(Đã dịch) Tây Du: Ta, Tôn Ngộ Không, Bình Sổ Sách Đại Thánh - Chương 1: Bồ Đề: ngươi như xách ta tên, người khác liền phiền toái
Tây Ngưu Hạ Châu, Linh Đài Phương Thốn Sơn!
Tôn Ngộ Không mơ mơ màng màng ngồi trên bồ đoàn trong học đường.
Quanh cậu, vài người mặc đạo bào đang ngồi xếp bằng, chăm chú lắng nghe diệu âm đạo pháp.
Ngước nhìn lên, một lão thần tiên râu tóc bạc trắng đang chậm rãi giảng đạo, miệng phun diệu pháp, lời lẽ chất chứa chân nghĩa.
“Đậu má… mình xuyên không thật ư?”
Tôn Ngộ Không nhớ lại trước khi xuyên không, mình vừa tốt nghiệp đại học ngành tài chính, mới vào làm ở một công ty lớn đã được bổ nhiệm làm chủ quản bộ phận tài vụ...
Cứ tưởng được vận may ưu ái, nào ngờ ngày thứ ba công ty đã bị điều tra vì vấn đề tài chính. Vị chủ quản mới nhậm chức này còn chưa hiểu tình huống gì đã phải trực tiếp cõng nồi...
Trong tuyệt vọng cùng đường, khi đang bị bắt giữ, cậu đã bị xe đâm chết.
“Không ngờ… mình lại xuyên không đến thế giới Tây Du, trở thành Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không?”
Ở kiếp trước, mình vừa tốt nghiệp đã thành hiệp sĩ gánh tội, bị ép chết để lấp liếm sổ sách...
Đời này, mình đã là Đại Thánh, chắc sẽ không còn uất ức như vậy chứ?
Không đúng...
Tôn Ngộ Không?
Dường như cũng là từ chỗ Bồ Đề Tổ Sư đây sau khi học thành... rồi lại bắt đầu con đường gánh tội lấp liếm sổ sách?
Đông Hải kim cô bổng, Địa Phủ sinh tử bộ, Thiên Đình ngự mã giám, Vương Mẫu Bàn Đào Viên, Lão Quân Đâu Suất Cung...
Từng cái nồi đen lớn đang chờ con khỉ này đi cõng.
Từng khoản nợ đen rối mù đang chờ con khỉ đi lấp liếm.
Hầu ca mình cũng chạy không thoát kiếp gánh tội lấp liếm sổ sách này ư?
Tôn Ngộ Không nhíu mày, trầm mặc hồi lâu, thầm nghĩ:
“Thật sự coi ta là công cụ để lợi dụng sao?”
“Lão tử đời này, tuyệt đối không làm con khỉ gánh nồi!”
Kẻ đần mới đi chọn gánh nồi.
Lấp liếm sổ sách ư? Lấp liếm cái đầu ngươi!
Trên trời dưới đất, Thiên Đình, Phương Tây, cả đống nồi muốn con khỉ gánh, cả đống sổ sách muốn con khỉ lấp liếm.
Thật sự coi Mỹ Hầu Vương thiên sinh địa dưỡng là trò đùa sao?
Nghĩ tới đây, con khỉ nhìn sang tấm gương đồng bên cạnh.
Trong gương, hình dáng cậu hiện ra: gương mặt trắng tinh, trên đầu là mái tóc vàng óng của loài khỉ. Mấy túm tóc rủ xuống hai bên trán, trông có vẻ còn vương chút khí chất vô lại.
Phải nói là, hình tượng này khác xa so với Tôn Ngộ Không trong ấn tượng của cậu.
Không những không xấu, lại còn rất đẹp trai nữa!
Trông cứ như một người hơn là một con khỉ.
Tôn Ngộ Không đang nghĩ vậy thì Bồ Đề Tổ Sư bỗng nhiên mở miệng:
“Ngộ Không!”
Tôn Ngộ Không giật mình bừng tỉnh, nhìn về phía tổ sư.
Tổ sư tuy râu tóc bạc trắng, nhưng hạc phát đồng nhan, tinh thần vô cùng phấn chấn.
