Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 492: Vọng Xa Vạn Lý: Đạo Mới Nảy Mầm Nơi Biên Cương
Vọng Tiên Đài vẫn còn vang vọng những tiếng vọng của ý chí tự do, những linh hồn vừa được giải thoát khỏi xiềng xích vô hình vẫn đang say sưa trong niềm hy vọng mới mẻ. Nhưng Tống Vấn Thiên biết, hành trình khai sáng không dừng lại ở một lời diễn thuyết hùng hồn. Hạt giống đã gieo, nhưng để chúng nảy mầm và bén rễ sâu xa, cần phải có sự chăm sóc, dẫn dắt và đôi khi là đối mặt với những mảnh đất khô cằn, những khu vườn hoang dại bị bỏ quên. Bởi vì Thiên Nguyên Giới không chỉ có những tông môn lớn, những thành trì sầm uất, mà còn vô vàn những vùng đất xa xôi, những chủng tộc cổ xưa bị lãng quên hoặc bị nỗi sợ hãi chôn vùi.
Ngay sau buổi đại hội, Tống Vấn Thiên không nghỉ ngơi, mà cùng Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh, lặng lẽ rời khỏi Vọng Tiên Đài. Hắn muốn đích thân đi đến những nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sự kiện 'Thiên Đạo Chi Nhãn' trong quá khứ, những nơi mà nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào huyết quản, biến thành tín ngưỡng, thành lẽ sống. Hắn muốn cho họ thấy, tận mắt chứng kiến, rằng một con đường khác là có thật, và rằng Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất.
Hành trình của họ dẫn về phía tây nam, xuyên qua những dãy núi trùng điệp, những khu rừng nguyên sinh chưa từng bị bàn tay con người chạm đến. Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều muộn bắt đầu buông mình xuống thung lũng, họ đến được Lạc Diệp Cốc. Từ xa nhìn lại, nơi đây như một bức tranh nhuốm màu bi tráng của thiên nhiên. Những cây cổ thụ cao vút, lá đỏ rực như máu, đang trong mùa thay lá, từng chiếc lá khẽ lìa cành, xoay tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất phủ kín một tấm thảm đỏ thẫm. Tiếng lá xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu phong đỏ, tạo nên một bản giao hưởng u tịch, lãng mạn nhưng cũng không kém phần bí ẩn.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ hoạt bát thường ngày, cũng không khỏi trầm trồ trước vẻ đẹp hùng vĩ nhưng có phần hoang vu của nơi này. Nàng khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi lá cây khô, mùi đất ẩm và cả một mùi hương ngọt nhẹ của hoa dại thoang thoảng trong không khí dịu mát. "Nơi này đẹp thật, nhưng sao lại có cảm giác nặng nề thế nhỉ? Như thể có điều gì đó đã bị chôn vùi ở đây, một nỗi buồn sâu thẳm..." Nàng thì thầm, ánh mắt to tròn nhìn quanh, dò xét những khối kiến trúc cổ xưa ẩn hiện một cách mờ ảo trong tán lá rậm rạp phía chân trời, những mái vòm đổ nát, những bức tường đá rêu phong, dường như đã tồn tại từ vô số năm về trước, mang trong mình những câu chuyện không lời.
Liễu Thanh Y, với khí chất thanh cao thoát tục, mái tóc đen dài mượt mà như suối được búi cao đơn giản, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng sâu thẳm, khẽ chau lại. Nàng không nói nhiều, nhưng cảm nhận của nàng về linh khí thì vô cùng nhạy bén. "Linh khí nơi đây có sự đứt gãy, không phải tự nhiên. Nó không phải là sự suy kiệt, mà là sự hỗn loạn, sự mất mát. Hẳn là chịu ảnh hưởng từ một sự kiện lớn nào đó, đã biến linh mạch tự nhiên thành một vết sẹo không thể lành." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn, như thể đã nhìn thấu được bản chất của vấn đề. Nàng đưa tay khẽ chạm vào một thân cây cổ thụ gần đó, cảm nhận được sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng không phải của bình yên mà của sự cam chịu, bị đè nén.
