Tập Đoàn Umbrella: Vĩnh Thế Trường Tồn - Chương 87: Chapter 87: Tri Thức Là Sức Mạnh
Dạ Nguyệt rất nhanh trở về ngã ba lúc nãy, lần này Dạ Nguyệt lựa chọn rẽ về bên tay trái, lựa chọn này đương nhiên chỉ mang tính chất tùy ý.
Hướng tay trái mà Dạ Nguyệt đi lại là một căn phòng khác, một căn phòng âm u vô cùng, lạnh lẽo vô cùng.
Dạ Nguyệt nhìn về phía căn phòng này căn bản không đợi gì cả, hắn mở cửa mà tiến vào.
Khi Dạ Nguyệt tiến vào hắn không khỏi sững người lại, có chút ngỡ ngàng nhìn về phía trước mặt.
Trước mặt Dạ Nguyệt là một hành lang, một hành lang với hai bức tường hai bên.
Hắn xoay người khép cánh cửa lại rồi cứ thế đi về phía hành lang, đi về phía căn phòng cuối hàng lang.
Dạ Nguyệt bước không nhanh không chậm, một bước, hai bước, ba bước...cứ thế Dạ Nguyệt bước ra ba mươi bước, hắn đã đi đến cuối hàng lang
Khi Dạ Nguyệt mở cánh cửa ra, hắn thấy căn phòng này đầy ánh sáng, dĩ nhiên vẫn là ánh sáng của Dạ Minh Châu.
Đây là một phòng sách.
Nhìn phong sách này...Dạ Nguyệt bất giác đóng cửa lại, hắn đi về phía một giá sách.
Giá sách ở đây bên trên bám đầy bụi bặm chứng tỏ ở đây đã lâu không có người đến.
Cái thư phòng này tổng cộng chỉ có 4 cái giá sách, số lượng sách chưa tới ngàn quyển, sau khi Dạ Nguyệt chọn mộ vòng hắn liền tìm 8 quyển sách, 8 quyển sách được đặt trên giá cao nhất.
Thản nhiên ngồi lên ghế đẩu tựa lưng về phía sau, Dạ Nguyệt dở sách đặt lên bàn .
Dạ Nguyệt nhìn tiêu đề của toàn bộ 8 quyển sách này, hắn rất nhanh tặc lưỡi bởi hắn một chữ cũng không hiểu.
Vấn đề lúc này liền rất lớn bởi vì đến cả tiêu đề sách ở bên ngoài còn không hiểu thì đọc cái gì??
Thở dài một hơi, như không cam tâm, Dạ Nguyệt chọn bừa một quyển sách rồi mở ra, sách đâu phải chỉ có toàn chữ? Lỡ đâu có hình thì sao? Ít nhất nếu có hình thì Dạ Nguyệt có lẽ còn hiểu được một chút.
Mang theo cái tâm lý này, Dạ Nguyệt lướt sách rất nhanh nhưng mà theo Dạ Nguyệt dở sách thì hắn càng ngày càng thất vọng.
Lật gần nửa quyển sách, một chữ cũng không hiểu.
Ngay lúc Dạ Nguyệt đang định từ bỏ thì hắn vội dừng ngón tay lại, ánh mắt chớp động không thể tin.
Nửa phần trước...một chữ bẻ đôi Dạ Nguyệt cũng không đọc được.
Nửa phần sau...Dạ Nguyệt quả thật đọc được ít nhất cái trang mà Dạ Nguyệt đang dừng lại là thế.
Chữ ở trang giấy này là chữ Hán, Dạ Nguyệt bắt đầu từ từ lật ngược lại, rốt cuộc hắn mới biết nửa phần đầu quyển sách được viết bằng thứ tiếng Dạ Nguyệt không hiểu, nửa phần sau được dịch ra chữ Hán Tự.
Cũng không biết trùng hợp hay là định mệnh, thời điểm Dạ Nguyệt lật ra đến trang chính giữa, Dạ Nguyệt thấy một dòng chữ làm đầu đề, một dòng chữ làm hắn loé lên một tia vui mừng.
Dòng chữ ở giữa quyển sách bằng chữ Hán kia có nghĩa là...Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công.
Nếu nói ai khiến cho môn thần công vang danh thiên hạ thì người đó chính là Tần Thủy Hoàng.
