Thần Cấp Đại Ma Đầu - Chương 358: Kiến thức kiến thức!
"Ăn nói xấc xược, phạt các ngươi quỳ ở đây nửa canh giờ."
Hạ Bình chắp tay sau lưng, thản nhiên nói với đám học sinh cũ của kiếm đạo xã, chẳng khác nào hoàng đế ban mệnh lệnh cho bề tôi vô dụng, mang theo một mùi vị chân thật đáng tin.
"Ngươi!"
Ba gã học sinh cũ giận đến suýt hộc máu, bắt bọn hắn quỳ ở đây nửa canh giờ, chẳng khác nào bị áp giải diễu phố thị chúng, mặt mũi mất hết, chắc chắn trở thành trò cười của Viêm Hoàng đại học, làm sao còn ngẩng đầu lên được.
Bọn hắn ai nấy đều phát điên, muốn đứng lên, nhưng hoàn toàn vô phương, vừa rồi Hạ Bình một chưởng đánh tới, gần như đánh nát xương đùi bọn hắn, căn bản không thể dùng sức.
"Quá đáng rồi, mau thả bọn họ ra."
Các thành viên khác của kiếm đạo xã thấy vậy, ai nấy đều tức giận không thôi, để ba học sinh cũ quỳ trước mặt thế này, chẳng khác nào tát vào mặt kiếm đạo xã, chà đạp tôn nghiêm của bọn hắn.
Vút vút vút!
Trong nháy mắt, năm sáu học sinh cũ lao đến, định giải cứu ba người kia.
Ầm!
Hạ Bình chẳng thèm nhìn, giơ tay đánh ra một chưởng, như cuồng phong, hung hăng oanh kích lên người sáu kẻ kia, sức mạnh như hồng thủy trút xuống, không ai cản nổi.
Lập tức bọn hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, toàn thân bị đánh bay, từng người nện vào vách tường, răng rắc răng rắc rung động, đá vụn văng tung tóe, tạo thành những hố sâu hình người.
Phụt, bọn hắn không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, đã mất hết sức chiến đấu.
"Còn ai muốn ra mặt vì bọn chúng? Cứ lên hết đi, một quyền đánh không chết các ngươi, coi như ta thua."
Hạ Bình mắt quét ngang, nhìn đám thành viên kiếm đạo xã, ngạo nghễ thiên hạ, một cỗ khí thế đáng sợ tràn ngập bốn phía, như một ng��n núi lớn đè nặng tâm linh bọn hắn, khiến họ khó thở.
"Cái này, cái này!"
Các thành viên kiếm đạo xã nghiến răng nghiến lợi, nhưng thấy rõ thực lực cường hoành của Hạ Bình, đều dừng bước, năm sáu học sinh cũ cùng lên còn bị một chưởng đánh bay, phế như rác rưởi.
Dù bọn họ cùng lên, cũng chưa chắc có bao nhiêu phần thắng.
Nhưng bọn hắn rất không cam tâm!
Kiếm đạo xã bọn hắn là một võ đạo xã đoàn nổi danh của Viêm Hoàng đại học, giờ lại bị một người đến tận cửa gây sự, chặn lối vào, bọn hắn không làm gì được, chỉ trơ mắt nhìn đối phương ngang ngược càn quấy, ức hiếp người, bọn hắn không thể nuốt trôi cục tức này!
"Đủ rồi!"
Một tiếng gầm vang lên, từ cửa kiếm đạo xã bước ra hơn mười người, dẫn đầu là một người tỏa ra khí tức cường đại đến cực điểm, như một thanh bảo kiếm xông thẳng lên trời, tản mát kiếm khí vô cùng.
Người xung quanh cảm thấy da mình đau rát từng đợt, như bị kiếm khí cắt, chỉ cần đến gần một chút sẽ bị thương nặng.
"Xã trưởng Mục!" Lập tức, đám xã viên kiếm đạo xã kinh hô, người vừa xuất hiện chính là xã trưởng Mục Hạo Nhiên của bọn hắn.
Mục Hạo Nhiên không để ý đến các xã viên khác, một mình tiến đến trước mặt Hạ Bình, bên hông đeo một thanh trường kiếm, nhìn xuống Hạ Bình: "Gan lớn thật, dám đến kiếm đạo xã ta gây sự, không kiêng nể gì cả, ngươi nghĩ kỹ muốn chết thế nào chưa?"
Giọng hắn ẩn chứa lửa giận ngút trời.
Kiếm đạo xã có lịch sử mấy trăm năm, chưa từng có ai gan lớn như vậy, dám một mình xông đến, chặn cửa kiếm đạo xã, còn bắt ba đệ tử kiếm đạo xã quỳ trước mặt hắn.
Đây không chỉ là tát vào mặt, mà là muốn kết tử thù với kiếm đạo xã bọn hắn!
