuyệt đối đang cố gắng nghiền nát mọi ý chí phản kháng. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút sợ hãi hay nao núng. Hắn biết, đây chính là sự phản ứng tất yếu của một thế lực ngạo mạn khi sự thật của nó bị phơi bày.
“Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất,” hắn lẩm bẩm, không phải để nói với ai, mà để tự nhắc nhở chính mình, để khẳng định ‘Đạo’ của riêng hắn. Hắn triệu hồi Thiên Địa Quy Tắc Kính trở về, phòng thủ trước sự phản công dữ dội của Tử Vi Tiên Quân. Hắn biết, một trận chiến trực diện khốc liệt là không thể tránh khỏi, nhưng mục tiêu của hắn vẫn không thay đổi: giải thoát, chứ không phải tiêu diệt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cuộc đối đầu giữa Tống Vấn Thiên và Tử Vi Tiên Quân, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Cổ Thanh Huyền, người vẫn còn đang sụt sùi vì những hình ảnh bi tráng, bỗng ngẩng đầu lên. Đôi mắt xanh biếc của nàng không còn sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một ý chí sắt đá, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn.
Trong sâu thẳm linh hồn nàng, một ngọn lửa đã bùng cháy. Ngọn lửa của sự phản kháng, của sự chuộc lỗi, của khát khao tự do. Nàng đã chứng kiến bi kịch của Tử Vi Tiên Quân, đã cảm nhận được nỗi đau của hắn, và nàng không muốn bất kỳ ai khác phải trải qua điều đó nữa, đặc biệt là chính nàng.
“Ta không thể để bi kịch này lặp lại…” Cổ Thanh Huyền thì thầm, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại kinh người. Ngay sau đó, một luồng khí tức đặc biệt bắt đầu bùng lên từ cơ thể nàng, không phải là linh lực thông thường, mà là một loại năng lượng thuần khiết, mang theo hơi thở của sự thanh tẩy và một ý chí kiên cường. Luồng khí tức đó rực sáng, thu hút sự chú ý của Tống Vấn Thiên, của Liễu Thanh Y, của Dương Vô Song, và thậm chí cả Thiên Đạo đang ẩn mình trong mây đen. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng lại mang một sự kiên cường đến lạ thường, như một ngọn cỏ non dám vươn mình giữa phong ba bão táp.
Tống Vấn Thiên nhìn Cổ Thanh Huyền, ánh mắt lóe lên một tia sáng kinh ngạc. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong nàng, một sự thức tỉnh mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì hắn có thể tưởng tượng. Đây không chỉ là sự sụp đổ của niềm tin, mà là sự tái sinh của một linh hồn. Hắn biết, Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha, và trận chiến chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, với tia lửa phản kháng đã được nhóm lên trong Cổ Thanh Huyền, với ‘Đạo’ của sự thật đã được phơi bày, hắn tin rằng con đường này, con đường mà họ tự mình mở ra, sẽ không còn cô độc. Con đường ấy, dù bi tráng đến đâu, cũng sẽ dẫn đến tự do.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.