Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 86: Chiêu Thu Đệ Tử

Một khoảng lặng bao trùm. Bầu không khí tại Thanh Ba Hồ bỗng trở nên vô cùng quỷ dị.

Cảnh tượng thiếu niên sống lại ngay trước mắt khiến cả Cao Lãng và Vân Hi đều sững sờ.

"Lãng đệ, ngươi có thấy giống ta không?" Vân Hi run giọng, hạ thấp tiếng nói.

Hắn nói rất nhỏ, đến mức nếu Cao Lãng không ngồi sát bên, và không khí xung quanh không quá đỗi tĩnh lặng, có lẽ đã chẳng thể nghe rõ.

"Ta nhìn thấy." Cao Lãng nhẹ giọng đáp.

Khi thấy thiếu nữ bỏ đi, cả hai đều nghĩ hắn đã chết. Vốn dĩ không quen biết, họ cũng chẳng đến giúp. Họ chỉ ngồi yên lặng, xem kịch vui.

Sau khi chứng kiến hắn chết, trong lòng họ thoáng chút vui vẻ, thầm nghĩ đáng đời một tên sở khanh.

Đến cả tên của người con gái mình cũng không nhớ, thậm chí còn buột miệng nói ra tên người khác, chứng tỏ dục vọng cầu sinh của thiếu niên này còn chưa đủ mạnh mẽ.

Hắn chết sớm, cũng đỡ phải tai họa cho biết bao nhiêu thiếu nữ.

Chỉ là khi thiếu niên vặn lại cổ mình, kẻ tưởng đã chết lại sống sờ sờ trước mắt, ai nấy đều thấy kinh dị.

Ban đầu, Vân Hi còn nghĩ mình say rượu hoa mắt, nhìn lầm. Nhưng ngay cả Cao Lãng cũng nhìn thấy giống hắn, chẳng lẽ cả hai cùng nhìn lầm? Không thể nào!

Thế giới này vốn không có quỷ thần, bản thân Cao Lãng cũng không tin quỷ thần.

Thế nhưng, những việc quái dị xảy ra ngay trước mặt vẫn đủ khiến hắn lạnh gáy, nhất là khi trong người còn vương men rượu.

Bất chợt, một luồng gió lạnh thổi qua, khiến cả hai rùng mình, tinh thần cũng theo đó mà tỉnh táo hơn nhiều.

"Huynh đệ, lại đây uống rượu!" Bất chợt, Cao Lãng hét lớn về phía thiếu niên, khiến Tử Văn ngồi bên cạnh giật mình.

Mặc kệ là người hay quỷ! Cứ gọi hắn lại gần đây, nhìn cho rõ ràng, chẳng phải sẽ dễ hơn sao?

Thiếu niên kia còn đang mơ màng, sau khi nghe tiếng gọi của Cao Lãng, đôi mắt thất thần nhìn lại, hơi ngạc nhiên vì không ngờ lại có người ngồi ở chốn vắng vẻ này.

Không chút ngần ngại, thiếu niên liền tiến đến bàn rượu.

Lúc nãy trong bóng tối, Cao Lãng chỉ nhìn thấy bóng dáng người. Phải đến khi thiếu niên lại gần, hắn mới nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

Da mặt hơi nhợt nhạt, tóc dài lượn sóng, vẻ mặt vô cùng lãng tử, đủ sức mê hoặc biết bao thiếu nữ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

"Xin chào, tại hạ Phạm Thiên. Chuyện vừa rồi nếu có làm mất nhã hứng của hai vị, mong hai vị bỏ qua."

Phạm Thiên cười nhạt, cầm chén rượu Cao Lãng vừa rót, khẽ giơ lên rồi dốc cạn.

"Sảng khoái!" Vân Hi cười lớn, vui vẻ nói: "Tại hạ Vân Hi, còn đây là đệ ta, Cao Lãng. Lần đầu gặp mặt."

Cao Lãng cứng mặt, khó coi nhìn Vân Hi.

Ta là đệ ngươi từ bao giờ?

Ăn nói cho cẩn thận, đừng tưởng uống rượu với ta mà ta không dám đánh ngươi.

Ba người cứ thế trò chuyện rôm rả. Sau một hồi chén chú chén anh, Phạm Thiên cũng là người sành rượu, nên cả ba uống với nhau rất vui vẻ.

"Thiên công tử, khi nãy ta chắc chắn mình không hề hoa mắt. Ta chính là đã thấy ngươi bị người con gái của mình bẻ gãy cổ rồi, sao giờ ngươi lại có thể bình tĩnh ngồi đây? Chẳng lẽ ngươi là quỷ?"

Cao Lãng khó hiểu nói, cười trêu Phạm Thiên.

Ngồi uống với Phạm Thiên lâu như vậy, Cao Lãng chắc chắn hắn là người, không phải quỷ.

