Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 64: Đại Chiến Nguyên Thủy: Sơ Khai Chi Đạo
Sau sự kiện chấn động tại Vọng Tiên Đài, khi cái chết bi thảm của Diệp Vô Trần như một lời cảnh báo lạnh lẽo của Thiên Đạo, Tống Vấn Thiên đã lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người đang tan rã trong nỗi sợ hãi và hoang mang. Hắn biết, đã đến lúc phải ẩn mình sâu hơn nữa, tìm kiếm một con đường khác, một chân lý độc lập. Bởi lẽ, Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Con đường này, ta tự mình mở ra, và ta sẽ không bao giờ dừng lại.
Đêm đã về khuya, không gian trong Động Phủ Vô Danh, nơi Tống Vấn Thiên chọn làm nơi ẩn náu bí mật, chìm trong tĩnh mịch. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, tạo nên một âm thanh trầm lắng, đều đặn như nhịp đập của thời gian. Đôi khi, một làn gió nhẹ luồn qua khe đá, mang theo tiếng xào xạc của cây lá bên ngoài, cùng với tiếng côn trùng rỉ rả không dứt, càng làm tăng thêm vẻ hoang sơ, tịch mịch của hang động. Mùi đất ẩm đặc trưng hòa quyện với mùi rêu phong nồng nồng, tạo nên một bầu không khí mát mẻ, hơi ẩm ướt nhưng lại khiến tâm trí dễ dàng lắng đọng. Ánh sáng tự nhiên đã tắt hẳn, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ ảo từ một vài viên dạ minh châu được Tống Vấn Thiên đặt ở những góc khuất, hắt lên những vệt sáng lờ mờ trên các phiến đá gồ ghề.
Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng trên một phiến đá bằng phẳng, mắt khẽ nhắm, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó là một sự tập trung cao độ và một quyết tâm sắt đá. Xung quanh hắn, trên nền đất, trên những bàn đá thô sơ, là những cuốn cổ tịch đã ố vàng, những mảnh ghi chép đầy những phù văn cổ xưa, những biểu đồ phức tạp mà chỉ hắn mới có thể giải mã. Chúng đều là những mảnh ghép của Cổ Đại Phản Thiên Công và những ghi chép cổ về Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, những kiến thức mà hắn đã dày công tìm kiếm và nghiên cứu trong suốt thời gian qua.
Hắn nhập định sâu, tâm thần dần thoát ly khỏi cơ thể phàm trần. Một luồng linh quang mờ ảo, không mang sắc thái của bất kỳ loại linh khí nào thường thấy, bắt đầu tỏa ra từ thân thể hắn, bao bọc lấy hắn như một lớp kén trong suốt. Luồng linh quang này không chói lọi, mà dịu nhẹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, như một cánh cửa đang mở ra đến một thế giới khác, một chiều không gian khác.
Trong cõi ý thức, Tống Vấn Thiên như một linh hồn thoát tục, bồng bềnh giữa hư vô, chậm rãi chiêm nghiệm. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một kẻ lữ hành trên con đường tìm kiếm sự thật tối thượng. Tâm trí hắn không ngừng đặt ra những câu hỏi, những câu hỏi đã ám ảnh hắn từ rất lâu, và giờ đây, sau cái chết của Diệp Vô Trần, chúng càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
"Sự thao túng của Thiên Đạo đã bắt đầu từ khi nào? Phải chăng, nó đã tồn tại ngay từ những ngày đầu tiên của trật tự?" Giọng nói nội tâm của hắn vang vọng, không phải là âm thanh mà là một luồng ý niệm rõ ràng, sắc nét. Hắn nhớ lại những lời đồn đại, những ghi chép cổ xưa về Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, thời điểm vũ trụ còn hỗn độn, nơi mọi quy tắc đang dần hình thành. "Nếu muốn phá giải, phải hiểu rõ cội nguồn... Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, nơi ý thức hình thành..." Hắn lẩm bẩm trong tâm trí, tựa như đang giao tiếp với chính linh hồn mình.
