Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 496: Bách Hoa Đua Nở: Hạt Mầm Tự Do Vươn Mình
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy mang theo một chút bi tráng, nhưng cũng đầy vinh quang. Hắn đã mở ra một con đường, không phải để bản thân trở thành một vị thần mới, mà để vạn vật có thể tự mình trở thành thần. Con đường này, hắn tự mình mở ra, và giờ đây, hắn đang trao nó cho tương lai, để nó được nuôi dưỡng, được phát triển, để thực sự chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều tà, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, như những ánh mắt của vô số "Dao" đang chờ đợi để được khai phá. Chặng đường của hắn, với tư cách là người khai sáng, đã bước vào một giai đoạn mới, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng sâu sắc hơn. Hắn sẽ là người bảo vệ thầm lặng cho ngọn lửa tự do, là người nghiền ngẫm và hoàn thiện chân lý, để nó mãi mãi soi đường cho vạn vật trên hành trình kiến tạo nên Đạo của chính mình.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên nền đất ẩm ướt của Bách Hoa Cốc. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi hương ngọt ngào của hàng ngàn đóa hoa đang bung nở, trộn lẫn với mùi cỏ cây tươi mát và hơi đất ẩm sau một đêm sương. Tiếng chim hót líu lo từ muôn vàn cành cây, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Những đình đài, am thất nhỏ nhắn được xây dựng bằng gỗ và tre, ẩn mình giữa thảm thực vật xanh tươi, hài hòa đến mức gần như vô hình, không hề phá vỡ vẻ đẹp nguyên sơ của thung lũng. Những lối đi lát đá cuội quanh co dẫn qua các lùm cây, rồi bất chợt mở ra một khoảng không gian ngập tràn sắc hoa, nơi những chú bướm đủ màu sắc đang dập dìu. Toàn bộ Bách Hoa Cốc chìm trong một bầu không khí thanh bình, thơ mộng, tràn đầy sức sống và sự tươi mới. Linh khí ở đây dồi dào đến kinh ngạc, thuần khiết đến mức người ta có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng chảy nhẹ nhàng lướt qua da thịt, mang lại cảm giác thư thái và chữa lành sâu sắc cho tâm hồn.
Giữa một thảm hoa cúc trắng muốt, Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt thiền định. Dáng người hắn thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ, được bao bọc trong trường bào màu xanh sẫm đơn giản. Tóc đen nhánh của hắn buông xõa tự nhiên, vài cánh hoa trắng muốt khẽ rơi trên vai, đậu lại như những đốm tuyết nhỏ. Khuôn mặt thư sinh, ngũ quan hài hòa, toát lên vẻ thông minh và suy tư sâu sắc, ngay cả trong phút giây tĩnh lặng.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh túy luân chuyển trong cơ thể, rồi khuếch tán ra xung quanh, hòa mình vào nhịp đập của thiên nhiên. Tâm trí hắn không còn bị giới hạn bởi thân xác vật lý, mà mở rộng ra, kết nối với toàn bộ Thiên Nguyên Giới. Hắn cảm nhận được làn sóng tu luyện mới đang dâng trào, không còn sự gò bó, không còn những khuôn mẫu được Thiên Đạo cũ định sẵn. Thay vào đó, vô số "Dao" khác nhau đang nở rộ, mỗi "Dao" mang một màu sắc riêng biệt, một hơi thở riêng, một con đường riêng. Có "Dao" của lửa bùng cháy mãnh liệt, có "Dao" của nước cuồn cuộn không ngừng, có "Dao" của cây cỏ vươn mình sinh trưởng, và thậm chí cả "Dao" của những tư duy vượt khỏi ranh giới thông thường.
Tống Vấn Thiên khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, thường mang một vẻ hoài nghi khó nhận thấy, nhưng giờ đây lại lấp lánh ánh sáng của sự thấu hiểu và một chút mãn nguyện. Hắn nhìn ngắm những cánh hoa vẫn còn đọng sương, những chồi non xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Mỗi sinh linh trong Bách Hoa Cốc này, từ cây cỏ, côn trùng cho đến những loài chim nhỏ, đều mang một sức sống tự do, một sự phát triển tự nhiên không bị gò ép. Đây không chỉ là sự hồi sinh của linh khí, mà còn là sự hồi sinh của ý chí, của tinh thần.
