Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 499: Nền Tảng Kỷ Nguyên: Gieo Mầm Đạo, Dọn Dẹp Tàn Tích
Ánh trăng bạc vẫn vương vấn trên khung cửa sổ, hắt lên vầng trán suy tư của Tống Vấn Thiên. Vị trà thanh đạm đã nguội lạnh, nhưng vị đắng chát vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như chính những trăn trở về một kỷ nguyên mới vừa được khai mở. Hắn đã nói, "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất," và câu nói ấy, giờ đây không chỉ là một lời tuyên ngôn, mà đã trở thành nền tảng cho vạn vật trong Thiên Nguyên Giới. Gánh nặng của kẻ khai sáng là một gánh nặng vinh quang, nhưng cũng thấm đẫm sự cô độc. Hắn không còn chiến đấu với một thực thể hữu hình, mà đang đối mặt với những hệ quả vô hình của sự tự do, những con đường mới mẻ mà hắn đã mở ra. Liễu Thanh Y vẫn ngồi bên cạnh, hơi ấm từ bàn tay nàng như dòng suối nhỏ xoa dịu những ưu tư trong lòng hắn. Nàng hiểu, trận chiến vĩ đại nhất không phải là lật đổ một ý chí, mà là xây dựng một trật tự mới từ tro tàn của nó, một trật tự không còn sự áp đặt. Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt kiên định xuyên qua bóng đêm, nhìn về phía chân trời đang dần ửng sáng. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Tống Vấn Thiên biết, hành trình của hắn vẫn còn rất dài.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng đầu tiên len lỏi qua tầng mây, phủ lên Thương Lan Học Cung một lớp áo lấp lánh, một khung cảnh chưa từng có đã diễn ra. Thương Lan Học Cung, vốn là một trong những học viện cổ kính nhất Thiên Nguyên Giới, nay đã được cải tổ hoàn toàn, trở thành học viện trung tâm của hệ thống Vạn Đạo Học Cung, một biểu tượng cho kỷ nguyên tự do và khai mở. Kiến trúc của nó vẫn giữ vẻ thanh nhã, hài hòa với thiên nhiên, nhưng đã được mở rộng, thêm vào vô số tòa giảng đường được chạm trổ từ gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói xanh lam óng ánh phản chiếu ánh dương. Vô số vườn cây cảnh, hồ nước trong vắt và đình đài tinh xảo được xây dựng, tạo nên không gian lý tưởng cho học viên nghỉ ngơi, tĩnh tu và suy ngẫm. Một thư viện đồ sộ, cao ngất trời, vươn mình như một ngọn núi tri thức, là điểm nhấn huy hoàng nhất, nơi chứa đựng vô số công pháp, kinh điển và tư liệu về các "Đạo" khác nhau.
Hàng ngàn tu sĩ, từ những thiếu niên vừa chập chững bước vào con đường tu luyện đến những bậc trưởng lão đã có tuổi nhưng vẫn khao khát tìm kiếm chân lý mới, tề tựu đông đủ tại quảng trường lớn của học viện. Họ không còn mặc những bộ đạo bào đồng phục của các tông môn cũ, mà mỗi người một vẻ, toát lên sự đa dạng của những "Đạo" đang dần hình thành. Tiếng giảng bài từ các giảng đường vọng lại, tiếng học viên đọc sách rộn ràng như suối chảy, tiếng thảo luận sôi nổi của các nhóm tu sĩ, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ các suối nhỏ nhân tạo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tri thức và sự sống. Không khí nơi đây bình yên đến lạ, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ và sự háo hức khám phá. Linh khí dồi dào, không bị gò bó bởi bất kỳ trận pháp tụ linh cố định nào, mà tự do lưu chuyển, mang lại cảm giác thoải mái và thúc đẩy tư duy. Một cảm giác an toàn và được bảo vệ bao trùm lấy không gian này, khác hẳn với sự áp lực vô hình mà Thiên Đạo cũ từng tạo ra. Mùi mực mới, mùi giấy sách cũ, mùi gỗ linh mộc thơm dịu, mùi hoa cỏ trong vườn và mùi trà thanh đạm thoang thoảng trong gió, kích thích mọi giác quan.
