Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 400: Thiên Đạo Rút Lui: Khải Hoàn Ca Của Tự Do
Thiên Sát Cốc, một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Thiên Nguyên Giới, giờ đây gầm gào như một quái vật thức giấc. Ban ngày nhưng bầu trời tối sầm lại bởi mây đen đặc quánh và ma khí cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả không gian bằng thứ ánh sáng quỷ dị. Những khối đá nhọn lởm chởm vươn lên từ mặt đất cằn cỗi như những ngón tay xương xẩu của tử thần, còn cây cối khô héo thì oằn mình trong gió sát khí, phát ra âm thanh rít gào như hàng vạn linh hồn than khóc. Giữa những tiếng nổ pháp thuật và tiếng gầm gừ của yêu thú bị Thiên Đạo thao túng, đôi khi lại là sự im lặng đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng xương cốt va vào nhau, hay tiếng kim loại gỉ sét bị chà xát. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi đất khô cằn và thứ mùi tử khí đặc trưng của nơi này hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề, gần như đặc quánh. Linh khí trong cốc bị ô nhiễm nghiêm trọng, khó lòng hấp thụ, khiến mọi tu sĩ cảm thấy như bị bóp nghẹt.
Tử Vi Tiên Quân, khoác trên mình áo bào màu tím thẫm thêu hình sao trời, đứng lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt phi phàm nhưng lạnh lùng, đôi mắt vô cảm như nhìn thấu mọi thứ. Hắn ta chứng kiến đội quân Thiên Sứ và Thiên Mệnh Chi Tử lao vào các pháp trận phòng ngự của Liên Minh Tự Do như những đợt sóng thần hung hãn. Mỗi đòn tấn công của chúng đều mang theo Thiên Đạo Phù Văn chói lọi, xé nát không gian, tạo ra những cơn bão năng lượng dữ dội. Hắn nhếch mép cười lạnh, giọng nói vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối. "Vô ích thôi, Tống Vấn Thiên! Ngươi có thể phá một, hai thiên kiếp, nhưng không thể chống lại Vĩnh Hằng Chi Kế! Thiên Đạo sẽ nuốt chửng tất cả các ngươi, như đã từng làm 5000 năm trước!" Hắn tin chắc rằng, đây là một kế hoạch hoàn hảo, một vòng lặp không thể phá vỡ của quyền năng Thiên Đạo.
Dưới những tấm khiên năng lượng khổng lồ đang rung chuyển dữ dội, Tống Vấn Thiên đứng ở vị trí chỉ huy trung tâm, dáng người thanh mảnh nhưng lại toát ra vẻ sừng sững, vững chãi như một ngọn núi. Khuôn mặt thư sinh của hắn bình tĩnh đến lạ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, đang tập trung cao độ quan sát và phân tích. Thiên Địa Quy Tắc Kính đã được hắn phóng ra, xoay tròn trên đỉnh đầu, phát ra những tia sáng vô hình quét khắp Thiên Sát Cốc. Trong mắt hắn, toàn bộ thung lũng này không còn là một chiến trường hỗn loạn mà là một trận pháp khổng lồ, một cỗ máy nghiền nát linh hồn được Thiên Đạo tỉ mỉ xây dựng. Những đường vân năng lượng ẩn giấu, những nút thắt của trận pháp, những điểm yếu và cả những điểm mấu chốt cấu thành 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng' đều hiện rõ mồn một qua ánh sáng của Quy Tắc Kính. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một trận chiến vật lý đơn thuần, mà là một sự tái hiện kinh hoàng của 'Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải' 5000 năm trước, một mưu đồ thâm độc nhằm biến mọi kẻ phản kháng thành dưỡng liệu cho chính Thiên Đạo.
