Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 469: Chân Lý Khắc Sâu: Lời Thề Giữa Hư Vô
Tống Vấn Thiên, với toàn thân đẫm máu và kiệt quệ, vẫn đứng vững như một ngọn hải đăng giữa biển hư vô. Hắn nhìn chằm chằm vào vết nứt vàng kim đang mở rộng, vào chân trời mới lấp lánh sau đó. Hắn biết, Thiên Đạo vẫn chưa từ bỏ. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Nhưng hắn đã mở ra một con đường. Hắn đã chứng minh rằng, Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Và hắn sẽ bảo vệ con đường đó, bằng cả sinh mạng và ý chí của mình.
Giữa cơn bão của Hư Vô, Tống Vấn Thiên đứng thẳng, thân ảnh hắn nhỏ bé nhưng kiên cường, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn đại hồng thủy sắp nuốt chửng tất cả. Ánh vàng kim từ vết nứt trên Thiên Đạo Chi Nhãn đang soi rọi khuôn mặt hắn, khiến nó nổi bật giữa sự hủy diệt xám đen. Vết nứt đó không ngừng mở rộng, như một vết thương rách toạc trên tấm màn vô hình đang bao trùm Thiên Nguyên Giới, hé lộ một viễn cảnh đa nguyên đạo rực rỡ, nhưng Thiên Đạo vẫn đang cố gắng nhấn chìm tất cả vào hư không tuyệt đối. Tiếng gầm thét thịnh nộ của nó, vô hình nhưng chấn động linh hồn, vang vọng khắp không gian siêu việt này, cố gắng bẻ gãy ý chí cuối cùng của Tống Vấn Thiên và những người còn sót lại. Hư vô gào thét, mang theo một làn khí lạnh lẽo thấu xương, không chỉ ăn mòn da thịt mà còn gặm nhấm cả linh hồn, khiến mọi khái niệm, mọi quy tắc đều trở nên mong manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Mùi không khí loãng, xen lẫn với mùi kim loại gỉ sét của những quy tắc đang vỡ vụn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Tống Vấn Thiên cảm thấy mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân trên cơ thể mình đang bị kéo căng đến cực hạn, như thể sắp đứt lìa. Linh hồn hắn mệt mỏi đến tột cùng, như một ngọn nến sắp tắt giữa cơn gió bão. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, không hề nao núng. Hắn không thể lùi bước. Hắn đã đi quá xa, đã nhìn thấu quá nhiều, và đã hứa quá nhiều với chính mình, với những người đã ngã xuống, và với cả vạn vật Thiên Nguyên Giới. Cái giá phải trả cho việc nhìn thấu sự thật này là nỗi cô độc tột cùng, nhưng giờ đây, hắn không còn cô độc nữa. Ý chí của Liên Minh Tự Do, dù yếu ớt, vẫn đang chảy trong huyết quản hắn, hòa cùng nhịp đập trái tim hắn.
"Ngươi có thể xóa sổ thân thể, nhưng không thể hủy diệt ý chí. Ngươi có thể phá hủy quy tắc, nhưng không thể ngăn cản chân lý mới ra đời!" Tống Vấn Thiên thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, nhưng lời nói của hắn lại vang dội trong ý thức của vạn vật, xuyên qua tiếng rít gào của hư vô. Đó không phải là một lời thách thức ngông cuồng, mà là một lời tuyên bố về bản chất của sự tồn tại. Hắn dang rộng vòng tay, không phải để chống đỡ hay đẩy lùi, mà như để đón nhận và ôm lấy tất cả sự hủy diệt đang ập đến. Hắn hiểu rằng, để chiến thắng, hắn không thể chỉ dùng sức mạnh để đối kháng, mà phải dùng trí tuệ để bẻ cong, để chuyển hóa.