Những ai nói về Tần Thủy Hoàng là cái gì? Là Thiên Cổ Nhất Đế, hùng tài đại lược, nhất thống 6 nước lập lên Trung Hoa như bây giờ.
Nhưng ai cũng quên ngài cũng là một vị Cổ Võ Giả đứng trên kim tự tháp của thế giới, lúc không biết bao nhiêu cường giả 6 nước đã chết trong tay ngài.
Mà công pháp chủ tu của ngài trong lúc đó chính là Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công một môn công pháp đã kiến cho ngài trở thành cường giả đỉnh cao trên thế giới.
Chỉ có về sau lập nên Đại Tần vì mong ước trường sinh bất tử của mình nên mới sáng tạo lên Đại Mộng Tâm Kinh đang nằm trong tay Dạ Nguyệt còn về phần Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công về sau cũng liền không thấy tung tích nữa.
Không ngờ lại có thể nhìn thấy ở đây.
Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công được sáng tạo nhờ vào nghiên cứu càn khôn, ngộ ra lý thuyết lưỡng cực, tứ tượng, ngũ hành, bát quái nên biết được thiên cơ, lĩnh ngộ hai cực thiên địa sinh sinh không dứt, phù hợp với huyệt vị trong cơ thể .
Đất có âm dương, cương nhu làm gốc, có âm dương có thể sinh thiên, có cương nhu có thể sinh địa, lập công vi bản - tư tiết vi cực hóa ngũ hành thành Địa Bá Khí Quyết.
Trời đất có 4 mùa, ngũ hành cửu giải, 360 ngày, người có tứ thời, ngũ tạng, lục khiếu, 360 quan tiết, thiên địa lượng nghi cùng liên quan đến nhau, âm dương ngũ hành tương sinh tương khắc , theo thời địa tiết mà luyện.
"Dưỡng hình có thể luyện tinh, tích tinh có thể ngưng tụ khí, tụ khí có thể hợp thần" . Đó là Thiên Cang Khí Quyết.
Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công có thể hấp thụ các luồng khí, công lực càng cao, hấp thụ được càng nhiều Từ đó tạo ra khí kình xoắn ốc như bão.
Khí kình xoắn ốc có thể tạo ra nhiều luồng lốc nhỏ hoặc lốc to, có uy lực sấm sét. Các xoắn ốc còn có thể quấn chặt, xoắn kẻ địch lại đến thịt nát xương tan.
Đạt đến cảnh giới cao cấp, có thể chuyển từ Cang Khí sang Ngũ Hành Tinh Khí.
Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công chia ra làm Tam Quyển.
Vương Quyển: Tu luyện Âm Dương Huyền Cương Khí - hấp thụ năng lượng âm dương của đất.
Địa Quyển: Tu luyện Địa Bá Khí Quyết - để cho Âm Dương Huyền Cương Khí dung hợp, hấp thụ Địa Bá Chi Khí
Thiên Quyển: Tu luyện Thiên Cang Khí Quyết, hấp thụ Thiên Cang Chi Khí
Sau khi cơ thể có cả Thiên Cang Chi Khí - Địa Bá Chi Khí thì sẽ sinh ra Thiên Địa Âm Dương Chi Khí.
Thiên Địa Âm Dương Chi Khí hội tụ lại trong cơ thể sẽ tạo ra Ngũ Hành Tinh Khí tương ứng Ngũ Tạng.
Ngũ HànhTương Sinh - Ngũ Hành Dịch Hoán - Sử dụng Ngũ Hành Tinh Khí để trị thương.
Băng Phong Cơ Thể - Khi Ngũ Hành Tinh Khí không đủ thì thân thể người dùng phát ra khí lạnh, băng phong trị thương bản thân, sau khi thoát biến trùng sinh sẽ mạnh hơn.
Kỹ năng này chỉ dùng được khi Thiên Cang Khí Quyết đại thành.
Tương Khắc - Ngũ Hành Hỗ Khắc- Dùng sức mạnh Ngũ Hành Tương Khắc để gây xâm nhập cơ thể địch, gây ra lực phá hoại tổn thương Ngũ Tạng kẻ địch.
Tuy nhiên, người dùng cũng bị tổn thương Ngũ Tạng của mình.
