Tại Thế Giới Ninja, Ta Làm Người Tốt, Siêu Siêu Tốt - Chương 295. Bịa, tiếp tục bịa
Nghe Lục Đạo Tiên Nhân nói muốn diệt trừ bản ngã trong Hogyoku, Sana liền lập tức lên tiếng ngăn chặn lại.
“ Ấy ấy, cũng không cần như vậy.
Dù sao thì cốt lõi của năng lực thực hiện nguyện vọng chính là đến từ cái bản ngã đó mà.
Ngài mà diệt trừ nó thì cũng coi như là xoá bỏ cái năng lực đó rồi.”
Hagomoro nhớ lại.
“ Ưmm ta quên, vừa nãy ngươi đúng là có nói rằng năng lực đó xuất hiện khi viên ngọc sinh ra bản ngã mà.”
Nói xong, Hagoromo lại đột nhiên đưa ra đề nghị khác.
“ Vậy ta thử giúp ngươi suy yếu nó thì thế nào?”
Sana lắc đầu đáp lại.
“ Ta cũng không biết nó sẽ thế nào?”
Hagoromo nhíu mày lại nhìn lấy Sana.
“ Ý ngươi là sao khi nói không biết?”
“ Thì trước đó khi sử dụng cái năng lực đó ta đều chỉ là áp chế lấy cái bản ngã bên trong thôi.
Chưa từng với lại cũng không có cách nào suy yếu cái bản ngã đó được.
Nên là cũng không biết được khi bản ngã bị suy yếu thì sẽ như thế nào.
Có lẽ có thể sử dụng năng lực một cách dễ dàng hơn.
Cũng có thể là bởi vì bị suy yếu dẫn đến năng lực không thể sử dụng được.
Nó giống như việc ngài kiềm chế một ai đó để người ta hoàn toàn làm theo ý của ngài, khác với việc ngài lấy dao đâm người ta một nhát rồi mới bắt người ta làm việc.
Cái trước là dù bị kiềm chế nhưng vẫn còn khoẻ re để làm việc, còn cái sau thì khả năng cao đã mất đi năng lực làm việc luôn rồi.”
Hagoromo có chút trầm mặc nhìn lấy Sana.
“ Ý của ngươi thì ta hiểu, nhưng cũng không cần thiết phải dùng ta để làm ví dụ, nhất là loại ví dụ như vậy a.”
Hắn thử tưởng tượng lấy hình ảnh bản thân cầm dao đâm một người nào đó, cả người lập tức có lấy một loại cảm giác không thoải mái.
Lắc đầu xua tan đi hình ảnh kỳ quái đó, một lần nữa nhìn kỹ lấy viên ngọc trên tay mình, xong rồi không khỏi nhíu mày nói tiếp.
“ Vậy thì chỉ còn cách tăng thêm lực áp chế lên cái bản ngã bên trong này thôi sao?”
Lúc này, Sana lộ ra vẻ mặt hiếu kỳ hỏi lấy Lục Đạo Tiên Nhân.
“ Nói lại, ngài có thể áp chế lấy nó, cái bản ngã đó sao.
Cả việc suy yếu nó hay diệt trừ nó nữa.”
Cảm giác bản thân bị nghi ngờ, Hagoromo lườm lấy Sana rồi thản nhiên nói.
“ Không biết, thử rồi mới biết.”
“ Ầy” Sana không khỏi có chút cạn lời.
Song, Hagoromo vẫn thản nhiên tiếp tục.
“ Ngươi bình thường là như thế nào áp chế nó, hài tử.
Làm mẫu một lần cho ta xem thử.”
Đã lão già muốn thử, thì Sana chỉ có thể lên tiếng hướng dẫn lấy.
“ Trong viên ngọc có lấy một cái ấn ký của ta đó, ngài có thể cảm nhận được nó không?”
“ Có.” Hagomoro đáp lại liền, bởi vì vừa nãy khi cảm nhận sâu vào viên ngọc, hắn đúng là có thấy một cái ấn ký có khí tức của đứa trẻ. Hắn cũng đoán được thứ đó là một loại kiểu như dấu ấn chủ sở hữu vậy.
Mà, Hagoromo đã đoán đúng, nhưng chỉ đúng một nửa.
“ Cái ấn ký đó là một loại ký hiệu sở hữu mà ta đã đánh dấu lên viên ngọc.
Với lại ta cũng dùng nó để có thể toàn thời gian áp chế lấy sự tự chủ của bản ngã bên trong viên ngọc nữa.
Nếu ngài muốn thì có thể thử tìm hiểu cái ấn ký đó cũng được.”
Công dụng chính của cái ấn ký đó đúng là áp chế lấy sự tự chủ của cái bản ngã bên trong viên ngọc thật.
Nhưng cũng không phải là vì ngăn cái thứ đó gây chuyện khi dùng năng lực của nó.
Mà thực chất là hoàn toàn ngăn cản lấy cái bản ngã đó có thể tự chủ sử dụng năng lực của nó.