"Vĩnh Hằng?" Tống Vấn Thiên thầm nhủ, giọng nói truyền âm đến từng tu sĩ trong Liên Minh Tự Do vẫn trầm ổn, sắc bén như lưỡi kiếm. "Ngươi quên rằng, vĩnh hằng cũng có giới hạn. Và ta, sẽ là người kết thúc nó!" Hắn kích hoạt Cổ Đại Phản Thiên Công, một đạo pháp mà hắn đã tu luyện ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo. Khí tức cổ xưa, nặng nề nhưng lại tràn đầy sức sống và ý chí tự do bùng lên từ cơ thể hắn, tạo thành một lá chắn vô hình, củng cố thêm cho các pháp trận phòng ngự đang oằn mình chống đỡ. Hắn không lao vào tuyến đầu, nhưng mỗi hành động, mỗi quyết định của hắn đều là mạch đập của Liên Minh Tự Do. Hắn đang dùng chính trí tuệ và sự thấu hiểu Thiên Đạo để bẻ cong quy tắc, biến những vũ khí tưởng chừng bất khả chiến bại của nó thành con dao đâm ngược vào chính nó.
Dương Vô Song, thân hình cao lớn vạm vỡ, thanh cổ kiếm trên tay vung lên như rồng bay phượng múa, mỗi nhát chém đều mang theo kiếm ý sắc bén, đẩy lùi hàng chục Thiên Sứ. Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, đầy khí chất bất khuất: "Thiên Đạo cũng chỉ là một bộ quy tắc thôi! Không thể định đoạt ý chí của ta!" Bên cạnh hắn, Lạc Băng Nữ Đế, vẻ đẹp tuyệt sắc như băng tuyết nhưng ánh mắt phảng phất nỗi buồn sâu thẳm, thi triển Băng Phách Kiếm Quyết, tạo ra hàng vạn băng tiễn lạnh lẽo, ghim chặt những Thiên Mệnh Chi Tử đang cố gắng đột phá. Nàng căm hờn nhìn về phía Tử Vi Tiên Quân, lòng tràn đầy hận thù. Liễu Thanh Y, tay nắm chặt thanh kiếm ngọc, gương mặt thanh cao không chút sợ hãi, ánh mắt phượng vẫn chứa đựng sự ưu tư nhưng tràn đầy tin tưởng tuyệt đối vào Tống Vấn Thiên. Nàng vận chuyển linh lực, hỗ trợ các pháp trận phòng ngự, duy trì sự ổn định cho phòng tuyến.
Mộ Dung Tĩnh, dáng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn, với đôi mắt to tròn long lanh, đang di chuyển thoăn thoắt giữa các chiến tuyến, đôi khi liếc nhìn về phía Tống Vấn Thiên, đôi khi lại tập trung vào các điểm yếu của đội hình Thiên Sứ. Nàng không trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu, mà đóng vai trò như một thám tử chiến trường, báo cáo những biến động dù là nhỏ nhất. Mộ Dung Lỗi, anh trai nàng, cao ráo tuấn tú, khí chất hào sảng, luôn kề vai chiến đấu, bảo vệ em gái mình khỏi những đòn tấn công bất ngờ. "Đạo lý gì thì đạo lý, đừng ai đụng đến em gái ta!" hắn gầm lên, vung kiếm hất văng một Thiên Sứ đang nhắm vào Mộ Dung Tĩnh. Vạn Kiếm Tôn Giả, thân hình gầy gò, tóc bạc trắng, ánh mắt sắc như kiếm, đứng lặng lẽ ở một góc, thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong tay hắn dường như đã hòa làm một với không khí. Hắn không nói nhiều, chỉ từng nhát kiếm đơn giản nhưng lại cực kỳ hiệu quả, chém đứt mọi sợi xích liên kết giữa Thiên Sứ và Thiên Đạo Phù Văn, khiến chúng suy yếu rõ rệt.
Mỗi tu sĩ Liên Minh Tự Do, dù có run rẩy trước uy thế của Tử Vi Tiên Quân và đội quân hùng hậu của Thiên Đạo, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường. Họ đã được Tống Vấn Thiên chỉ dẫn, đã biết về 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng' và đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ. Những tấm khiên năng lượng khổng lồ bùng lên, chặn đứng phần lớn đòn tấn công đầu tiên. Kiếm khí xé gió, hỏa cầu rực sáng, băng tiễn lạnh lẽo bay vút, tạo nên một bức tường phòng thủ kiên cố và một làn sóng phản công dữ dội. Tử Vi Tiên Quân nhíu mày, vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn có chút dao động. Hắn không ngờ Liên Minh Tự Do lại có thể chống đỡ được đòn tấn công đầu tiên của hắn, lại càng không ngờ chúng có thể phát hiện và khai thác những điểm yếu nhỏ trong sự liên kết của Thiên Sứ. Hắn tin chắc rằng Thiên Sát Cốc sẽ là một 'tử địa' hoàn hảo, nơi Liên Minh Tự Do sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng hắn không biết rằng, kế hoạch của hắn đã bị Tống Vấn Thiên lường trước, và mỗi bước đi của hắn đều đã nằm trong tính toán của kẻ "nghịch thiên" mà hắn khinh thường.