"Đây là những gì ta đã mong muốn...", Tống Vấn Thiên độc thoại nội tâm, giọng điệu trầm ổn, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc. "Một thế giới nơi vạn vật có thể tự do tìm kiếm 'Dao' của chính mình, nơi mỗi sinh linh là một chân lý độc lập..." Hắn im lặng một lát, ánh mắt lướt qua những đóa hoa đang vươn mình dưới nắng, rồi lại nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. "Nhưng liệu nó có đủ vững bền?"
Câu hỏi ấy không phải là sự hoài nghi về con đường hắn đã chọn, mà là một sự suy tư sâu sắc về bản chất của tự do. Tự do, một khi được trao cho vạn vật, liệu có thể tự giữ lấy sự cân bằng? Liệu những "Dao" mới nảy nở có luôn hướng tới sự sinh trưởng, sáng tạo, hay sẽ có những "Dao" dẫn đến hủy diệt, áp đặt? Hắn nhớ lại những "gợn sóng" bất an từ thiên cơ mà Bạch Lạc Tuyết từng nhắc đến, những tàn dư của Thiên Đạo cũ, dù yếu ớt, vẫn có thể tiềm ẩn những mối đe dọa không lường trước. Hoặc có thể, những biến số khó lường sẽ đến từ chính sự bùng nổ của các "Dao" độc lập, những "Dao" tiêu cực có thể xuất hiện, cần được giải quyết một cách khôn ngoan.
Tống Vấn Thiên từ từ đứng dậy. Dáng người hắn thanh thoát như một làn gió, không gây ra một tiếng động nào. Hắn bắt đầu đi dạo quanh Bách Hoa Cốc, bước chân nhẹ nhàng trên thảm cỏ, quan sát từng chồi non vươn mình, từng đóa hoa khoe sắc. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật, một sợi dây vô hình liên kết tất cả các "Dao" lại với nhau, tạo nên một tổng thể hài hòa. Mỗi sinh linh, mỗi loài cây, mỗi dòng suối đều mang một sức sống tự do, nhưng cũng đồng thời tuân theo một quy luật chung của sự cân bằng và sinh trưởng.
Hắn dừng chân bên một cây cổ thụ đã ngàn năm tuổi, thân cây xù xì, cành lá rậm rạp vươn lên trời xanh. Linh khí từ cây cổ thụ này dường như còn thuần khiết và mạnh mẽ hơn cả không khí xung quanh, toát ra một sự tĩnh lặng và uy nghiêm. Hắn đặt tay lên vỏ cây, cảm nhận sự sống đang cuồn cuộn chảy bên trong, cảm nhận "Dao" của cây cổ thụ - một "Dao" của sự kiên nhẫn, của sự bền bỉ, của sự vươn lên dù trải qua bao phong ba bão táp.
"Con đường này, ta tự mình mở ra," Tống Vấn Thiên lại độc thoại nội tâm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. "Và giờ đây, nó đang được vạn vật nuôi dưỡng. Nhưng để nó trường tồn, nó cần sự tự giác, sự thấu hiểu từ mỗi cá thể. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất, nhưng nó cũng không phải là thứ để hủy diệt hoàn toàn. Nó chỉ là một bộ quy tắc, và giờ đây, chúng ta đã vượt lên trên bộ quy tắc đó để tạo ra những quy tắc của riêng mình, những quy tắc linh hoạt hơn, bao dung hơn."
Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu, để mùi hương hoa cỏ, tiếng chim hót và linh khí thuần khiết thấm đẫm tâm hồn. Sự tĩnh lặng của Bách Hoa Cốc giúp hắn sắp xếp lại những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Hắn đã lùi về phía sau, giao phó trọng trách cho những đồng minh của mình, nhưng không có nghĩa là hắn đã hoàn toàn buông bỏ. Trách nhiệm của một người khai sáng, của người đã mở ra con đường này, vẫn còn nặng trĩu trên vai. Hắn phải tiếp tục hoàn thiện lý thuyết của mình, để nó không trở thành một sự áp đặt mới, mà là một lời mời gọi, một kim chỉ nam cho sự phát triển tự do và bền vững. Ánh nắng ban mai càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ Bách Hoa Cốc, như một lời khẳng định cho một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới đang thực sự bén rễ và vươn mình.
