Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 417: Hậu Quả Đầu Tiên: Mầm Mống Hoài Nghi Nảy Nở
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới rạng rỡ, nhưng lại chiếu rọi lên một Cổ Nguyệt Thành tan hoang. Khói bụi còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khét lẹt của đá vụn, gỗ cháy và một thứ mùi tanh nồng khó tả của linh lực hỗn loạn đã bị hóa giải. Tháp Nguyệt Ảnh, công trình kiêu hãnh của thành phố, nay một phần đỉnh tháp đã đổ nát, không còn tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo mà chỉ còn là một vết sẹo đen giữa nền trời ửng hồng. Những con phố lát đá cẩm thạch giờ đây đầy rẫy gạch đá, mảnh vỡ pháp khí và những vệt cháy đen hình tia sét. Sự nhộn nhịp, sôi động thường ngày của Cổ Nguyệt Thành đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng càu nhàu của những tu sĩ đang dọn dẹp hoặc tiếng khóc thút thít của những người dân thường mất nhà cửa.
Quần chúng tu sĩ và phàm nhân, ánh mắt họ vẫn còn sự sợ hãi tột độ hằn sâu trong đáy mắt, nhưng xen lẫn vào đó là một sự khó hiểu, một tia hoài nghi mới nảy nở. Họ di chuyển chậm chạp giữa đống đổ nát, cố gắng khôi phục lại chút trật tự cho thành phố bị tàn phá. Nhiều người cúi xuống nhặt nhạnh tài sản ít ỏi còn sót lại, những gương mặt lấm lem tro bụi phản chiếu sự tuyệt vọng. Nhưng không ai có thể quên được cảnh tượng đêm qua: một trận lôi kiếp quỷ dị giáng xuống, không nhằm vào ai cụ thể mà hủy diệt cả một khu vực, và sau đó là sự xuất hiện của Ma Tôn Huyết Hải, người không chỉ hóa giải lôi kiếp mà còn công khai tuyên bố rằng nó là sự thao túng của Thiên Đạo.
“Lôi kiếp kia… thật sự là của Thiên Đạo sao? Ta cảm thấy nó quá tàn nhẫn, không giống như răn đe mà là hủy diệt,” một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, rụt rè thì thầm với người bạn bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng quét qua những vết sẹo do lôi điện để lại trên mặt đất. Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, và những lời của Ma Tôn Huyết Hải đã gieo vào lòng hắn một hạt giống hoài nghi không thể xóa bỏ. Cái cảm giác kinh hoàng khi linh lực trong người hắn bị lôi kiếp quỷ dị kia hút cạn, khiến hắn suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, vẫn còn ám ảnh. Hắn nhớ rõ sự khác biệt giữa cảm giác bị lôi kiếp răn đe thông thường và cảm giác bị thứ năng lượng đen tối, tàn độc kia tước đoạt sinh khí.
Người bạn của hắn, một tu sĩ trung niên có vẻ mặt cam chịu hơn, lắc đầu. “Nhưng Zǐ Wēi Xiān Jūn nói đó là ý trời để tiêu diệt Ma Tôn Huyết Hải. Hắn là tà ma, không đáng tin.” Giọng nói của y chứa đựng sự phân vân rõ rệt. Bao nhiêu năm nay, họ đã được dạy dỗ rằng Thiên Đạo là công bằng, là ý chí tối cao không thể nghi ngờ. Mọi dị tượng, mọi tai ương đều là sự trừng phạt chính đáng. Niềm tin đó đã ăn sâu vào cốt tủy, khó lòng mà lay chuyển trong một sớm một chiều. Tuy nhiên, tận sâu trong lòng y, một vết nứt nhỏ đã xuất hiện. Y cũng đã cảm nhận được sự bất thường của lôi kiếp đêm qua, một sự hung bạo vô lý, vượt quá giới hạn của “răn đe”. Y nhìn những tu sĩ khác, những người dân thường đang được các đệ tử của Ma Tôn Huyết Hải, những người mà trước đó họ coi là ‘tà ma’, giúp đỡ, và một câu hỏi lớn không lời giải đáp dấy lên trong lòng.
