Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 53: Chia Tay

"À... Tại sao ngươi lại giết hắn?" Chu Ban Mai kinh hãi thốt lên, hai tay che miệng, gương mặt thất thần.

Hàn Quý quay đầu, gương mặt vẫn âm trầm.

"Chúng là người Chu gia, nếu sống sót sẽ gây bất lợi cho chúng ta. Ta không muốn tin tức rò rỉ ra ngoài." Hàn Quý trầm giọng nói.

"Nhưng dù sao đó cũng là người nhà ta!" Chu Ban Mai phản đối, vẫn không thể chấp nhận việc người trong gia tộc mình bị giết trước mắt.

Cao Lãng liếc mắt một cái, thầm nghĩ cô nàng này vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình sao. Thật không biết là nàng ngây thơ hay ngu ngốc nữa. Mà cũng dễ hiểu, chính vì ngây thơ như vậy nên mới bị Lâm Tiền "dụ dỗ" bỏ trốn khỏi gia tộc, lưu lạc nơi xứ người. Căn bản là chẳng biết sợ là gì.

Việc của người ta, Cao Lãng cũng không muốn nhúng tay. Chẳng lẽ cô ta vẫn chưa chịu nhận bài học lần trước sao?

"Mai tiểu thư, hiện tại chúng ta đang chạy trốn, nếu tin tức rò rỉ ra ngoài, ai sẽ gánh trách nhiệm đây?" Hàn Quý nói khẽ, nhưng ai cũng nhận ra sự tức giận ẩn chứa trong lời nói của hắn.

"Nhưng ngươi cũng có thể bắt trói bọn họ lại mà." Chu Ban Mai ủy khuất đáp, nàng cũng nhận ra mình có chút quá lời.

"Ban Mai, chúng ta đang bị thương, không có thời gian mang theo gánh nặng nữa. Việc cần làm bây giờ là rời khỏi đây càng nhanh càng tốt." Lâm Tiền trầm giọng nói khi đi bên cạnh nàng. Hắn cố tình lên tiếng để xoa dịu cơn giận của Hàn Quý.

Quả nhiên, Hàn Quý không phản bác, ngầm thừa nhận lời Lâm Tiền. Cô nàng này cứ nghĩ mình đang đi du ngoạn chắc. Hàn Quý đối tốt với nàng chỉ vì nàng là nữ nhân của Lâm Tiền. Nếu nàng không biết điều, hắn sẽ không giữ sắc mặt tốt nữa đâu. Dù sao, gánh nặng của hắn không chỉ mình Lâm Tiền, mà còn cả Hồng Đoàn Hội. Việc giúp Lâm Tiền thế này đã là Hàn Quý quá tốt rồi.

Lâm Tiền cũng hiểu điều đó, nên phối hợp để hòa giải hai người, sợ mọi việc đi quá xa. Dù Chu Ban Mai là người Chu gia, nàng cũng không biết mặt hai người này. Việc người thân trong gia tộc bị giết trước mắt khiến nàng khó chấp nhận mà thôi.

Chu Ban Mai ủy khuất nép vào người Lâm Tiền, hai tay ôm chặt khiến hắn đau nhói nhăn mặt. Lâm Tiền hơi mỉm cười với Hàn Quý.

Hàn Quý bất đắc dĩ thở dài, khẽ lắc đầu.

"Thú vị thật." Tử Văn trong đầu Cao Lãng chậc chậc khen.

Cao Lãng cũng khẽ gật đầu đồng tình. Một kẻ vướng víu như vậy, thật không hiểu sao Lâm Tiền lại chịu đựng được. Khẽ ngẩng đầu, trong đầu hắn bất chợt hiện lên bóng hình một thiếu nữ mắt ngấn lệ ủy khuất nhìn hắn. Cao Lãng lắc đ���u, xua đi hình bóng đó.

"Chúng ta hợp nhau đến thế, nhưng lại không phải là tình yêu." Cao Lãng thầm nghĩ.

"Thôi được rồi, đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Ngươi không thấy hai tên này có gì lạ sao?" Tử Văn lên tiếng, kèm theo một ý nghĩ thầm trách móc: *Ngươi đá người ta đi rồi bây giờ lại nhớ tới là có ý gì?*

"Lạ? Hai tên này là người Chu gia, nhưng không phải đến tìm Chu Ban Mai, mà lại xuất hiện trong Hắc Phong Lĩnh." Cao Lãng hạ giọng, vừa nói vừa suy nghĩ.

"Với thực lực của chúng khi nãy, chắc chắn không thể sống sót qua đêm trong Hắc Phong Lĩnh. Chắc chắn phải có cường giả đi theo bảo hộ bọn chúng."

"Ngươi không để ý trang phục của chúng sao?" Tử Văn nhẹ nhàng gợi ý.