Khả năng thực sự của Hogyoku đó là hấp thụ mong muốn sâu sắc nhất trong nội tâm của những người xung quanh và biến chúng thành hiện thực.
Tuy nhiên, khả năng này không phải là không có hạn chế. Bản thân Hōgyoku chỉ đơn thuần là một lực lượng hướng dẫn, nó chỉ có thể thể hiện mong muốn của những người có đủ sức mạnh để thực hiện chúng.
Và cái khả năng này không hề có độc như hắn bịa một chút nào.
Một năng lực tuyệt vời như vậy.
Một năng lực có thể khiến cho những mong muốn của hắn được dễ dàng thực hiện hơn như thế.
Tại sao hắn lại còn cảm thấy nguy hiểm mà đem nó áp chế lại cơ chứ.
Một phần là vì đề phòng Hogyoku chủ động thực hiện lấy nguyện vọng đối với những người xung quanh hắn một cách vô tội vạ.
Nhưng cái chính vẫn là đề phòng mong muốn của bản thân được thực hiện.
Nghĩ đến con người kiếp trước của mình, Sana thực sự là sợ sâu trong nội tâm của bản thân có lẽ đang ẩn sâu lấy một cái mong muốn nào đó không được tốt đẹp cho lắm mà hắn không biết.
Mà càng c·hết đó là nếu thật có lấy một cái mong muốn như vậy, thì dù cho mức độ không tốt và khó khăn của nó cao đến mức nào.
Sana cảm thấy, với Hệ Thống trên người, hắn thực sự có khả năng thực hiện được.
Mà, mặc dù vì lí do này mà hắn ngại sử dụng cái năng lực của Hogyoku thật.
Nhưng năng lực tuyệt diệu như vậy, hắn đương nhiên là vẫn động tâm.
Cho nên, chỉ có thể đợi đến khi nào thật sự cần thiết và mọi thứ đều đảm bảo an toàn thì hắn mới cân nhắc tới việc đụng đến nó.
“ Vậy ra, ngươi áp chế thứ này mọi lúc à, hài tử.
Chứ không phải là đợi đến lúc nào sử dụng mới áp chế sao?”
Nghe Lục Đạo Tiên Nhân hỏi vậy, một cách vô cùng tự nhiên, Sana lần nữa lên tiếng bịa lấy một cái lý do cho vấn đề này.
“ Dù sao bên trong viên ngọc cũng là một cái bản ngã có tính tự chủ cao mà.
Nên là trừ những lúc cần nó ra thì bình thường nó cũng sẽ không ngoan ngoãn mà trật tự lấy đâu.
Nếu không áp chế mọi lúc thì kiểu gì nó cũng sẽ thường xuyên ảnh hưởng lấy tâm trí những người xung quanh, dụ giỗ những kẻ định lực kém hiến tế linh hồn cho nó để thực hiện nguyện vọng mà.”
Hagomoro đột nhiên cảm cả người nhột nhột.
Này không phải là đang nói đến hắn sao?
Hắn đang có nhu cầu nhờ đứa bé sử dụng viên ngọc giúp bản thân tìm hiểu thông tin a.
Giờ mới nhớ lại, muốn thứ này làm việc thì cần phải hiến tế linh hồn cho nó a.
Việc này với lập trường của đứa trẻ Sana, thì nó có thể hiến tế đi những linh hồn là kẻ địch của nó và những người xấu cũng không sao cả.
Nhưng với hắn thì có vấn đề a, dù sao thì hắn cũng là người thủ hộ của thế giới này mà, nên phải tôn trọng và đối xử bình đẳng với mọi chúng sinh mới đúng.
Đâu thể chỉ vì sự hiếu kỳ của bản thân mà coi linh hồn của chúng sinh là món đồ đem đi tiêu dùng được.
Không nên a.
Hagoromo cảm thấy với tâm tính của bản thân thì không nên có ý nghĩ như vậy mới phải.
Chẳng lẽ là giống như đứa trẻ Sana nói vừa nãy, bởi vì vị cách cao nên tâm tính đã biến hoá, dần dần trở nên coi thường chúng sinh.
Không, chắc chắn không phải là như vậy.
Hắn không thể nào đã bị biến chất đến như vậy được.
Nhất định là do cái thứ trong viên ngọc này đã ảnh hưởng tâm trí của hắn, bắt đầu dụ giỗ hắn rồi.
“ Hài tử, ngươi có chắc rằng sự áp chế của mình vẫn còn hoạt động tốt chứ?”
“ Hở, ý ngài là sao?
Viên ngọc có vấn đề gì sao?”
Bị Lục Đạo Tiên Nhân đột nhiên hỏi như vậy, Sana không khỏi có chút hoang mang.
Song, Hagoromo cũng không có đáp lại Sana mà tự bản thân thầm quyết định lấy.
Được rồi, năng lực tuyệt vời của viên ngọc này hắn sẽ không còn nhớ thương nữa.