Một người dân thường, một lão phu nhân với mái tóc bạc phơ và đôi mắt đã hằn sâu nếp nhăn của cuộc đời, đang ngồi bệt bên cạnh đống đổ nát của căn nhà mình, ôm chặt đứa cháu gái nhỏ. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm xúc phức tạp khác. “Ma Tôn Huyết Hải đã cứu nhiều người dân khỏi đống đổ nát, hắn không giống như lời đồn…” Giọng nàng yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó cưỡng. Nàng nhớ rõ, khi lôi kiếp còn đang hoành hành, chính Ma Tôn Huyết Hải đã dùng một đạo Huyết Quang bao bọc lấy những người dân vô tội, che chở cho họ khỏi sự tàn phá. Hắn không hề tấn công ai ngoài Zǐ Wēi Xiān Jūn và những luồng lôi điện. Những kẻ mà họ gọi là 'tà ma' lại hành động nhân từ hơn cả những người được coi là 'chính đạo' đến trấn an họ.
Xung quanh, một số tu sĩ của Thiên Đạo Tông, những kẻ trung thành với trật tự cũ, đang cố gắng trấn an và định hướng dư luận. Khuôn mặt họ căng thẳng, giọng nói cố tỏ ra kiên quyết, nhưng không giấu nổi sự bối rối. “Đây là sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho những kẻ dám chống lại ý trời! Ma Tôn Huyết Hải là tà ma, những lời hắn nói đều là ngụy biện để mê hoặc lòng người!” Một vị trưởng lão Thiên Đạo Tông, râu tóc bạc phơ, cố gắng gào lên giữa những tiếng xì xào. Hắn giơ cao một quyền trượng khắc hình rồng, phát ra những tia sáng trấn áp. Tuy nhiên, lời nói của hắn không còn sức nặng như trước. Quần chúng tu sĩ, dù vẫn còn e ngại quyền uy, nhưng ánh mắt họ không còn hoàn toàn tin tưởng. Những gì họ đã chứng kiến đêm qua, sự tàn khốc vô lý của lôi kiếp và hành động của Ma Tôn Huyết Hải, đã tạo ra một vết rạn nứt không thể hàn gắn trong niềm tin của họ.
Mùi khói tro tàn vẫn lẩn quất trong không khí lạnh lẽo của buổi sớm. Mọi vật đều nhuốm một màu xám xịt của sự đổ nát, nhưng trong từng ánh mắt, từng tiếng thì thầm, một mầm mống nhỏ của sự hoài nghi đã bắt đầu nảy mầm. Nó yếu ớt, dễ bị dập tắt, nhưng nó đã tồn tại. Những câu hỏi không lời giải đáp cứ quanh quẩn trong tâm trí họ: *Tại sao lôi kiếp lại tàn độc đến vậy? Tại sao một 'tà ma' lại hành động như một vị cứu tinh? Nếu Thiên Đạo có thể thao túng lôi kiếp, vậy nó còn có thể thao túng điều gì nữa?* Dưới ánh bình minh nhợt nhạt, Cổ Nguyệt Thành không chỉ đang dọn dẹp đống đổ nát vật chất, mà còn đang đối mặt với sự sụp đổ của một niềm tin đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây không chỉ là một trận chiến của linh lực, mà còn là một cuộc chiến của nhận thức và ý chí. Ma Tôn Huyết Hải đã gieo những hạt giống 'Dao Độc Lập' vào một mảnh đất cằn cỗi của niềm tin mù quáng, và dù còn rất mong manh, những hạt giống đó đã bắt đầu cựa quậy, tìm kiếm ánh sáng của sự thật. Sự kiện tại Cổ Nguyệt Thành, dù tàn khốc, đã trở thành một dấu mốc, một lời thách thức công khai đối với quyền uy tuyệt đối của Thiên Đạo, mở ra một chương mới đầy biến động trong Thiên Nguyên Giới.