Tống Vấn Thiên dừng bước, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, nhìn về phía những kiến trúc cổ xưa chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Khuôn mặt thư sinh của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong ánh mắt ấy có một sự ưu tư khó tả. Hắn thi triển một chút 'Dao' của mình, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để hòa mình vào dòng chảy năng lượng xung quanh. Hắn cảm thấy được nỗi sợ hãi vô hình, một nỗi sợ hãi đã thấm sâu vào từng hạt linh khí, từng thớ đất, từng thớ gỗ nơi đây. Nó không phải là nỗi sợ hãi bùng phát, mà là nỗi sợ hãi đã hóa thành bản năng, thành sự dè dặt, thành một lớp màn vô hình che phủ cả sinh mệnh nơi đây.
"Đây là tàn dư của 'Thiên Đạo Chi Nhãn'," Tống Vấn Thiên khẽ nói, giọng trầm ổn, vang vọng giữa không gian u tịch. "Một vết sẹo hằn sâu trong tâm trí vạn vật. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, ngay cả khi Thiên Đạo đã 'thay đổi'." Hắn ngừng một lát, ánh mắt lướt qua những phiến đá khắc cổ, những hình vẽ đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn còn đó những ký hiệu về sự kinh hoàng, về những linh hồn bị nuốt chửng bởi 'con mắt' vĩ đại. Hắn thấy những hình ảnh về những sinh linh dám vượt ra ngoài quy luật, dám khao khát một điều gì đó khác biệt, đã bị nghiền nát, bị biến mất như chưa từng tồn tại. "Nơi đây từng là một trung tâm tu luyện của một chủng tộc cổ xưa, những kẻ tin vào sự hài hòa của tự nhiên, vào việc tìm kiếm 'Dao' từ chính sự sinh sôi nảy nở của vạn vật. Nhưng họ đã bị dập tắt, bị hủy diệt, bởi vì 'Dao' của họ quá độc lập, quá mạnh mẽ, đã chạm đến giới hạn không cho phép của Thiên Đạo cũ."
Mộ Dung Tĩnh, vừa tò mò khám phá một phiến đá khắc cổ với những hoa văn kỳ lạ, chợt dừng lại, cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ những dòng chữ đã mờ. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. Nỗi sợ hãi đã bị gieo rắc quá sâu, nó không chỉ là một ký ức, mà đã trở thành một phần của bản chất, của linh hồn. "Vậy là, cho dù Thiên Đạo đã không còn áp đặt trực tiếp, nỗi sợ hãi này vẫn sẽ là một bức tường cản trở họ sao?" Nàng hỏi, giọng đầy lo lắng, hình ảnh những tu sĩ trẻ ở Vọng Tiên Đài vẫn còn bối rối, sợ hãi hiện lên trong tâm trí nàng.
Tống Vấn Thiên khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Sự áp đặt của Thiên Đạo không chỉ là quy luật cứng nhắc, mà còn là một dạng tẩy não tinh vi, gieo vào tâm trí vạn vật niềm tin rằng chỉ có một 'Dao' duy nhất, và bất kỳ sự lệch lạc nào cũng sẽ dẫn đến diệt vong. Những vết sẹo này, những nơi như Lạc Diệp Cốc này, chính là minh chứng cho sự tàn khốc đó. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là phá bỏ xiềng xích, mà còn là chữa lành những vết thương tâm hồn, để vạn vật có thể thực sự tin vào tự do." Hắn bước đi chậm rãi, ngón tay khẽ lướt trên lớp rêu phong của một phiến đá, cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt của linh khí bị đè nén.
"Con đường này, ta tự mình mở ra," Tống Vấn Thiên tiếp tục, ánh mắt hướng về phía những cây cổ thụ cao vút, dường như đang nói với chính những linh hồn đã ngã xuống. "Nhưng để con đường ấy thực sự vững vàng, cần có sự chung tay của vạn vật. Chúng ta phải cho họ thấy rằng sự độc lập không phải là cô độc, rằng tự do không phải là hỗn loạn, và rằng 'Dao' của mỗi người, dù khác biệt đến mấy, đều có thể tồn tại hài hòa trong một thế giới mới." Hắn quay sang Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt kiên định. "Nỗi sợ hãi của họ là có thật, và nó là một rào cản lớn hơn bất kỳ trận pháp hay lôi kiếp nào. Chúng ta phải dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn lối, chứ không phải bằng sức mạnh."
