Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 471: Thiên Chấn Địa Động: Hạt Giống Hoài Nghi Giữa Kỷ Nguyên Áp Bức
Nhưng để thực sự hiểu được ý nghĩa của lời tuyên bố ấy, để cảm nhận trọn vẹn sức nặng của kỷ nguyên mới đang trỗi dậy, người ta cần phải quay ngược dòng thời gian, trở về khoảnh khắc định mệnh 500 năm về trước, khi Thiên Đạo Chi Nhãn lần đầu tiên giáng lâm, không phải như một lời giải thoát, mà như một cơn thịnh nộ kinh hoàng, gieo rắc sự hoang mang và những hạt giống hoài nghi đầu tiên vào tâm trí những kẻ dám nhìn sâu vào bản chất của nó. Đó là những ngày đen tối nhất, là tiền đề cho một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của ý chí và chân lý, mà Tống Vấn Thiên vừa mới kết thúc.
***
Vài ngày sau sự kiện Thiên Đạo Chi Nhãn, Cổ Nguyệt Thành, một trong những đô thị phồn hoa bậc nhất Thiên Nguyên Giới, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Từng là biểu tượng của sự thịnh vượng và văn minh, với những tòa nhà cao tầng làm từ đá xanh và gỗ linh mộc, những con phố rộng lớn lát đá cẩm thạch, và trung tâm là Tháp Nguyệt Ảnh cao chọc trời phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, Cổ Nguyệt Thành giờ đây chìm trong màn mưa bụi bất thường, u ám và lạnh lẽo. Những vết nứt khổng lồ chằng chịt như mạng nhện bò khắp các bức tường thành kiên cố, xé toạc mặt đường lát đá cẩm thạch, tạo thành những hố sâu hun hút nuốt chửng nhiều công trình kiến trúc cổ điển pha lẫn hiện đại. Mái cong của những tửu lâu, những chi tiết chạm khắc tinh xảo trên các cửa hàng, tất cả đều vỡ vụn, xiêu vẹo, chỉ còn là những mảnh vụn vô hồn.
Trên những con phố giờ đây không còn tiếng rao hàng tấp nập của tiểu thương, không còn tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, hay tiếng kiếm va chạm từ các võ đài. Thay vào đó là tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tiếng lạo xạo của gạch đá vỡ vụn khi những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp cố gắng bới tìm người thân dưới đống đổ nát, tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác, trộn lẫn với tiếng khóc than ai oán và những lời cầu nguyện đứt quãng. Mùi khói cay nồng từ những đám cháy âm ỉ trộn lẫn với mùi đất đá ẩm ướt, mùi máu tanh nồng phảng phất từ những thi thể chưa được di dời, và cả mùi linh dược từ những trạm cứu thương tạm bợ, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, lấn át đi mùi hương liệu quý hiếm hay mùi rượu từng một thời đặc trưng của thành phố.
Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm, nhuộm màu tuyệt vọng. Linh khí trong trời đất dao động cuồng bạo, không theo bất kỳ quy luật nào, khiến cho mọi pháp trận tụ linh trong thành phố đều như vô dụng, thậm chí còn phản phệ, gây thêm tai họa. Cảm giác tự do và cơ hội từng hiện hữu đã tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi và bất lực trước một sức mạnh mà họ không thể hiểu, không thể chống lại.
Giữa sự hỗn loạn đó, một bóng người y phục tím thêu vân mây, khí chất siêu phàm, lạnh lùng và cao ngạo, từ từ hạ xuống từ không trung. Đó chính là Zǐ Wēi Xiān Jūn, đại diện của Thiên Đạo, người mà sự xuất hiện của y luôn báo hiệu một mệnh lệnh tối thượng. Toàn thân y tỏa ra linh quang uy áp, khiến cho những tu sĩ cấp thấp phải cúi đầu, còn phàm nhân thì quỳ rạp xuống đất, run rẩy. Khuôn mặt y không một chút biểu cảm, đôi mắt lạnh như băng quét qua cảnh tượng hoang tàn, như thể những sinh linh đang quằn quại dưới kia chỉ là những kiến hôi không đáng để y bận tâm.
"Ngẩng đầu lên!" Giọng nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn vang vọng, trầm hùng nhưng đầy uy lực, mang theo một sức ép vô hình khiến mọi tiếng động khác đều im bặt. "Thiên Đạo giáng phạt, là để thanh tẩy những ô uế, những tư tưởng lệch lạc. Đây là ý chỉ của Thiên Đạo, kẻ nào dám nghi ngờ, ắt sẽ bị trừng phạt nặng hơn!"