***
Cùng lúc đó, tại một nơi cách xa Cổ Nguyệt Thành hàng vạn dặm, trong Thiên Cơ Lầu huyền bí, một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Bên ngoài, Thiên Cơ Lầu chỉ là một tòa nhà đơn giản, khiêm tốn với kiến trúc cổ kính, nhưng bên trong lại là một mê cung của những pháp trận tinh vi, những hành lang u tối và những căn phòng bí mật được bảo vệ nghiêm ngặt. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi hương liệu trấn an thần trí hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng, vừa bí ẩn. Ánh sáng mờ ảo từ những viên dạ minh châu khảm trên trần nhà chỉ đủ để soi rõ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Zǐ Wēi Xiān Jūn, người đang đứng đối diện với Thiên Nhãn Tông Chủ.
Zǐ Wēi Xiān Jūn vẫn khoác lên mình bộ y phục trắng muốt, nhưng vẻ lạnh lùng cao ngạo thường thấy của hắn nay bị che phủ bởi một sự tức giận ẩn sâu, những đường gân xanh trên trán nổi rõ. Hắn không có cảm xúc cá nhân, hắn là một công cụ hoàn hảo của Thiên Đạo, nhưng sự thất bại trong việc duy trì "ảo ảnh" của Thiên Đạo trước mắt quần chúng đã khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục, như một vết nhơ không thể chấp nhận. Hắn đã được giao nhiệm vụ trấn áp mầm mống phản loạn, nhưng lại để Ma Tôn Huyết Hải không chỉ hóa giải mà còn phơi bày sự thật về lôi kiếp giả dối. Điều này đối với hắn là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được, một sự phá hoại trực tiếp đến 'trật tự Thiên Đạo' mà hắn đã dành cả đời để bảo vệ.
“Kẻ nghịch đồ Huyết Hải đó không chỉ phá hủy lôi kiếp mà còn gieo rắc tư tưởng phản nghịch. Hắn đã công khai thách thức Thiên Đạo, gọi lôi kiếp là sự thao túng!” Zǐ Wēi Xiān Jūn báo cáo, giọng hắn lạnh lẽo nhưng đầy vẻ căm phẫn. Hắn không nói lớn, nhưng từng lời nói như những mũi kim băng xuyên thẳng vào không khí yên tĩnh. “Hắn còn dùng Huyết Thư Dao để hóa giải đòn trấn áp của Thiên Đạo, khiến quần chúng tu sĩ bắt đầu hoài nghi. Tôn nghiêm của Thiên Đạo đã bị chà đạp!” Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nhìn thẳng vào Thiên Nhãn Tông Chủ, như muốn truyền tải toàn bộ sự phẫn nộ của mình. Hắn không hiểu tại sao một kẻ như Ma Tôn Huyết Hải lại có thể tồn tại, lại có thể làm được điều mà không ai từng dám làm. Hắn coi Ma Tôn Huyết Hải như một 'virus' cần bị tiêu diệt ngay lập tức trước khi nó lây lan ra toàn bộ Thiên Nguyên Giới.
Thiên Nhãn Tông Chủ, với dáng người thanh tao và đôi mắt sắc sảo như chim ưng, trán có một ấn ký hình con mắt nhắm nghiền, vẫn giữ vẻ bình tĩnh hơn. Lão mặc áo bào màu xám bạc, ngồi trên một chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, tay khẽ vuốt chòm râu bạc. Lão là người đại diện cho các thế lực truyền thống, bảo thủ, luôn tin tưởng tuyệt đối vào 'thiên cơ' và trật tự cũ. Tuy nhiên, bên trong vẻ ngoài tĩnh lặng đó, một làn sóng lo lắng không hề nhỏ đang dâng lên. Lão đã nhận được những báo cáo sơ bộ về sự kiện tại Cổ Nguyệt Thành, và những thông tin đó khiến lão không thể không suy tư. Việc Ma Tôn Huyết Hải công khai phơi bày sự thật về lôi kiếp, không chỉ là một hành động chống đối, mà còn là một sự đả kích trực tiếp vào nền tảng niềm tin của toàn bộ Thiên Nguyên Giới.