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, đồng tình với Tống Vấn Thiên. Nàng hiểu rằng, sau tất cả những gì họ đã trải qua, việc đối phó với Thiên Đạo chỉ là bước đầu. Việc xây dựng một kỷ nguyên mới, một hệ thống niềm tin mới, mới là thách thức lớn nhất. Nàng cảm nhận được một sự bất an nhỏ trong linh khí, dù không rõ ràng, như thể Thiên Đạo cũ vẫn còn tàn dư hoặc có thể đang quan sát từ xa, từ một góc khuất nào đó của vũ trụ, theo dõi từng bước đi của Tống Vấn Thiên. Sự hiện diện yếu ớt này không đủ để gây hại, nhưng đủ để nhắc nhở về một mối nguy tiềm tàng, một sự kháng cự ngấm ngầm.
Mộ Dung Tĩnh, sau khi lắng nghe, lại nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy quyết tâm. Nàng hoạt bát chạy đến bên Tống Vấn Thiên, nắm lấy tay áo hắn. "Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu từ đây! Nơi này chắc chắn sẽ là một minh chứng hùng hồn nhất cho 'Thiên Quy Độc Lập' của huynh! Em tin, nếu những linh hồn bị chôn vùi ở đây có thể được giải thoát, thì không còn nơi nào mà lý tưởng của chúng ta không thể chạm tới!" Nàng nói, giọng tràn đầy năng lượng, mang theo một làn gió tươi mới xua tan đi phần nào không khí u tịch của Lạc Diệp Cốc. Nàng nhìn những tán lá đỏ rực như máu, hình dung một ngày nào đó, nơi đây sẽ không còn là nơi của nỗi sợ hãi và mất mát, mà là một minh chứng sống động cho sự tái sinh và tự do.
Tống Vấn Thiên nhìn nụ cười của Mộ Dung Tĩnh, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Nàng, với sự hồn nhiên và cái nhìn thẳng thắn của mình, đôi khi lại là người có thể nhìn thấy hy vọng rõ ràng nhất trong những tình cảnh bi tráng nhất. Hắn khẽ vỗ vai nàng, rồi tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Con đường phía trước còn dài, nhưng với những đồng hành như thế này, và một lý tưởng cháy bỏng trong tim, hắn tin rằng họ sẽ vượt qua được mọi rào cản, dù là những vết sẹo của quá khứ hay những mối nguy tiềm tàng của tương lai.
Sương mù lãng đãng vờn quanh những tán cây cổ thụ khi bình minh đầu tiên của ngày hôm sau ló dạng. Không khí trong lành, ẩm ướt và mang theo mùi gỗ mục, mùi rêu phong đặc trưng của rừng già. Tống Vấn Thiên và nhóm của mình đã đi sâu hơn vào vùng đất của Cổ Thụ Tộc, một chủng tộc cổ xưa sống hòa mình với thiên nhiên, ẩn mình khỏi thế giới bên ngoài sau sự kiện 'Thiên Đạo Chi Nhãn' 500 năm trước. Họ được chào đón bởi Cổ Thụ Tộc Trưởng, một vị lão nhân có vẻ ngoài hiền từ, thân hình được tạo thành từ thân cây và cành lá, đôi mắt xanh lục lấp lánh như tinh tú. Ánh mắt ông ta ban đầu đầy cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy sự bình thản và khí chất không phô trương của Tống Vấn Thiên, sự phòng bị dần dịu đi.
"Khách lạ," Cổ Thụ Tộc Trưởng cất giọng trầm ấm, như tiếng gió luồn qua kẽ lá cổ thụ. "Đã lâu lắm rồi không có người ngoại tộc bước chân đến đây. Các ngươi đến vì điều gì?" Giọng ông không chất vấn, mà là một sự tò mò tự nhiên, ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu thẳm đã ăn sâu vào linh hồn của toàn bộ tộc. Ông dẫn họ đến một không gian mở được bao quanh bởi những cây cổ thụ khổng lồ, những thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, cành lá rủ xuống như một mái vòm tự nhiên, tạo nên một thánh địa yên bình.
Tống Vấn Thiên đáp lại, giọng điệu trầm ổn, đầy sự tôn trọng. "Chúng ta đến để mang theo một thông điệp, một chân lý đã bị lãng quên. Chân lý về sự tự do của 'Dao', và rằng 'Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất'." Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, bởi hắn hiểu rằng những linh hồn đã chịu đựng quá nhiều không cần những lời hoa mỹ.