Trên đài cao, được chạm khắc từ một khối ngọc bích khổng lồ, Tống Vấn Thiên đứng đó, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây không còn vẻ hoài nghi khó nhận thấy ngày xưa, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và quyết đoán. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua hàng ngàn gương mặt đang ngước nhìn, mỗi ánh mắt là một ngọn lửa hy vọng. Bên cạnh hắn là Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, nàng khoác bạch y tinh khôi, đứng đó như một tiên tử thoát tục. Ánh mắt phượng của nàng, dù vẫn ẩn chứa sự ưu tư, nhưng giờ đây đã pha lẫn niềm tin và sự kiên định. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ, đứng phía trước một chút, đầy nhiệt huyết giới thiệu về các khóa học, các con đường tu luyện đa dạng sẽ được truyền thụ tại Vạn Đạo Học Cung. Giọng nói của nàng nhanh nhảu, tràn đầy sức sống, lướt qua các cấp độ tu luyện, các phương pháp rèn luyện tâm tính, các lý thuyết về "Đạo" và cách thức để mỗi người tự tìm ra con đường của riêng mình. "Từ Luyện Khí cho đến Hợp Đạo, từ luyện đan, luyện khí đến phù trận, từ tu kiếm, tu thể đến tu tâm, không có bất kỳ con đường nào bị cấm đoán! Các ngươi có thể học bất cứ điều gì, khám phá bất cứ điều gì, miễn là nó không đi ngược lại với đạo đức căn bản của con người! Mục tiêu của Vạn Đạo Học Cung không phải là tạo ra những bản sao, mà là tạo ra những con người độc nhất, những 'Đạo' độc nhất!" Mộ Dung Tĩnh hùng hồn tuyên bố, tay nàng vung lên đầy phấn khích.
Tống Vấn Thiên tiến lên một bước, giơ tay khẽ ra hiệu. Mọi tiếng ồn ào lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tà áo của hắn. Giọng nói trầm ổn của hắn vang vọng khắp quảng trường, mỗi âm tiết đều chứa đựng sức nặng của chân lý và ý chí. "Con đường của các ngươi, không ai có thể định đoạt, ngoại trừ chính các ngươi. Thiên Đạo không phải là cái kết, mà là một khởi đầu mới cho vạn Đạo!" Hắn nói, ánh mắt kiên định như xuyên thấu tâm can mỗi tu sĩ. Câu nói ấy không chỉ là một sự khẳng định, mà còn là một lời mời gọi, một lời giải phóng. Những tu sĩ trẻ tuổi, những người đã từng bị gò bó bởi những quy tắc cứng nhắc của Thiên Đạo cũ, giờ đây cảm thấy một luồng tự do tràn ngập trong tâm hồn.
Liễu Thanh Y tiếp lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Kiến thức là nền tảng, nhưng ý chí độc lập mới là ngọn đuốc dẫn đường cho mỗi người. Hãy học hỏi, hãy suy ngẫm, nhưng đừng bao giờ quên rằng chân lý cuối cùng nằm ở sự giác ngộ của chính bản thân các ngươi." Nàng nhìn những gương mặt trẻ trung, tràn đầy nhiệt huyết, và thầm hy vọng rằng họ sẽ không đi vào vết xe đổ của những thế hệ trước, những người đã mù quáng tin vào một chân lý duy nhất.
Mộ Dung Tĩnh, với sự hoạt bát đặc trưng, thêm vào. "Đừng sợ sai, chỉ sợ không dám thử! Hãy dũng cảm bước đi trên con đường của riêng mình! Vạn Đạo Học Cung sẽ là nơi các ngươi được thử nghiệm, được vấp ngã, và được đứng dậy mạnh mẽ hơn!" Nàng đã dành rất nhiều công sức để thiết kế chương trình giảng dạy, đảm bảo rằng nó không chỉ cung cấp kiến thức mà còn khuyến khích sự sáng tạo và tư duy phản biện.