***
Cách Bách Hoa Cốc không xa, tại Thương Lan Học Cung, bầu không khí lại sôi động và náo nhiệt hơn rất nhiều, mặc dù vẫn giữ được vẻ thanh bình và tri thức vốn có. Kiến trúc của Học Cung thanh nhã, hài hòa với thiên nhiên, với các tòa giảng đường được làm bằng gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói xanh lam lấp lánh dưới ánh nắng ban ngày. Xung quanh là những vườn cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, những hồ nước trong xanh và các đình đài nhỏ dành cho học viên nghỉ ngơi, tu luyện. Thư viện đồ sộ, với những bức tường sách cao vút và những giá sách chạm khắc tinh xảo, là điểm nhấn của học cung, nơi tri thức của cả Thiên Nguyên Giới được lưu giữ và truyền bá.
Sáng nay, một buổi thi đấu luận 'Dao' đang diễn ra tại quảng trường trung tâm của học cung. Âm thanh giảng bài từ các lớp học vẫn vang vọng, nhưng tiếng thảo luận sôi nổi, tiếng reo hò cổ vũ từ quảng trường lại lấn át tất cả. Mùi mực, mùi giấy sách cũ và mùi gỗ linh mộc quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, xen lẫn với mùi hoa cỏ từ các khu vườn và mùi trà thanh đạm từ các quán trà nhỏ. Bầu không khí nơi đây tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, sự bình yên của tri thức và cảm giác an toàn, được bảo vệ. Linh khí dồi dào, tinh khiết, giúp các tu sĩ trẻ dễ dàng tập trung và thúc đẩy tư duy.
Trên đài quan sát, Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát, đáng yêu, mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết lệch gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ, đang chăm chú theo dõi từng lời lẽ, từng cử chỉ của các tu sĩ trẻ. Nàng mặc một bộ y phục màu vàng tươi sáng, năng động, không theo khuôn mẫu tông môn, càng tôn lên vẻ lanh lợi, đáng yêu. Đứng bên cạnh nàng là Dương Vô Song, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, đầy dũng khí, quét qua đám đông. Mái tóc đen dài được buộc cao đơn giản, và hắn vẫn mặc chiếc áo choàng luyện võ màu đen quen thuộc, lưng đeo thanh cổ kiếm không vỏ bọc.
Dưới quảng trường, các tu sĩ trẻ đang trình bày 'Dao' của mình. Không còn những khuôn mẫu cứng nhắc, không còn sự sợ hãi bị Thiên Đạo cũ trừng phạt khi đi chệch khỏi "chính đạo". Mỗi người đều trình bày 'Dao' của mình một cách độc đáo, tự do, thể hiện cá tính và sự thấu hiểu riêng về vũ trụ. Có người dùng kiếm ý sắc bén để diễn giải 'Dao' của sự kiên định, có người dùng tiếng đàn để truyền tải 'Dao' của sự hài hòa, có người lại dùng những lời lẽ triết lý sâu xa để phân tích 'Dao' của sự biến hóa.
Một nữ tu sĩ trẻ, dáng người thanh thoát, đứng giữa quảng trường, tay khẽ vuốt lên một thanh kiếm gỗ đơn giản. Nàng nhắm mắt, linh khí hội tụ nơi đầu kiếm, không hề có sát khí hay uy áp, mà chỉ là một luồng sinh cơ mãnh liệt. "Kiếm đạo của ta không phải để chém giết, mà là để khai phá," nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nội lực. "Mỗi vết chém là một đường mở ra chân lý, mỗi mũi kiếm là một ngọn đèn soi sáng con đường. Kiếm đạo của ta, là 'Dao' của sự khai mở, của sự vươn tới giới hạn mới, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ nào."