Cổ Thụ Tộc Trưởng khẽ nhắm mắt, như đang hồi tưởng về những ký ức xa xưa. "Tự do ư? Từ 'Dao' ư?" Ông lặp lại, giọng điệu mang theo một nỗi buồn sâu sắc. "Chúng ta sống hòa hợp với cây cỏ, tin vào sự cân bằng của tự nhiên, vào sự sinh trưởng tự do. Đạo của cây cỏ, là vươn lên, tìm ánh sáng, kết trái. Đạo của trời đất, cũng nên như vậy. Nhưng 500 năm trước, 'con mắt' ấy đã mở ra, nuốt chửng những kẻ dám mơ mộng, dám đi khác biệt. Những kẻ không chịu cúi đầu trước quy luật của nó. Chúng ta sợ hãi, không dám đi chệch khỏi quy luật, không dám vươn mình quá cao, sợ rằng sẽ lại bị hủy diệt." Ông chỉ tay về phía một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây bị cháy sém một mảng lớn, cành lá đã khô héo, như một vết thương không bao giờ lành. "Đó là Thiên Thụ của chúng ta, nó đã cố gắng vươn tới một cảnh giới mà Thiên Đạo không cho phép. Và nó đã bị trừng phạt."
Liễu Thanh Y bước đến gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lục của Cổ Thụ Tộc Trưởng. "Thiên Thụ của ngài không bị trừng phạt, mà là bị 'phản ứng' bởi một hệ thống cũ sợ hãi sự thay đổi. 'Thiên Đạo Chi Nhãn' không phải là sự trừng phạt tuyệt đối, mà là phản ứng cuối cùng của một quyền năng đang dần suy yếu. Chúng ta không kêu gọi phá hoại, mà là khai mở. Tự do không có nghĩa là hỗn loạn, mà là tìm thấy chân lý của riêng mình trong sự hài hòa với vạn vật." Giọng nàng thanh thoát, nhưng ẩn chứa một sức mạnh thuyết phục, như dòng suối róc rách xoa dịu tâm hồn.
Tống Vấn Thiên tiếp lời, giải thích sâu sắc hơn. "Sự tự do không phải là phá vỡ mọi thứ, mà là tìm thấy chân lý của riêng mình trong sự hài hòa. 'Thiên Đạo Chi Nhãn' không phải là trừng phạt, mà là phản ứng của một hệ thống cũ sợ hãi sự thay đổi. Nó sợ hãi những 'Dao' mới mẻ, những con đường tu luyện mà nó không thể kiểm soát, không thể định nghĩa. Bởi vì nếu có một 'Dao' tồn tại độc lập, thì sự độc quyền của nó sẽ bị phá vỡ, và đó là điều mà nó không bao giờ chấp nhận." Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve một chiếc lá xanh non, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong nó. "Các ngươi, Cổ Thụ Tộc, là những người hiểu rõ nhất về sự sinh trưởng, về sự thay đổi. Liệu một cái cây có thể mãi mãi chỉ vươn theo một hướng, không bao giờ tìm kiếm ánh nắng từ một góc khác, không bao giờ thay đổi hình thái để thích nghi với gió bão sao?"
Cổ Thụ Tộc Trưởng nhìn Tống Vấn Thiên, rồi nhìn sang Liễu Thanh Y, ánh mắt dần chuyển từ cảnh giác sang suy tư sâu sắc. Ông chậm rãi dẫn họ đến một điểm tụ linh cổ xưa của tộc, một khu vực linh khí đặc biệt nồng đậm, nơi những cây cổ thụ khác nhau đã tồn tại hàng vạn năm, tạo thành một ma trận tự nhiên. Tại đây, những dư chấn của sự kiện 500 năm trước vẫn còn rõ ràng hơn bao giờ hết. Linh khí tuy nồng đậm, nhưng lại mang theo một sự nặng nề, một sự đình trệ khó hiểu, như thể dòng chảy của nó đã bị bẻ cong, bị giam hãm. Tống Vấn Thiên cảm nhận được những vết sẹo không chỉ trên thân cây, mà còn trong tâm hồn của những sinh linh nơi đây. Ông nhìn thấy những mầm non cố gắng vươn lên, nhưng lại bị kìm hãm bởi một nỗi sợ hãi vô hình, bởi một ký ức di truyền về sự hủy diệt.