Cổ Đại Phản Thiên Công trong cơ thể hắn được kích hoạt đến cực hạn, không còn là những dòng chảy linh lực đơn thuần, mà là một dòng ý chí cuồn cuộn, một dòng chảy của sự phản kháng và tự do. Đồng thời, Thiên Địa Quy Tắc Kính trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lọi, không còn yếu ớt nữa. Nó không chỉ phân tích, mà còn bắt đầu "chụp lấy" và "khắc ghi" viễn cảnh đa nguyên đạo rực rỡ hiện ra từ vết nứt. Tống Vấn Thiên không cố gắng "sửa chữa" Thiên Đạo, mà hắn đang "viết lại" một phần bản chất của nó, không phải bằng quyền năng tuyệt đối, mà bằng ý chí bất khuất.
Mỗi giây phút trôi qua là một cuộc chiến nội tâm kinh hoàng. Hắn phải giữ vững niềm tin vào Chân Lý Độc Lập ngay cả khi đối mặt với sự hủy diệt tuyệt đối của Thiên Đạo. Cái lạnh của hư vô cố gắng đóng băng suy nghĩ của hắn, nhưng hắn vẫn bám víu vào câu hỏi muôn thuở: "Tại sao lại như vậy?". Chính câu hỏi đó đã dẫn hắn đến đây, và giờ đây, nó trở thành cây bút, khắc sâu chân lý của hắn. "Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự," hắn thầm nhủ, ý thức rằng chiến thắng thực sự không phải là hủy diệt đối thủ, mà là thay đổi tận gốc rễ luật chơi, buộc đối thủ phải thừa nhận một sự thật mới. Ý chí của hắn, kết nối với ý chí của Liên Minh Tự Do và vạn vật Thiên Nguyên Giới, như một cây bút vĩnh cửu, bắt đầu 'viết' Chân Lý Độc Lập lên bản chất của Thiên Nguyên Giới, trực tiếp vào lớp vỏ của Thiên Đạo. Mỗi đường nét, mỗi nét bút đều là sự khẳng định về quyền được tồn tại, quyền được lựa chọn, quyền được khác biệt. Thiên Đạo Chi Nhãn gầm lên một tiếng cuối cùng, dữ dội đến mức không gian xung quanh gần như sụp đổ, nhưng Tống Vấn Thiên vẫn đứng đó, như một tác phẩm điêu khắc bằng ý chí, không thể bị lay chuyển.
***
Trong cùng khoảnh khắc đó, trên khắp Thiên Nguyên Giới, một sự kiện kỳ lạ và không thể tin nổi đã xảy ra. Những vùng đất đang bị 'phi tạo hóa' đột ngột dừng lại. Cơn bão hư vô, đang gào thét nuốt chửng mọi sự sống, bỗng chốc im bặt, như một con quái vật bị bóp nghẹt giữa chừng. Màn xám đen tan rã, để lại những vết sẹo khổng lồ, sâu hoắm trên cảnh quan, những khu rừng bị hóa đá, những dòng sông cạn khô, nhưng chúng không tiếp tục lan rộng. Bầu trời vẫn âm u, nhưng đã có những tia sáng yếu ớt, vàng kim, xuyên qua tầng mây đen kịt, giống như những giọt nước mắt của hy vọng rơi xuống trần gian. Không khí dần ổn định hơn, mùi hư vô chết chóc dần biến mất, thay vào đó là một mùi đất ẩm sau cơn mưa, một mùi cỏ non vương vấn, dù vẫn còn rất mong manh.
Vạn vật, từ những cây cỏ nhỏ bé nhất đang co ro vì sợ hãi, đến những yêu thú khổng lồ đang run rẩy trong hang sâu, hay những con người đang tuyệt vọng cầu nguyện, đều cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một 'âm thanh' vang vọng trong sâu thẳm tâm hồn. Đó không phải là tiếng sấm rền của Thiên Đạo, không phải là tiếng rít của bão tố, mà là một giai điệu du dương, một lời thì thầm mạnh mẽ, không phải của Thiên Đạo, mà của một thứ gì đó khác, tự do và mạnh mẽ hơn nhiều. Nó giống như một sợi dây đàn vô hình vừa được gảy lên, lan truyền khắp mọi ngóc ngách của thế giới, đánh thức những bản năng nguyên thủy nhất về sự sống và tự do.