Mộ Dung Tĩnh vỗ tay nhiệt liệt, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui. "Tuyệt vời! Tuyệt vời!" nàng reo lên, giọng nói nhanh nhảu, hoạt bát. "Ca ca Tống đã đúng! Tự do chính là chân lý vĩ đại nhất! Nhìn xem, Dương huynh, bọn họ không còn sợ hãi, không còn bị trói buộc! Mỗi người đều có thể tìm thấy con đường riêng của mình!"
Dương Vô Song gật gù tán thưởng, ánh mắt sắc bén của hắn lộ rõ vẻ hài lòng. "Kiếm đạo của họ tuy non nớt, nhưng ý chí lại vô cùng kiên định," hắn nói, giọng điệu trực tiếp, mạnh mẽ. "Đây mới là kiếm đạo chân chính! Kiếm của họ không còn là công cụ của Thiên Đạo, mà là biểu tượng của ý chí tự do. Ta cảm nhận được sự thuần túy trong mỗi chiêu thức, không hề có chút tạp niệm hay sự lệ thuộc nào." Hắn khẽ nắm chặt chuôi kiếm cổ sau lưng, một tia sáng lóe lên trong mắt. Kiếm đạo của hắn, sau khi thoát khỏi xiềng xích của Thiên Đạo cũ, cũng đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, tự do và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một nam tu sĩ khác bước lên, hắn không dùng binh khí hay pháp thuật, mà chỉ dùng lời lẽ để luận 'Dao'. Hắn nói về 'Dao' của sự kết nối, rằng mỗi 'Dao' độc lập không phải là cô lập, mà là một phần của một mạng lưới rộng lớn, cùng nhau tạo nên sự phồn vinh của Thiên Nguyên Giới. Lời lẽ của hắn uyên bác, thấu triệt, khiến nhiều người phải gật gù tán đồng.
"Học cung này, đúng là nơi ươm mầm cho tương lai," Mộ Dung Tĩnh cảm thán, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào. Nàng quay sang Dương Vô Song. "Dương huynh, huynh thấy đó, những lời tiên đoán của Ca ca Tống đã thành sự thật. Những 'Dao' mới đang nở rộ, mạnh mẽ và đa dạng hơn bao giờ hết. Chúng ta đã không uổng công sức."
Dương Vô Song khẽ gật đầu, môi hắn hơi cong lên thành một nụ cười hiếm hoi. "Đúng vậy. Tuy nhiên, sự đa dạng này cũng cần được định hướng. Không phải 'Dao' nào cũng là 'Dao' của sinh trưởng. Vẫn còn những kẻ có thể lợi dụng tự do để gieo rắc hỗn loạn, hoặc đi theo những con đường lệch lạc." Lời nói của hắn tuy mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa sự cẩn trọng. Hắn đã trải qua nhiều trận chiến, chứng kiến đủ loại tâm ma và tà đạo, nên hiểu rõ mặt tối của sự tự do nếu không được kiểm soát.
Mộ Dung Tĩnh gật đầu đồng ý, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Đó là lý do 'Thiên Quy Cương Lĩnh' và 'Vạn Đạo Học Cung' của chúng ta vô cùng quan trọng. Chúng ta không áp đặt, nhưng chúng ta định hướng, chúng ta giáo dục. Chúng ta giúp họ phân biệt đâu là 'Dao' của sinh trưởng và đâu là 'Dao' của hủy diệt." Nàng nhìn xuống quảng trường, nơi các tu sĩ trẻ đang hăng hái tranh luận. "Mỗi 'Dao' mới là một hạt mầm. Chúng ta phải đảm bảo rằng chúng được gieo trồng trên mảnh đất màu mỡ, được tưới tắm bằng chân lý, và được bảo vệ khỏi những sâu bệnh."