Đối với Tống Vấn Thiên, Diệp Vô Trần không chỉ là một cái chết bi thảm, mà còn là một tấm gương, một minh chứng cho sự tinh vi và tàn nhẫn của Thiên Đạo. Hắn đã thấy, Thiên Đạo không chỉ can thiệp bằng lôi kiếp hay tẩu hỏa nhập ma thông thường, mà còn có thể làm biến chất linh dược, thao túng cơ duyên, và giờ đây, thậm chí là trực tiếp "loại bỏ" những kẻ tiềm năng. Điều này khiến hắn nhận ra rằng, để thực sự "phản Thiên Đạo", hắn không thể chỉ dừng lại ở việc lách luật hay tìm kiếm công pháp "lệch chuẩn" ở hiện tại. Hắn phải đi sâu hơn, phải chạm đến cội nguồn của sự thao túng, nơi Thiên Đạo bắt đầu hình thành ý chí và quyền năng của mình.
Con đường "lệch chuẩn" của hắn, giờ đây, không chỉ là một con đường tu luyện, mà là một hành trình triết lý, một cuộc truy vấn về bản chất của vũ trụ và quyền năng tối thượng. Hắn biết, đây là một con đường cô độc, một con đường mà ngay cả những kẻ được coi là "nghịch thiên" cũng chưa từng dám chạm đến. Bởi lẽ, ai dám truy vấn cội nguồn của Thiên Đạo, thứ đã định hình nên vạn vật? Ai dám đối mặt với sự thật rằng cái mà họ tôn thờ, cái mà họ tin là chân lý duy nhất, thực chất chỉ là một ý chí, một ý chí có thể bị thao túng, bị bẻ cong?
Hắn hít sâu, cảm nhận linh quang bao bọc mình càng lúc càng mạnh mẽ. Trong trạng thái nhập định sâu nhất này, ý thức hắn dần mở rộng, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Hắn không tìm kiếm cảnh giới tu luyện, mà tìm kiếm sự giác ngộ, tìm kiếm những vết nứt, những điểm yếu trong bức tường quyền năng mà Thiên Đạo đã dựng lên từ thủa sơ khai. Những phù văn cổ xưa, những ghi chép về Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, tất cả giờ đây như một tấm bản đồ dẫn lối, đưa ý thức hắn đến một nơi xa xăm, nơi mà thời gian chưa có ý nghĩa, nơi mà trật tự còn đang tranh đấu với hỗn loạn.
Tống Vấn Thiên, với trí tuệ siêu việt của mình, đã không chỉ dừng lại ở việc hỏi "tại sao" về những hiện tượng bất thường, mà hắn còn dám hỏi "tại sao" về chính sự tồn tại của Thiên Đạo. Và giờ đây, hắn đang tiến sâu vào vùng cấm kỵ đó, nơi những câu hỏi không lời sẽ được giải đáp, dù cho cái giá phải trả có thể là sự hủy diệt của chính linh hồn hắn. Hắn không sợ hãi. Hắn kiên định. Bởi lẽ, hắn biết, con đường này là con đường duy nhất, con đường tự mình mở ra.
Càng lúc, linh quang từ Tống Vấn Thiên càng trở nên huyền ảo, không còn là ánh sáng vật chất mà là một luồng năng lượng ý thức thuần túy, mỏng manh nhưng kiên cố. Nó như một sợi chỉ vô hình, xuyên qua vô số lớp không gian và thời gian, kéo linh hồn hắn đến một nơi xa xăm, một nơi mà không ai từng nghĩ đến là có thể tiếp cận được. Nơi đó, là Thiên Đạo Chi Mộ, nơi mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã được sinh ra, nơi mà mọi quy luật bắt đầu được khắc ghi. Hắn đang tiến vào cội nguồn, nơi mà sự thật trần trụi nhất đang chờ đợi.
