Thần Cấp Đại Ma Đầu - Chương 2328: Có chút dùng sức
"Cái này, cái này là sao?!"
"Đùa à, ngươi dốc toàn lực tung một quyền mà rõ ràng không giết chết được cái tên chó má Phong Đô này."
"Không chỉ là không giết chết đơn giản vậy đâu, mà là căn bản không hề sứt mẻ gì, tất cả lực lượng đều hóa thành vô hình."
"Cái Phong Đô này rốt cuộc là có địa vị gì?"
Phần đông ác ma thấy cảnh tượng như vậy, thực sự còn khiếp sợ hơn cả Bất Hủ Dung Nham Ma Khoa Nhĩ, chúng cùng Khoa Nhĩ chiến đấu không biết bao nhiêu năm, tự nhiên không ai tinh tường thực lực của ác ma Khoa Nhĩ hơn chúng.
Dù cho ác ma Khoa Nhĩ này không phải là mạnh nhất, nhưng cũng là xếp hàng đầu, nhưng bây giờ Khoa Nhĩ dốc toàn lực một quyền, rõ ràng bị Phong Đô dễ dàng tiếp được, chuyện này là sao vậy?
Tại Tiêu Thổ Địa Ngục này, chúng từ trước đến giờ chưa từng nghe qua có Bất Hủ ác ma nào tên là Phong Đô.
"Đáng chết, ta không tin ngươi mạnh đến vậy, giết không chết ngươi!"
Bất Hủ Dung Nham Ma gầm lên một tiếng, bị chọc giận hoàn toàn, muốn ra tay lần nữa.
Nhưng nó kinh hoàng phát hiện nắm đấm của mình không biết từ khi nào đã bị người trước mắt nắm lấy, thậm chí một cỗ pháp lực cường hoành khủng bố tựa hồ tạo thành lĩnh vực, thoáng cái đã trói buộc lấy nó.
Cỗ lực lượng cường hoành này lập tức trấn áp nó triệt để, thân thể cơ hồ không thể động đậy, thậm chí một cỗ hỏa diễm chi lực đáng sợ từ lòng bàn tay đối phương truyền đến, khiến nó sinh ra cảm giác tim đập nhanh.
Nắm đấm của nó cũng bị siết kêu răng rắc, tựa hồ sắp gãy xương.
"Thí chủ, sao tính tình lại nóng nảy như vậy? Giết chóc không giải quyết được vấn đề gì đâu, nó chỉ khiến nội tâm ngươi sinh ra vô tận hư không cùng tịch mịch, ngươi hãy buông dao đồ tể, lập đ��a thành Phật đi, chỉ có buông bỏ, mới có thể đắc đạo."
Hạ Bình vẻ mặt thành khẩn khuyên bảo, thương xót chúng sinh.
"Buông tay, buông tay ra, lập tức buông tay ra đi!"
Bất Hủ Dung Nham Ma hét ầm lên, bởi vì nó bỗng phát hiện từ tay cái tên chết tiệt Phong Đô kia truyền đến hỏa diễm chi lực đáng sợ, tựa hồ có thể đốt cả linh hồn thành tro bụi, Bất Hủ chi thân thể cũng không ngăn nổi.
Nó ngửi thấy tử vong, không nhịn được thét lên.
"Buông tay không phải là vấn đề, vấn đề là ngươi đã biết sai chưa? Biết mình sai ở đâu chưa?"
Hạ Bình hỏi.
"Ta sai rồi, ta biết sai rồi, thật sự sai rồi, ngươi mau buông tay đi!"
Vì mạng sống, Bất Hủ Dung Nham Ma Khoa Nhĩ cũng bất chấp, vội vàng kêu la, tóm lại khiến tên đáng ghét này buông tha mình mới là quan trọng nhất.
"Biết sai có thể sửa, tốt đẹp biết bao, xem ra tuy ngươi giết chóc thành tính, làm nhiều việc ác, giết người như ngóe, nhưng vẫn có thể cứu vãn."
Nghe vậy, Hạ Bình lập tức rất hài lòng.
Còn chưa đợi Bất Hủ Dung Nham Ma Khoa Nhĩ kịp vui mừng, một đoàn ám kim sắc hỏa diễm ��áng sợ lập tức bao trùm toàn thân nó, dùng mỗi một tế bào trên cơ thể nó làm nhiên liệu, hừng hực bốc cháy.
"Không, không, không!!!"
Bất Hủ ác ma Khoa Nhĩ kinh hoàng thét lên, không ngừng giãy dụa, nó cảm thấy toàn thân đau đớn, phảng phất bị cực hình, ngay cả linh hồn cũng bị hỏa diễm đốt cháy.
Nhưng giãy dụa cũng vô ích, một hơi thở sau, toàn bộ thân hình nó đã bị đốt thành một đống cặn, biến mất khỏi thế gian, tiếng thét chói tai cũng im bặt.
"Đồ hỗn trướng, tiện nhân!"
Chứng kiến Bất Hủ ác ma Khoa Nhĩ tử vong, tan thành mây khói, một Bất Hủ Dung Nham Ma khác giận không kềm được, nó thực sự giận điên lên, hận không thể băm thằng này thành trăm mảnh.
Hai Bất Hủ Băng Sương Ma đều dựng tóc gáy, tên này mới là ác ma chân chính, bức bách người khác nhận sai, hơn nữa nhận sai rồi còn giết, căn bản là đùa bỡn nhân tâm.