"Chúng ta đã từng có một 'Dao' mạnh mẽ," Cổ Thụ Tộc Trưởng nói, giọng đầy tiếc nuối. "Dao của sự cộng sinh, của sự biến đổi, của sự vươn tới vô hạn. Nhưng sau khi Thiên Thụ bị hủy diệt, chúng ta đã thu mình lại. Những tu sĩ dám mơ mộng đều bị nuốt chửng, bị biến thành cát bụi. Chúng ta sợ rằng, bất kỳ sự đột phá nào, bất kỳ sự khác biệt nào, đều sẽ dẫn đến tai họa." Ông thở dài, một tiếng thở dài trầm đục như tiếng gió rít qua kẽ lá. "Làm sao chúng ta có thể tin vào 'Dao' của mình nữa, khi mà 'con mắt' ấy đã chứng minh rằng nó có thể nhìn thấy mọi thứ, và trừng phạt mọi thứ?"
Mộ Dung Tĩnh bước đến, nàng không nói nhiều lời triết lý, mà chỉ đơn giản là đặt tay lên một thân cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được sự im lặng của nó, nhưng bên trong sự im lặng ấy, nàng cảm nhận được một khao khát mãnh liệt. "Ngài thấy không, Tộc Trưởng? Ngay cả những cái cây cũng muốn vươn lên, muốn tìm thấy ánh sáng, muốn kết trái. Chúng không ngừng thay đổi, không ngừng thích nghi. Đó là 'Dao' của chúng. Chúng không hỏi 'tại sao' chúng lại phải vươn lên, chúng chỉ làm theo bản năng của mình." Nàng mở mắt, nhìn Tộc Trưởng. "Thiên Đạo có thể là một quy luật, nhưng nó không phải là bản chất của sự sống. Sự sống luôn tìm cách để tồn tại, để phát triển."
Tống Vấn Thiên gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Đúng vậy. Thiên Đạo cũ đã cố gắng định nghĩa mọi thứ, đã cố gắng ép buộc vạn vật vào một khuôn khổ. Nhưng cuộc sống vốn dĩ là sự đa dạng, là sự biến đổi không ngừng. 'Thiên Quy Độc Lập Cương Lĩnh' của chúng ta không phải là một bộ luật mới để thay thế Thiên Đạo cũ, mà là một lời kêu gọi vạn vật hãy lắng nghe 'Dao' bên trong chính mình, hãy tìm thấy con đường mà nó thực sự thuộc về. Nó không phải là một con đường duy nhất, mà là vô số con đường, mỗi con đường đều độc đáo và vĩ đại theo cách riêng của nó." Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, như biểu tượng của sự tự do vô hạn. "Con đường này sẽ không dễ dàng, sẽ có những thử thách, những xung đột. Nhưng nếu chúng ta không dám bước đi, thì chúng ta sẽ mãi mãi bị giam hãm trong nỗi sợ hãi và những vết sẹo của quá khứ."
Ánh mắt của Cổ Thụ Tộc Trưởng dần dần bừng sáng. Ông nhìn Tống Vấn Thiên, nhìn Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh, như thể đang nhìn thấy những tia hy vọng đầu tiên sau hàng thế kỷ chìm trong bóng tối. "Ta... ta đã quên mất cảm giác này," ông thì thầm. "Cảm giác được phép mơ mộng, được phép tìm kiếm một con đường khác. Có lẽ... đã đến lúc chúng ta phải thử một lần nữa."
Vào buổi chiều cùng ngày, dưới ánh nắng dịu và làn gió nhẹ mơn man qua những tán lá, Tống Vấn Thiên và nhóm của mình đã tụ tập tại Thánh Địa Tu Luyện của Cổ Thụ Tộc. Nơi đây là một không gian linh thiêng, nơi linh khí tinh khiết dồi dào nhất, và những cây cổ thụ cao lớn nhất sừng sững đứng đó như những vị thần hộ mệnh. Cổ Thụ Tộc Trưởng đã triệu tập một số trưởng lão và những tu sĩ trẻ tuổi nhất, những người vẫn còn mang trong mình một tia hy vọng mong manh về một tương lai khác. Trong số đó, có một tu sĩ trẻ tên là Thụ Phong, với vẻ mặt lo lắng, ánh mắt luôn nhìn lên trời như sợ hãi một điều gì đó, trang phục làm từ lá và sợi cây, đang bế tắc trong con đường tu luyện của mình.