***
Tống Vấn Thiên thấy mình đứng trong một không gian nguyên thủy, hỗn độn nhưng đang dần hình thành trật tự. Đây không phải là một nơi chốn hữu hình mà là một cõi ý thức, một cảnh giới của những quy tắc và năng lượng sơ khai. Không có kiến trúc rõ ràng, chỉ là một cảnh quan tự nhiên bị biến đổi một cách kỳ lạ, như những vết sẹo vĩnh cửu của một cuộc kiến tạo vĩ đại. Những ngọn núi đá khổng lồ bị xẻ đôi một cách tàn bạo, lộ ra những vết nứt sâu hoắm như thể chúng vừa trải qua một trận chiến của các vị thần. Hồ nước đen ngòm, mặt hồ tĩnh lặng như tấm gương phản chiếu hư vô, không một gợn sóng, không một sinh vật sống, chỉ là sự sâu thẳm vô tận của bóng tối. Cây cối hóa thạch, đứng trơ trọi, thân cây xoắn vặn như những nỗi đau vĩnh cửu, cành lá đã biến thành đá, không còn chút sự sống. Xa xa, có thể lờ mờ nhìn thấy những thạch bi cổ đại, chúng không mang bất kỳ ký tự nào có thể đọc được, chỉ là những hình thù méo mó, như những vết tích của một nền văn minh đã biến mất hoàn toàn trước khi được định hình.
Không gian này hoàn toàn im lặng, một sự im lặng đến đáng sợ, nặng nề, như thể âm thanh chưa từng được sinh ra. Hoặc đôi khi, chỉ có những tiếng động siêu nhiên không thể giải thích: tiếng thì thầm vô hình văng vẳng từ hư không, như những lời nguyền rủa cổ xưa; tiếng nứt vỡ của không gian, như thể tấm màn vũ trụ đang bị xé toạc một cách chậm rãi, đau đớn. Mùi không khí loãng, như thể sự sống chưa thể tồn tại trọn vẹn, xen lẫn mùi kim loại gỉ sét nồng nặc, mùi đá cổ lạnh lẽo, và một mùi hương khó tả của sự vĩnh cửu và mục nát, một sự pha trộn giữa cái mới khai sinh và cái đã chết từ vô vàn kỷ nguyên.
Bầu không khí u ám, nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, mang theo cảm giác áp lực của thời gian và không gian, như thể chính thời gian đang bị đè nén, bị nén chặt đến cực hạn. Linh khí và các loại năng lượng khác ở đây hỗn loạn, không theo bất kỳ quy tắc nào, chúng va đập vào nhau, tạo ra những luồng xoáy vô định, khiến mọi thứ trở nên khó kiểm soát. Ánh sáng mờ ảo, thường có màu xám hoặc tím than, hắt ra từ những khe nứt không gian, tạo nên một cảnh tượng ma mị, huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ áp bức. Không có khái niệm thời tiết thông thường ở đây, không mưa, không nắng, không gió. Chỉ có những hiện tượng tự nhiên siêu nhiên: đôi khi, một trận mưa sao băng lạnh lẽo bất ngờ vụt qua, những tia sét xé toạc bầu không khí mà không có bất kỳ đám mây nào, hoặc sự ngừng trệ đột ngột của thời gian, khiến mọi thứ như đông cứng lại trong một khoảnh khắc vô tận.
Giữa không gian nguyên thủy đó, Tống Vấn Thiên cảm nhận được một sự hiện diện khổng lồ, vô hình nhưng đầy áp bức. Đó không phải là một sinh vật, mà là một thực thể, một ý chí. Nó như một cơn bão năng lượng hỗn loạn, một đám mây đen khổng lồ đang dần ngưng tụ lại, bùng nổ sức mạnh, cố gắng áp đặt quy tắc lên mọi thứ. Đó chính là biểu tượng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, trực tiếp 'tấn công' ý thức của Tống Vấn Thiên bằng những quy tắc nguyên bản, những ý niệm sơ khai nhất về trật tự.
"Trật tự... hình thành... mọi thứ... phải tuân theo..." Ý chí vô hình đó vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp, thuần túy, mạnh mẽ và không thể lay chuyển. Nó là một mệnh lệnh, một tuyên bố về sự tồn tại, về quyền năng tối thượng. Nó muốn uốn nắn mọi thứ theo khuôn khổ của nó, biến hỗn loạn thành trật tự mà nó mong muốn, và trấn áp bất kỳ sự phản kháng nào.
