Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tầm Thần Tuyệt Lộ - Chương 69: Tá Mục.

“Xé nhỏ Kinh – Lạc nhị mạch rồi tái tổ hợp?”

Gã nghe xong, ngẩn người. Những gì Nặc lão vừa nói, thực sự rất khác biệt với y thư phàm nhân. Kiến thức của họ về hệ thống Kinh mạch huyệt đạo, đơn thuần chỉ gói gọn trong mục đích chữa bệnh. Lạc Thạch miên man suy nghĩ, vô thức vận dụng Nội Thị, dòng Chu Thiên đang nhịp nhàng xoay chuyển cũng lập tức hiện rõ trước mắt gã.

Lần nữa chìm vào trạng thái kỳ lạ, hình bóng Lạc Thạch xuất hiện bên trong Tinh Thần Giới, tứ chi thả lỏng, mặc cho thân thể tự do trôi nổi.

Lệ Sương không bị nuốt xuống mà được gã ngậm chặt trong miệng, tính chất thẩm thấu đặc biệt của chúng bắt đầu phát huy tác dụng rõ rệt. Toàn bộ Lệ Sương hóa thành khí, thấm qua vòm họng, Lạc Thạch mơ hồ cảm nhận từng làn sương thanh mát cuốn lấy Chu Thiên, trải đều khắp cơ thể, gân cốt, mạch tuyến theo đó cũng dường như reo mừng.

“Mau dùng Dẫn Dược Quán Mạch, tập trung Lệ Sương tụ về cốt tủy...” Nặc lão thấy gã đã bắt đầu hiểu ra, liền vuốt râu mỉm cười, giọng ôn tồn hướng dẫn.

“Lợi dụng khả năng điều khiển dược liệu, mài mỏng Lệ Sương sắc bén như liễu đao, tiếp đến là... cắt dọc hệ thống Kinh mạch chính, cho đến khi chúng hoàn toàn tách đôi!”

Cũng chẳng biết trong tình trạng này, Lạc Thạch có nghe được lời Nặc lão hay không, chỉ thấy gã khẽ rùng mình, lưỡi đao từ Lệ Sương chầm chậm ngưng hình, đồng thời đang bị Chu Thiên dẫn đến rất gần bó mạch lớn trong tủy sống.

Tia Tinh Hồn Ngụy Hóa của gã chợt nhàn nhạt hiện ra, nét mặt lạnh lùng ngắm nghía đoạn cột sống khổng lồ bên cạnh. Lạc Thạch khéo léo biến đổi Nội Thị trở thành một phân hồn vi tế, tuy nhỏ bé nhưng có thể chui vào tất cả các ngóc ngách cơ thể, vừa trực quan lại vừa dễ dàng tự tay can thiệp nếu lỡ phát sinh vấn đề.

“Trong vòng nửa năm đã đạt được mức độ lô hỏa thuần thanh ở trợ thứ thứ nhất. Cái thằng nhóc này...”

Đỉnh cao của Dẫn Dược Quán Mạch chính là tùy nghi điều khiển dược liệu, muốn chúng tập trung vào đâu, hay nhào nặn thành hình dạng gì, hoàn toàn xuất kỳ bất ý. Lạc Thạch dù có vẻ vô duyên với Tu Nguyên, thậm chí còn chưa thể Trắc Chủng, nhưng ngộ tính cực cao. Gật đầu hài lòng, lão tiếp lời.

“Giờ thì, nắm lấy Lệ Sương liễu đao...”

Đồng thời với hiệu lệnh của Nặc lão, Lạc Thạch bặm môi, mắt lóe tinh mang, đoạn dứt khoát bổ xuống, kéo dọc Sương đao cắt theo mạch tuyến. Cùng với đó, cơn đau xé toạc sống lưng bất thần ập tới, khiến cho gã ở bên ngoài, đang quỳ gối giả vờ cầu nguyện, cũng phải cứng người, răng cắn chặt môi đến mức bật máu tươi.

Lệ Sương Tẩy Tủy chính thức, thực sự giống như khổ hạnh tu hành, ngược đãi nhục thân không khác gì tự tra tấn.

...

Bầu trời hướng thẳng về Thụy Giang Cấm Cung, Khinh Vũ vẫn tung bay dày đặc. Mọi người trong Thành Nội đều cúi đầu khấn bái, tuyệt nhiên không ai để ý dị tượng đang manh nha xuất hiện phía trên.