Ngũ Hành Tề Thí- Khí kình ngũ hành bao bọc giao dung, ngũ hành cùng phát, sử dụng sức mạnh ngũ hành tấn công kể địch, không còn bị tổn thương ngũ tạng.
Kỹ năng này chỉ dùng được khi Thiên Cang Khí Quyết đại thành.
Nguyên Thần Xuất Khiếu cơ thể bất động, tim ngừng đập, Nguyên Thần Xuất Khiếu không bị khống chế trong trời đất, ngao du khắp nơi, cùng thông vạn vật.
Nếu vận dụng Đại Trí Tuệ khi Nguyên Thần Xuất Khiếu thì có thể thăm dò, cảm ứng xung quanh.
Nguyên Thần Xuất Khiếu cũng có thể chiếm cơ thể của kẻ khác, nhưng kẻ này cũng chỉ có thể khống chế trong thời gian ngắn, rồi sẽ bị trục xuất ra bên ngoài.
Phi Thăng là cảnh giới tối cao trong truyền thuyết của Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công, sau khi tu luyện được Nguyên Thần Xuất Khiếu rồi Ngũ Hành Tề Thí thì cảnh giới tiếp theo là Phi Thăng.
Phi Thăng mới chính là Nguyên Thần Xuất Khiếu thực sự, cơ thể thì Kim Cang Bất Hoại, Thủy Hỏa Bất Xâm, Nguyên Thần lên trời, gọi là Thiên Chi Thiên Thượng. Nguyên Thần xuống đất, gọi là Địa Chi Địa Hạ.
Cảnh giới này chính là Thoát Xác Thành Tiên, đáng tiếc cảnh giới này ngay cả Tần Thủy Hoàng cũng không thể đạt tới, hoặc cũng có thể là Tần Thủy Hoàng cũng không dám đánh cược.
Dù sao khi Nguyên Thần Phi Thăng ra khỏi cơ thể thì cũng không ai biết được sẽ hậu quả như thế nào, có dám chắc sẽ quay trở lại được cơ thể không, hay sẽ giống như tên gọi của nó Thoát Xác Thành Tiên luôn.
Hay hơn hết lúc đó hắn đã trở thành Tần Thủy Hoàng rồi đương nhiên không có 100% chắc chắn sao dám đánh cược được, nên mới sáng tạo ra Đại Mông Tâm Kinh đem giấc mơ trường sinh bất lão gửi gắm vào môn công pháp này.
Đáng tiếc cũng thất bại.
Nhưng mặc dù như thế, Dạ Nguyệt không khỏi thực sự cảm thán một tiếng, không hổ là công pháp mà Tần Thủy Hoàng từng tu luyện dù không phải Đế Đạo Võ Học nhưng cũng không hề kém cạnh chút nào.
Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công luyện đến mức tận cùng thì đã như vậy, thế còn các loại Đế Đạo Võ Học còn mạnh hơn thì đã sao.
Đế Đạo Võ Học chính là võ kỹ của Đế Vương hơn nữa không phải Đế Vương nào cũng có thể đúc kết ra Đế Đạo Võ Học, Đế Vương có thể sáng tạo ra được Đế Đạo Võ Học tuyệt đối đều là bậc đại đế vương, là bậc đại kỳ tài.
Trong suốt dòng chảy lịch sử của thế giới, thiên hạ chỉ có 8 bộ Đế Đạo Võ Học, chỉ có 8 người đúc kết ra được Đế Đạo Võ Học
- Tần Thủy Hoàng, Lưu Bang, Triệu Khuông Dẫn, Lý Thế Dân, Chu Nguyên Chương, Thiết Mộc Chân cùng Võ Mị Nương.
Tần Thủy Hoàng - Đại Mộng Tâm Kinh.
Lưu Bang - Thiên Tử Quyền Pháp.
Triệu Khuông Dẫn - Thái Tổ Thiên Tượng Quyền.
Lý Thế Dân - Kim Cương Bất Hoại Thần Công.
Chu Nguyên Chương – Thiên Đế Kinh
Thiết Mộc Chân – Thương Lang Chiến Hồn Quyết.
Võ Tắc Thiên – Thánh Thần Phù Dung Công.
Bản thân Võ Tắc Thiên muốn so với những nhân vật kia quả thực không đủ nhưng ai bảo nàng cũng là Thiên Cổ Nhất Đế? Là nữ hoàng đế duy nhất của Trung Hoa.