Tống Vấn Thiên cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đè nặng lên ý thức mình. Ý thức hắn bị tấn công bởi những luồng năng lượng quy tắc nguyên thủy, như những con sóng thần không ngừng vỗ vào bờ. Chúng muốn nghiền nát sự tồn tại độc lập của hắn, muốn đồng hóa hắn vào cái trật tự mà chúng đang kiến tạo. Đó là một cuộc chiến không có máu, không có vũ khí, chỉ có sự va chạm của ý chí và linh hồn. Hắn cảm thấy mình như một h���t cát nhỏ bé trước một cơn bão vũ trụ, một ngọn nến lay lắt trước một dòng chảy magma đang phun trào.
"Đây là... sự hình thành của Thiên Đạo?" Tống Vấn Thiên tự hỏi trong tâm trí, kinh ngạc đến tột độ. "Nó không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một... ý chí? Thật tàn nhẫn!" Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Thiên Đạo lại có thể là một thực thể mang ý chí, một kẻ kiến tạo có mục đích. Hắn luôn cho rằng nó là một tập hợp các quy luật tự nhiên, không hơn không kém. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến, những gì hắn đang cảm nhận, lại hoàn toàn khác biệt. Nó là một ý chí nguyên bản, một ý chí chưa bị những lớp vỏ đạo đức, công lý bao bọc, một ý chí thuần túy muốn kiểm soát, muốn định hình.
Tống Vấn Thiên đứng vững, linh hồn hắn run rẩy nhưng không hề gục ngã. Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ: "Thiên Đạo... Ngươi càng muốn ta thuận theo, ta càng phải nghịch." Hắn đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ rất lâu, nhưng không ngờ nó lại diễn ra ở một cấp độ nguyên thủy và tàn khốc đến vậy. Hắn phải tìm ra cách. Hắn phải sống sót. Hắn phải chứng minh rằng, ngay cả ý chí nguyên thủy nhất, ngay cả kẻ kiến tạo đầu tiên, cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được tất cả. Hắn sẽ không trở thành một quân cờ trong trò chơi của nó. "Tại sao lại như vậy?" Câu hỏi quen thuộc lại hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó không phải là sự nghi vấn về một hiện tượng, mà là sự truy vấn về bản chất của một quyền năng tối thượng. Hắn muốn biết, tại sao nó lại chọn con đường áp đặt, con đường thao túng, thay vì con đường của sự phát triển tự do?
Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy tiếp tục dâng trào, những luồng năng lượng quy tắc sơ khai mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn. Chúng muốn đập tan mọi sự phản kháng, muốn biến Tống Vấn Thiên thành một phần của trật tự mà nó đang tạo ra. Nhưng Tống Vấn Thiên, với sự kiên định không gì sánh bằng, đã không lùi bước. Hắn biết, đây là cuộc chiến quan trọng nhất trong cuộc đời hắn, cuộc chiến không chỉ vì bản thân hắn, mà còn vì tất cả những linh hồn đã bị Thiên Đạo thao túng, bị Thiên Đạo loại bỏ.
***
Trong cái không gian nguyên thủy u ám và hỗn loạn đó, nơi ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dâng trào như một cơn thủy triều vũ trụ, Tống Vấn Thiên không chọn cách đối đầu trực diện bằng sức mạnh. Hắn biết, trong cõi ý thức này, sức mạnh tu vi vật chất gần như vô nghĩa. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, của sự thấu hiểu, của ý chí thuần túy. Hắn không có ý định đối kháng, mà là tìm kiếm kẽ hở, tìm kiếm những điểm yếu trong sự hình thành sơ khai của cái gọi là "quy tắc tối thượng" này.