Giữa lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, các pháp trận phòng ngự của Liên Minh Tự Do bắt đầu hiện rõ những vết rạn nứt, dấu hiệu của sự quá tải. Tử Vi Tiên Quân cười khẩy, cảm thấy chiến thắng đã ở trong tầm tay. Hắn ta chuẩn bị tung ra đòn chí mạng, một pháp quyết kinh thiên động địa để nghiền nát hoàn toàn ý chí phản kháng của Liên Minh Tự Do. Thế nhưng, đúng vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, một luồng khí tức thanh khiết, nhưng cũng đầy quyết tâm đến từ giữa chiến trường, bất ngờ thu hút sự chú ý của mọi người.
Một bóng hình yểu điệu, mảnh mai nhưng lại mang theo khí chất cao quý lạ thường, đột ngột xuất hiện giữa trung tâm trận pháp Thiên Sát Cốc, nơi mà Tử Vi Tiên Quân tin là không thể xâm phạm. Đó chính là Cổ Thanh Huyền. Vẻ đẹp thuần khiết, thần thánh của nàng vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ băng lãnh của một 'tiên nữ' xa cách. Mái tóc dài óng ả màu vàng nhạt bay trong gió sát khí, đôi mắt xanh biếc như ngọc giờ đây tràn ngập sự quyết đoán và một thoáng giải thoát. Nàng mặc y phục lụa trắng tinh khôi, nhưng khí chất lúc này lại mang theo một sự kiên cường không gì sánh được.
Tử Vi Tiên Quân ngỡ ngàng, đôi mắt lạnh lùng của hắn ta co rút lại. "Cổ Thanh Huyền! Ngươi đang làm gì ở đó? Quay về vị trí!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy uy quyền và cảnh cáo, không thể tin rằng một trong những 'Thiên Mệnh Chi Tử' trung thành nhất lại dám hành động trái lệnh.
Nhưng Cổ Thanh Huyền phớt lờ hắn. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tống Vấn Thiên, nơi hắn đang đứng sừng sững giữa trận chiến hỗn loạn. Một cái gật đầu nhẹ, ẩn chứa bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu sự giằng xé nội tâm đã được giải tỏa. Sau đó, nàng quay lưng lại với Tử Vi Tiên Quân, hướng về một khu vực cụ thể trong lòng đất, nơi mà Thiên Địa Quy Tắc Kính của Tống Vấn Thiên đang chiếu rọi những đường vân năng lượng phức tạp nhất.
"Thiên Đạo..." Cổ Thanh Huyền cất giọng, tiếng nói trong trẻo, du dương nhưng lại mang một sự kiên quyết tột độ, vang vọng giữa tiếng nổ. "Ngươi không thể lừa dối ta mãi! Đây là nơi ngươi chôn vùi sự thật, và cũng là nơi ngươi sẽ sụp đổ!" Nàng không thi triển bất kỳ công pháp nào của Thiên Đạo Tông, mà thay vào đó, nàng bắt đầu niệm một loại pháp quyết cổ xưa, một chuỗi âm tiết mà chưa ai từng nghe thấy trong Thiên Nguyên Giới. Đó là thứ ngôn ngữ đã bị Thiên Đạo xóa bỏ khỏi lịch sử, một loại pháp thuật của thời đại sơ khai, không nằm trong sự kiểm soát của nó. Từng từ, từng chữ phát ra từ miệng nàng như những làn sóng năng lượng tinh khiết, hội tụ lại thành một luồng sáng xanh thẫm, huyền ảo.
