Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thần Bí Khôi Phục : Bóng Tối Vĩnh Hằng - Chương 26: Linh dị xe buýt: Người chết

Trong sự kiện linh dị, hoảng loạn, sợ hãi chỉ có thể khiến người bình thường trong sự kiện linh dị càng nhanh chóng c·hết đi, có thể bình tĩnh suy nghĩ tìm đến phương pháp chính xác, như vậy mới có thể gia tăng tỉ lệ sống sót rời đi.

Bảy người sinh viên bên trong, trong mắt Văn Nam chỉ có duy nhất Triệu Phong là còn giữ vững được một ít tỉnh táo, ít nhất trước mắt là còn giữ lại suy nghĩ.

Văn Nam sở dĩ nói nhiều như thế là muốn giúp đám người này sống sót rời khỏi, ngay từ đầu hắn là đã muốn giúp bọn họ, chỉ là những người này khi đó chưa chắc là sẽ nghe hắn lời nói, bây giờ đồng dạng phía sau cũng chưa chắc sẽ nghe hắn lời nói, hắn đang thử xem có thể dẫn đạo những người này hay không, nếu như không tin hắn lời nói, vậy thì c·hết rồi cũng chỉ có thể tự trách bản thân.

Hắn không cảm thấy mình có nghĩa vụ gì cứu người, ngay cả hắn hiện tại chính mình điều chưa chắc sống sót rời khỏi, nói gì đến cứu người rời đi.

Văn Nam nhìn xem Triệu Phong, bình tĩnh nói:

— Ta chỉ có thể nói cho các ngươi biết một ít chuyện, ở trên xe này nếu xe buýt vẫn đang chạy, các ngươi là không có cách rời khỏi, duy nhất phương pháp rời khỏi chỉ có lúc xe buýt dừng lại, cửa xe sẽ tự động mở ra ngươi có thể nhờ vào đó rời khỏi đây nhưng ta khuyên...

Còn chưa đợi hắn nói hết lời, Triệu Phong ánh mắt trợn to, mở miệng:

— Ngươi nói là thật sự? Cái này phá xe buýt sẽ còn chịu dừng lại?

Văn Nam sửng sờ, người này tựa hồ không giống như hắn nghĩ là thật sự có đầu óc, không biết lúc người khác đang nói chuyện, là không được xen ngang hay sao?

Văn Nam gật đầu, mặc dù bị cắt lời giữa chừng vẫn chưa nói đến những thứ quan trọng, chỉ là cũng không sao, nói lại một lần nữa là được.

— Đúng vậy, xe buýt là sẽ dừng lại, nếu không các ngươi nghĩ xem mình có cơ hội lên xe sao? nhưng mà phải nhớ kỹ...

Không đợi hắn nói tiếp, lại có người mở miệng:

— Haha, ta liền nói đi, sự tình liền không giống như vậy hỏng bét, chỉ cần xe buýt dừng lại, tất cả chúng ta cùng nhau xuống xe là được.

Những lời này vào tai bọn họ giống như một liều thuốc an thần, khiến bọn họ trên tâm lý được trấn an, thậm chí đến nỗi còn không có phía trước sợ hãi, bắt đầu tìm chủ đề nói chuyện.

Chỉ còn duy nhất Triệu Phong nhíu mày, nghi ngờ nói:

— Huynh đệ vừa rồi tựa hồ còn có việc không kịp nói ra đúng không?

Văn Nam, lắc đầu:

— Không có việc gì, cần nói ta điều nói, sống c·hết phía sau tự thân phải xem các ngươi hôm nay ngày vận khí là đỏ hay đen.

Là bởi vì các ngươi cắt lời ta nói, cũng không thể trách ta không nói hết lời, đến nỗi lần sau dừng xe nếu như là thành thị hơn nữa quỷ còn không cùng lúc xuống xe, các ngươi là có thể sống sót cũng nói không chừng.

Nhưng nếu như lần sau không phải thành thị mà là linh dị chi địa, không thể tự thân phán đoán tình huống, tự tiện xuống xe, vậy c·hết cũng là phải.

Đến nỗi vận khí của đám người này nếu thật sự đỏ như hắn nói, cũng không đến nỗi xui xẻo đến nỗi bước lên linh dị xe buýt.

Triệu Phong nhìn xem vui vẻ đồng bạn, ngược lại không giống như bọn họ mừng rỡ, mà ngược lại nhìn xem Văn Nam mở miệng:

— Vậy tại sao phía trước huynh đệ là không xuống xe, theo ta nghĩ không có ai muốn ngồi trên cái này quỷ xe buýt mới đúng?

Văn Nam bình tĩnh đáp

— Ta tạm thời là không muốn xuống xe, đây là việc riêng của chính ta.

Triệu Phong sửng sờ gật đầu, không tiếp tục hỏi đến, ngược lại đi về phía trước cùng đồng bạn trò chuyện.

Văn Nam là thật sự không muốn xuống xe? Hắn mới không phải không muốn xuống xe, chỉ là tình huống bây giờ của hắn, chính hắn rõ ràng nhất, nếu như bây giờ xuống xe hắn trong thân thể có thể một lần nữa hồi phục.