Giờ phút này, người mỉm cười hiền từ nhìn con khỉ, nói:
“Vi sư thấy con có vẻ lơ đãng, chẳng lẽ là nhớ nhà sao?”
Tôn Ngộ Không sững sờ. Đây là muốn đuổi mình đi sao?
Cậu đứng dậy, mới phát hiện các sư huynh đệ xung quanh đều đã rời đi, chỉ còn lại mình cậu.
Liền hành lễ: “Sư phụ, con không nhớ nhà!”
Bồ Đề Tổ Sư đối với cậu vẫn rất tốt, đã dạy cậu những bản lĩnh thần thông thông thiên này. Dù tu vi không nhất định là cao nhất, nhưng vài thần thông và lực chiến đấu của cậu thuộc hàng mạnh nhất.
Mà câu trả lời lúc này của cậu cũng khiến Bồ Đề Tổ Sư sững sờ, rồi lại có chút vui mừng. Người chỉ cho rằng ái đồ này của mình không nỡ rời xa nên mới nói không nhớ nhà.
“Ngộ Không, con học nghệ cũng đã mấy năm, cũng nên rời đi rồi.” Bồ Đề Tổ Sư vuốt vuốt chòm râu, dù cũng có nhiều nỗi không nỡ, nhưng cuối cùng rồi cũng đến lúc chia ly.
“Sư phụ, đệ tử vẫn còn muốn học thêm vài năm, sợ tu vi không đủ, tương lai không gây ra được đại họa...” Tôn Ngộ Không nói vậy.
Bồ Đề Tổ Sư ngớ người.
Hay lắm, hay lắm! Con khỉ này còn sợ bản lĩnh hiện tại không đủ để gây ra đại họa ư?
Quả nhiên không hổ là kẻ thiên sinh địa dưỡng...
“Ngộ Không, vi sư đã không còn gì tốt để dạy con nữa. Con về sau, cũng bớt gây tai họa đi. Cần biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Con dù tu được một thân bản lĩnh, nhưng...”
Bồ Đề Tổ Sư muốn nói rồi lại thôi, tựa hồ biết tương lai con khỉ sẽ có tai kiếp, là biến số của tam giới này.
Thế nhưng biết, nhắc nhở cũng chẳng ích gì, ngược lại tiết lộ thiên cơ, không tốt cho con khỉ.
Người khẽ thở dài, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Tóm lại, chớ gây thêm chuyện, con thiên sinh địa dưỡng, không nằm trong Tam Giới Lục Đạo, chớ để các phương nhòm ngó, để đề phòng thân rơi vào bẫy tính toán. Vi sư chỉ nói đến đây thôi, con hãy đi đi...”
Tôn Ngộ Không giật mình trong lòng, tổ sư ám chỉ đã rất rõ ràng: con khỉ đá thiên sinh địa dưỡng này của mình sẽ bị các phương nhòm ngó, thân rơi vào bẫy tính toán.
Ai tính toán cậu chứ? Chẳng phải chính là Huyền Môn và Tây Phương Giáo ư?
Nghĩ tới đây, Tôn Ngộ Không nhìn về phía Bồ Đề Tổ Sư, có chút cảm động.
Có lẽ, ở cõi thiên địa này, người thật lòng đối tốt với Tôn Ngộ Không chỉ có Bồ Đề Tổ Sư.
Không cầu hồi báo mà nhận mình làm đồ đệ, dạy mình trường sinh bất lão chi thuật cùng đủ loại thần thông, khiến mình chỉ trong vài năm đã đạt đến chiến lực nhất lưu.
Cuối cùng, lại thâm tàng công danh.
Tôn Ngộ Không quỳ xuống: “Đa tạ tổ sư...”
Bồ Đề Tổ Sư nhìn người đồ đệ thông minh, chỉ điểm một chút là thông suốt của mình, trong mắt yêu thương không còn che giấu.
Tiến lên nâng đỡ, nói:
“Con đường sau này, tự con mà đi.
Vi sư dù không có gì có thể dạy con thêm, nhưng có mấy câu, cũng có thể cho con biết.
