(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 125: Bút Phán Quan
Hậu Từ ngay lập tức gật đầu, nở một nụ cười hài lòng và nói: “Chưởng môn nói phải, hai ta vốn là cao tầng của tông môn, sao lại có thể cãi nhau trước mặt mọi người gây ảnh hưởng xấu giữa đôi bên được?” “Chỉ là… có một số người liệu có thích tiếp tục gây sự hay không? Thì ta không biết.” Giọng Hậu Từ trầm thấp, liếc nhìn Sở Bạch đầy ẩn ý. “Hừ.” Sở Bạch hừ lạnh một tiếng, tức giận quay đầu đi. Địch Long và Hậu Từ đã liên minh với nhau, nếu hắn còn dám nói thêm câu gì nữa, chẳng phải là không nể mặt Chưởng môn sao? Chẳng phải sẽ triệt để xé rách da mặt với hai người đó ư? Tình huống khi đó chắc chắn sẽ còn tệ hại hơn nhiều. “Khôi trưởng lão, các vị hãy nói lên quan điểm của mình đi… Đừng lo, có ta ở đây, ngươi cứ việc nói. Ta xem có ai dám ngăn cản ngươi?” Hậu Từ mỉm cười, trầm giọng nói, ánh mắt vẫn duy trì liếc nhìn về phía Sở Bạch, trong lòng tràn ngập vui sướng. “A, phải phải…” Khôi trưởng lão còn chưa kịp lấy lại tinh thần, hoảng hốt đáp. Ánh mắt hắn cẩn thận liếc nhìn sang Sở Bạch, rồi lại liếc nhìn sang Hậu Từ. Khẽ nuốt một ngụm nước miếng, run giọng nói: “Ta và các vị trưởng lão vốn đang đi tuần bên ngoài, vô tình phát hiện hai tên tiểu tử kia lén lút đi vào bên trong cấm địa. Chúng ta liền âm thầm theo dõi bọn chúng.” “Sau đó nhìn thấy bọn chúng ăn trộm linh thạch bên trong cấm địa, liền ra tay bắt giữ. Chỉ là chưa kịp bắt giữ, Bạch trưởng lão cùng Thy trưởng lão từ bên ngoài xuất hiện, đã ra tay đả thương bọn ta, ý muốn đưa người đi.” Khôi trưởng lão nói xong, vội vàng cúi đầu nhìn thẳng xuống đất. Trong lòng âm thầm than khổ. “Nghe thấy không? Đây mới là câu chuyện thật sự.” Hậu Từ khẽ cười nói. Sở Bạch nắm tay siết chặt lại, ánh mắt âm trầm nhìn Hậu Từ. Hắn bây giờ thật sự rất muốn giáng một cú đấm vào cái bản mặt đáng ghét ấy. “Chuyện là như vậy sao?” Địch Long bình tĩnh nói, bàn tay hắn khẽ vuốt cằm, cười híp mắt: “Thế nhưng cả hai bên đều nói có lý, ta thật không biết phải tin ai đây.” “Chưởng môn, Khôi trưởng lão ban đầu là do bị người đe dọa nên không dám nói, bây giờ hắn đã nói thật rồi.” Hậu Từ thầm rủa đối phương xảo quyệt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười mà nói. “Ừm ừm, ta biết.” Địch Long đáp. Hắn vốn chẳng quan tâm ai nói thật, ai nói dối, chỉ muốn nhân cơ hội này kiếm lợi cho bản thân mà thôi. “Chưởng môn, khoan đã.” Vốn phần thắng đang nghiêng về phía Hậu Từ, giọng nói của Chung Thy đột nhiên vang lên khiến mọi người xung quanh chú ý. “Chẳng lẽ ngài không thấy lời nói của Khôi trưởng lão có nhiều mâu thuẫn sao? Hắn sẽ giải thích thế nào về đống bảo vật quanh đây?” Thấy mọi người nhìn mình, Chung Thy vẫn duy trì vẻ bình tĩnh nói. “Láo xược, chuyện của bọn ta đâu đến lượt ngươi xen vào.” Chung Thy vừa dứt lời, Hậu Từ quát lớn, lập tức ra tay. Hắn vung tay, một chiếc roi đen như rắn rết quất thẳng về phía Chung Thy. Chát… Sở Bạch nhanh chóng di chuyển đứng trước mặt nàng, bàn tay vung ra một đám khói màu trắng. Cây roi màu đen quất thẳng vào đám khói phát ra tiếng động thanh thúy, rồi cả hai đồng thời biến mất. “Hậu Từ, để nàng nói hết. Ta cho nàng xen vào.” Sở Bạch lạnh nhạt nói, đầu hơi ngẩng lên khinh miệt nhìn Hậu Từ. Địch Long vẫn duy trì mỉm cười nhìn xem cuộc vui, không hề có ý định ra tay ngăn cản. Hắn chỉ mong cả hai người đánh nhau to, càng to càng tốt. “Thứ nhất, đám linh thạch đó đều là phế thạch, không hề có tác dụng gì.” “Thứ hai, bên trong cấm địa vốn không hề có bảo vật như bây giờ, đủ để thấy có người cố tình vứt ra ngoài. Vậy mục đích của kẻ đó là gì, các vị ở đây có từng suy nghĩ chưa?