Còn sự hiếu kỳ của bản thân thì để sau này tìm cách khác giải quyết vậy.
Hiện tại chỉ cần tập trung xem có thể giúp ích cho đứa trẻ một chút nào không là được.
Nghĩ là làm liền.
Hagoromo lập tức cảm nhận lấy cái ấn ký của đứa trẻ Sana trong viên ngọc, bắt đầu nghiên cứu xem cách thức nó áp chế bản ngã như thế nào, rồi thử xem bản thân có thể tạo ra một tầng áp chế khác không.
Thấy Lục Đạo Tiên Nhân bắt đầu nghiên cứu, Sana thực sự cũng không lo lắng lắm đối phương có thể thành công áp chế được bản ngã bên trong viên ngọc.
Một phần là vì việc này rất khó, nó không chỉ đơn giản phong ấn lấy viên ngọc thôi.
Mà là phải kỹ lưỡng chỉ tập trung áp chế lấy tư tưởng của cái bản ngã.
Việc này còn khó hơn nữa khi phải thực hiện ở trong một thứ phức tạp và kỳ diệu như Hogyoku.
Hắn có thể làm được điều này đó cũng là bởi vì khi mua Hogyoku trên Hệ Thống, cũng nhân tiện dựa vào quy trình chuyển đổi sản phẩm lúc đó mà gia tăng thêm một điều kiện đó là ‘ Người có năng lực rất lớn trong việc điều khiển linh hồn thì sẽ có khả năng kiềm chế được sức mạnh và sự tự chủ của Hōgyoku.’
Phần khác là vì, dù cho đối phương thực sự có thể áp chế bản ngã bên trong viên ngọc thì dựa vào những thiết lập mà hắn đã đặt trước đó, nếu như đối phương muốn dùng năng lực của viên ngọc để làm gì đó thì trước tiên phải vượt qua rào cản tâm lí đó là cần hiến tế linh hồn đã.
Dù đối phương thật chịu hiến tế linh hồn thì cũng không sao, bởi vì viên ngọc thực sự đúng là có thể hấp thu được linh hồn.
Với lại chắc chắn lão già sẽ để hắn làm giùm cho bởi vì hắn là chủ sở hữu của viên ngọc.
Mà đã để hắn tự chủ thì sẽ có rất nhiều không gian để thao tác.
Như là bề ngoài thì tỏ ra vẻ đang sử dụng năng lực nhưng thực chất là không.
Vì cái thiết định năng lượng bên trong viên ngọc giờ chỉ đủ thực hiện lấy những việc nhỏ nhoi như là tìm hiểu thông tin, nên Sana chắc chắn rằng ý định của Lục Đạo Tiên Nhân cũng chỉ là tìm hiểu thông tin mà thôi.
Và khả năng cao là thông tin về thời cổ đại.
Cái này không khó giải quyết.
Bởi vì tất cả những thông tin về thời cổ đại mà hắn đưa ra đều là được hệ thống giả lập lấy.
Đừng quên rằng hắn còn có khả năng thay đổi nguồn gốc giả lập của sản phẩm trong Hệ Thống khi mua hàng a.
Hắn hoàn toàn có thể trước cứ bịa ra tin tức hợp lí nói cho Lục Đạo Tiên Nhân, rồi sau đó khi mua hàng thì thêm cái phần tin tức đã bịa đó vô trong phần giả lập sao cho thích hợp là được.
Còn nếu muốn biết về thông tin khác như là tin tức của đám người tộc Otsutsuki thì hắn có thể hoàn toàn dựa vào những thông tin mà mình biết lấp lém cho qua.
Nếu như một phần trăm nhỏ nhoi nào đó đối phương muốn biết thông tin về tương lai thì cũng rất dễ dàng giải quyết.
Đã đưa ra yêu cầu này thì đồng nghĩa với việc đối phương cũng không có khả năng tiên tri về tương lại.
Cộng thêm trước đó hắn đã nghe được từ Minato rằng lão Cóc Tiên Nhân cũng không còn khả năng tiên tri nữa.
Mà cái này Sana cũng đoán được nguyên nhân, khả năng là do bản thân xuất hiện ở thế giới này.
Vậy nên đã hai vị không thể làm được, hắn cũng hoàn hoàn có thể bắt chước theo nói rằng viên ngọc cũng không thể biết trước được tương lai.
Nói chung, Sana hoàn toàn không có lo ngại gì lớn cả.
Cơ mà, hắn cảm thấy có lẽ bản thân lo nghĩ nhiều rồi.
Chỉ thấy sau thời gian dài trầm mặc nhìn lấy viên ngọc, Lục Đạo Tiên Nhân liền thở dài đưa trả lại cho hắn rồi lắc đầu nói.
“ Có vẻ như ta cũng không thể giúp ích gì cho ngươi rồi.”
“ Ầy, cũng không sao cả.
Ngài cũng đừng để tâm lấy làm gì.” Ngược lại như thế này mới khiến hắn đỡ bớt việc hơn.