Ý chí của Biểu tượng Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn không ngừng tấn công, không phải bằng những đòn pháp thuật hoa mỹ, mà bằng những luồng năng lượng quy tắc nguyên bản, những ý niệm sơ khai về sự tồn tại, về sự sắp đặt. Chúng như những sợi xích vô hình, muốn trói buộc ý thức của Tống Vấn Thiên, muốn đồng hóa hắn vào cái trật tự mà chúng đang kiến tạo. Hắn cảm thấy mình như một hòn đá nhỏ đang bị cuốn vào một dòng sông cuộn chảy của các định luật, bị kéo lê, bị mài mòn, nhưng hắn vẫn kiên cường bám trụ.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, nhưng không phải là để tránh né, mà là để tập trung sâu hơn vào nội tâm, vào những lời kinh cổ của Cổ Đại Phản Thiên Công đang vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn vận dụng trí tuệ siêu việt của mình, phân tích từng luồng năng lượng nguyên thủy, từng ý niệm quy tắc đang dâng trào. Hắn không chống cự một cách bạo lực, mà như một bậc thầy kiếm thuật, xoay chuyển, né tránh, và quan sát.
"Sức mạnh này... là nguyên bản nhất, nhưng cũng non nớt nhất." Giọng nói nội tâm của Tống Vấn Thiên vang vọng, không còn là sự kinh ngạc, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Nó có kẽ hở! Nó có giới hạn!" Hắn nhận ra rằng, dù là ý chí kiến tạo, nhưng ở giai đoạn sơ khai này, nó vẫn còn những điểm chưa hoàn hảo, những lỗ hổng trong logic và cấu trúc. Nó là một đứa trẻ khổng lồ đang cố gắng học cách đi, học cách nói, và học cách cai trị.
Hắn bắt đầu cảm nhận được sự không nhất quán trong các luồng năng lượng quy tắc. Có những luồng xung đột, những quy tắc mâu thuẫn nhau, những điểm mà sự "hoàn hảo" của Thiên Đạo sau này chưa thể đạt được. Hắn dùng ý niệm của mình, không đối kháng mà là "lách qua", "chuyển hóa" các đòn tấn công của Biểu tượng Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thay vì chặn đứng một luồng năng lượng quy tắc, hắn khéo léo uốn nắn nó, bẻ cong quỹ đạo của nó, khiến nó tự va chạm vào một luồng khác, hoặc đơn giản là tiêu tan vào hư vô mà không gây hại cho hắn.
Cổ Đại Phản Thiên Công không phải là một công pháp chiến đấu trực diện, mà là một triết lý, một phương pháp tư duy. Nó dạy hắn cách nhìn nhận thế giới từ một góc độ khác, cách tìm ra những "điểm yếu" trong những quy tắc tưởng chừng như bất di bất dịch. Hắn không cần phải mạnh hơn Thiên Đạo, hắn chỉ cần thông minh hơn nó, tinh tế hơn nó.
"Sự hình thành của nó cũng là một quá trình... và mọi quá trình đều có những điểm không hoàn hảo." Tống Vấn Thiên tự nhủ, một nụ cười nhạt hiện lên trong cõi ý thức của hắn. Hắn không thể tiêu diệt Thiên Đạo, nhưng hắn có thể chứng minh rằng nó không phải là tuyệt đối. Hắn có thể chứng minh rằng, ngay cả khi nó được hình thành, nó cũng có những "điểm mù", những "lỗi hệ thống" mà những kẻ như hắn có thể lợi dụng.
Hắn bắt đầu tạo ra những xoáy năng lượng của riêng mình, không phải là những xoáy tấn công, mà là những xoáy "hút", những xoáy "chuyển hóa". Chúng như những lỗ đen nhỏ bé trong dòng chảy của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hấp thụ những luồng năng lượng quy tắc đang lao đến, sau đó chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng vô hại, hoặc thậm chí là biến chúng thành một phần của chính hắn, bổ sung vào sự hiểu biết của hắn về cội nguồn của mọi thứ. Hắn không phá hủy, hắn "tiêu hóa". Hắn không chống lại, hắn "đồng hóa" và "biến đổi".
Mỗi khi một luồng năng lượng quy tắc bị hắn hóa giải hoặc chuyển hóa, một mảnh ghép trong bức tranh Thiên Đạo Nguyên Thủy lại hiện rõ hơn trong tâm trí hắn. Hắn nhìn thấy sự "tàn nhẫn" mà hắn đã cảm nhận, nhưng hắn cũng nhìn thấy sự "non nớt", sự "chưa hoàn thiện". Hắn thấy những mục đích sơ khai của nó: giữ trật tự, duy trì sự cân bằng, và loại bỏ những yếu tố "ngoại lai". Và hắn, chính là yếu tố "ngoại lai" đó, một linh hồn dám truy vấn, dám chống lại.