Nàng lại vỗ tay, nhiệt tình hướng dẫn một nhóm tu sĩ trẻ đang gặp khó khăn trong việc trình bày 'Dao' của mình, khuyến khích họ thể hiện bản thân một cách chân thực nhất. Dương Vô Song thỉnh thoảng cũng đưa ra vài lời bình luận sắc bén, nhưng đầy tính xây dựng, giúp các kiếm tu trẻ mài giũa ý chí và định hướng kiếm đạo của mình. Tiếng reo vang, tiếng thảo luận rôm rả tiếp tục lan tỏa khắp Thương Lan Học Cung, một minh chứng sống động cho kỷ nguyên mới, nơi tự do tu luyện đã trở thành dòng chảy chính, mang lại sự thịnh vượng và cơ hội chưa từng có cho vạn vật. Tuy nhiên, trong sự hưng thịnh đó, vẫn ẩn chứa những thách thức mới, những con đường tà đạo hoặc những xung đột triết học có thể phát sinh từ sự tự do hoàn toàn, đòi hỏi thế hệ kế cận phải luôn tỉnh táo và kiên định.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thiên Nguyên Giới, một nhóm người tụ họp trên Vọng Tiên Đài. Đài tế bằng đá nguyên khối, sừng sững giữa không gian, chạm khắc những phù văn cổ xưa và hình ảnh các vị tiên nhân đã từ lâu chìm vào quên lãng. Trung tâm đài là một pháp trận phức tạp, lấp lánh ánh sáng huyền ảo, đôi khi lại phát ra những luồng linh khí tinh khiết dồi dào. Không có mái che, hoàn toàn lộ thiên, Vọng Tiên Đài đón trọn những cơn gió nhẹ lùa vi vút, mang theo sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sấm vang dội từ lôi kiếp của những kẻ đột phá cảnh giới xa xôi, hoặc tiếng vỡ vụn khe khẽ của không gian khi có ai đó vận dụng thần thông siêu việt. Mùi không khí trong lành, mùi đá cổ kính và một chút mùi ozone sau những trận lôi kiếp thoang thoảng trong gió. Bầu không khí nơi đây thánh thiêng, uy nghiêm, tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa một sự áp lực vô hình, như thể đang đứng giữa ranh giới của trời và đất.
Tống Vấn Thiên, với dáng vẻ thanh thoát và đôi mắt sâu thẳm, đứng giữa đài. Bên cạnh hắn là Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc, tựa băng cơ ngọc cốt, khí chất thanh cao thoát tục. Mái tóc đen dài của nàng được búi cao đơn giản, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự ưu tư và kiên định. Nàng mặc bạch y tinh khôi, tôn lên vẻ thanh khiết và cao quý. Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ cổ xưa, tay vẫn cầm cuốn sách cổ nát quen thuộc. Lạc Băng Nữ Đế, dung mạo tuyệt sắc, khí chất cao ngạo lạnh lùng như băng tuyết, trang phục hoàng bào màu xanh lam toát lên vẻ uy nghi, ánh mắt nàng phảng phất nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy quyết đoán. Và Cổ Thụ Tộc Trưởng, với hình dáng người được tạo thành từ thân cây và cành lá, đôi mắt xanh lục lấp lánh như tinh tú, toát ra khí tức cổ xưa và thuần khiết của thiên nhiên.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ không gian, chiếu rọi lên những gương mặt biểu trưng cho kỷ nguyên mới. Họ tụ họp tại đây để thảo luận về sự phát triển của 'Thiên Quy Độc Lập', những phản ứng từ các thế lực cũ nếu có, và kế hoạch cho việc phổ biến 'Thiên Quy Cương Lĩnh' sâu rộng hơn nữa.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, giọng nói trầm bổng, mang theo chút cảm thán về thời thế. "Mặc dù Thiên Đạo đã lui, nhưng ý chí của nó đã ăn sâu vào vạn vật, vào tiềm thức của mỗi sinh linh trong Thiên Nguyên Giới. Sự thay đổi không thể diễn ra trong một sớm một chiều, và những hạt mầm phản kháng có thể vẫn còn tồn tại. Những kẻ từng hưởng lợi từ Thiên Đạo cũ, những giáo điều cũ kỹ, sẽ không dễ dàng buông bỏ."