Y vung tay, một luồng sáng tím bùng lên, ổn định một phần những kiến trúc đổ nát nhất, ngăn không cho chúng sụp đổ thêm. Đó là một màn phô diễn sức mạnh để trấn an, nhưng cũng là một lời cảnh cáo.
"Chúng ta phải làm gì đây?" Một người dân thường, với khuôn mặt lem luốc và quần áo rách rưới, thì thầm trong tuyệt vọng, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Zǐ Wēi Xiān Jūn. "Thiên Đạo nổi giận... phải chăng chúng ta đã làm sai điều gì?"
Một tu sĩ trẻ, với ánh mắt còn vương vẻ bàng hoàng, khẽ nhúc nhích, định nói gì đó. Hắn không nhìn Zǐ Wēi Xiān Jūn mà nhìn về phía bầu trời u ám, nơi những đám mây vẫn còn xoáy lốc một cách kỳ lạ. "Ta thấy một ánh sáng vàng kỳ lạ sau khi Thiên Đạo Chi Nhãn biến mất... Có phải là điềm báo gì không?"
Chưa kịp dứt lời, một luồng linh lực vô hình lập tức trói chặt lấy hắn, một tu sĩ mặc y phục tông môn khác, với vẻ mặt nghiêm nghị, vội vã bịt miệng hắn lại, kéo hắn lùi về phía sau. "Câm miệng! Ngươi muốn rước họa vào thân sao?!"
Zǐ Wēi Xiān Jūn không thèm bận tâm đến những lời thì thầm nhỏ bé đó. Y phất tay, vài chục tu sĩ thuộc các tông môn lớn lập tức di chuyển, bắt đầu trấn áp những kẻ gây rối, những người có biểu hiện hoảng loạn quá mức hoặc buông lời bất kính. Những tiếng la hét, tiếng giãy giụa nhanh chóng bị dập tắt. Các tu sĩ khác, dù trong lòng cũng đầy hoang mang và sợ hãi, nhưng đều cúi đầu thật thấp, không dám đối diện với ánh mắt của Zǐ Wēi Xiān Jūn. Họ tin rằng, chỉ có sự sùng bái tuyệt đối mới có thể xoa dịu cơn thịnh nộ của Thiên Đạo. Đây là một cuộc thanh tẩy, một lời cảnh cáo. Và họ, những kẻ may mắn sống sót, phải học cách chấp nhận và phục tùng.
***
Trong một căn phòng bí mật sâu thẳm dưới lòng đất của Thiên Cơ Lầu, không bị ảnh hưởng bởi trận mưa bụi hay sự hỗn loạn bên ngoài, Thiên Cơ Lão Nhân ngồi giữa vô số điển tịch cổ xưa và các pháp khí quan sát thiên tượng. Kiến trúc bên ngoài Thiên Cơ Lầu thường khiêm tốn, nhưng bên trong lại rộng lớn và phức tạp với nhiều tầng hầm, phòng ẩn, được xây dựng từ những vật liệu có khả năng cách âm và che giấu linh khí bậc nhất. Các pháp trận phức tạp bao bọc khắp nơi, bảo vệ mọi thông tin khỏi con mắt dòm ngó của Thiên Đạo. Tiếng thì thầm của giao dịch, tiếng lật sách, tiếng chuông gió nhỏ, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ trong căn phòng bí mật này. Mùi mực, mùi giấy cũ, mùi hương liệu trấn an thần trí, và mùi kim loại từ các pháp khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, yên tĩnh, trang trọng, nơi mọi bí mật đều có thể được tiết lộ, hoặc che giấu. Ánh sáng mờ ảo từ một ngọn đèn dầu cổ xưa chỉ đủ soi rõ khuôn mặt hốc hác của Thiên Cơ Lão Nhân.
Thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, Thiên Cơ Lão Nhân trông như một pho tượng cổ xưa. Đôi mắt sâu thẳm của ông, ẩn chứa trí tuệ của hàng ngàn năm, không nhìn vào sự tàn phá bên ngoài, mà nhìn vào những biểu đồ chi chít phù văn và những khối cầu linh khí đang lơ lửng trước mặt. Trong tay ông, một cuốn sách cổ nát dường như đã trải qua vô số kỷ nguyên, từng trang giấy mỏng manh như muốn tan biến bất cứ lúc nào. Ông không quan tâm đến những lời tuyên bố của Zǐ Wēi Xiān Jūn, bởi vì ông đã nhìn thấy một điều khác, một sự thật sâu xa hơn đằng sau sự kiện Thiên Đạo Chi Nhãn.