…” Có Sở Bạch làm chỗ dựa, Chung Thy càng lấy thêm can đảm, nhanh chóng nói. Cao Lãng và Vân Hi sắc mặt đờ đẫn, trong lòng trống rỗng. Đôi mắt nhìn thẳng về phía trước mất tiêu cự, miệng hắn khẽ lẩm bẩm: “Phế thạch… phế thạch.” Bỗng chốc cảm thấy xấu hổ vô cùng, hắn nhận ra mình đã bị chơi xỏ. Uổng công hắn còn tiếc nuối đống linh thạch đó, hóa ra tất cả đều là phế thạch. Khóe miệng nhếch lên nụ cười bất đắc dĩ, bảo sao xung quanh đây nhiều linh thạch đến vậy, đủ để lát cả sàn nhà, hóa ra toàn đồ bỏ đi. Trong lòng Cao Lãng bây giờ, có rất nhiều điều muốn hỏi Chung Thy. Chỉ là thời gian hiện tại không phù hợp.
“Đủ rồi.” Hậu Từ quát khẽ, sắc mặt trầm xuống quay sang nhìn Địch Long: “Chưởng môn, xin ngài hãy phán xét. Lời nói của Khôi trưởng lão chẳng lẽ không đáng tin hơn một đứa con gái sao?” “Hậu Từ, ngươi ăn nói cho cẩn thận. Đây là Chung Thy, Trưởng lão nội môn Linh Hoàng Tông. Đứa con gái gì ở đây?” Sở Bạch nhíu mày, bất mãn nói. “Hừ, xét về vai vế, nó còn kém ta hàng chục tuổi. Ta gọi con bé thì có gì là sai?” Hậu Từ hừ một tiếng, cười lạnh nói. Chung Thy nhăn mày tỏ vẻ khó chịu, nhưng không phản bác. “Được rồi hai vị, ta thấy chuyện này cần điều tra thêm. Dù sao cũng đã muộn rồi, chi bằng giao cả hai cho Hình đường, để sáng mai giải quyết.” Thấy hai bên còn định dây dưa, Địch Long mỉm cười chắp tay nói, trong lòng vui vẻ. Chỉ cần đưa vào Hình Đường, có nghĩa là họ đã rơi vào địa bàn của hắn. Đến lúc đó, hắn muốn ai thả ai thì người đó sẽ được thả. Một trong hai vị Nguyên lão này, chắc chắn sẽ phải nhượng bộ nếu muốn đưa người của mình ra. “Chưởng môn, ta thấy chuyện này không chỉ đơn giản như vậy đâu?” Giữa lúc hai vị Nguyên lão còn đang tìm cách chống chế, Phó chưởng môn Vương Hi Phượng đột nhiên mở miệng, mỉm cười nói. “Có ý gì?” Địch Long chợt nhíu mày, khó hiểu nhìn nàng. Lôi cả hai bên vào Hình Đường mới là lợi ích thiết thực nhất cho hắn lúc này. Vương Hi Phượng rốt cuộc đang bày trò gì đây? “Chưởng môn, ngài hãy nhìn vật cầm trên tay tiểu tử kia xem.” Vương Hi Phượng khẽ cười, nói xong liếc nhìn sang bàn tay Cao Lãng. Địch Long đưa mắt nhìn sang, sắc mặt chợt biến đổi, khí thế trên người hắn bất giác tỏa ra, khiến mấy vị trưởng lão đang lơ là không khỏi giật mình lùi lại vài bước. Tất cả các trưởng lão xung quanh đều kinh hoàng nhìn hắn, không ai hiểu vì sao Địch Long lại có phản ứng dữ dội đến thế. Chung Thy sắc mặt tái đi, khí thế của Địch Long dường như đè ép hết lên người nàng. Toàn thân run rẩy cố gắng giữ vững thân hình, Chung Thy nghiến răng gánh chịu áp lực đó, che chắn cho Cao Lãng và Vân Hi phía sau. “Tại sao Bút Phán Quan lại nằm trên tay ngươi?” Từng bước chậm rãi tiến về phía Chung Thy, Địch Long híp mắt nhìn chằm chằm vào Cao Lãng, trầm giọng nói. “Ta…” Cao Lãng cảm thấy khó thở, khí thế của Địch Long như đang đè nén hơi thở của hắn. Ngay cả Chung Thy, toàn