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy hy vọng. Hắn giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay hắn, cuốn "Cổ Đại Phản Thiên Công" xuất hiện, không còn là cuốn sách da cũ kỹ mà đã tỏa ra ánh sáng thuần khiết, rực rỡ như một vì sao. Cuốn công pháp này, từng là biểu tượng của sự phản kháng và đối đầu, giờ đây lại mang ý nghĩa của sự khai mở và giải phóng. Ánh sáng từ Cổ Đại Phản Thiên Công bùng lên, lan tỏa khắp quảng trường, rồi vươn lên không trung, hình thành một trận pháp tụ linh khổng lồ bao trùm toàn bộ Thương Lan Học Cung. Trận pháp này không phải để hấp thụ linh khí một cách cưỡng bức, mà là để điều hòa, làm phong phú thêm linh khí tự nhiên, và quan trọng hơn, nó là một biểu tượng. Nó tượng trưng cho việc chính thức khai mở kỷ nguyên tu luyện tự do, nơi linh khí không còn bị thao túng hay kiểm soát bởi bất kỳ ý chí siêu nhiên nào, mà tự do lưu chuyển, nuôi dưỡng vạn vật.
Các tu sĩ trẻ đồng loạt reo hò, ánh mắt họ rạng ngời như những ngọn đuốc được thắp sáng. Họ cảm nhận được sự khác biệt, sự tự do trong từng hơi thở, trong từng tế bào của cơ thể. Một thiếu niên, với mái tóc đen nhánh và đôi mắt sáng bừng, nắm chặt tay, thì thầm: "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất... Ta đã hiểu." Một nữ tu trẻ khác, với vẻ mặt đầy quyết tâm, ngẩng đầu nhìn Tống Vấn Thiên, trong lòng thầm nguyện sẽ không phụ tấm lòng của người khai sáng. Tống Vấn Thiên cảm nhận được niềm hy vọng dâng trào từ hàng ngàn trái tim đó. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự cô độc, mà là một sự chia sẻ. Hắn đã gieo hạt mầm, và giờ đây, hàng ngàn, hàng vạn hạt mầm khác đang nảy nở, vươn mình đón ánh sáng tự do mà hắn đã mang đến. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, vẫn còn đó những thách thức, những xung đột tiềm tàng giữa các "Đạo" mới nổi, những tàn dư của Thiên Đạo cũ vẫn còn ẩn mình. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã thấy được sự khởi đầu, một khởi đầu tràn đầy sức sống và niềm tin.
***
Đêm xuống, U Minh Cốc chìm trong màn sương mù dày đặc, lạnh buốt thấu xương. Ánh trăng không thể xuyên qua lớp sương quái dị, chỉ có những đốm sáng xanh lục lập lòe từ các loại thực vật ma quái và ánh mắt của những sinh vật bóng tối. Nơi đây, không có bất kỳ kiến trúc đáng kể nào, chỉ toàn là các hang động tự nhiên ăn sâu vào lòng đất, những vực sâu không đáy và các tảng đá lởm chởm, sắc nhọn như răng nanh của quỷ dữ. Âm thanh chủ đạo là tiếng gió hú ma quái, như những linh hồn oán khí đang rên rỉ không ngừng. Đôi khi, tiếng rên rỉ thực sự của các linh hồn bị giam cầm vọng lại từ sâu thẳm các hang động, hay tiếng bước chân lạo xạo trên những lớp xương cốt khô mục vương vãi khắp nơi. Trong các hang động ẩm ướt, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn xuống nền đá, tạo nên một nhịp điệu rùng rợn.