Ông đã quan sát kỹ lưỡng sự 'rút lui' của Thiên Đạo Chi Nhãn, đặc biệt là 'khoảng trống' khổng lồ và 'ánh vàng kim' còn sót lại trên bầu trời sau khi sự kiện kinh hoàng đó kết thúc. Đó không phải là dấu hiệu của một sự hủy diệt hoàn toàn, mà là một sự nhượng bộ, một vết nứt trong quy tắc tuyệt đối của Thiên Đạo.
"Không phải giáng phạt tuyệt đối... mà là một sự rút lui bị ép buộc," Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng gió lùa qua khe đá cổ. Ông đưa ngón tay gầy guộc lướt trên một bản đồ thiên tượng, nơi một vùng không gian được đánh dấu bằng những ký hiệu phức tạp. "Nó đã không thể đồng hóa... không thể xóa bỏ. Một chân lý khác đã bắt đầu nảy mầm."
Ông đặt cuốn sách cổ xuống, khẽ thở dài. Thiên Đạo, đối với ông, không phải là một vị thần, mà chỉ là một bộ quy tắc. Và bộ quy tắc đó, giờ đây, đã bị bẻ cong, bị phá vỡ một cách không thể phục hồi. Cái 'khoảng trống quyền năng' mà Thiên Đạo cố gắng che giấu bằng những lời tuyên bố uy hiếp, chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Thiên Cơ Lão Nhân vươn tay, một luồng linh khí tinh khiết từ lòng bàn tay ông tuôn ra, bao phủ một vật phẩm đang nằm tĩnh lặng trên bàn đá: một chiếc gương cổ, mặt gương mờ đục như được làm từ sương khói, không hề có vẻ ngoài lộng lẫy nhưng lại toát ra một khí tức cổ xưa và thâm sâu khó tả. Đó chính là Thiên Địa Quy Tắc Kính, một bảo vật có khả năng quan sát và thậm chí là 'hiệu chỉnh' những quy tắc của Thiên Nguyên Giới. Ông không dùng nó để bói toán định mệnh, mà để phân tích bản chất của sự thay đổi.
Chiếc kính rung động nhẹ, từng luồng thông tin vô hình tuôn vào tâm trí ông. Ông thấy sự phản kháng của những ý chí nhỏ bé, những linh hồn không cam chịu bị đồng hóa, bị nghiền nát dưới bánh xe của Thiên Đạo. Ông thấy sự bùng nổ của những 'Dao' chưa thành hình, bị Thiên Đạo cố gắng dập tắt nhưng không hoàn toàn thành công, để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa trên cơ thể Thiên Nguyên Giới.
"Cái 'khoảng trống' này, chính là cơ hội... cho một 'Đạo' mới, không bị ràng buộc." Ông lặp lại, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng le lói, dù mỏng manh. Ông biết, sự thật này sẽ mang lại họa sát thân nếu bị tiết lộ. Nhưng ông cũng biết, nếu không có ai nhận ra, thì cái 'khoảng trống' đó sẽ mãi mãi bị lãng quên, và Thiên Đạo sẽ lại thâu tóm mọi thứ. Ông bắt đầu ghi chép lại những phát hiện của mình, không phải trên giấy, mà khắc sâu vào một phiến ngọc ẩn chứa vô số pháp trận bảo mật, cất giấu nó vào một nơi mà chỉ có những kẻ có duyên, có trí tuệ siêu việt mới có thể tìm thấy. Hạt giống hoài nghi, từ khoảnh khắc này, đã được gieo vào mảnh đất của Thiên Nguyên Giới, chờ đợi ngày nảy mầm.
***
Cùng thời điểm đó, sâu thẳm dưới lòng đất, trong Cửu U Địa Lao lạnh lẽo và tăm tối, Lạc Băng Nữ Đế đang bị xiềng xích trong một xà lim riêng biệt. Những bức tường và trần nhà làm từ đá đen cứng chắc, khắc vô số phù văn phong ấn, cộng với những xiềng xích làm từ tinh thiết to bản, đã giam cầm nàng trong suốt nhiều năm. Đây là một nơi mà ánh sáng không bao giờ chạm tới, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tiếng xiềng xích loảng xoảng mỗi khi nàng cử động, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những tù nhân khác từ các xà lim xa xăm, bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô, mùi kim loại gỉ sét, mùi hôi thối và mùi tử khí nồng nặc bao trùm, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo, tuyệt vọng, ngột ngạt.