Ít nhất trong vòng một tuần lễ hắn là không thể rời khỏi đây, ngược lại điều trở thành ngự quỷ nhân, ngủ nghĩ điều gần như bắt đầu mất cảm giác, không cần ăn uống một tuần cũng khẳng là không sao.

Văn Nam một mình yên tĩnh, dựa vai vào cửa sổ, liếc nhìn bên ngoài cảnh tượng.

Xe buýt lần này vẫn luôn chạy trên đường đất, theo hắn dự đoán có thể lần tiếp theo xe dừng lại khẳng chắc chắn chỉ sợ rằng là linh dị chi địa.

Linh dị xe buýt vẫn luôn đang chạy, cảnh tượng bên ngoài từ nông thôn chuyển thành rừng rậm cây cối ven hai bên đường, bên ngoài bầu trời không còn ánh sáng chiếu xuống, phần lớn ánh sáng điều bị che khuất tất cả.

Làm xe bắt đầu trở nên chậm lại, Văn Nam liếc nhìn bên ngoài cảnh tượng vẫn là khi trước rừng rậm hai bên đường, phía xa thông qua cửa kính hắn chỉ lờ mờ thấy được có một bóng đen đang đứng ở nơi đó.

Xe buýt tốc độ trở nên chậm chạp, phía trước nhóm bảy người cũng phát hiện điểm này, Nhã Hân nữ sinh khuôn mặt mừng rỡ nhìn lấy Triệu Phong, cười nói:

— Triệu Phong xe buýt tựa hồ bắt đầu sắp dừng lại, một lúc nữa chúng ta hãy xuống xe.

Triệu Phong liếc nhìn phía bên ngoài cảnh tượng, do dự phút chốc mở miệng:

— Ở nơi này xuống xe, chúng ta vẫn là đợi xe trở về thành thị rồi hãy xuống xe được không!?

Bên trong nhóm một nữ sinh, tục được giận nói:

— Nhã Hân ngươi xem bạn trai ngươi, phải khó khăn lắm xe buýt rốt cuộc mới dừng lại, bây giờ không xuống xe vậy rốt cuộc khi nào mới xuống xe, ai biết được xe này rốt cuộc có trở về thành thị hay không, nếu như không trở về chúng ta tất cả chỉ sợ điều bị c·hết đói!

Nhã Hân lúng túng, quay sang Triệu Phong nhỏ giọng:

— Chúng ta vẫn là cùng bọn họ xuống xe, cậu ấy nói rất đúng, chiếc này xe thật sự rất quái dị, mình sợ rằng nếu thật sự giống như lời cậu ấy nói đến, chúng ta là thật sự c·hết đói trên xe thì phải làm như thế nào?

Triệu Phong trầm mặc, lời này không phải không có lý, chỉ là ở nơi rừng rậm hoang vu dừng lại, bây giờ xuống xe tiếp đó thì phải làm gì, chẳng lẽ là dùng hai chân đi bộ trở về.

Triệu Phong lần nữa mở miệng, ý đồ muốn khuyên can bọn họ:

— Chúng ta vẫn là đợi đến xe buýt dừng lại rồi hả xuống xe, chẳng lẽ các ngươi muốn từ nơi này lội bộ trở về?

Bên trong nhóm một nam sinh lắc đầu:

— Đương nhiên không muốn, nhưng mà theo ta thấy lội bộ trở về không biết phải mất bao lâu nhưng ít ra còn có cơ hội trở về, ở trên cái này phá xe buýt lúc nào cũng khiến cho chúng ta cảm thấy bất an.

— Đúng vậy, ngược lại một chút nữa tùy vào ngươi chính mình, muốn hay không rời khỏi tùy người, chúng ta là lựa chọn rời khỏi, ngươi có thể một mình ở lại nơi quỷ quái này.

Triệu Phong sắc mặt cực kỳ khó coi, mở miệng:

— Ta không phải ý đó, các ngươi chẳng lẽ không thấy nơi này rất quỷ dị hay sao? Xe buýt đột nhiên dừng lại giữa đường, nhìn vào liền biết nơi này không phải tốt lành gì xuống xe địa điểm

Một nữ sinh cười lạnh mở miệng:

— Nơi nào không tốt lành, cho dù có quỷ dị như thế nào cũng phải tốt hơn ở bên trong cái này phá xe buýt, chúng ta cho dù có thật sự c·hết ở bên ngoài, ít nhất nói không chừng còn có một ngày bị người phát hiện ra nhưng nếu như c·hết trên xe, lúc nào bị người phát hiện còn chưa biết được.

Làm ý kiến trái chiều xuất hiện, số đông điều lựa chọn theo ý kiến ban đầu, năm người bên trong là quyết định một chút nữa xuống xe, còn lại hai người lựa chọn không xuống xe, đó liền là Triệu Phong cùng Nhã Hân hai người.