Cuộc chiến tinh thần kéo dài, nhưng Tống Vấn Thiên không cảm thấy mệt mỏi. Hắn càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, không phải về sức mạnh tu vi, mà về sự hiểu biết, về ý chí. Hắn đã "thắng" trong cuộc chiến này, không phải bằng cách đánh bại Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà bằng cách thấu hiểu nó, bằng cách tìm ra những kẽ hở của nó, và bằng cách chứng minh rằng, ngay cả ở thời điểm sơ khai nhất, nó cũng không phải là bất khả xâm phạm. Hắn đã mở ra một con đường mới, một con đường không cần phải đối đầu trực diện, mà là một con đường của trí tuệ, của sự lách luật, của sự bẻ cong quy tắc. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Con đường này, ta tự mình mở ra.
***
Một tiếng thở dốc nặng nề xé tan sự tĩnh mịch trong Động Phủ Vô Danh. Tống Vấn Thiên giật mình thoát khỏi nhập định, đôi mắt hắn đột ngột mở ra, rực sáng như hai vì sao vừa được thắp lửa. Toàn thân hắn đầm đìa mồ hôi, không phải vì sợ hãi hay mệt mỏi, mà là do sự căng thẳng tột độ của cuộc chiến tinh thần vừa rồi. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, nhưng đồng thời lại minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn đã "thắng" trong cuộc chiến đó, đã thấu hiểu được bản chất nguyên thủy của Thiên Đạo, và những bí ẩn mà hắn đã dày công tìm kiếm giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã nhìn thấy những kẽ hở, những giới hạn của quyền năng tối thượng, ngay từ thuở sơ khai.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở và linh khí trong cơ thể. Linh quang mờ ảo bao bọc hắn dần tan biến, trả lại cho hang động vẻ u tối vốn có. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng côn trùng rỉ rả lại trở nên rõ ràng hơn, như thể chúng vừa thoát khỏi một giấc mơ dài.
Bên ngoài động phủ, màn đêm đã dần nhường chỗ cho rạng sáng. Sương đêm giăng mắc khắp nơi, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, lạnh lẽo. Không khí ẩm ướt mang theo cái se lạnh của buổi sớm mai. Cách đó không xa, dưới một gốc cổ thụ già cỗi, một vài bóng người đang đứng im lìm, ánh mắt tập trung vào cửa hang động của Tống Vấn Thiên.
Liễu Thanh Y, với dung nhan tuyệt sắc và khí chất thanh cao, đang đứng đó, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng sâu thẳm của nàng chứa đựng một sự ưu tư khó tả. Bạch y tinh khôi của nàng phảng phất trong làn sương sớm, khiến nàng trông càng thoát tục. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ hoài nghi: "Năng lượng lúc nãy... nó không giống bất kỳ loại linh khí nào ta từng cảm nhận. Rất cổ xưa, nhưng cũng rất... khác lạ." Nàng đã cảm nhận được sự dao động mãnh liệt của linh khí, nhưng nó không phải là linh khí của trời đất, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn.
Bên cạnh nàng, Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát và đôi mắt to tròn long lanh, đang tỏ ra vô cùng bối rối và tò mò. Nàng mặc y phục màu sắc tươi sáng, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ cảnh giác. "Hắn ta rốt cuộc đang làm gì?" Nàng khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào cửa hang động. "Cảm giác như toàn bộ thế giới đang xoay quanh hắn vậy." Sự bất thường từ Tống Vấn Thiên đã khiến nàng không thể rời mắt, và những gì nàng cảm nhận được từ luồng năng lượng vừa rồi càng làm tăng thêm sự khó hiểu về con người hắn.