Dưới thạch thất, Sấm Thời Dự đả tọa liên hoa, sức tập trung đề thăng cao vút. Tay phải y đặt hờ lên chiếc mai rùa nhỏ trước mặt, còn tay trái thì nắm lại, ngón trỏ và ngón giữa duỗi thẳng, ấn nhẹ vào mắt trái.

Ba người xung quanh đứng yên lặng chờ đợi, Thời Dự trầm mặc hồi lâu, đến giờ mới cất tiếng.

“Thành Chủ đại nhân, Lạc Gia chủ, Thư lão tiên sinh, các bước chuẩn bị cho Tá Mục đã hoàn thành. Thư lão có thể để ý giúp tiểu sinh, trong quá trình tiếp theo, nếu ta nói ra lời nào, phiền ngài cẩn thận ghi chép lại...”

Trông thấy lão giả được gọi là Thư lão tiên sinh gật đầu đồng thuận, y lập tức mỉm cười, đoạn thì thầm.

“Đệ tam chiêm bốc, hung hiểm khó lường. Nay hậu nhân kém cỏi, đành mượn nhờ con mắt tiên tổ, liều lĩnh đánh cược một phen. Trực tiếp thúc đẩy Khứ Lai Nhãn lên mức tận cùng...”

Nói tới đây, mắt phải Sấm Thời Dự liền như được tô vẽ bằng cả thương khung huyền bí, mang màu đen sâu thẳm, thi thoảng còn ánh lên tinh đồ bất định. Hơi thở y dần trở nên nặng nề, tay trái điểm mạnh, nơi mắt trái cũng bắt đầu có động tĩnh, sắc tím le lói bắn xuyên qua kẽ hở các đốt ngón tay.

Thời cơ vừa chín, y ngửa mặt lên trời, niệm lớn.

“Hậu nhân đời thứ bốn mươi hai Sấm Gia Sấm Thời Dự, muốn nương nhờ con mắt tổ tiên đời thứ nhất Sấm Đạt Vân. Thông qua máu và tả nhãn của tử tôn để hoàn thành Bí Thuật Tá Mục, thỉnh Người về đây!”

Ba người kia cũng không dám thở mạnh, gương mặt lo lắng pha lẫn hiếu kỳ, sáu con mắt đều cùng đổ dồn vào tử sắc quang mang đang phát ra chói lọi.

Không khí trong phòng bỗng trở nên đặc quánh, Sấm Thời Dự hoàn toàn bất động. Thời gian một nén hương mới trôi qua, mà những tưởng đã kéo dài nửa ngày. Trái ngược hẳn với lời dặn dò Thư lão trước đó, y tuyệt nhiên vẫn chưa hề hé lộ nửa lời, ngọc diện cứng đờ như tượng gỗ.

“Không thể nào... Không thể nào...”

Thanh âm vang lên, ban đầu chỉ là lầm bầm nho nhỏ, nhưng rồi lập tức vụt ra khỏi cổ họng Sấm Thời Dự, phá tan sự im lặng.

Y hét to đầy đau đớn, nhưng ý thức lại hoàn toàn thanh tỉnh. Dòng huyết hồng chợt nhễu ra từ tả nhãn, Tá Mục có vẻ đã đạt tới cực hạn. Sấm Thời Dự liền lật tay phải, quy giáp theo đó cũng ngửa ra, bên dưới để lộ một nhãn cầu đã khô nứt, đang mở trừng trừng trông vô cùng dị hợm.

Nhanh chóng lấy tay trái quẹt đi máu nóng, rồi vẩy về phía con mắt kia, y đồng thời hô lớn.

“Tá Mục! Niêm!”

Sau đó đổ người xuống đất, ngất lịm...

...

“Phàm đệ đệ!”

Lạc Kỷ lẩm bẩm gọi, hai tay nàng lay lay lưng gã, khiến cơn đau buốt nơi cốt tủy bùng lên, kéo Lạc Thạch về với thực tại.

“Phàm đệ, cầu nguyện xong rồi, đệ ngủ quên sao?”

Lạc Nhiễm cũng đồng thời trêu chọc, làm gã rặn mãi mới nặn ra được nụ cười méo mó, đoạn chầm chậm gật đầu.

Rời khỏi Tinh Thần Giới, thu lại Nội Thị, gã ngay lập tức kích hoạt Ức Thống, rồi mới khó nhọc tựa người vào đụn rơm khô, bỏ qua hai tỷ đệ đang cười nói rộn ràng kia, thở dài nghĩ thầm.