Mùi tử khí nồng nặc, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh, mùi đất ẩm mốc, mùi máu khô và mùi hôi thối khó chịu, xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ có kinh nghiệm cũng phải cau mày. Bầu không khí lạnh lẽo, âm u, chết chóc, tràn ngập cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi. Âm khí nồng nặc đến mức có thể làm suy yếu tu sĩ chính đạo nếu không có đủ tu vi và tâm lực để chống lại. Ánh sáng mờ ảo, có màu xanh lục hoặc tím đen, khiến mọi thứ trở nên ma mị và đáng sợ. Đây từng là một điểm trọng yếu của 'Thiên Đạo Chi Nhãn' cách đây 500 năm, nơi Thiên Đạo cũ đã cố gắng kiểm soát và thao túng vận mệnh của vô số sinh linh. Dù Thiên Đạo đã bị đẩy lùi, nhưng những tàn dư năng lượng độc hại của nó, cùng với vô số thực thể bị nó 'giam cầm' hoặc thao túng, vẫn còn tồn tại, biến U Minh Cốc thành một vết sẹo lớn trên thân thể Thiên Nguyên Giới.
Tống Vấn Thiên, Dương Vô Song và Lạc Băng Nữ Đế thâm nhập sâu vào khu vực cấm địa nhất của U Minh Cốc. Tống Vấn Thiên vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, khuôn mặt thư sinh của hắn không hề biểu lộ sự sợ hãi hay ghê tởm trước khung cảnh chết chóc. Hắn mặc trường bào màu xám nhạt, bước đi vững vàng trên nền xương cốt. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua từng ngóc ngách, như đang cố gắng nhìn thấu bản chất của sự mục ruỗng này. Bên cạnh hắn, Dương Vô Song cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất. Hắn khoác áo choàng luyện võ màu đen, lưng đeo thanh cổ kiếm không vỏ bọc, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Lạc Băng Nữ Đế, dung mạo tuyệt sắc nhưng khí chất cao ngạo lạnh lùng như băng tuyết, bước đi uyển chuyển trong bộ hoàng bào màu xanh lam. Ánh mắt nàng phảng phất nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng đầy quyết đoán, như một nữ thần băng giá đang thanh tẩy thế giới. Nàng không phát ra một chút khí tức nào, tựa như hòa vào màn sương, chỉ có sự lạnh lẽo phát ra từ thân thể nàng là minh chứng cho sự tồn tại.
Khi họ tiến vào một hang động rộng lớn, nơi có một đàn tế tà đạo thô sơ được dựng lên từ xương cốt của những sinh vật không rõ nguồn gốc, cùng những điện thờ nhỏ vương vãi máu khô và bùa chú cổ xưa, một luồng oán khí khổng lồ bỗng bùng nổ. Hàng trăm linh hồn oán khí, méo mó, vặn vẹo, với đôi mắt đỏ ngầu, gào thét lao tới, chúng từng là những tu sĩ, những sinh linh vô tội bị Thiên Đạo cũ thao túng đến tận cùng, biến thành những công cụ cho ý chí của nó.
Dương Vô Song không chút do dự, cổ kiếm trong tay hắn bỗng nhiên xuất vỏ, phát ra tiếng "vù" sắc bén. Kiếm khí mạnh mẽ, cương trực như chính con người hắn, bùng nổ, tạo thành một cơn bão kiếm màu đen, trấn áp hàng loạt linh hồn oán khí. "Những kẻ này vẫn còn chấp niệm với Thiên Đạo cũ, chúng ta phải thanh tẩy tận gốc!" Giọng hắn vang dội, đầy quyết đoán, không có một chút nhân từ nào với những kẻ bị tha hóa này. Hắn vung kiếm, không phải để tiêu diệt, mà để cắt đứt sự ràng buộc của chúng với tàn dư của Thiên Đạo, giúp chúng siêu thoát. Mỗi đường kiếm của hắn đều mang theo ý chí kiên định, hóa giải sự hỗn loạn và đau khổ.