“Sự việc này đã gây ra chấn động lớn. Dù không muốn thừa nhận, nhưng những lời của Ma Tôn Huyết Hải đã gieo mầm hoài nghi vào lòng người,” Thiên Nhãn Tông Chủ chậm rãi nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy uy quyền. “Việc Zǐ Wēi Xiān Jūn ngươi không thể dập tắt hoàn toàn mầm mống đó là một sai lầm không nhỏ. Tuy nhiên, điều cần làm bây giờ là khẩn cấp trấn an lòng người, đồng thời lên kế hoạch tiêu diệt mầm mống phản loạn này trước khi nó kịp bén rễ sâu hơn.” Lão dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia tính toán. “Chúng ta phải tăng cường tuyên truyền 'ý chí Thiên Đạo' là chân lý duy nhất. Những lời nói của Huyết Hải phải được coi là tà đạo, là lời nguyền rủa nhằm phá hoại trật tự và an bình của Thiên Nguyên Giới. Gán mác tà giáo cho Liên Minh Tự Do sơ khai của hắn, cô lập hắn khỏi mọi tông môn, mọi thành trì.”
Zǐ Wēi Xiān Jūn gật đầu. “Ta đã lập tức cử người đi giám sát mọi động thái của hắn và những kẻ đi theo. Ta sẽ không cho phép hắn tiếp tục phá hoại.” Hắn tin rằng, chỉ cần gia tăng áp lực, Ma Tôn Huyết Hải và những kẻ 'mê muội' kia sẽ sớm bị nghiền nát dưới bánh xe của Thiên Đạo. Trong tâm trí hắn, Thiên Đạo là một cỗ máy hoàn hảo, không thể bị lung lay bởi một vài cá thể ngông cuồng. Hắn chỉ là một công cụ, và công cụ không bao giờ nghi ngờ mệnh lệnh của chủ nhân.
“Không chỉ là giám sát,” Thiên Nhãn Tông Chủ nói thêm, giọng lão trở nên lạnh lùng hơn. “Cần phải tìm ra căn nguyên của cái gọi là ‘Dao Độc Lập’ mà hắn đang truyền bá. Có thể có một kẻ đứng sau hắn, một thế lực còn nguy hiểm hơn. Đồng thời, chúng ta phải gửi thông điệp cảnh cáo đến tất cả các tông môn lớn, yêu cầu họ phải trung thành tuyệt đối với Thiên Đạo, và bất kỳ ai dám chứa chấp hoặc ủng hộ Ma Tôn Huyết Hải đều sẽ bị coi là kẻ thù của toàn bộ giới tu tiên.” Lão đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm u tối bên ngoài, nơi những ngôi sao lấp lánh như những con mắt vô hình của Thiên Đạo. “Thiên cơ bất khả vi phạm. Người đang đi ngược lại ý trời! Sự tồn tại của hắn là một sai lầm, một vết nhơ cần phải được tẩy trừ.”
Thiên Nhãn Tông Chủ biết rằng, đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa các tu sĩ, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến giành quyền định nghĩa 'chân lý'. Nếu 'Dao Độc Lập' của Ma Tôn Huyết Hải thực sự bén rễ, thì hàng vạn năm thống trị của Thiên Đạo, hàng vạn năm niềm tin của tu sĩ vào 'ý trời' sẽ sụp đổ, kéo theo sự sụp đổ của toàn bộ trật tự mà các thế lực truyền thống đang duy trì. Lão không thể cho phép điều đó xảy ra. Những lời nói của lão vang vọng trong căn phòng, hòa vào mùi hương liệu thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí nặng nề, báo hiệu một cuộc trấn áp tàn khốc hơn sắp sửa diễn ra. Zǐ Wēi Xiān Jūn cúi đầu, nhận mệnh lệnh. Trong ánh mắt hắn, sự tức giận đã chuyển hóa thành một quyết tâm lạnh lẽo, một ý chí sắt đá để thực thi 'ý chí Thiên Đạo' bằng mọi giá. Hắn sẽ khiến Ma Tôn Huyết Hải phải trả giá, không chỉ vì sự ngông cuồng của hắn, mà còn vì dám làm tổn hại đến niềm tin vào Thiên Đạo.