“Nặc lão không nói Lệ Sương Tẩy Tủy sẽ đau đến độ mất cả ý thức thế này... Thiệt tình... Nhưng hình như mới chỉ rạch được một đường nông choèn choẹt, chưa ăn thua mấy...”

“Ngươi cảm thấy sao?”

Nặc lão tới giờ mới lên tiếng. Phương pháp tu luyện kiểu quái dị như vậy, quả thực rất không phù hợp với những ai thiếu ý chí, nói trước, e rằng chưa dám thử đã bỏ cuộc. Tuy nhiên, lão vẫn có đầy ắp lòng tin đối với cái tên tiểu tử này. Cứ để Lạc Thạch nếm trải chút kinh hoảng, cơ thể gã sẽ lại càng thích nghi tốt hơn trong các trường hợp nguy cấp, nhất tiễn hạ song điêu, nên tất cả hoàn toàn nằm trong dự liệu.

Chờ Ức Thống xoa dịu cơn đau bỏng rát dọc nơi sống lưng, gã nhẹ nhàng đẩy ra một hơi trọc khí, đoạn cố nén đau trả lời.

“Khá thấm, đúng là buốt tận xương tủy! Nhưng vẫn chưa làm khó được vãn bối. Nếu có thể phối hợp thêm Ức Thống, thì lần sau dù mạnh tay hơn nữa vẫn không thành vấn đề!”

“Vậy tốt nhất đừng sử dụng...” Nặc lão liền gật gù, vuốt râu bắt đầu giảng giải.

“Nhiệm vụ của ngươi đã rõ ràng. Dưới con mắt phàm phu tục tử, thứ này đóng vai trò rất lớn trong cường thân kiện thể, tăng cường khí huyết. Tu Nguyên Giả nói chung đương nhiên cũng rất chú trọng Tẩy Tủy Cảnh, cố bằng mọi giá phải bồi dưỡng hai hệ Kinh Mạch, rồi bỏ công lớn tìm công pháp hoặc nguyên liệu, dược phương nhằm tu luyện và tẩm bổ...”

Cũng phải thôi, mạng lưới Kinh Mạch trong cơ thể có một đặc điểm chung: tất cả đều giao nhau tại Khí Hải Huyệt, nơi mà Nội Đan sẽ hình thành sau này. Đồng nghĩa với việc, chúng chịu toàn bộ trách nhiệm vận chuyển Khí lực đi khắp các Tiểu - Đại Huyệt khác. Để dễ hình dung, hai mạch Kinh Lạc giống như hệ thống giao thông nối liền một quốc gia, thì đủ hiểu tầm quan trọng của chúng.

“Thế nhưng... Những Tu Nguyên Giả tầm thường cũng chỉ dừng ở việc phục dụng đan dược để bù đắp, bởi công pháp cường hóa Kinh Mạch là cực kỳ hiếm hoi...” Nặc lão mỗi lúc một trở nên hưng phấn, giọng vô thức cất cao.

“Cách này đương nhiên mang lại hiệu quả, nhưng không phải là cách triệt để nhất. Trước nay, các giai của Tẩy Tủy Cảnh được xét trên độ dày của thành vách mạch tuyến mà đánh giá. Giờ đây, lão phu liền đặt thêm một tiêu chuẩn nữa cho ngươi: bên cạnh chất lượng vẫn phải đạt mức, còn yêu cầu thêm cả số lượng, thậm chí, chọn đó làm yếu tố xác định tốc độ Tẩy Tủy tiến giai của riêng ngươi! Nặc Ý ta, từ trên thân thể Liệp Nhân Vũ tầm thường nhất này, sẽ lần nữa viết lại định nghĩa hai chữ ‘cường giả’. Khư khư khư...”

Toan tính quá mức điên cuồng, gần như bất khả thi!

Theo lời lão, mỗi lần Lạc Thạch thành công xẻ dọc hệ thống Kinh Mạch, tức nhân đôi số lượng mạch tuyến, thì mới được chính thức tính là một lần thăng cấp. Hay nói cách khác, Tẩy Tủy Cảnh cửu giai của Tu Nguyên Giả bình thường chỉ là một tổ hợp hai mạch Kinh Lạc được cường hóa và bồi tụ chín lần, còn của gã sẽ là hai trăm năm mươi sáu lần tổ hợp như vậy, nghĩ qua thôi, đã thấy sự chênh lệch khủng khiếp rồi.