Bên trong danh sách này còn thiếu thời nhà Thanh, bản thân hoàng đế nhà Thanh cũng đã có thể đúc kết ra Đế Đạo Võ Học của chính mình.
Ung Chính - Hiên Viên Đế Phượng Quyết.
Điểm đặc biệt của môn Đế Đạo Võ Học này cũng về giấc mơ trường sinh bất lão giống như Tần Thủy Hoàng, chỉ là Đại Mông Tâm Kinh chuyên về chủ tu tinh thần còn về Hiên Viên Đế Phương Quyết của Thanh Thế Tông chuyên tu về thân thể.
Thiên Tử Quyền Pháp đã thất truyền, nghe nói Hán Vũ Đế khi chết liền mang theo, để lại trong di mộ của hắn.
Kim Cương Bất Hoại Thần Công nghe nói đang trong tay của Phật Môn Thiếu Lâm Tự.
Còn lại những Đế Đạo Võ Học khác đến nay vấn chưa có tung tích.
Ngược lại nếu có cơ duyên có thể đim tìm thử, Đế Đạo Võ Học thứ này có càng nhiều càng tốt, so với võ học bình thường chỉ có cao hơn, tuyệt không thấp hơn.
Mặc dù hắn không có ý định tu luyện, nhưng sau này muốn thành lập thế lực của riêng mình, những võ học này đều có thể xem như nội tình của hắn.
Dạ Nguyệt ngồi trong thư viện mà lật từng trang sách, hắn xem rất kỹ, đọc rất kỹ và nhớ cũng rất kỹ.
Quyển sách đầu tiên mà Dạ Nguyệt đọc là Thượng Thiên Địa Hà Chí Tôn Công.
Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công thực sự không có ngắn như những điều Dạ Nguyệt tổng kết lại, nó rất dày, trên lý thuyết nó là một bộ hấp thụ các loại năng lượng của thiên địa cho bản thân sử dụng.
Nhưng mà bên trong ghi chú giải thích tường tận, từ cách vận công, vận hành kinh mạch, chân khí di chuyển như thế nào mới đúng, gần như giải nghĩa từng câu từng chữ của Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công.
Dạ Nguyệt bỏ ra nửa ngày để đọc Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công, thật sự nó cuốn đến nỗi không thể dứt ra được, cũng nhờ có cuốn sách này hắn hiểu rõ tường tận về môn công pháp này.
Hắn cũng bắt đầu ngồi nghiền ngẫm Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công nhưng mà chỉ là nghiền ngẫm mà không phải tu luyện bởi vì Dạ Nguyệt đã không có thời gian tu luyện nữa.
Cũng không phải nói Dạ Nguyệt đã quá độ tuổi để tu luyện Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công mà hắn còn rất nhiều việc để làm không còn đủ thời gian để tu luyện thêm nữa.
Chi bằng dành thời gian để bắt đầu tu luyện Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công thì thà rằng hắn để những thời gian đó tăng cường thực lực của bản thân thì tốt hơn nhiều.
Đọc xong Thượng Thiên Địa Hạ Chí Tôn Công, quyển sách thứ hai mà Vô Song đọc là Đế Đan Thuật.
Dạ Nguyệt đương nhiên không biết tiêu đề quyển sách này là gì, hắn lại phải mở ra đến khoảng phần giữa sách, đến đoạn chữ Hán thì mới có thể biết rõ sách này viết gì.
Sách này dạy là Đan Thuật, thứ mà Dạ Nguyệt hoàn toàn không biết.
Đan Thuật nằm trong Y Thuật, là một nhánh của Y Thuật nhưng mà là một nhánh tự lập, không phải ngẫu nhiên trong thiên hạ bao gồm cả Y Sư cùng Đan Sư.
Y Sư thì cũng tùy người, có người giàu có người không nhưng là Đan Sư thì chắc chắn là cự phú một phương.
Y Sư còn có thể chữa bệnh miễn phí nhưng mà Đan Sư thì làm gì miễn phí được?
Lại nói tới Đan Thuật thì phải kể đến Từ Phúc, đồng thời Dạ Nguyệt còn cho rằng quyển sách Đế Đan Thuật này thực chất là do Từ Phúc viết ra, mà Hướng Vũ Điền chỉ phụ trách cất sách ở đây mà thôi.