"Là người Thượng Thanh Tông. Nhưng cường giả của Thượng Thanh Tông lại không có mặt ở đây, nếu không đã ra tay bảo vệ chúng rồi."

"Không có mặt ở đây, nhưng lại ở trong Hắc Phong Lĩnh... gần Bình Dao Thành." Đôi mắt Cao Lãng lóe lên tinh quang, hắn vừa nhận ra một điểm thú vị.

Thấy vẻ mặt của Cao Lãng, Tử Văn biết hắn đã đoán ra, nhẹ nhàng dặn dò: "Đừng nói cho ai biết, lát nữa chúng ta quay lại điều tra."

"Đúng vậy." Cao Lãng khẽ gật đầu, có một mình hắn, mọi việc sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Đến chỗ thi thể hai thiếu niên Chu gia, Cao Lãng lột bỏ đồng phục của bọn chúng.

Hàn Quý thấy lạ, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên mặt, hỏi: "Cao Lãng huynh đệ, ngươi lột quần áo chúng làm gì vậy?"

"Ta muốn cẩn thận một chút thôi. Nếu có kẻ khác đến, nhìn thi thể sẽ không biết đây là người Thượng Thanh Tông." Cao Lãng mỉm cười đáp, nhưng không nói thật.

"Không ngờ Cao Lãng huynh đệ lại chu đáo đến thế." Hàn Quý vui vẻ đáp, mặc dù nét mặt vẫn còn vẻ nghi ngờ nhưng đã vơi đi rất nhiều.

Lột bỏ trang phục, Cao Lãng cất quần áo của hai thiếu niên vào giới chỉ không gian. Hàn Quý dù thấy lạ nhưng cũng biết điều không hỏi thêm. Có lẽ Cao Lãng huynh đệ có sở thích kỳ lạ chăng. Nếu Cao Lãng biết suy nghĩ trong lòng Hàn Quý, chắc hẳn hắn sẽ cạn lời.

Chu Ban Mai nhìn thấy thi thể, quay mặt đi, trong lòng bi thương. Người gia tộc nàng không chỉ chết nơi rừng sâu núi thẳm, thi thể không toàn vẹn mà còn bị lột đồ.

Xong xuôi, cả đoàn người tiếp tục hành trình trong im lặng.

Thi thể của hai tên Chu gia đã được "thu dọn" gọn ghẽ. Đợi một thời gian, chắc chắn sẽ có yêu thú đi qua. Trong Hắc Phong Lĩnh này, yêu thú chính là "người dọn dẹp" thi thể tuyệt vời nhất. Mà thi thể không còn trang phục, thì dù có bị phân hủy thế nào, cũng sẽ chẳng ai nhận ra thân phận thật sự của chúng.

Cứ thế tiếp tục đi đến đầu giờ chiều, cuối cùng đoàn người Hồng Đoàn Hội và Cao Lãng cũng ra khỏi Hắc Phong Lĩnh. Hàn Quý khẽ thở phào, may mắn cuối cùng cũng ra khỏi.

Trên đường đi, họ chỉ gặp vài con yêu thú cấp một. Nhưng vì không muốn kéo dài thời gian, đoàn người không chủ động gây sự. Yêu thú cấp một khi thấy cũng lẩn tránh ra xa, dù không rõ thực lực đối phương, nhưng quân số của bên kia vẫn còn đông đảo. Chẳng con yêu thú nào lại ngu ngốc xông lên cả.

Vừa ra đến bìa rừng, Cao Lãng dừng bước, chắp tay với Hàn Quý và đám người, mỉm cười nói: "Quý đại ca, con đường của ta khác mọi người. Chúng ta chia tay tại đây thôi."

"Được thôi. Cao Lãng huynh đệ, có duyên sẽ gặp lại." Hàn Quý cười sảng khoái, chắp tay đáp.

"Có duyên gặp lại." Đoàn người Hồng Đoàn Hội cũng mỉm cười, vui vẻ chào tạm biệt Cao Lãng. Không ai hỏi hắn định đi đâu.

Vừa cưỡi ngựa đi được vài bước, Hàn Quý chợt quay đầu nhìn về phía Cao Lãng và nói: "Cao Lãng huynh đệ, mặc dù ta không hiểu nhiều về sự phân bố của các thế lực đỉnh cấp, nhưng ta biết rằng nếu đi về hướng Tây, vượt qua phạm vi thế lực của Thanh Hoa học viện, ngươi sẽ đến Linh Hoàng Tông – thế lực lớn mạnh nhất ở khu vực đó."

"Đa tạ Hàn Quý đại ca." Cao Lãng mỉm cười đáp. Lời nói này của Hàn Quý đã giúp Cao Lãng tiết kiệm được rất nhiều công sức.