Lợi ích lớn cũng đồng nghĩa với khó khăn lớn, muốn đạt đến tầng thứ sức mạnh kia, liền phải đánh đổi công sức tương đương. Tu luyện, vĩnh viễn không có lối tắt, Lạc Thạch đương nhi��n hiểu, đoạn mỉm cười, lẩm bẩm.

“Vãn bối đã rõ, Nặc lão...”

...

Tá Mục có cách thức hoạt động hết sức kỳ lạ, dựa trên chính nhãn đồng khô héo gắn dưới chiếc quy giáp nhỏ. Mãi tận những năm tháng cuối đời, Lão tổ Sấm Đạt Vân của họ mới lĩnh ngộ được Chiêm Bốc Bí Thuật này. Trước lúc lâm chung, lão đã khoét con mắt trái của mình xuống, lưu lại cho tử tôn đời kế cận, kèm theo lời căn dặn.

“Con cháu Sấm gia, Gia quy do Đạt Vân ta đặt ra đây chỉ có duy nhất một: Đó là không quan tâm huyết thống trực hệ hay phân hệ, bất kể tuổi tác, chỉ cần Huyết Kế Giới Hạn Khứ Lai Nhãn của ai thức tỉnh cao hơn, người đó liền được quyền đứng lên dẫn dắt Sấm gia, kẻ chống đối, lập tức giết không tha. Ngoài ra, Tá Mục Bí Thuật mà lão phu dày công nghiên cứu, cấm truyền ngoại nhân. Gia chủ Sấm gia các đời sau nghe lệnh, trước và sau khi mất đều phải bảo quản tả nhãn cho thật tốt, tiếp tục đóng góp củng cố Thuật này, đưa tộc ta quật khởi...”

Năm đó, Sấm Đạt Vân vừa tròn năm mươi tuổi.

Cuối cùng, như đã biết, Sấm gia do cố tình làm xáo trộn Thiên Ý, khiến ông trời khiển trách. Lời nguyền thọ nguyên của tộc nhân đã thức tỉnh Khứ Lai Nhãn là không vượt quá năm mươi ba tuổi, ứng nghiệm ngay vào đời thứ hai. Tá Mục trở thành Bí Kỹ trấn tộc, không chỉ bởi nó được Đạt Vân lão tổ sáng tạo, mà vì nó sở hữu khả năng bá đạo, thực sự có thể gánh thay người thi thuật nếu chẳng may bị phản phệ.

Nhưng lần này, hậu quả có vẻ đã nghiêm trọng hơn ngoài dự liệu. Trong thực tế, cắn trả cũng diễn ra theo nhiều cách, nhưng tất cả đều bắt đầu bằng việc toàn bộ những gì vừa nhìn lén được sẽ ngay lập tức bị lão Thiên xóa bỏ, mọi thứ trở thành công cốc.

Thời Dự rất mực tin tưởng rằng, nếu Tá Mục hiển linh, thì cực kỳ hiếm khi bị truy tìm, nhất là y đã cẩn thận chọn nhãn đồng Lão tổ Sấm Đạt Vân để hỗ trợ Khứ Lai Nhãn, hòng hé lộ tâm tư của trời.

Đen đủi thay, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, phản phệ lại đến đúng lúc đệ tam Chiêm Bốc đang diễn ra, khiến cho Thời Dự cuống cuồng lấy máu mình niêm phong chiếc quy giáp, trong lúc nguy cấp biến nó trở thành vật có dạng Lưu Bài.

Dưới thạch thất, Sấm Thời Dự đã tỉnh lại, khó nhọc ngồi dậy, đỡ lấy chén trà từ tay Lạc Dược Siêu, đoạn thều thào bẩm tấu.

“Thành chủ, Lưu Bài này chứa đựng huyền cơ tối mật, thậm chí ngay cả tiểu sinh cũng không được phép động vào. Về phần diễn giải nội dung bên trong, vậy đành phiền Thư lão tiên sinh huy động Tú Tài Bảo Tự Viện, chung tay góp sức a...”

Hệ quả của phản phệ không chỉ khiến Sấm gia hỏng mất một chí bảo, mà còn làm cho con mắt trái Sấm Thời Dự cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Thế nên, thông tin mà y hy sinh đánh đổi được, tin rằng có thể sẽ dấy lên kinh biến cho cả triều đại...

Mọi quyền lợi đối với phần truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free