Thần Cấp Đại Ma Đầu - Chương 42: Bài Vân chưởng!
Nhưng mặc kệ đám học sinh kia tràn đầy sinh lực, trận đấu thứ ba, thứ tư, đối thủ cũng chỉ là đệ tử Võ Đồ ngũ trọng thiên, đều bị Hạ Bình một quyền đánh tan, thậm chí không thể cản nổi một giây.
Cứ như vậy, Hạ Bình trực tiếp tiến vào top mười sáu.
*Tích tích*
Lúc này, hệ thống nhắc nhở: "Chúc mừng Ký Chủ, thu hút lượng lớn cừu hận, lần này đạt được bốn trăm năm mươi ba điểm oán hận, hy vọng Ký Chủ không ngừng cố gắng."
Ánh mắt Hạ Bình lóe lên: "Bốn trăm năm mươi ba điểm oán hận? Cộng thêm số trước kia, chẳng phải là ta có thể đổi Bắc Minh Hộ Thể Công tầng thứ nhất?"
"Đúng vậy, Ký Chủ, có muốn đổi ngay không?" H��� thống hỏi.
Hạ Bình gật đầu: "Đổi đi." Hắn cũng muốn thử xem môn công pháp này đến tột cùng thần kỳ đến mức nào.
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, một dòng nước ấm truyền đến từ thân thể hắn, trong óc tựa hồ vang lên một hồi thanh âm hùng vĩ: "Bắc Minh có cá, tên là Côn. Côn lớn, không biết mấy ngàn dặm. Hóa mà làm chim, tên là Bằng. Lưng chim Bằng, không biết mấy ngàn dặm. Nổi giận mà bay, cánh chim như mây rủ xuống trời..."
Từng câu khẩu quyết công pháp chảy xuôi trong đầu hắn, vô số huyền diệu thâm ảo dung nhập vào thân thể, lúc này hắn tựa hồ bản năng nắm giữ môn Bắc Minh Hộ Thể Công pháp quyết tu luyện.
"Đây, đây là Bắc Minh Hộ Thể Công?" Ánh mắt Hạ Bình lóe lên, hắn cảm nhận được khi vận chuyển môn công pháp thần bí này, chân khí trong cơ thể bắt đầu khởi động, bề mặt thân thể tựa hồ xuất hiện một tầng chân khí bảo hộ mỏng manh, phảng phất lưu thủy bao trùm từng ngóc ngách thân thể, tản mát ra chấn động mỹ diệu kỳ dị.
Chỉ là tầng chân khí bảo hộ này, hắn đã cảm thấy lực phòng ngự vô cùng cường đại, t���a hồ coi như súng laser oanh kích lên thân thể, cũng sẽ bị suy yếu vài phần lực lượng.
Nếu đạt tới cảnh giới cực kỳ cao thâm, dù cho bị đạn đạo oanh tạc, đoán chừng cũng có thể không hề tổn hại.
"Bất quá, môn công pháp này có uy lực gì, không thử một chút thì không biết được." Hạ Bình sờ cằm, "Đúng rồi, trận tiếp theo là top mười sáu, không bằng thử xem môn công pháp này vậy."
Nửa giờ sau, hội trường sửa sang lại hoàn tất, chỉ còn lại mười sáu lôi đài cực lớn, những lôi đài khác đều được di chuyển đi. Sau một buổi sáng quyết đấu, danh sách top mười sáu của trường đã ra đời.
Hạ Bình đứng trên lôi đài, đối thủ không còn là những kẻ tầm thường trước kia, những người có thể tiến vào top mười sáu đều có thực lực nằm trong top mười của trường.
Đối thủ của hắn lần này tên là Đào Lượng, cường giả Võ Đồ lục trọng thiên, tu luyện trung cấp võ kỹ Bài Vân Chưởng, được xưng là không thua gì Chu Thái An.
"Đào Lượng, nghe nói thực lực của ngươi không thua Chu Thái An?" Hạ Bình mở miệng hỏi Đào Lượng.
Lập tức, Đào Lượng có chút thụ sủng nhược kinh, bởi vì tên này lên lôi đài chưa bao giờ nói chuyện với đối thủ, đều là một quyền giải quyết, hung hãn đến rối tinh rối mù, hiện tại rõ ràng nói chuyện với mình, còn gọi đúng tên mình?!
Không biết vì sao, hắn rõ ràng cảm thấy có chút hoảng loạn, lập tức bối rối kêu lên: "Sao, sao vậy?! Đúng, đúng là không thua Chu Thái An, ngươi có ý kiến gì à? Cũng không phải ta nói, mọi người đều nói vậy."
Nói xong câu cuối, hắn có chút yếu ớt, lộ ra rất thiếu tự tin.
Cũng không còn cách nào, Hạ Bình quá mức hung tàn, ngay cả cường giả như Chu Thái An cũng bị đánh thành như vậy, căn bản không phải đối thủ một quyền của tiểu tử này.