Tam giới này, tuy nói chia làm tiên, thần, phật, nhưng bất kể là bên nào, thì thực lực cuối cùng đều không do tu vi quyết định.”
Tôn Ngộ Không thấy Bồ Đề Tổ Sư muốn giảng những đạo lý cốt lõi, liền lập tức hỏi:
“Xin mời tổ sư chỉ giáo...”
Bồ Đề Tổ Sư vuốt vuốt chòm râu:
���Vùng thiên địa này, thực lực của người tu hành được tạo thành từ các yếu tố như tu vi cảnh giới, thần thông, võ nghệ, pháp bảo, binh khí.
Trong s��� những yếu tố này, theo thứ tự từ mạnh đến yếu là: thần thông, pháp bảo, võ công, binh khí, tu vi!”
Tôn Ngộ Không sững sờ, lại có kiểu này sao?
Nhưng nghĩ lại cũng đúng thôi. Trong thế giới Tây Du, thần thông rất hiếm gặp, cũng rất ít người có thể tu luyện được.
Mà những thần thông đã được biết đến đều vô cùng lợi hại, nếu không sẽ không có tư cách được gọi là thần thông.
Tỉ như, Phật quốc trong lòng bàn tay Như Lai, Tụ lý càn khôn của Trấn Nguyên Tử, Pháp thiên tượng địa của Tôn Ngộ Không, hay Thiên nhãn của Nhị Lang Thần, đều rất lợi hại.
Pháp bảo cũng vậy, phàm là pháp bảo lợi hại, chẳng cần biết ai sử dụng, đều rất lợi hại.
Tỉ như Kim Cương Trác của Thái Thượng Lão Quân, Lão Quân dùng có thể đánh trúng Tôn Ngộ Không; tọa kỵ Thanh Ngưu Tinh của ngài ấy dùng cũng khiến chư Thiên Thần Phật đau đầu không thôi.
Lại tỉ như Ngọc Tịnh Bình của Quan Âm, Túi Nhân Chủng của Hoàng Mi Lão Quái, pháp bảo tuyệt đối lợi hại hơn tu vi rất nhiều.
Võ công cũng rất trực quan, chính là sức chiến đấu tự thân, không tính thần thông, pháp bảo hay binh khí. Điểm này tùy thuộc vào mỗi người, người am hiểu như Tôn Ngộ Không, võ công liền lợi hại.
Người nào không am hiểu đánh nhau thì võ công lại chẳng ra sao. Giống Lão Quân, đánh nhau khẳng định không được, nhưng tu vi cao, điểm mấu chốt là pháp bảo của ngài ấy phần lớn rất quan trọng.
Kế đến là binh khí, điển hình chính là Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không, cầm trên tay, sức chiến đấu lập tức tăng vọt.
Trong thế giới Tây Du, mọi người sẽ nói ai thần thông quảng đại, pháp bảo nào lợi hại, ai đó võ nghệ cao cường, binh khí nào cường đại.
Nhưng duy chỉ không thể so sánh tu vi cảnh giới, bởi vì tu vi cảnh giới chẳng đại diện cho điều gì cả.
Tu vi cảnh giới, giống như một mức độ.
Người mới nhập môn chưa chắc đã kém người học lâu.
Sinh viên đại học cũng chưa chắc đã hiểu biết hơn học sinh cấp ba.
Cho nên, tu vi cảnh giới mà không trọng yếu trong hệ thống thực lực của thế giới Tây Du thì cũng chẳng có gì lạ.
Dù sao, thường xuyên xuất hiện cảnh giới thấp hạ gục cảnh giới cao.
Tỉ như Bát Tiên, cảnh giới của họ tương đương nhau, pháp khí cũng không chênh lệch là bao, binh khí cũng đều không kém.
Nhưng nếu bàn về sức chiến đấu, trong Bát Tiên khẳng định Lã Động Tân là lợi hại nhất.
Mặt khác chính là Tôn Ngộ Không cũng là ví dụ, cậu chỉ dựa vào một thân võ công mà đại náo Thiên Cung!