Từ Phúc đã dám cầu trường sinh, đã dám làm ra trường sinh đem cho Tần Thủy Hoàng thể nghiệm thậm chí còn làm Tần Thủy Hoàng tin tưởng.
Đây không phải là việc thế gian ai cũng có thể làm được, phải biết đối mặt với Từ Phúc khi đó chính là Hoàng Đế đầu tiên của Trung Hoa – Tần Thủy Hoàng.
Dạ Nguyệt cực kỳ thông hiểu kinh mạch huyệt vị cùng thể nội con người nhưng mà những thứ liên quan tới thuốc thang thì đã không còn là điểm mạnh của hắn chứ đừng nói là Luyện Đan.
Luyện đan thì Dạ Nguyệt dốt đặc nhưng vấn đề là ngay cả mộ người dốt đặc như Dạ Nguyệt khi nhìn từng chữ trong Đế Đan Thuật của Từ Phúc thì vẫn cứ như bị hút vào, không thoát ra được.
Đế Đan Thuật chỉ là một bản dạy luyện đan sơ cấp nhưng mà nó dạy rất dễ hiểu, từng từ từng chữ đều đi vào trọng tâm, ví như hướng dẫn làm thế nào nắm giữ hỏa hầu, kiểm tra chất lượng linh dược, kiểm tra chất lượng lô đỉnh.
Thế nào là chủ dươc, thế nào là phụ dược, yêu cầu từng loại ra sao.
Đế Đan Thuật thực sự ghi lại rất rõ ràng, phi thường rõ ràng, cứ như giáo viên mẫu giáo dạy chữ cho con trẻ vậy, từng bước từng bước hơn nữa lại không khô hàn, từng chữ từng chữ đều có hồn, đều đổ dồn tâm huyết của Từ Phúc vào trong.
Dạ Nguyệt đọc cực nhanh mà hắn đọc Thượng Thiên Hạ Địa Chí Tôn Công mất nửa ngày, hắn đọc...Đế Đan Thuật cũng mất nửa ngày.
Cái này căn bản cứ như không thể tự thoát ra vậy, đến mức Dạ Nguyệt còn đang muốn thử bắt tay vào luyện một lò đan, bắt tay vào kiểm tra xem những kiến thức mình học được liệu có thể áp dụng ra sao.
Dạ Nguyệt đương nhiên sẽ không thử làm cái này, hắn rốt cuộc đứng dậy khỏi thư phòng mà thở dài một hơi.
Hắn mới đọc hai quyển sách trong số vô vàn quyển sách tại cái thư phòng này.
Trước Dạ Nguyệt nghĩ 4 cái giá sách trong thư phòng là ít nhưng mà Dạ Nguyệt hiện tại có thể cảm thấy cho hắn thời gian tinh nghiên 10 năm cũng không đủ.
Dạ Nguyệt biết mình đã dành quá nhiều thời gian trong cái thư phòng này, hắn bắt đầu dựa theo trí nhớ của mình mang sách trả lại ví trí cũ, lại tiếp tục tìm kiếm một vòng xung quanh thư phòng tìm xem có vật gì đặc biệt hay có...
Thông đạo nào khác tồn tại trong đây không, đến khi không thể tìm thấy thứ gì thì Dạ Nguyệt mới đi ra.
Dạ Nguyệt ra đến cửa còn không quên nhìn lại cái thư phòng này một lần, hắn rất thèm những tri thức mà ở nơi này mang lại, nhưng Dạ Nguyệt cũng không nóng vội, dù sao hắn còn rất nhiều thời gian ở đây để đọc hết những cuốn sách này.
Căn phòng đầu tiên mang đến cho Dạ Nguyệt thoát thai hoán cốt, căn phòng thứ hai mang đến cho hắn trí tuệ vậy căn phòng cuối cùng trong lăng mộ này sẽ cho Dạ Nguyệt cái gì?
Hắn nghĩ đến đây thôi đã không nhịn được đẩy nhanh bước chân, hắn muốn biết trong căn phòng cuối cùng ở phía tay phải kia thì Hướng Vũ Điền sẽ che giấu bí mật gì...hoặc Dạ Nguyệt hắn sẽ thu được cái gì!