Lạc Băng Nữ Đế khẽ hừ lạnh, tay nàng khẽ nâng lên, hàng vạn bông tuyết băng tinh túy ngưng tụ, tạo thành một bức tường băng kiên cố chặn đứng làn sóng oán khí. "Sự tự do không phải là miễn phí, nó cần được bảo vệ. Những tàn dư này là mối họa tiềm tàng, không thể để chúng lan tràn." Giọng nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự kiên cường. Nàng biết rõ sự nguy hiểm của những tàn dư này, chúng như những tế bào ung thư, có thể tái phát bất cứ lúc nào nếu không được loại bỏ triệt để. Nàng dùng băng thuật phong tỏa những điểm năng lượng độc hại, ngăn chặn sự lan tràn của âm khí và oán niệm.
Tống Vấn Thiên tiến lên phía trước, đặt tay lên một cột đá bị nhiễm âm khí nặng nề. Hắn nhắm mắt lại, một vầng sáng dịu nhẹ bùng lên từ cơ thể hắn. Hắn không dùng sức mạnh bạo lực, mà dùng sự thấu hiểu. "Bản chất của Thiên Đạo không phải là cái ác, nhưng sự thao túng của nó thì có. Chúng ta không tiêu diệt, mà là thanh tẩy và tái định nghĩa, cho chúng cơ hội được giải thoát khỏi sự ràng buộc." Giọng hắn trầm ấm, lan tỏa trong không gian u ám, như một lời kinh xua tan màn đêm. Hắn hiểu rằng, ngay cả những tàn dư này cũng chỉ là nạn nhân của một ý chí to lớn hơn. Việc tiêu diệt chúng chỉ là giải quyết phần ngọn, không phải gốc rễ.
Hắn kích hoạt "Thiên Địa Quy Tắc Kính", một vật phẩm thần bí mà hắn đã tu luyện và cải biến. Một luồng ánh sáng thuần khiết, trong suốt như pha lê, bùng nổ từ tay hắn, lan tỏa khắp hang động. Ánh sáng này không chói lóa, mà dịu nhẹ, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy vô song. Nó bao trùm lấy những linh hồn oán khí, những cấu trúc năng lượng cũ đang cố gắng tái lập ảnh hưởng. Ánh sáng này không mang theo sát khí, mà mang theo sự phân tích và hóa giải. Nó không bạo lực, nhưng kiên quyết. Những linh hồn oán khí, dưới ánh sáng này, dần dần hiện rõ hình hài đau khổ của chúng, những ký ức bị lãng quên bỗng ùa về. Sự căm hờn, chấp niệm dần tan biến, thay vào đó là sự bình yên, dù chỉ là thoáng qua. Chúng không bị ép buộc, mà được "giải thích", được "thấu hiểu" rằng con đường chúng đang đi đã bị bóp méo. Nhiều linh hồn dần tan biến vào không trung, siêu thoát. Một số khác, dù chưa thể hoàn toàn siêu thoát, cũng trở nên tĩnh lặng hơn, không còn gào thét điên dại.
Dương Vô Song, nhìn thấy cảnh tượng đó, cũng ngưng lại động tác chém giết. Hắn chuyển từ trấn áp sang dẫn dắt, dùng kiếm khí của mình tạo ra những luồng sáng dẫn đường, giúp những linh hồn đang hoang mang tìm thấy lối thoát. Lạc Băng Nữ Đế cũng không còn phong tỏa một cách tuyệt đối, mà khéo léo điều chỉnh băng thuật của mình, tạo ra những "cánh cửa" linh khí để những linh hồn được thanh tẩy có thể thoát ra khỏi U Minh Cốc, trở về với luân hồi.
Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự chuyển hóa. Hắn biết, công việc này không thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Những "quán tính" của Thiên Đạo cũ, những ảnh hưởng tinh vi của nó, đã ăn sâu vào Thiên Nguyên Giới suốt hàng vạn năm, không thể một lần mà loại bỏ hết. Nhưng đây là một bước khởi đầu. Hắn nhìn những linh hồn dần tan biến, nghe tiếng oán khí dần lắng xuống, và trong lòng cảm thấy một sự bình yên nhẹ nhõm. Cuộc chiến không phải là tiêu diệt tất cả những gì liên quan đến Thiên Đạo, mà là tháo gỡ sự thao túng, giải phóng ý chí, và tái định nghĩa chân lý. "Mỗi bước đi đều phải kiên nhẫn, mỗi ngọn cỏ đều cần được thanh tẩy," hắn thầm nghĩ. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là khai sáng, mà còn là bảo vệ và hướng dẫn, đảm bảo rằng kỷ nguyên tự do này sẽ không bị những tàn dư của quá khứ làm ô uế.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả chân trời, Tàng Kinh Các của Vạn Đạo Học Cung trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Bên trong, linh khí nhẹ nhàng, giúp tinh thần thư thái, khác hẳn với sự u ám của U Minh Cốc hay sự náo nhiệt của quảng trường. Ánh đèn linh thạch dịu nhẹ, phát ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, soi rọi những giá sách cao ngút ngàn, chứa đựng vô số kinh điển cổ kim, từ những công pháp đã thất truyền đến những luận thuyết mới mẻ về "Đạo" được viết bởi các tu sĩ sau sự kiện Tống Vấn Thiên khai mở chân lý. Tiếng lật sách xào xạc từ các tầng trên, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những học viên say mê tri thức, thỉnh thoảng là tiếng gió lùa qua các khe cửa, tất cả tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung, nhưng cũng rất cởi mở cho mọi ý kiến. Mùi mực, mùi giấy cũ, mùi gỗ linh mộc và mùi hương liệu chống ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, kích thích trí óc.
Trong một phòng họp trang trọng nằm ở tầng cao nhất của Tàng Kinh Các, Tống Vấn Thiên ngồi đối diện với những đồng minh cốt cán của mình. Liễu Thanh Y, Thiên Cơ Lão Nhân, Mộ Dung Tĩnh, Dương Vô Song và Lạc Băng Nữ Đế, tất cả đều có mặt, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một mục đích: định hình tương lai của kỷ nguyên tự do. Bầu không khí trong phòng không căng thẳng, mà là sự trầm tư, suy luận sâu sắc.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, vuốt chòm râu bạc phơ như tuyết. Đôi mắt sâu thẳm của ông ẩn chứa trí tuệ cổ xưa, ánh lên vẻ tinh anh. "Sự tự do không có giới hạn cũng chính là sự hỗn loạn. Chúng ta cần một 'trật tự' mới, nhưng trật tự đó phải đến từ nội tại, không phải là sự áp đặt từ bên ngoài." Giọng ông già trầm đục, vang vọng trong phòng. Ông đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của Thiên Nguyên Giới, và ông hiểu rằng ngay cả tự do cũng cần một khuôn khổ để không biến thành sự hủy diệt.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt nghiêm túc hơn thường lệ, bày tỏ sự lo ngại. "Làm thế nào để đảm bảo những 'Đạo' tiêu cực, ích kỷ không trỗi dậy và gây hại cho toàn cục? Khi mỗi người đều theo đuổi chân lý của riêng mình, khó tránh khỏi những xung đột về lợi ích, về tư tưởng." Nàng là người gần gũi với các tu sĩ trẻ nhất, và nàng hiểu rõ sự phức tạp trong tâm lý con người, đặc biệt là khi quyền lực và sự tự do bỗng chốc được trao vào tay họ.
Liễu Thanh Y khẽ đặt ấm trà xuống bàn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. "Có lẽ, sự hướng dẫn không phải là cấm đoán, mà là mở rộng tầm nhìn, giúp họ thấy được hậu quả của con đường đó. Khi mỗi 'Đạo' được soi chiếu bằng tri thức và sự thấu hiểu, họ sẽ tự biết phân định thiện ác, đúng sai." Nàng tin vào trí tuệ của vạn vật, tin rằng nếu được cung cấp đủ thông tin và sự hướng dẫn đúng đắn, con người sẽ tự tìm được con đường lương thiện.