Cho nên, thuyết pháp thần thông mạnh hơn pháp bảo, pháp bảo mạnh hơn binh khí, binh khí mạnh hơn võ công, võ công mạnh hơn tu vi của Bồ Đề Tổ Sư, Tôn Ngộ Không vẫn phải công nhận.
Bồ Đề Tổ Sư lại nói tiếp:
“Bất quá, cái gì lợi hại, ngược lại cũng có nhiều sơ hở. Vạn vật tương sinh tương khắc, thần thông, pháp bảo cũng vậy!”
“Thần thông cường đại, thi triển có thời gian hạn chế, lại tiêu hao rất lớn, không bền bỉ, đây là nhược điểm.
Pháp bảo lợi hại, mỗi món đều mang đặc điểm riêng, nhưng đều có lỗ hổng, không thể hoàn mỹ. Như ta biết, Thái Thượng Lão Quân có Kim Cương Trác, có thể thu giữ vạn vật, thủy hỏa bất xâm.
Thế nhưng, lại không thể thu được người, thần, quỷ, cũng không thể ch��� động thu lấy vạn vật, chỉ có thể bị động phòng ngự. Đây cũng là nhược điểm của nó!
Binh khí cũng là như vậy, có thể tương khắc lẫn nhau, cũng còn tùy thuộc vào người sử dụng. Chỉ có võ nghệ, thật sự là sức mạnh đến từ bản thân!”...
Tôn Ngộ Không đã hiểu rõ, vội vàng hành lễ:
“Đa tạ sư phụ giảng giải, đệ tử đã hiểu. Đệ tử về sau sẽ nghĩ cách học thêm vài thần thông, kiếm một vài pháp bảo, thu thập thêm binh khí... Sau đó mới gây tai họa!”
Bồ Đề Tổ Sư trợn tròn mắt. Cái đại họa này, con không thể không gây sao?
Theo Tôn Ngộ Không thấy, thực lực cường đại thì đương nhiên phải gây.
Huyền Môn và Tây Phương Giáo, chẳng phải vẫn thích để người ta gánh tội, lấp liếm sổ sách, tính toán người khác, tranh đoạt hương hỏa sao?
Mình không những không thể bị bọn họ lợi dụng, mà còn phải để bọn họ lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng...
Cậu muốn tính kế Huyền Môn và Tây Phương Giáo, muốn nhảy ra khỏi phạm vi khống chế, đùa giỡn Thiên Đình và Phương Tây!
Lại nhìn Bồ Đề Tổ Sư, người cũng rất để tâm đến tên đệ tử này, liền nói:
“Được, lần này đi rồi, không phải đại sự thì không được trở về đâu!”
“Vâng, sư phụ. Đúng rồi, sư phụ, nếu đệ tử gây ra đại họa, có thể đến tìm ngài không ạ?”
Tôn Ngộ Không biết sư phụ mình vô cùng lợi hại, cho nên đương nhiên muốn hỏi cho rõ ràng.
Bồ Đề Tổ Sư trầm mặc một lát, nói: “Nếu bản thân thực sự không giải quyết được, thì có thể đến!”
“Bất quá...”
Tôn Ngộ Không vừa mừng vừa hỏi: “Bất quá cái gì ạ?”
Bồ Đề Tổ Sư lời nói thấm thía nói:
“Về sau ra ngoài, chớ có nhắc đến ta là sư phụ con!”
Tôn Ngộ Không sững sờ, nói:
“Sư phụ yên tâm, đệ tử tuyệt đối sẽ không tùy tiện nhắc đến danh hào của ngài, làm ngài thêm phiền phức...”
Bồ Đề Tổ Sư nhìn xem Tôn Ngộ Không, mỉm cười:
“Cũng không phải sư phụ sợ phiền phức, chỉ là nếu con nhắc đến vi sư, người khác sẽ có phiền phức...”
Tôn Ngộ Không: ...
“Hay lắm, hay lắm, sư phụ lợi hại quá!”
“Vậy thì lão Tôn ta còn sợ gì nữa chứ? Tạm biệt sư phụ, đệ tử đi gây tai họa đây...”
Từng con chữ trong bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free.