***
Một ngày sau sự kiện tại Cổ Nguyệt Thành, trong một hang động sâu thẳm dưới lòng U Minh Cốc, bầu không khí lạnh lẽo, âm u và ẩm ướt bao trùm. Tiếng gió hú ma quái vọng lại từ những kẽ đá, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá rêu phong, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí, mùi lưu huỳnh và mùi đất ẩm mốc nồng nặc trong không khí, khiến bất cứ tu sĩ chính đạo nào cũng phải rùng mình. Nhưng ở sâu bên trong hang động này, nơi âm khí đậm đặc đến mức có thể làm suy yếu tu sĩ, lại là căn cứ tạm thời của Liên Minh Tự Do sơ khai, một nơi trú ẩn cho những kẻ dám thách thức Thiên Đạo.
Ma Tôn Huyết Hải, thân hình cao lớn, vạm vỡ nhưng lúc này lại hơi gầy đi, ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng. Khuôn mặt góc cạnh của hắn toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất, nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm lại mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, một gánh nặng vô hình của kẻ tiên phong. Hắn đang điều tức vết thương. Dù đã hóa giải lôi kiếp giả dối, nhưng đối đầu trực diện với sự trấn áp của Thiên Đạo không phải là không có cái giá. Linh lực của hắn đã tiêu hao rất nhiều, và cơ thể hắn cũng chịu không ít chấn động từ đòn phản công cuối cùng của Zǐ Wēi Xiān Jūn. Tuy nhiên, ý chí của hắn không hề dao động. Hắn biết rằng, một trận thắng nhỏ như vậy không thể thay đổi cục diện, mà chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến trường kỳ, tàn khốc hơn.
Xung quanh hắn, Lâm Tinh Nguyệt, Bàng Hổ, Viêm Hỏa Chân Quân và Trận Pháp Lão Tổ đang tụ họp. Lâm Tinh Nguyệt, dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, đang lo lắng nhìn Ma Tôn Huyết Hải. Nàng vui mừng vì thoát hiểm, nhưng sự lo lắng cho an nguy của Ma Tôn và gánh nặng của Liên Minh vẫn đè nặng lên tâm trí nàng. Nàng mặc y phục đơn giản, gần gũi với thiên nhiên, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Một trận thắng nhỏ, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Thiên Đạo sẽ không để yên,” Ma Tôn Huyết Hải mở mắt, giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng trong hang động lạnh lẽo, đầy vẻ trầm tư. “Chúng ta đã công khai thách thức nó, và nó sẽ phản công mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn.” Hắn biết rõ sự tàn độc của Thiên Đạo, và hắn cũng biết rằng, việc gieo mầm hoài nghi vào lòng người dân Cổ Nguyệt Thành chỉ là bước đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, thậm chí là cái chết.
Lâm Tinh Nguyệt bước tới gần hơn, ánh mắt nàng tràn đầy kiên định. “Nhưng mầm mống hoài nghi đã được gieo, Ma Tôn. Mọi người đã thấy sự khác biệt giữa lôi kiếp thật và lôi kiếp giả dối. Họ đã thấy công lý bị bóp méo. Chúng ta cần một nơi an toàn hơn để nuôi dưỡng những hạt giống đó, để Dao Độc Lập thực sự bén rễ.” Nàng tin rằng, sức mạnh lớn nhất của họ không phải là vũ lực, mà là chân lý, là sự thức tỉnh của ý chí tự do. “Không chỉ là chiến đấu, mà còn là giáo dục, là khai sáng. Chúng ta cần một căn cứ, một nơi mà chúng ta có thể công khai truyền bá tư tưởng của mình mà không sợ bị Thiên Đạo trực tiếp trấn áp ngay lập tức.”
Bàng Hổ, thân hình cường tráng, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, nắm chặt nắm đấm. Khuôn mặt vuông vức của hắn có vẻ hơi cục mịch, nhưng ánh mắt trung thực và thiện lương. Hắn vẫn còn chút bốc đồng, nhưng đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những trận chiến. “Ta sẽ đi do thám các vùng xa xôi. Những nơi mà Thiên Đạo ít chú ý tới, hoặc những vùng đất hoang vu, hiểm trở mà các tông môn lớn không muốn đặt chân đến. Chúng ta sẽ tìm một căn cứ mới!” Giọng nói ồm ồm, to rõ của hắn vang vọng, thể hiện sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu.