Khẽ gật đầu, Hàn Quý thúc ngựa tiếp tục đi, đoàn người Hồng Đoàn Hội theo sát phía sau.

Cao Lãng cứ đứng yên tại chỗ, nhìn đoàn người dần khuất dạng rồi biến mất. Quay đầu về lối cũ, Cao Lãng men theo dấu chân vừa đi, trở lại Hắc Phong Lĩnh.

Đến chỗ thi thể hai tên Chu gia, quả nhiên chúng đã không cánh mà bay, xung quanh còn có rất nhiều dấu chân yêu thú. Chắc hẳn đã có một cuộc tranh giành thức ăn nhỏ xảy ra ở đây. Đôi mắt Cao Lãng lóe lên vẻ suy tư, lời gợi ý vừa rồi của Tử Văn đã giúp hắn nhận ra điều bí ẩn.

Hai tên thiếu niên Chu gia xuất hiện trong Hắc Phong Lĩnh từ sáng sớm. Mặc dù đây chỉ là vòng ngoài, nhưng theo lời Hàn Quý, từ Bình Dao Thành đến đây cũng phải mất hai ngày đường. Điều đó có nghĩa là bọn chúng đã phải qua đêm trong Hắc Phong Lĩnh. Với việc tối qua có cả đàn U Minh Lang, Cao Lãng chắc chắn rằng nếu không có đồng bọn đi kèm, hai tên này đã sớm bỏ mạng từ tối qua rồi.

Nhớ đến đàn U Minh Lang tối qua, Hàn Quý có thể coi là gặp xui xẻo, nhưng nếu chúng bị người khác đuổi ra thì sao? Để khiến đàn U Minh Lang phải kiêng kỵ mà rời đi, hoặc phải có cường giả Nguyên Anh Cảnh trở lên, hoặc là số lượng địch nhân quá đông đảo.

Nhìn bộ trang phục của Thượng Thanh Tông, Cao Lãng nghiêng về khả năng thứ hai hơn. Mà thứ khiến Thượng Thanh Tông tập trung đông đảo ở đây như vậy, rất có thể chính là bí cảnh của một cường giả Nguyên Anh Cảnh. Khi Hàn Quý nói hai đại tông môn tranh giành bí cảnh, hắn lại không hề nhắc đến bí cảnh xuất hiện ở đâu. Hiển nhiên, gia tộc Chu gia đã phong tỏa thông tin này. Dù sao, cả hai tông môn đều có người của Chu gia.

Tất nhiên, cũng có thể hai tên này xuất hiện ở đây với mục đích khác. Cao Lãng khẽ nhếch môi, hắn rảnh mà. Mất thêm chút thời gian tìm kiếm cũng đâu có chết ai. Dù có hay không, nếu tìm được người Thượng Thanh Tông xuất hiện ở đây thì cũng là có bảo bối. Còn nếu không tìm được cũng chẳng sao, hắn có thể ra khỏi rừng trước khi trời tối hẳn, coi như chuyện này không có duyên với hắn.

Cao Lãng bắt đầu ghi nhớ lại, đứng tại chỗ đó, hắn mở rộng bán kính điều tra xung quanh. Cao Lãng tìm kiếm rất lâu, lại còn phải lẩn tránh một số yêu thú, nhưng vẫn không tìm được bất cứ manh mối nào. Tìm kiếm đến chập tối, đúng lúc Cao Lãng tưởng chừng muốn bỏ cuộc thì hắn phát hiện ra khói lửa.

Cao Lãng sử dụng khinh công nhảy lên ngọn cây, dõi mắt nhìn về đám khói đằng xa, khẽ mỉm cười. Chắc chắn đó là ánh lửa, Cao Lãng xác nhận mình không hề nhìn lầm. Cơ thể bỗng tràn đầy sức lực, Cao Lãng sử dụng khinh công nhanh chóng chạy về phía ánh lửa.

Khi đến một khoảng cách nhất định, hắn giảm dần tốc độ, cẩn thận rón rén núp vào lùm cây, nhìn về phía ánh lửa cách đó không xa. Xung quanh ánh lửa là hơn mười thiếu niên, thiếu nữ của Thượng Thanh Tông đang đứng canh gác. Cẩn thận nhìn sau lưng đám người, Cao Lãng thấy một hang động có bán kính khoảng hai mét. Bên trong hang động cũng có ánh lửa, nhưng từ xa hắn không thể nhìn rõ được bên trong có gì.

Cao Lãng khẽ mỉm cười, thân hình dần lùi ra xa. Hắn đã biết vị trí rồi thì cũng không cần vội vã. Đợi đến đêm muộn khi tầm nhìn bị hạn chế, đó mới là cơ hội của hắn. Cao Lãng còn rất nhiều thời gian, hắn cần chuẩn bị thêm một vài thứ.

Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, với sự đóng góp tận tâm từ đội ngũ biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free