Chúng đều cảm nhận được tuyệt vọng và bi phẫn của ác ma Khoa Nhĩ, tưởng rằng có cơ hội sống sót, nhưng còn chưa kịp vui mừng, giây sau đã chết, đây là nỗi uất ức gì!
"Ngươi thật to gan, dám giết Khoa Nhĩ, ngươi muốn gây chiến tranh, Dung Nham Ma nhất tộc tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi. Dù trốn đến tận cùng Tiêu Thổ Địa Ngục, cũng phải chết, cũng phải chết thôi, biết không?"
Nó giận trừng Hạ Bình.
"Thí chủ bớt giận, ta không có giết nó, ta chỉ đang tinh lọc tội lỗi của nó thôi. Hơn nữa nó cũng chưa chết, chỉ là quang vinh đăng tiên, tiến vào thế giới cực lạc thôi. Tử vong không phải là kết thúc, mà là một đoạn tân sinh."
Hạ Bình thương xót nói.
"Mới con mẹ ngươi, nơi này là địa ngục, còn có thể đi đâu? Ta muốn giết ngươi!"
Bất Hủ Dung Nham Ma tức điên rồi, bất chấp tất cả, lập tức động thủ với Hạ Bình, tập sát tới, nó không muốn nghe tên hỗn đản này nói nhảm thêm gì nữa.
"Động thủ, giết hắn đi."
"Phong Đô này quá nguy hiểm, phải giết hắn."
Hai Bất Hủ Băng Sương Ma liếc nhau, đều nhìn ra quyết ý của đối phương.
Tuy trước kia chúng và Dung Nham Ma là đối địch, gần như không đội trời chung, nhưng hiện tại đối mặt với kẻ địch càng mạnh, càng kinh khủng, cũng chưa hẳn không thể hợp tác.
Nếu không tiêu diệt ác ma Phong Đô đáng sợ này, chỉ sợ chúng đều phải chết ở đây.
Đặc biệt là ngọn lửa quỷ dị của Dung Nham Ma đã chết kia, khiến chúng dựng tóc gáy, cảm nhận được uy hiếp lớn lao, cho nên cái tên chó má Phong Đô này phải chết.
"Băng Sương Địa Ngục."
"Tuyệt Đối Đóng Băng!"
Hai Bất Hủ Băng Sương Ma lập tức động thủ, chúng trong khoảnh khắc thi triển thần thông mạnh nhất, từ trong cơ thể tuôn ra băng hệ thần thông cường hoành, phương viên ức vạn km lập tức bị hàn khí đáng sợ bao phủ.
Phiến bình nguyên huyết sắc này tựa hồ trong khoảnh khắc bị hàn khí đóng băng, mà những hàn khí khổng lồ này tựa hồ có thể ăn mòn mọi sinh mệnh lực, hướng phía Hạ Bình lao tới, muốn cướp đoạt sinh mạng của hắn.
"Ai, xem ra các ngươi đều là ác tính khó thuần, thôi vậy, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, sẽ tiễn các ngươi một đoạn đường." Hạ Bình lắc đầu, thở dài một tiếng, một chưởng đánh ra.
Ầm!
Một chưởng này kinh thiên động địa, mơ hồ, sau lưng hắn xuất hiện một hư ảnh Địa Ngục Kim Ô, tựa hồ dẫn động vô cùng địa ngục bổn nguyên chi lực, tản mát thần uy đáng sợ.
Một cự trảo màu vàng nhạt từ hư không kéo dài ra, tựa hồ từ thời đại Thái Cổ đi ra, ẩn chứa vĩ đại, hỗn độn, lực lượng thâm bất khả trắc, thực sự có thể rung chuyển bát hoang.
Hai Bất Hủ Băng Sương Ma, còn có một Bất Hủ Dung Nham Ma, toàn bộ đều bị cự trảo màu vàng nhạt này đánh trúng, như diều hâu bắt gà con, nắm lấy ba thân thể.
Một trảo, chỉ là một trảo!
Đông!
Ba tôn Bất Hủ ác ma thân thể đã nát bấy, chúng không hề có sức chống cự, toàn bộ thân hình bị đập xuống đại địa, lập tức san bằng phương viên ức vạn km.
Lúc này, một dấu móng tay màu vàng nhạt đáng sợ xuất hiện trên mặt bình nguyên huyết sắc, mỗi vết cào kéo dài mấy ngàn vạn km, phát ra tiếng ken két, vô số nham thạch bị chấn nát.
Mà những binh sĩ ác ma kia cũng không chịu nổi uy lực như vậy, nhao nhao bị chấn thành huyết vụ, chúng căn bản không chịu nổi chiến đấu giữa Bất Hủ ác ma, dù chỉ là dư âm.
"Nguy rồi, quá dùng sức, vốn còn muốn bắt mấy ác ma tìm hiểu tình báo, chẳng lẽ chết hết rồi?"
Hạ Bình cảm thấy mình có chút sơ suất.
"Yên tâm chủ nhân, còn một Bất Hủ Dung Nham Ma không chết, có thể bắt về tra tấn một phen."
Lộ Na nói.
Nghe vậy, Bất Hủ Dung Nham Ma có sinh mệnh lực ương ngạnh kia run rẩy, hận không thể chết ngay lập tức.