Luồng sáng xanh thẫm ấy, không mang theo sát khí hay ý đồ tấn công, mà như một chiếc chìa khóa cổ xưa, xuyên thẳng vào lòng đất tại điểm mà Tống Vấn Thiên đã chỉ ra bằng Quy Tắc Kính. Ngay lập tức, toàn bộ Thiên Sát Cốc rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Một vết nứt lớn, sâu hoắm, bắt đầu lan rộng trong lòng trận pháp 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng', không phải do ngoại lực tấn công, mà là từ bên trong, như một vết thương nhiễm trùng đang bị cạy mở. Từ khe nứt đó, một luồng khí tức cực kỳ hỗn loạn, mục nát và u ám bốc lên. Đó là 'ý chí' tàn dư của Thiên Đạo cổ xưa đã từng thất bại 5000 năm trước, thứ mà 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng' đã lấy làm căn cơ để tái tạo và che giấu. Nó mang theo sự căm phẫn, sự thất bại và cả sự tuyệt vọng của một thực thể đã từng bị đánh bại, giờ đây lại bị phơi bày ra ánh sáng.
Tử Vi Tiên Quân, ánh mắt lạnh lùng giờ đây đã biến thành hoảng loạn và phẫn nộ tột độ. Hắn gào thét, giọng nói đầy căm hờn và không thể tin được. "Không thể nào! Ngươi... Cổ Thanh Huyền! Ngươi dám phản bội Thiên Đạo! Ngươi dám phá hủy 'Vĩnh Hằng Chi Kế'!" Hắn không thể ngờ rằng, người mà hắn tin tưởng là trung thành nhất, người mà Thiên Đạo đã ban phước và trao quyền lực, lại có thể làm một việc động trời đến thế. Sự phản bội của Cổ Thanh Huyền không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là một nhát kiếm đâm thẳng vào niềm tin và sự tự tôn của Thiên Đạo.
Các Thiên Sứ và Thiên Mệnh Chi Tử cũng trở nên hỗn loạn. Một số vẫn tiếp tục chiến đấu theo bản năng, nhưng một số khác, đặc biệt là những kẻ có linh hồn yếu hơn, bắt đầu cảm thấy chao đảo trước luồng khí tức mục nát và hỗn loạn bốc lên từ lòng đất. Trận pháp khổng lồ của Thiên Đạo, vốn được xây dựng trên nền tảng của sự che giấu và thao túng quá khứ, giờ đây đã bị Cổ Thanh Huyền lật tẩy, phơi bày những vết sẹo ghê tởm nhất của nó.
Tống Vấn Thiên, ánh mắt rực rỡ như sao trời, không chút do dự. Hắn đã tin tưởng vào Cổ Thanh Huyền, và nàng đã không phụ lòng tin của hắn. Đây chính là thời cơ vàng ngọc mà hắn đã chờ đợi. 'Dao Kiến Tạo' trong đan điền hắn bỗng bùng nổ, không còn là những tia sáng củng cố phòng ngự, mà hóa thành một đạo ánh sáng rực rỡ, tinh khiết đến vô ngần, mang theo ý chí kiến tạo và tái sinh. Nó không giống bất kỳ loại linh khí hay pháp thuật nào trong Thiên Nguyên Giới, mà là một sự tồn tại độc lập, một chân lý mới do chính Tống Vấn Thiên khai mở. Đạo ánh sáng ấy như một mũi tên xuyên phá, thẳng tắp lao vào khe hở mà Cổ Thanh Huyền đã tạo ra, lao thẳng vào luồng khí tức mục nát đang bốc lên từ lòng đất.
Khi 'Dao Kiến Tạo' chạm vào luồng khí tức hỗn loạn từ 'ý chí' cổ xưa, không có tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ có một sự thanh lọc nhẹ nhàng, nhưng lại mang tính hủy diệt tuyệt đối. Luồng khí tức đen tối, mục nát kia như bị ánh sáng tinh khiết rửa trôi, tan chảy và hóa giải từng chút một, không còn khả năng tái tạo hay lan truyền. 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng' của Thiên Đạo, thứ đã từng hủy diệt vô số kẻ phản kháng trong quá khứ, đã hoàn toàn sụp đổ từ bên trong, mất đi căn cơ và nguồn gốc sức mạnh. Cả Thiên Sát Cốc rung chuyển một lần nữa, nhưng lần này là sự sụp đổ của một ảo ảnh, của một xiềng xích cổ xưa.