Tống Vấn Thiên không dùng những lời giáo điều phức tạp. Hắn chỉ đơn giản ngồi xuống đối diện Thụ Phong, ánh mắt bình thản nhưng đầy thấu hiểu. "Hãy nói cho ta biết, 'Dao' của ngươi là gì, Thụ Phong?" Hắn hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng.
Thụ Phong cúi đầu, giọng run run. "Con... con không biết. Con chỉ biết rằng phải tuân theo quy luật của cây cỏ, hấp thu tinh hoa, dưỡng thân. Nhưng con luôn cảm thấy có một điều gì đó thiếu sót, một khao khát được vươn xa hơn, nhưng mỗi khi con cố gắng, nỗi sợ hãi lại dâng lên, sợ rằng 'con mắt' sẽ lại xuất hiện, sẽ lại trừng phạt."
Tống Vấn Thiên mỉm cười nhẹ. "Không có con đường sai, chỉ có con đường không phù hợp với bản thân. Hãy lắng nghe 'Dao' bên trong ngươi, không phải 'Dao' mà người khác áp đặt, cũng không phải 'Dao' mà nỗi sợ hãi đã gieo rắc. Thiên Đạo cũ đã lợi dụng nỗi sợ hãi để kiểm soát vạn vật, để khiến các ngươi tin rằng sự khác biệt là tội lỗi. Nhưng 'Dao' của ngươi, Thụ Phong, là độc đáo. Nó là sự kết hợp giữa bản năng sinh trưởng của cây cỏ và ý chí tự do của một linh hồn." Hắn khẽ đưa tay, chạm vào trán Thụ Phong, không phải để truyền linh lực, mà là để đánh thức một điều gì đó sâu thẳm bên trong. "Hãy nhắm mắt lại, và cảm nhận. Cảm nhận dòng chảy của linh khí trong cơ thể ngươi. Nó có muốn bị giam hãm không? Hay nó muốn được tự do vươn tới?"
Thụ Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu. Tống Vấn Thiên tiếp tục hướng dẫn, không dùng những thuật ngữ cao siêu, mà dùng những hình ảnh gần gũi với Cổ Thụ Tộc. "Hãy tưởng tượng ngươi là một hạt giống. Ngươi có muốn mãi mãi nằm trong lòng đất, hay ngươi muốn phá vỡ vỏ bọc, vươn mình thành cây non, rồi thành một cây cổ thụ hùng vĩ? Nỗi sợ hãi là đất đai cằn cỗi, nhưng 'Dao' của ngươi là nguồn nước, là ánh sáng. Hãy để nguồn nước ấy tưới tắm hạt giống của ngươi, hãy để ánh sáng ấy dẫn lối."
Mộ Dung Tĩnh, với sự thấu hiểu tự nhiên và trực giác nhạy bén của mình, cũng lên tiếng. "Đạo của cây cỏ là vươn lên, tìm ánh sáng, chứ không phải mãi mãi cúi đầu chờ mưa. Thiên Đạo cũng chỉ là một phần của tự nhiên, không phải toàn bộ. Ngươi là cây, ngươi có thể chọn cách vươn mình, không cần phải hỏi xin phép trời đất." Nàng không dùng những lời lẽ triết lý mà là những lời khuyên thiết thực, đánh thẳng vào tâm lý của một người trẻ tuổi đang hoài nghi chính mình. Nàng còn dùng một vài kỹ năng linh hoạt của mình, khẽ vẫy tay, những dây leo mềm mại từ một cây cổ thụ gần đó khẽ vươn ra, chạm nhẹ vào Thụ Phong, như một sự cổ vũ, một lời nhắc nhở về sự kết nối giữa hắn và thiên nhiên.
Dưới sự hướng dẫn của Tống Vấn Thiên và những lời động viên chân thành của Mộ Dung Tĩnh, Thụ Phong dần dần cảm nhận được một sự thay đổi bên trong. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí hắn, nhưng khao khát tự do còn mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy linh khí trong cơ thể mình không còn đình trệ, mà bắt đầu tuôn chảy mạnh mẽ, tìm kiếm một con đường mới để phát triển. Hắn không còn cố gắng ép buộc mình vào những quy tắc cũ, mà bắt đầu lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn.