Chỉ là, hắn vẫn nghĩ mãi mà không giải đáp được thắc mắc về điều mình vừa chứng kiến.

Vân Hi ngồi bên cạnh cũng đưa mắt sang, chờ đợi câu trả lời của hắn.

"Ta đương nhiên là người rồi." Phạm Thiên cười khổ: "Chỉ là công pháp của ta có liên quan đến tính mềm dẻo của xương cốt, có thể tự vặn gãy rồi tự nối lại được."

Nghe thấy thế, hai người đều gật gù, không hỏi thêm nữa.

Một số người có đặc tính công pháp vô cùng quan trọng. Nếu kẻ địch biết, họ có thể tìm cách khắc chế, gây bất lợi cho bản thân, vì thế rất ít người tiết lộ ra ngoài.

Phạm Thiên nói được nhiều như thế đã là có thiện cảm với Cao Lãng và Vân Hi. Nếu còn không biết điều mà hỏi thêm, chính là làm khó hắn.

Ba người liền chuyển đề tài, nói đủ mọi chuyện, cứ thế làm náo nhiệt cả một bờ hồ.

Sau khi biết Ngạo Thiên cũng chuẩn bị thi vào làm đệ tử Linh Hoàng Tông, hai người càng thêm nhiệt tình với hắn, chủ động kết giao bằng hữu.

"Hết rượu rồi." Uống nốt chén cuối cùng, Vân Hi cầm bình rượu không lên, có chút tiếc nuối nói.

"Được rồi, cũng nên dừng lại thôi, muộn rồi." Cao Lãng khẽ cười.

"Hai vị, tại hạ xin cáo từ, xin phép về trước." Ngạo Thiên lập tức đứng dậy, chắp tay chào hai người.

"Ngạo Thiên huynh đi thong thả." Vân Hi mỉm cười, đáp lễ lại hắn.

Ngạo Thiên mỉm cười, sau đó rời đi.

Cao Lãng bình tĩnh nhìn Vân Hi, nhẹ giọng nói: "Được rồi, ngươi dọn dẹp chỗ này đi."

"Tại sao chỉ mình ta dọn dẹp chỗ này?" Vân Hi ngớ người, trong đầu tràn ngập dấu hỏi.

"Ngươi nghĩ sao Ngạo Thiên lại vội về như vậy? Hắn là ngại dọn dẹp đấy chứ. Cũng chỉ có ngươi vô tâm mới để hắn rời đi nhanh đến thế." Cao Lãng cười nhạt.

"Ta... Không được, ngươi phải dọn cùng ta!" Vân Hi nghẹn lời, bất chấp nói.

Ha ha ha...

Cao Lãng cười lớn, ánh mắt hả hê nhìn Vân Hi, ôm bụng cười.

Vân Hi tức đến tái mét mặt.

Ngươi cười cái gì cười? Vui lắm hay sao mà cười?

Mặc dù Cao Lãng nói như thế, nhưng hắn vẫn giúp Vân Hi dọn dẹp sạch sẽ. Sau đó hai người mới cùng nhau rời đi.

"Về rồi sao?" Vừa bước vào trang viên, Cao Lãng liền gặp Chung Linh đứng ngoài cửa, với gương mặt lạnh như băng nhìn hai người.

"Chung Linh cô nương, ngươi đang đợi hai chúng ta sao?" Vân Hi nở nụ cười tươi tắn, có chút phấn khởi nói.

Chung Linh nhíu chặt đôi mày thanh tú. Trên người Vân Hi nồng nặc mùi rượu khiến nàng cảm thấy khó chịu.

Nàng lạnh lùng nói: "Cô cô ta dặn, mặc dù đã thành đệ tử Linh Hoàng Tông, nhưng hai ngươi vẫn phải tham gia kỳ thi chiêu mộ đệ tử, nếu không thì nàng cũng bó tay."

"Ta đã biết, thay ta gửi lời cảm tạ đến Thy trưởng lão." Vân Hi lập tức thu hồi nụ cười, nghiêm túc nói.

Chung Linh khẽ gật đầu, xoay người, nhanh như một cơn gió rời đi. Mùi rượu trên người Vân Hi khiến nàng không thích, nên nàng càng muốn đi nhanh hơn.

Mấy ngày hôm sau, Cao Lãng và Vân Hi đều ở trong phòng tu luyện, không ai ra ngoài chơi bời gì.

Chung Thy sau khi nghe tin tức này âm thầm gật đầu. Mặc dù đã vào tông môn, nhưng vẫn không thể lơ là, bởi hàng năm số lượng đệ tử bị đuổi ra khỏi tông môn vốn dĩ không ít.

Bên trong căn phòng của mình, Cao Lãng ngồi khoanh chân chuyên tâm tu luyện.