Các Thiên Sứ và Thiên Mệnh Chi Tử bị phản phệ dữ dội. Lực lượng Thiên Đạo, vốn được duy trì bằng sự liên kết chặt chẽ với 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng', giờ đây tan rã nhanh chóng. Những ánh sáng thần thánh bao quanh Thiên Sứ vụt tắt, đôi cánh mờ ảo của chúng biến mất, lộ ra vẻ mặt vô hồn và suy yếu. Một số ngã xuống, hóa thành linh khí tan biến vào không trung, một số khác mất đi sức mạnh, trở nên yếu ớt và vô định.
Tử Vi Tiên Quân, mặt mũi biến sắc, không thể tin vào mắt mình. Hắn ta đã chứng kiến 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng', niềm kiêu hãnh của Thiên Đạo, bị phá hủy chỉ trong chớp mắt bởi một kẻ "nghịch thiên" và sự phản bội của một kẻ được Thiên Đạo ban phước. "Không! Không thể nào! Thiên Đạo sẽ không bao giờ thất bại!" Hắn gào lên trong phẫn nộ và tuyệt vọng, nhưng quyền năng của hắn đã bị suy yếu rõ rệt. Không còn cách nào khác, hắn ta buộc phải ra lệnh rút lui trong hỗn loạn, dẫn theo những tàn quân Thiên Sứ và Thiên Mệnh Chi Tử còn lại. Chúng tháo chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ, bỏ lại một Thiên Sát Cốc tan hoang nhưng đã được 'thanh lọc' khỏi sự mục nát của Thiên Đạo cổ xưa.
"Thiên Đạo, Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng của ngươi đã bị ta viết lại!" Tống Vấn Thiên cất giọng, ánh mắt rực rỡ như sao trời, đầy thỏa mãn nhưng cũng chứa đựng sự nhận thức sâu sắc về gánh nặng sắp tới. Hắn không truy kích quá xa, chỉ dẫn đầu Liên Minh Tự Do truy kích một đoạn ngắn, đảm bảo lực lượng Thiên Đạo hoàn toàn rút lui, sau đó tập hợp lại. Tiếng reo hò chiến thắng vang vọng khắp Thiên Sát Cốc, xua tan đi sự lạnh lẽo của cái chết. Các tu sĩ Liên Minh Tự Do ôm chầm lấy nhau, nhiều người không cầm được nước mắt. Họ đã chiến thắng! Một chiến thắng vang dội, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự đoàn kết.
Đêm đó, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Thiên Không Chi Thành, một làn gió nhẹ nhàng mơn man qua những mái ngói xanh ngọc, mang theo hơi thở của sự bình yên sau cơn bão. Trong phòng hội nghị trang trọng, Tống Vấn Thiên ngồi ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây đã nhuốm màu mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ bình tĩnh và kiên định đến lạ. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm, không chút phô trương, nhưng khí chất lãnh đạo và trí tuệ siêu việt của hắn lại tỏa sáng hơn bao giờ hết.
Bên cạnh hắn, Cổ Thanh Huyền ngồi đó, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt xanh biếc như ngọc đã thanh thản hơn rất nhiều. Sự mệt mỏi hằn rõ trên dung nhan tuyệt sắc của nàng, nhưng đó là sự mệt mỏi của một người vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, vừa tìm thấy sự giải thoát. Nàng không còn khoác lên mình chiếc áo lụa trắng tinh khiết của Thiên Đạo Tông, mà thay bằng một bộ y phục đơn giản hơn, màu xanh nhạt, thể hiện sự hòa nhập với Liên Minh Tự Do.
Phía đối diện là các tướng lĩnh chủ chốt của Liên Minh Tự Do: Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc, khí chất thanh cao, ánh mắt phượng chứa đựng sự nhẹ nhõm và tự hào khi nhìn về phía Tống Vấn Thiên; Dương Vô Song, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh giờ đây rạng rỡ niềm hân hoan chiến thắng; Lạc Băng Nữ Đế, vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết giờ đây cũng đã dịu đi vài phần, ánh mắt sắc bén phảng phất sự hả hê; Vạn Kiếm Tôn Giả, với thân hình gầy gò và ánh mắt sắc như kiếm, lặng lẽ ngồi đó, đôi khi gật đầu tán thưởng; Mộ Dung Tĩnh, hoạt bát đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên niềm vui sướng không thể che giấu; và Mộ Dung Lỗi, tuấn tú hào sảng, ánh mắt vẫn đầy sự bảo vệ khi nhìn về phía em gái mình. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trà thanh đạm và mùi gỗ linh mộc, nhưng xen lẫn vào đó là sự hân hoan của một chiến thắng vĩ đại.