Lạc Băng Nữ Đế, dù dung mạo tuyệt sắc vẫn còn đó, nhưng khí chất cao ngạo lạnh lùng như băng tuyết giờ đây lại phảng phất nỗi buồn sâu thẳm. Trang phục hoàng bào màu xanh lam của nàng đã cũ nát, dính đầy bụi bẩn, mất đi vẻ uy nghi vốn có. Nàng không nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng của Thiên Đạo Chi Nhãn, nhưng nàng cảm nhận được. Bằng ý chí mạnh mẽ của một Nữ Đế, bằng linh hồn đã từng chạm đến ngưỡng cửa của vĩnh hằng, nàng cảm nhận được sự chấn động của Thiên Nguyên Giới, sự cuồng bạo của linh khí, và cả sự biến động trong những pháp trận phong ấn đang trói buộc nàng.
Thông thường, những pháp trận này là một thể thống nhất, không chút kẽ hở, ép nàng phải chịu đựng sự hành hạ không ngừng nghỉ từ Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, nàng cảm thấy một sự thay đổi. Một vết nứt, dù chỉ là cực kỳ nhỏ bé, đã xuất hiện trong khối phong ấn vô hình đang nghiền nát ý chí và linh hồn nàng. Đó không phải là sự suy yếu của pháp trận, mà là một sự thay đổi trong bản chất của Thiên Nguyên Giới, một sự lay động trong chính nền tảng của quy tắc.
"Thiên Đạo... ngươi cũng không hoàn hảo." Lạc Băng Nữ Đế thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang vọng trong bóng tối. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận rõ hơn. Mùi ẩm mốc và tử khí dường như không còn ghê tởm như trước, bởi một cảm giác mới lạ đang trỗi dậy trong lòng nàng. "Có một khe hở... một con đường."
Nàng đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo là quyền năng tuyệt đối, là chân lý bất di bất dịch. Nàng đã từng căm ghét nó vì đã tước đoạt mọi thứ của nàng. Nhưng giờ đây, cái cảm giác mong manh về một 'khe hở' đó lại nhen nhóm một tia hy vọng le lói, dù mỏng manh, bùng cháy trong đôi mắt sắc lạnh của nàng. Nó không phải là một sự giải thoát ngay lập tức, nhưng là một bằng chứng cho thấy Thiên Đạo không phải là bất khả chiến bại.
Lạc Băng Nữ Đế cố gắng vận chuyển chút linh lực yếu ớt còn lại trong cơ thể, thử nghiệm những 'vết nứt' trong phong ấn. Nó gần như không đáng kể, nhưng đủ để nàng cảm thấy một chút tự do, một chút khả năng phản kháng. Nàng đã từng nói: "Thiên Đạo không phải là tất cả. Có những thứ còn cao hơn cả nó..." Giờ đây, nàng tin vào điều đó hơn bao giờ hết. Sự suy yếu của Thiên Đạo, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé trong dòng chảy thời gian, đã mang lại cho nàng một ý chí sắt đá, một lời thề im lặng: "Một ngày nào đó, ta sẽ thoát ra!"
Tia hy vọng nhỏ bé ấy, được nhen nhóm giữa sự hỗn loạn và hoang mang của Thiên Nguyên Giới 500 năm về trước, là một lời hứa hẹn cho tương lai. Nó chứng minh rằng ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, khi Thiên Đạo phô bày sức mạnh tối thượng, vẫn có những linh hồn dám hoài nghi, dám tìm kiếm một con đường khác, một chân lý khác, không bị ràng buộc. Những hạt giống hoài nghi, sự hiểu biết sâu sắc của Thiên Cơ Lão Nhân, và ý chí bất khuất của Lạc Băng Nữ Đế, tất cả đều là những mảnh ghép đầu tiên, tạo nên tiền đề cho cuộc cách mạng 'Chân Lý Độc Lập' mà Tống Vấn Thiên sẽ dẫn dắt 500 năm sau đó.
Thiên Đạo đã cố gắng dập tắt mọi tiếng nói, mọi ý chí phản kháng. Nhưng nó đã không thể. Nó đã tạo ra một khoảng trống, một vết sẹo trên bản thể của Thiên Nguyên Giới, và chính vết sẹo đó sẽ là nơi ươm mầm cho một tương lai hoàn toàn mới.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.