Và rồi, một luồng sáng xanh lục bùng lên từ Thụ Phong. Không phải là ánh sáng chói lọi của một sự đột phá kinh thiên động địa, mà là một ánh sáng dịu nhẹ, tràn đầy sức sống. Linh khí trong cơ thể hắn không chỉ tăng cường, mà còn hòa hợp một cách hoàn hảo với cây cối xung quanh. Những chiếc lá trên trang phục của hắn dường như trở nên tươi tắn hơn, những sợi cây bắt đầu đan xen, biến đổi, trở thành một phần của hắn. Hắn cảm thấy mình như hòa vào đại thụ, nhưng đồng thời lại là một cá thể độc lập, một 'Dao' mới mẻ, chưa từng có. Không có dấu hiệu của lôi kiếp, không có sự trừng phạt từ Thiên Đạo. Chỉ có sự bình yên và sức sống mãnh liệt.
Thụ Phong mở mắt, ánh mắt xanh lục lấp lánh sự kinh ngạc, rồi chuyển thành niềm phấn khích tột độ. "Ta... ta cảm nhận được! Đây không phải là tà đạo! Đây là... chính bản thân ta! 'Dao' của ta không cần phải giống bất kỳ ai khác! Ta... ta đã đột phá!" Hắn đứng dậy, cơ thể tràn đầy năng lượng, cảm thấy sự kết nối với thiên nhiên sâu sắc hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một ý chí tự do chưa từng có.
Cổ Thụ Tộc Trưởng và các trưởng lão chứng kiến cảnh tượng này, từ ánh mắt hoài nghi ban đầu đã chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi là niềm hy vọng cháy bỏng. Cây Thiên Thụ bị cháy sém, biểu tượng của sự trừng phạt và nỗi sợ hãi, dường như cũng khẽ rung rinh, như thể đang cảm nhận được một luồng sinh khí mới. "Đây là... một con đường khác. Một con đường mà chúng ta đã quên mất," Cổ Thụ Tộc Trưởng thì thầm, giọng ông ta nghẹn lại vì xúc động. "Dao của cây cỏ, là sinh trưởng tự do. Đạo của trời đất, cũng nên như vậy. Chúng ta đã bị nỗi sợ hãi che mờ mắt quá lâu rồi."
Liễu Thanh Y khẽ thở phào, sự bất an nhỏ mà nàng cảm nhận được lúc trước dường như đã dịu đi phần nào, nhưng không hoàn toàn biến mất. Nàng vẫn giữ thái độ cảnh giác, bởi nàng biết, sự thay đổi lớn luôn kéo theo những phản ứng không lường trước. Nhưng ít nhất, vào khoảnh khắc này, một hạt giống của 'Dao' độc lập đã nảy mầm trong lòng Cổ Thụ Tộc.
Tống Vấn Thiên nhìn Thụ Phong, nhìn Cổ Thụ Tộc Trưởng, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nỗi buồn của kẻ nhìn thấu khi chứng kiến sự sợ hãi và gông cùm mà Thiên Đạo đã áp đặt lên các chủng tộc xa xôi, nhưng cũng là niềm hy vọng mãnh liệt khi chứng kiến họ bắt đầu tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn biết, việc 'Dao' độc lập được chấp nhận bởi một chủng tộc cổ xưa, gắn liền với tự nhiên như Cổ Thụ Tộc, sẽ là một minh chứng hùng hồn cho tính phổ quát và khả năng thích nghi của nó với nhiều nền văn hóa, nhiều hình thái sinh mệnh khác nhau. Đây sẽ là chất xúc tác cho một làn sóng mới của 'Dao' độc lập không chỉ trong chủng tộc này, mà có thể lan rộng đến các chủng tộc gần đó, gieo mầm cho một tương lai rộng mở, nơi vạn vật có thể thực sự tự do tìm kiếm chân lý của riêng mình. Con đường này, quả thực, không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và sự kiên định, và hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đó, cho đến khi mỗi linh hồn đều tìm thấy và bảo vệ chân lý của riêng mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.