Hắn nhờ Tử Văn để ý giúp, nếu có kẻ xâm nhập, Tử Văn sẽ lập tức cảnh báo cho hắn biết.

Từng luồng linh khí vận chuyển tuần hoàn trong kinh mạch của Cao Lãng. Tu luyện một lúc lâu, cuối cùng Cao Lãng cũng chạm đến ngưỡng bình cảnh.

Thế nhưng dù cố gắng thế nào, Cao Lãng vẫn không thể đột phá.

Sau khi suy tư hồi lâu, Cao Lãng mới phát hiện ra rằng, hắn cần một trận chiến để có thể đột phá.

Trong lòng, hắn càng thêm chờ mong lần chiêu thu đệ tử sắp tới. Cao Lãng cảm giác, đó chính là thời khắc hắn đột phá.

Cuối cùng, ngày gì đến cũng sẽ đến.

Các trưởng lão Linh Hoàng Tông lần lượt xuống núi.

Một vị Nội môn trưởng lão, năm vị Ngoại môn trưởng lão, lập thành một đoàn, đi vào thành để đăng ký chiêu thu đệ tử số lượng lớn.

Điều kiện thu nhận là: từ hai mươi tuổi trở xuống, thực lực Linh Hải Cảnh đệ nhất trọng trở lên.

Sau khi sáu vị trưởng lão vào thành, người dân của cả ba tòa thành đều trở nên vô cùng náo nhiệt.

Số lượng người đăng ký phải lên tới hàng chục nghìn người.

Rất nhiều kẻ không đủ tiêu chuẩn vẫn cứ cắm đầu đi đăng ký, mong chờ vận may. Thậm chí còn có nhiều người hơn hai mươi tuổi, dù đã đạt Linh Hải Cảnh, vẫn khai gian để đăng ký.

Tất cả những hành động bất chấp này đều vì danh tiếng của Linh Hoàng Tông.

Tông môn mạnh nhất phía Đông đại lục.

Đệ tử trong Linh Hoàng Tông, ai mà không phải người có địa vị? Chỉ cần vào được Linh Hoàng Tông, dù là kẻ ăn mày, thì thân phận và địa vị ngay lập tức sẽ được nâng lên một tầm cao mới.

Đợt kiểm tra vô cùng nghiêm khắc, tất cả đều phải đặt tay lên một khối hắc bia đen tuyền để kiểm tra căn cốt và thực lực.

Chính nhờ bước kiểm tra đầu tiên này, mà số thí sinh bị loại rất nhiều. Sau hai ngày đăng ký, số lượng đệ tử đăng ký thành công chỉ còn 1234 người.

Tất cả những người này đều được đưa đi tham gia vòng thứ hai: kiểm tra tâm tính.

Đoàn người nối đuôi nhau rời khỏi thành, từ ba tòa thành được tập kết lại tại một khu rừng nhỏ.

Khúc Dao Lĩnh.

Một khu rừng tập trung yêu thú bên trong Kinh Đông Vực, nằm không xa Linh Hoàng Tông.

Khúc Dao Lĩnh có rất nhiều yêu thú mạnh mẽ, nghe đồn thậm chí còn có cả yêu thú cấp bốn bên trong.

Vì linh khí nồng nặc, nên yêu thú bên trong Khúc Dao Lĩnh, so với Hắc Phong Lĩnh mà Cao Lãng đã đi qua hồi trước, nhiều hơn hẳn.

Linh Hoàng Tông vẫn luôn giữ Khúc Dao Lĩnh làm nơi rèn luyện đệ tử. Đây cũng là đất riêng của Linh Hoàng Tông, các công hội đều không được săn bắt yêu thú nơi đây.

Bởi Khúc Dao Lĩnh chỉ dành cho đệ tử Linh Hoàng Tông mà thôi.

Sau khi tập kết đầy đủ tại Khúc Dao Lĩnh, một vị trưởng lão Nội môn của Linh Hoàng Tông quét mắt nhìn đám đông, sử dụng linh khí, cao giọng hô to:

"Mọi người đều đã tập trung đông đủ, vậy ta sẽ giới thiệu vòng thứ hai cho các ngươi."

"Tất cả mọi người đều phải vào trong Khúc Dao Lĩnh, sinh tồn trong đó một tuần. Sau một tuần thì trở ra, điểm xếp hạng sẽ được tính bằng số lượng yêu hạch các ngươi mang ra được. Nếu kẻ nào dám dùng yêu hạch không phải do săn giết ở bên trong mà mang ra thay thế, sẽ lập tức bị phế bỏ."

"Nên nhớ, sau khi vào trong, Linh Hoàng Tông chỉ chịu trách nhiệm không cho các ngươi gặp yêu thú cấp bốn mà thôi, còn sống chết thì không màng!"

Bản văn này thuộc về truyen.free, không phải bản sao từ bất kỳ nguồn nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free