"Ngươi hiểu lầm rồi, ta đến đây không phải gây sự, mà là luận bàn."
Hạ Bình chắp tay, nhìn Mục Hạo Nhiên và những người khác, thản nhiên nói: "Chỉ là ta không ngờ, thành viên kiếm đạo xã lại yếu đến vậy, ngay cả một chiêu của ta cũng không đỡ nổi, quá sức tưởng tượng của ta."
"Dù sao kiếm đạo xã các ngươi từng điểm danh khiêu chiến ta, lời lẽ có chút ngạo mạn, kết quả ta đến r��i, không ngờ lại không chịu nổi một kích như vậy, ta nghĩ, các ngươi cũng không biết xấu hổ mà nói ra những lời đó."
"Chắc mấy vị học trưởng này cũng tự cảm thấy xấu hổ, vui lòng phục tùng, nên mới quỳ xuống đất, xin lỗi ta."
Hắn nói một tràng trôi chảy.
"Câm miệng!"
Mục Hạo Nhiên nghe đến sắc mặt đen lại, không thể nghe lọt tai, rõ ràng là tiểu tử này dùng bạo lực, mới khiến thành viên kiếm đạo xã quỳ xuống đất, đây là ép buộc, là cưỡng bức.
Đến miệng tên hỗn đản này, lại nói mấy học sinh cũ cam tâm tình nguyện, cam bái hạ phong, đúng là chó không mửa ra ngà.
"Đã ngươi muốn lãnh giáo thực lực kiếm đạo xã ta, ta sẽ cho ngươi kiến thức, thế nào là cao thủ kiếm đạo thực thụ." Mục Hạo Nhiên giận quát.
Vừa dứt lời, hắn lập tức ra tay, trường kiếm bên hông rút ra, nhanh như chớp giật, chém ra trong nháy mắt, như kinh lôi, nhanh đến mức mắt người không theo kịp.
Hạ Bình đã sớm phòng bị, tinh thần lực cảm nhận bốn phía, dù có gió thổi cỏ lay cũng không qua được giác quan của hắn, giơ tay đấm tới, như Gấu Lớn giáng trần, tỏa ra sức mạnh vô cùng.
Ầm!
Hai luồng sức mạnh va vào nhau, phát ra tiếng nổ kinh thiên, khí kình chấn động, mặt đất xuất hiện một cái hố sâu cực lớn, cuồng phong quét ngang, cát bụi mịt mù.
"Quả thật có chút bản lĩnh, nhưng muốn giương oai trước mặt Mục Hạo Nhiên ta, còn kém xa." Mắt Mục Hạo Nhiên lóe lên tia lạnh, không hề dừng tay, một kiếm chém ra.
Lúc này, giữa không trung xuất hiện vô số kiếm khí chằng chịt, mỗi đạo kiếm khí như lôi đình, ẩn chứa sức phá hoại vô cùng, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới điện đáng sợ, bao trùm xuống Hạ Bình.
"Đây là Kinh Lôi kiếm pháp của Mục học trưởng, một kiếm bổ xuống, như lôi đình chấn động, yêu ma quỷ quái gì cũng bị chém thành tro bụi, đây là kiếm kỹ cấp vương giả."
"Thằng nhãi kia chết chắc rồi, không thể nào cản được, Mục học trưởng không chỉ học được kiếm kỹ cấp vương giả, bản thân còn ẩn chứa huyết mạch lôi miêu, trong cơ thể ẩn chứa lôi đình chi lực. Một kiếm xuống, nhanh như điện xẹt, ai cản nổi?!"
"Đúng vậy, một khi tấn thăng Võ sư cảnh, sẽ nắm giữ lôi đình lực lượng, sát phạt vô song. Dù hiện tại chỉ là võ giả cảnh cửu trọng thiên, cũng đủ để giết hết thảy địch."
"Nếu không có trình độ này, sao có thể xưng vô địch ở võ giả cảnh?!"
"Một tên tân sinh nhỏ bé cũng dám khiêu khích Mục học trưởng, đúng là chán sống."
Đám đệ tử xung quanh cười lạnh liên tục, cho rằng Hạ Bình không thể thắng, bất kể là tu vi chân khí, hay huyết mạch lực lượng, thậm chí kinh nghiệm chiến đấu đều ở thế hạ phong.
Hạ Bình còn muốn thắng? Đúng là chuyện cười!
"Chết đi!"
Hạ Bình cũng xuất thủ, thân hình hóa thành Bạch Hạc, trong cơ thể ẩn chứa kiếm ý kinh thiên động địa, như một đại sư kiếm đạo, một ngón tay điểm ra.
Vạn Thú quyền thức thứ tám – Phi Hạc trảm!
Bản dịch độc quyền thuộc về nơi này, không được sao chép dưới mọi hình thức.