Dương Vô Song, vẫn giữ vẻ cương trực, mạnh mẽ, bày tỏ quan điểm của mình. "Chân lý độc lập không thể bị lung lay bởi những kẻ lợi dụng. Nếu có kẻ cố tình đi theo 'tà đạo' gây hại, chúng ta phải ra tay trấn áp, bảo vệ sự ổn định của Thiên Nguyên Giới." Hắn là người thực thi, và hắn tin rằng sức mạnh là cần thiết để bảo vệ sự đúng đắn. Ánh mắt hắn sắc bén, như thể đã sẵn sàng cho một trận chiến mới.
Tống Vấn Thiên lắng nghe kỹ lưỡng từng lời. Hắn biết, đây là những vấn đề cốt lõi mà một kỷ nguyên mới phải đối mặt. Gánh nặng của một người khai sáng không chỉ là mở đường, mà còn là đảm bảo con đường đó không bị biến chất. "Trật tự đó phải đến từ sự giác ngộ của mỗi cá nhân, từ sự thấu hiểu về trách nhiệm và sự tôn trọng lẫn nhau. Chúng ta sẽ là người gieo mầm, còn cây sẽ tự nó vươn mình," Tống Vấn Thiên nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực. Hắn không muốn trở thành một Thiên Đạo mới, áp đặt ý chí của mình lên vạn vật. Mục tiêu của hắn là tạo ra một môi trường nơi mỗi cá nhân có thể tự do phát triển, nhưng cũng phải tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Hắn phác thảo một hệ thống 'liên minh Đạo' tự nguyện. "Vạn Đạo Học Cung sẽ là trung tâm tri thức và đối thoại, nơi các 'Đạo' khác nhau có thể cùng tồn tại, học hỏi lẫn nhau, và giải quyết những xung đột thông qua lý lẽ, không phải vũ lực. Chúng ta sẽ thiết lập một 'Hội Đồng Vạn Đạo', bao gồm đại diện từ các 'Đạo' lớn, để cùng nhau xây dựng những nguyên tắc chung, những 'đạo đức vô hình' cho kỷ nguyên này." Hắn vạch ra từng chi tiết, từng bước đi, không bỏ qua bất kỳ khả năng nào, kể cả những "sóng gió" tiềm tàng từ các thế giới khác, hay sự trỗi dậy của một ý chí Thiên Đạo mới trong tương lai xa xôi. "Chúng ta không thể vĩnh viễn bảo vệ Thiên Nguyên Giới khỏi mọi mối đe dọa, cả từ bên trong lẫn bên ngoài. Điều quan trọng là phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một ý chí tập thể đủ mạnh để tự bảo vệ và phát triển."
Tống Vấn Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất, và giờ đây, vạn vật đang chứng minh điều đó. Nhưng sự tự do tuyệt đối cần đi đôi với trách nhiệm tuyệt đối. Hắn không hủy diệt Thiên Đạo, mà chỉ thanh tẩy và tái định nghĩa những tàn dư của nó. Điều đó có nghĩa là ý chí Thiên Đạo có thể không hoàn toàn biến mất, mà chỉ đang ẩn mình hoặc chuyển hóa, chờ đợi một cơ hội để trỗi dậy trong một hình thái khác. Đây là một mối đe dọa tiềm tàng, nhưng cũng là động lực để hắn và những người đồng hành không ngừng tiến lên, không ngừng tìm kiếm những chân lý sâu xa hơn ngoài giới hạn của Thiên Nguyên Giới.
Hắn chấp nhận gánh nặng này, không phải vì nghĩa vụ, mà vì đó là con đường hắn đã chọn. Cuộc hành trình của hắn sẽ không kết thúc ở Thiên Nguyên Giới, mà sẽ vươn tới những vũ trụ rộng lớn hơn, nơi những chân lý mới đang chờ đợi được khám phá. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Tống Vấn Thiên, người khai sáng, người bảo vệ thầm lặng, đã sẵn sàng cho những hành trình tiếp theo, mang theo ngọn lửa tự do không bao giờ tắt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.