Liễu Thanh Y, với khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức, mái tóc đen dài rũ rượi, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây lại lấp lánh những giọt nước mắt, thì thầm với Mộ Dung Tĩnh đang tựa vào vai nàng, cũng đang thở dốc: "Chàng ấy đã làm được... Chàng ấy đã thay đổi Thiên Đạo!" Giọng nàng run rẩy, chứa đựng sự nhẹ nhõm và tự hào khôn tả. Mộ Dung Tĩnh, vẻ ngoài hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi cùng cực, nhưng đôi mắt to tròn của nàng giờ đây lại sáng rực lên, gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên má. "Hắn... hắn thật sự đã làm được..." Nỗi sợ hãi đã từng bủa vây nàng giờ đây tan biến, nhường chỗ cho niềm tin mãnh liệt.
Dương Vô Song, dù thân hình vạm vỡ đã phủ đầy vết thương, linh lực cạn kiệt đến mức gần như không thể đứng vững, vẫn siết chặt thanh cổ kiếm trong tay. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn rực lửa, một ngọn lửa của sự giải thoát và quyết tâm. "Đây mới là kiếm đạo... Kiếm đạo của chính ta!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, không còn sự gò bó, không còn sự giới hạn. Hắn cảm thấy một xiềng xích vô hình trong tâm hồn mình vừa được tháo gỡ, một con đường kiếm đạo mới, rộng lớn và tự do, vừa được mở ra trước mắt.
Lạc Băng Nữ Đế, Viêm Hỏa Chân Quân, Mộ Dung Lỗi và tất cả những thành viên Liên Minh Tự Do khác, cùng với vô số tu sĩ trên khắp Thiên Nguyên Giới, những người đã cộng hưởng ý chí với Tống Vấn Thiên, đều cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Họ chứng kiến những quy tắc 'bất biến' của Thiên Đạo dường như bị lay chuyển, những sợi xích vô hình từng trói buộc họ suốt bao đời nay đang nới lỏng. Một cảm giác tự do, dù còn mong manh, bắt đầu lan tỏa trong từng tế bào, từng mạch linh lực của họ. Họ cảm thấy các công pháp của mình, từng bị Thiên Đạo giới hạn, giờ đây như được giải phóng, có thể phát triển theo những hướng không tưởng. Những người từng bị gán mác "lệch chuẩn" giờ đây cảm thấy một sự "chính danh" đang quay về. Đây không chỉ là một chiến thắng về sức mạnh, mà là một chiến thắng về khái niệm, về quyền được định nghĩa chân lý của riêng mình.
Thiên Nguyên Giới đã thay đổi. Nó vẫn còn mang trên mình những vết sẹo của cuộc chiến, của sự hủy diệt, nhưng sâu thẳm bên trong, bản chất của nó đã được khắc ghi một chân lý mới. Một kỷ nguyên mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng đầy thách thức, đã bắt đầu.
***
Tống Vấn Thiên đứng vững, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Thiên Đạo Chi Nhãn. Ánh vàng kim của Chân Lý Độc Lập đã khắc sâu lên đó, tạo thành một dấu ấn vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Vết nứt trên Thiên Đạo Chi Nhãn giờ đây không còn là một vết thương nữa, mà là một cánh cổng rực rỡ, lấp lánh vô vàn Đạo lý khác nhau, ánh sáng của chúng chiếu rọi khắp không gian siêu việt này, đẩy lùi hoàn toàn màn hư vô xám đen. Thiên Đạo, sau những nỗ lực cuối cùng để tái lập quyền kiểm soát, cuối cùng cũng 'im lặng'. Đó không phải là sự hủy diệt, mà là một sự chấp nhận miễn cưỡng, một sự 'bất lực' trong việc phủ nhận một chân lý đã được khắc sâu vào bản chất của nó. Cảm giác ngột ngạt của hư vô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bầu không khí thanh khiết, như vừa được gột rửa, một sự tái sinh đang diễn ra.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong bản chất của Thiên Đạo. Không còn là một sự áp đặt tuyệt đối, mà là một sự 'nới lỏng' trong các quy tắc, một sự 'chấp nhận' miễn cưỡng đối với sự đa dạng của 'Dao'. Thiên Đạo Chi Nhãn thu nhỏ lại, không còn là biểu tượng của sự phẫn nộ hay kiểm soát tối thượng, mà là một thực thể đang 'thích nghi', với vết khắc vàng kim như một con dấu không thể tẩy xóa. Nó vẫn ở đó, vẫn là Thiên Đạo, nhưng bản chất của nó đã không còn là duy nhất. Mùi hương của sự thanh khiết, một mùi hương không thể diễn tả bằng lời, lan tỏa khắp không gian, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.