"Chúng ta đã phá vỡ một xiềng xích cổ xưa." Tống Vấn Thiên cất giọng, tiếng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Thiên Đạo đã dùng 'Bản Kế Hoạch Vĩnh Hằng' để thao túng và nghiền nát ý chí phản kháng trong suốt 5000 năm qua. Việc phá hủy nó là một thắng lợi mang tính bước ngoặt. Nhưng Thiên Đạo vẫn là Thiên Đạo. Nó sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu." Hắn cầm một cây bút lông, vẽ một bản đồ chiến lược mới trên một tấm bản đồ lớn trải trên bàn, chỉ ra các khu vực cần được củng cố và các điểm yếu tiềm tàng của Thiên Đạo mà hắn đã phân tích được qua Thiên Địa Quy Tắc Kính.
Cổ Thanh Huyền gật đầu, ánh mắt đã thanh thản hơn. "Ta đã thấy được sự mục nát từ bên trong của nó. Nó không phải là bất khả chiến bại." Giọng nàng trầm tĩnh, không còn sự uy quyền xa cách, mà thay vào đó là sự chân thành của một đồng minh. Nàng bắt đầu đưa ra những lời khuyên sâu sắc về cách thức vận hành của Thiên Đạo, về những bí mật ẩn giấu trong các tầng quy tắc của nó, những điều mà chỉ một người từng ở vị trí cao nhất của Thiên Đạo Tông như nàng mới có thể biết được.
Liễu Thanh Y tiến đến gần Tống Vấn Thiên hơn một chút, ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta sẽ luôn bên cạnh huynh, Vấn Thiên ca ca." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng, như một lời thề son sắt.
Lạc Băng Nữ Đế siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc bén lại bùng lên ngọn lửa căm hờn. "Thiên Đạo nợ ta một món nợ máu. Ta sẽ không bỏ cuộc cho đến khi nó hoàn toàn sụp đổ." Nàng kiên định nói, thể hiện ý chí chiến đấu không hề vơi cạn.
Dương Vô Song cười vang, vỗ mạnh vào ngực. "Tống huynh cứ việc chỉ huy, ta sẽ là mũi kiếm tiên phong! Kẻ nào dám cản đường, ta sẽ chém!"
Tống Vấn Thiên chậm rãi đưa mắt nhìn từng người. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Thiên Đạo không dễ dàng từ bỏ quyền năng tối thượng của nó. Nó sẽ dùng những âm mưu và chiến lược mới, tinh vi hơn, để cố gắng trấn áp con đường tự do mà hắn đang mở ra. Cổ Thanh Huyền, với kiến thức sâu sắc về Thiên Đạo, sẽ trở thành một đồng minh then chốt, nhưng nàng cũng có thể phải đối mặt với những hậu quả nặng nề từ sự phản bội của mình. Cuộc chiến cuối cùng sẽ không chỉ là sức mạnh, mà là sự khẳng định một chân lý mới, một con đường tu luyện độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
"Sự kiện 'Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải' 5000 năm trước vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được hé lộ hoàn toàn," Tống Vấn Thiên nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu hàng thiên niên kỷ. "Thiên Đạo đã che giấu nhiều sự thật hơn thế. Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về nó, để không chỉ đánh bại nó, mà còn để hiểu rõ hơn về bản chất của 'Đạo'." Hắn khép lại bản đồ chiến lược, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi. Con đường này, ta tự mình mở ra. Và nó sẽ không dừng lại cho đến khi mọi linh hồn đều có quyền tự do lựa chọn chân lý của riêng mình. Ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn bùng cháy mạnh mẽ, không phải là ngọn lửa của sự hủy diệt, mà là ngọn lửa của kiến tạo và tự do. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.