Vạn Kiếm Tôn Giả, với thân hình gầy gò và tóc bạc trắng, ánh mắt sắc như kiếm, trầm ngâm vuốt ve thanh kiếm gỗ cũ kỹ trên tay. "Một loại kiếm ý... không, không phải kiếm ý." Ông lắc đầu, giọng nói trầm lắng đầy suy tư. "Một loại 'Đạo' nguyên bản, vừa hình thành đã muốn chống đối..." Vị kiếm khách lão luyện này đã trải qua vô số trận chiến, từng chứng kiến vô số loại Đạo, nhưng cái mà ông cảm nhận được từ Tống Vấn Thiên lại hoàn toàn khác biệt, một thứ Đạo còn non nớt nhưng đã mang trong mình ý chí nghịch thiên.
Thiên Kiếm Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, cảnh giác quan sát. Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng những gì bất thường thường ẩn chứa những hiểm nguy lớn. "Áp lực vô hình này... giống như sự trừng phạt từ chính trời đất, nhưng lại mang một vẻ nguyên thủy đến đáng sợ." Ông không nói rõ ra, nhưng trong lòng đã có những suy đoán riêng về nguồn gốc của luồng năng lượng vừa rồi.
Xa hơn một chút, ẩn mình trong bóng tối lờ mờ của buổi rạng sáng, Hắc Ưng Chiến Tướng đứng sừng sững, thân hình cao lớn vạm vỡ, đôi mắt sắc như diều hâu của hắn ta nhìn thẳng vào động phủ. Khuôn mặt dữ tợn của hắn thoáng hiện lên vẻ khó chịu và nghi ngờ sâu sắc. "Luồng năng lượng đó... nó đã lọt khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo." Giọng hắn trầm đục, vang lên đầy uy áp. "Kẻ này, càng ngày càng khó lường!" Hắn biết, Tống Vấn Thiên không chỉ là một kẻ “lệch chuẩn” thông thường, mà là một mối đe dọa tiềm tàng đối với trật tự mà Thiên Đạo đã dày công xây dựng.
Đứng xung quanh Hắc Ưng Chiến Tướng là Tứ Đại Kim Cương, bốn người đàn ông vạm vỡ trong giáp vàng, khuôn mặt lạnh lùng của họ cũng lộ vẻ bối rối. Họ cảm nhận được sự dao động, nhưng không thể hiểu rõ bản chất của nó. Họ chỉ biết rằng, đó là một thứ gì đó “không đúng”, một thứ mà Thiên Đạo không cho phép tồn tại. Theo hiệu lệnh của Hắc Ưng Chiến Tướng, Tứ Đại Kim Cương lập tức tăng cường cảnh giác, ánh mắt sắc lẹm quét qua khắp vùng, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sự phản kháng.
Tống Vấn Thiên, trong động phủ, chậm rãi đứng dậy. Hắn cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn biết, cuộc chiến của hắn mới chỉ bắt đầu. Cái nhìn sâu sắc vào cội nguồn của Thiên Đạo đã củng cố thêm niềm tin vào con đường "phản Thiên Đạo" của mình. Hắn đã nhìn thấy sự non nớt, sự chưa hoàn hảo của nó, và đó chính là hy vọng.
Hắn bước ra khỏi động phủ, đón lấy làn sương sớm. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng trong đôi mắt rực sáng đó, có một ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Hắn đã không đánh bại nó, nhưng đã mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh, Vạn Kiếm Tôn Giả và Thiên Kiếm Lão Nhân, những người chứng kiến sự bất thường này, đã được gieo vào lòng những hạt giống hoài nghi sâu sắc hơn. Họ đang đến gần hơn với sự thật mà Tống Vấn Thiên đang theo đuổi, và có lẽ, sẽ sớm trở thành đồng minh trong cuộc chiến tưởng chừng vô vọng này. Còn Hắc Ưng Chiến Tướng, hắn đã nhận ra Tống Vấn Thiên là một mối đe dọa thực sự, và những hành động quyết liệt hơn từ Thiên Đạo chắc chắn sẽ không còn xa.
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn ý, đầy tự tin. Con đường này, ta tự mình mở ra. Và hắn sẽ không bao giờ dừng lại. Hắn sẽ ẩn mình sâu hơn nữa, chờ đợi thời cơ để gieo rắc hạt giống tự do vào mảnh đất cằn cỗi của Thiên Nguyên Giới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.