Liễu Thanh Y tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. "Chúng ta sẽ kiên định. Con đường tự do này là lựa chọn của Thiên Nguyên Giới, là ý chí của vạn vật sau bao nhiêu năm bị gò bó. Chúng ta sẽ dùng sự kiên trì và chân lý để hóa giải mọi sự phản kháng." Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng có sức nặng, thể hiện sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Lạc Băng Nữ Đế khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "Những kẻ đó, nếu không thể cảm hóa, thì chỉ có thể dùng sức mạnh để trấn áp. Tự do không phải là vô pháp. Chúng ta đã có được tự do, và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Thiên Đạo không phải là tất cả. Có những thứ còn cao hơn cả nó... đó là ý chí của chúng ta." Nàng nói, giọng điệu mạnh mẽ, tự tin, nhưng vẫn giữ một sự cảnh giác nhất định. Nàng đã từng là người bị Thiên Đạo cũ gò bó nặng nề nhất, nên nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của những tàn dư đó.
Cổ Thụ Tộc Trưởng cất tiếng, giọng nói cổ xưa, khàn khàn nhưng đầy khôn ngoan. "Đạo của cây cỏ, là sinh trưởng tự do. Đạo của trời đất, cũng nên như vậy. Mọi sự sống đều có quyền tìm kiếm con đường riêng của mình. Nhưng sự tự do đó phải nằm trong khuôn khổ của sự cân bằng. Một cây cổ thụ không thể vươn lên mà không cần rễ cắm sâu vào đất, không thể sống mà không có sự giao hòa với vạn vật xung quanh. Những 'Dao' độc lập cũng vậy, chúng phải cùng nhau tạo nên một hệ sinh thái bền vững."
Tống Vấn Thiên lắng nghe các đồng minh, đôi lúc khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự quyết tâm và cả sự lo lắng ẩn chứa trong lời nói của họ. Hắn đưa ra những câu hỏi sâu sắc hoặc những lời động viên, giúp mọi người nhìn rõ hơn về bản chất của những thách thức phía trước. "Mỗi 'Dao' là một hạt mầm," hắn trầm ngâm nói, giọng điệu trầm ổn, đầy suy tư. "Để chúng vươn mình, cần thời gian và sự bảo vệ. Không chỉ là bảo vệ khỏi những tàn dư của Thiên Đạo cũ, mà còn là bảo vệ khỏi chính những 'Dao' tiêu cực có thể phát sinh từ sự tự do."
Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. "Chân lý độc lập mà chúng ta đã khai mở vẫn còn non trẻ. Nó cần được nuôi dưỡng, được hoàn thiện không ngừng. Chúng ta không thể để nó trở thành một sự áp đặt mới, một Thiên Đạo mới. Nó phải là một dòng chảy không ngừng, một lời mời gọi, một con đường để vạn vật tự mình kiến tạo nên Đạo của chính mình, nhưng không quên Đạo chung của Thiên Địa – sự cân bằng và hài hòa."
Tống Vấn Thiên cảm nhận sức nặng của trách nhiệm trên vai. Hắn là người khai sáng, người đã mở ra con đường này, và giờ đây, hắn phải là người bảo vệ thầm lặng cho ngọn lửa tự do, là người nghiền ngẫm và hoàn thiện chân lý, để nó mãi mãi soi đường cho vạn vật. Hắn cũng nhận ra rằng, con đường của 'Thiên Quy Độc Lập' không chỉ giới hạn trong Thiên Nguyên Giới. Có thể, những chân lý sâu xa hơn, những cấp độ tồn tại cao hơn ngoài giới hạn của thế giới này đang chờ đợi được khám phá. Những "Dao" độc lập mà hắn đã gieo mầm ở đây, có thể sẽ là chìa khóa để mở ra cánh cửa đến vô số thế giới khác, đến những vũ trụ chưa từng được biết đến.
Ánh sao trên bầu trời đêm càng lúc càng rực rỡ, như những ánh mắt của vô số "Dao" đang chờ đợi để được khai phá, được tự do vươn mình. Vọng Tiên Đài chìm trong sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm vẫn đang bùng cháy. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và con đường phía trước vẫn còn dài, đầy thử thách, nhưng cũng tràn ngập vinh quang. Tống Vấn Thiên biết rằng, chặng đường của hắn, với tư cách là người khai sáng, đã bước vào một giai đoạn mới, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng sâu sắc hơn. Hắn sẽ là người bảo vệ thầm lặng, là ngọn hải đăng của chân lý độc lập, để ngọn lửa tự do không bao giờ lụi tắt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.