Viêm Hỏa Chân Quân, râu tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt sáng quắc, thở dài một hơi. “Ta đã nhận ra một số quy tắc mới trong cách Thiên Đạo thao túng lôi kiếp. Những luồng lôi điện đêm qua, chúng không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn chứa đựng một loại năng lượng làm bóp méo nhận thức, khiến người ta tự động tin rằng đó là ‘ý trời’. Nếu chúng ta có thể phân tích sâu hơn, chúng ta có thể dùng điều đó để tạo ra các công pháp phòng thủ hiệu quả hơn, thậm chí là phản công lại chính sự thao túng của nó.” Hắn là người nóng nảy, nhưng cũng rất trung thành và có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. “Lôi kiếp cũng có lúc gian lận, ta đã sớm biết rồi! Nhưng lần này nó gian lận một cách trắng trợn và tinh vi hơn ta tưởng.”
Trận Pháp Lão Tổ, thân hình gầy gò, lưng còng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc ẩn chứa trí tuệ uyên thâm, khẽ vuốt chiếc la bàn cổ trong tay. “Những gì Viêm Hỏa nói rất quan trọng. Thiên Đạo không phải là không có sơ hở, chỉ là chúng ta chưa đủ khả năng để nhận ra và lợi dụng nó. Nếu có được Thiên Địa Quy Tắc Kính… với bảo vật đó, chúng ta có thể phơi bày mọi sự thật, mọi sự thao túng của Thiên Đạo ra ánh sáng, khiến nó không thể che giấu được nữa.” Giọng lão bình tĩnh, khôn ngoan, nhưng lại chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt. “Nhưng tìm nó ở đâu? Đó là một vật phẩm truyền thuyết, ít ai biết đến tung tích.”
Ma Tôn Huyết Hải lắng nghe từng lời, nỗi buồn và gánh nặng trong lòng hắn vẫn còn đó, nhưng ý chí lại càng thêm kiên định. Hắn biết, con đường này là con đường cô độc, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những đồng minh kiên trung, những người tin tưởng vào 'Dao Độc Lập', sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi hiểm nguy. Hắn khẽ gật đầu. “Vậy thì, chúng ta sẽ tìm một căn cứ mới. Bàng Hổ, ngươi hãy đi trước, tìm kiếm một địa điểm phù hợp. Lâm Tinh Nguyệt, ngươi hãy tập trung vào việc nghiên cứu cách truyền bá ‘Dao Độc Lập’ một cách an toàn và hiệu quả hơn. Viêm Hỏa, ngươi hãy tiếp tục nghiên cứu về lôi kiếp của Thiên Đạo, tìm ra những quy tắc mới đó. Trận Pháp Lão Tổ, xin người hãy cố gắng tìm kiếm thông tin về Thiên Địa Quy Tắc Kính. Đây là một cuộc chiến lâu dài, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự kiên định.”
Quyết định đã được đưa ra. U Minh Cốc, dù là nơi ẩn náu tạm thời, cũng không thể là căn cứ vĩnh viễn. Liên Minh Tự Do sơ khai sẽ phải di chuyển, tìm kiếm một nơi xa xôi, ít bị chú ý hơn để tiếp tục công việc của mình. Họ là ngọn cờ đầu, là người khai phá, và con đường của họ vẫn còn rất dài. Ánh mắt Ma Tôn Huyết Hải quét qua từng người, nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng không hề nao núng trong họ. Hắn biết rằng, dù Thiên Đạo có quyền năng tối thượng đến đâu, ý chí tự do và khao khát chân lý của con người là thứ không thể bị dập tắt hoàn toàn. Và đó, chính là hy vọng của hắn.
“Con đường này, ta tự mình mở ra,” Ma Tôn Huyết Hải thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với bầu không khí âm u của U Minh Cốc, và với cả Thiên Đạo đang theo dõi từ trên cao. Hắn đứng dậy, vết thương đã ổn định phần nào, khí chất lại một lần nữa trở nên hùng vĩ, vạm vỡ. Họ sẽ không lùi bước. Họ sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để hủy diệt Thiên Đạo, mà để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Và trong bóng tối của U Minh Cốc, một tia hy vọng mong manh đã le lói, dẫn lối cho những kẻ dám đi ngược lại ý trời.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.