thân nàng đã không còn đứng vững, miệng thở dốc. Nàng không thể hoàn toàn gánh chịu áp lực từ Địch Long, chuyển hết sang Cao Lãng được nữa. “Ta là nhặt được ở trong đống kia.” Cao Lãng lấy hết sức bình sinh mà hét lớn. Ngay khi hắn vừa dứt lời, áp lực trên người hắn lập tức biến mất. Cả người hắn đổ ập xuống đất, hai tay chống đỡ, thở hổn hển, mặt mũi trắng bệch. Hiện tại Cao Lãng vốn đã không có chút sức lực nào, giờ lại phải chịu thêm áp lực từ Địch Long, hắn cảm giác cơ thể của mình sắp hoàn toàn tan vỡ. Địch Long thu lại khí thế, chẳng thèm nhìn đến một cái liền quay đầu bước đi. Hắn chạy đến chỗ Hậu Từ, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Trưởng lão Hậu Từ, ngươi có thể cho ta biết vì sao Bút Phán Quan vốn nằm trong bảo khố của tông môn lại xuất hiện ở đây không?” Nghe thấy lời của Địch Long, sắc mặt Hậu Từ trầm xuống, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, liếc nhìn sang Khôi trưởng lão. “Ta… Ta không biết. Từ lúc bọn ta đến, nó vốn nằm ở đây rồi. Ta còn tưởng là các người sắp xếp ngay từ đầu.” Nhìn thấy ánh mắt muốn g·iết người của Hậu Từ, Khôi trưởng lão hoảng sợ lắp bắp nói ra, tay chân khua khoắng liên tục. Hậu Từ thầm rủa trong lòng, tên ngu ngốc này vì quá hoảng sợ mà lỡ lời rồi. Lần này đúng là b·ê b·ối thật rồi. “Chưởng môn, điều đáng quan tâm hiện tại không phải là vì sao Bút Phán Quan lại nằm ở đây, mà là tại sao hắn có thể khiến nó nhận chủ?” Vương Hi Phượng khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng chuyển hướng câu chuyện sang vấn đề chính. Địch Long liếc mắt sang nhìn nàng, tâm tình không mấy vui vẻ, hắn hiểu rõ Vương Hi Phượng định nói gì. “Chúng ta đều biết, người bình thường nếu tùy tiện cầm, sẽ bị Bút Phán Quan hút sạch linh khí và máu tươi mà c·hết. Ngay cả chúng ta cũng chỉ có thể cầm mà không thể sử dụng nó.” “Tiểu tử này có phải là hậu nhân của hắn hay không? Vì trước giờ Bút Phán Quan chỉ nhận chủ một người, là Viêm Phàm.” Vương Hi Phượng vừa dứt lời, đám người xung quanh đột nhiên trở nên im lặng. Không ai dám mở miệng, vì cái tên Viêm Phàm này, là một cái tên cấm kỵ trong Linh Hoàng Tông. Ngay cả Địch Long, cũng im lặng một hồi lâu, sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Vương Hi Phượng. Hắn muốn biết nàng cố tình nói cái tên này, rốt cuộc mục đích của nàng là gì? Bên cạnh Vương Hi Phượng, một luồng khí thế hung bạo đột nhiên bùng nổ. Nó chỉ yếu hơn khí thế của Địch Long ban nãy một chút mà thôi. Đàm Diệu Văn hai mắt đỏ ngầu, cánh tay tràn đầy lôi điện đột nhiên xuất hiện trước mặt Cao Lãng rồi ra tay. Hắn tóm chặt lấy cổ Cao Lãng, ấn mạnh xuống đất, sau đó kéo lê cả người hắn trên nền đất. Cao Lãng bị Đàm Diệu Văn tóm chặt cổ, nhấc bổng lên, sau đó ném mạnh xuống đất, kéo lê một đoạn ngắn. “A a a…” Cao Lãng đau đớn hét thảm, toàn thân hắn bị tia lôi điện của Đàm Diệu Văn đốt cháy đen da thịt. Lại thêm cú va chạm vừa nãy, khiến sống lưng hắn như muốn rời ra. “Cao Lãng…” Bị Đàm Diệu Văn tập kích bất ngờ, Chung Thy hốt hoảng kêu lên một tiếng, lập tức ra tay cứu hắn. Nàng rút ra thanh trường kiếm, từng tia mũi tên nước lập tức xuất hiện trên lưỡi kiếm, đâm thẳng về phía Đàm Diệu Văn.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, và mọi quyền lợi thuộc về họ.