Nghe nói Chu Thái An đã được đưa đến bệnh viện gần đó cấp cứu, gãy mười ba xương sườn, nội tạng trọng thương, phải mất một tháng mới xuống giường được.
Dù hắn có tự tin, cho rằng mình không thua Chu Thái An, nhưng đối mặt với Hạ Bình không nói đạo lý này, hắn vẫn không có chút tự tin nào.
Thấy Đào Lượng vẻ mặt yếu đuối, Hạ Bình cũng có chút im lặng, trông giống như hắn là sói xám bắt nạt thỏ trắng vậy, khoát tay nói: "Đừng sợ, ta sẽ không bắt nạt ngươi đâu. Chuyện là thế này,
Một quyền đánh bại địch nhân thật sự quá nhàm chán, khiến ta không có hứng thú."
"Vậy đi, ta đứng ở đây bất động, ngươi cứ đánh ta, chỉ cần có thể đánh ta rớt khỏi lôi đài, coi như ngươi thắng."
Hắn nói ra quyết định của mình.
Cái gì?!
Đào Lượng trợn mắt há hốc mồm, có chút không hiểu ý của Hạ Bình, tên này đang nói gì vậy, lại còn bảo mình đánh hắn, còn đứng yên không nhúc nhích, tiểu tử này điên rồi sao?
Hắn không hiểu, nhưng những người xem xung quanh đều đã hiểu, ai nấy đều xôn xao.
"Má ơi, Hạ Bình muốn nghịch thiên rồi."
"Đứng yên cho đối thủ đánh, hắn muốn cuồng vọng đến mức nào."
"Hắn mới là Võ Đồ ngũ trọng thiên, đối mặt đối thủ Võ Đồ lục trọng thiên, lại dám kiêu ngạo như vậy?!"
"Hắn muốn chết, ta sẽ thành toàn hắn."
"Kẻ không biết sống chết, xem ra đầu óc toàn bã đậu rồi, thật sự cho rằng mình là cường giả cảnh giới Võ Giả à."
"Đứng yên, chắc một quyền đánh phế Hạ Bình này rồi."
"Đào Lượng, giết hắn đi, thừa lúc hắn đang nóng đầu, đây là cơ hội tốt."
"Thắng một kẻ ngu, tuy là thắng không đẹp, nhưng người đó là Hạ Bình thì không sao, ai bảo hắn thích ăn đòn."
Rất nhiều đệ tử xôn xao, ai nấy đều tức giận đến muốn chết, tên này khinh người đến mức giở trò, trước kia còn một quyền đánh bại địch nhân, sỉ nhục đối thủ.
Bây giờ thì sao, ngay cả nắm đấm cũng lười động, mặc đối thủ đánh.
Các bạn học lớp ba mươi sáu, kể cả Cao Hoàn và Dương Vĩ cũng trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy tiểu tử này điên rồi, dù tự đại cũng phải có chừng mực, đến tột cùng là khinh người đến mức nào.
"Ngươi, ngươi nói thật sao?"
Đào Lượng có chút nghi ngờ nhìn Hạ Bình, chẳng lẽ đây là một cái bẫy, tuy nói là đứng yên, nhưng kỳ thật chờ mình tấn công xong sẽ phản công lại.
Hạ Bình mất kiên nhẫn nói: "Ngươi rốt cuộc đánh hay không? Không đánh thì ta đánh ngươi, bẻ gãy năm cái xương sườn." Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Đào Lượng.
Bị đe dọa rồi!
Đào Lượng sợ đến tái mặt, liên tục gật đầu: "Ta đánh, vậy thì đánh."
Lúc này, trọng tài tuyên bố bắt đầu.
Oanh một tiếng, Đào Lượng lập tức xông lên, một chưởng đánh tới, thi triển Bài Vân Chưởng thức thứ nhất Lưu Thủy Hành Vân, toàn bộ không khí bắt đầu khởi động, tựa như lưu thủy, sinh ra uy lực đáng sợ.
Còn Hạ Bình đứng tại chỗ, khoanh tay, vẫn không nhúc nhích.
"Thật sự đứng yên cho mình đánh?"
Thấy vậy, Đào Lượng lập tức mừng rỡ.
Nếu vậy, lần này hắn chắc chắn có cơ hội chiến thắng, dù sao hắn là cường giả Võ Đồ lục trọng thiên, đánh một người Võ Đồ ngũ trọng thiên đứng yên, làm sao có thể không thắng?!
Đã đối phương muốn ăn đòn, vậy thì đừng trách hắn.
Oanh!
Một chưởng đánh tới, hung hăng oanh kích lên thân thể Hạ Bình, uy lực của Bài Vân Chưởng bộc phát ra, phát ra một tiếng như chuông sớm trống chiều, toàn bộ lôi đài tựa hồ cũng bị uy lực của chưởng này chấn động, nổ vang rung động.
Bản dịch này là một sản phẩm trí tuệ, xin hãy tôn trọng công sức của người dịch.