Nhã Hân là bởi vì nhìn thấy Triệu Phong kiên quyết không xuống xe, bởi vậy đồng dạng quyết định lúc này không xuống xe.

Làm xe buýt tốc càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại ở phía trước trạm dừng chân, nhóm bảy người bên trong, một nữ sinh viên kinh ngạc mở miệng:

— Nơi này vậy mà còn làm trạm dừng chân, nói không chừng ở đây có người sinh sống, ta thấy Triệu Phong ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, ta nghĩ chúng ta nên cùng nhau xuống xe.

Triệu Phong nhíu mày, cuối cùng vẫn lắc đầu:

— Ta vẫn cảm thấy chúng ta vẫn ở trên xe là tốt nhất. Nơi này cho ta cảm giác khiến an tâm, các ngươi tự mình xuống xe là được.

Một nam sinh trong nhóm cười cợt:

— Phía trước là ai nói bản thân là có thể quyền cước đá bay quỷ đi, bây giờ ngay cả xuống xe dũng khí điều không có.

Văn Nam ngẩng đầu liếc nhìn chuẩn bị rời đi năm người, ánh mắt chăm chú nhìn xem phía ngoài bóng đen lẫm bẩm:

— Vậy mà không thể nhìn ra được con quỷ kia diện mạo, chẳng lẽ cũng là một con độ nguy hiểm rất cao quý? Cũng đúng, có thể lên xe quỷ khẳng là điều không phải bình thường quỷ có thể lên.

Cửa xe mở ra, một đám người vọt ra bên ngoài phía bên ngoài cửa xe, bên trong một người nữ sinh mở miệng cười nhìn xem Triệu Phong hai người cười nói:

— Thấy không làm gì có chuyện gì xảy ra!?

Văn Nam liếc nhìn bóng đen bắt đầu di động, ngược lại không phải hướng về xe buýt đi đến, mà là hướng về năm người mà đi.

Đột ngột, trên xe một chỗ ngồi bên trái hắn phía trước vị trí, Văn Nam ánh mắt nhìn về phía bên đó, híp lại con mắt.

Phía trước tựa hồ có một con quỷ xuống xe, hơn nữa rất có thể là con kia cùng lúc lên xe với hắn, cũng được mượn cơ hội này xem coi rốt cuộc hai con kia quỷ g·iết người quy luật rốt cuộc là gì.

Văn Nam chăm chú bắt đầu quan sát, làm bóng đen di động đến gần năm người, đột ngột bên trong một người khuôn mặt đột ngột cứng đờ, tiếp đó trên mặt nở nụ cười quỷ dị liếc nhìn bên cạnh người, Văn Nam ánh mắt co rụt.

Vừa rồi bóng đen vừa biến mất, nó rốt cuộc là đã lên xe hay chưa?

Còn không kịp hắn phản ứng, từ trên xe phía trước cùng hắn lên xe quỷ, bước xuống xe sau khi hướng về phía đám người đi đến.

Còn không kịp bọn họ phản ứng kịp thời, con kia xuống xe quỷ trong nháy mắt hai tay bắt được hai cánh tay một nam một nữ bên trong.

Tại hắn ánh mắt bên trong, hai người kia thân thể đứng im, cổ quay ngược về phía sau. Hai mắt trắng dã, thân thể ngã xuống mặt đất.

Bên cạnh hai người khác trong thấy ngã xuống đất hai bộ t·hi t·hể, hét lớn:

— Triệu Phong cứu mạng!!!

Triệu Phong lúc này kéo theo Nhã Hân khuôn mặt hoảng sợ nhìn xem bên ngoài tình huống nuốt nước miếng hoảng sợ đến nỗi không dám phát ra âm thanh.

Ngồi cạnh hắn, Nhã Hân đồng dạng đã sợ đến hai mắt chảy ra nước mắt, khuôn mặt chôn sâu vào thân thể Triệu Phong không dám ngẩng đầu.

Hai người kia hoảng cách xe buýt không xa, làm hai người phía trước vừa c·hết, hai người kia đồng dạng cũng không thể thoát khỏi, tay bị quỷ bắt giữ, đồng dạng giống như phía trước tình huống, cổ bị vặn ngược về phía sau. Hai mắt híp lại.

Ở bên trong chỉ duy nhất còn có một người còn đứng vững, thình lình còn sống là một nam sinh khuôn mặt quỷ dị mỉm cười hướng về xe buýt đi đến.

Văn Nam ánh mắt co rụt liếc nhìn nam sinh đang hướng về xe buýt đi đến.

Bốn bộ t·hi t·hể phía trước ngã xuống mặt đất đột ngột đứng dậy, chỉ là thân thể đột ngột quỷ dị biến thành xuất hiện từng đường vân gỗ khắp cơ thể, làm đường vân trải rộng toàn thân, quỷ dị chuyện xảy ra.

Bốn bộ t·hi t·hể hoá thành bốn bộ người gỗ, không có mắt mũi, tư thế giống hệt con rối đi theo phía trước quỷ, hướng về rừng rậm ven đường đi vào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free