"Ta không tìm cách hủy diệt ngươi, Thiên Đạo." Tống Vấn Thiên cất lời, giọng hắn yếu ớt vì kiệt sức, nhưng vang vọng khắp không gian, như một lời tuyên bố trang trọng. "Ta chỉ khẳng định rằng ngươi không phải là duy nhất... và vạn vật có quyền lựa chọn con đường của mình." Lời nói của h��n không mang theo oán hận, không mang theo sự trào phúng, mà là một sự thật hiển nhiên, một chân lý đã được chứng minh.
Và rồi, một tiếng 'hừ' trầm đục, như một lời thừa nhận miễn cưỡng, vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên. "Ngươi... đã làm được..." Đó là giọng nói của Thiên Đạo, không còn sự cuồng nộ hay giận dữ, mà là một sự bàng hoàng, một sự chấp nhận không thể chối cãi. Nó không thể xóa bỏ vết khắc vàng kim ấy, không thể phủ nhận viễn cảnh đa nguyên đạo đang lấp lánh qua vết nứt. Thiên Đạo đã bị buộc phải thừa nhận rằng có những thứ còn cao hơn cả nó, đó là ý chí tự do và quyền được lựa chọn của vạn vật.
Tống Vấn Thiên rút lui khỏi trung tâm xung đột, bước chân hắn nặng nề, nhưng 'Dao' của hắn vẫn ở đó, như một trụ cột mới của Thiên Nguyên Giới, sừng sững giữa không gian, hòa mình vào bản chất của thế giới. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng ập đến, như thể toàn bộ sức lực của ba nghìn năm tu luyện đã được dồn nén vào khoảnh khắc này. Máu vẫn chảy từ những vết thương, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ còn lại một sự thanh thản lạ lùng, một cảm giác của người đã hoàn thành sứ mệnh. Hắn biết, Thiên Đạo không bị hủy diệt, nhưng đã bị 'biến đổi' và buộc phải thừa nhận 'Chân Lý Độc Lập', báo hiệu một kỷ nguyên mới của sự đa dạng tu luyện.
Sự kiệt sức của hắn sau cuộc đối đầu cho thấy cái giá của chiến thắng, và có thể hắn sẽ cần thời gian rất dài để hồi phục, hoặc phải đối mặt với những hậu quả lâu dài mà ngay cả hắn cũng chưa thể lường trước. Nhưng hắn không hối hận. 'Chân trời mới' được hé lộ qua vết nứt ám chỉ rằng thế giới sẽ không còn bị giới hạn bởi một Thiên Đạo duy nhất, mở ra những khả năng mới nhưng cũng có thể là những thách thức về sự hỗn loạn nếu không có quy tắc chung. Thiên Địa Quy Tắc Kính trong tay hắn, giờ đây đã ẩn đi ánh sáng chói lọi, nhưng Tống Vấn Thiên biết, nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, khắc ghi chân lý mới vào bản chất của Thiên Nguyên Giới, và sẽ là một công cụ quan trọng trong việc định hình kỷ nguyên tiếp theo.
Hắn nhìn lại Thiên Đạo Chi Nhãn đang thu nhỏ dần, không còn là mối đe dọa thường trực, mà là một phần của Thiên Nguyên Giới, một phần đã được định hình lại. Mắt hắn chứa đựng sự quyết tâm và hy vọng bất diệt, mang nỗi buồn của kẻ nhìn thấu nhưng cũng là niềm vui của người giải thoát. Hắn đã mở ra một con đường, một con đường mà vạn vật có thể tự do bước đi, tự do tìm kiếm 'Dao' của chính mình.
Đây là một chiến thắng. Một chiến thắng bi tráng, đầy trí tuệ, và quan trọng nhất, nó là một khởi đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.