Thần Cấp Đại Ma Đầu - Chương 670: Vây công
"Chút tài mọn đó mà cũng đòi đánh nhau với ta, sống không bằng chết, thật là chuyện nực cười. Sao không về bảo mẹ cho bú sữa đi?" Hạ Bình thong thả nhìn đám yêu quái, cứ như vừa rồi đá bay Hắc Thủy Bạo Hùng chỉ là tiện tay búng chết con muỗi, chẳng đáng nhắc đến.
Lên đến Võ sư cửu trọng thiên, hắn đã luyện hóa được cương khí, có sức chống lại tông sư. Có thể nói, hiện tại hắn chẳng khác gì tông sư cả.
Đá bay yêu quái tông sư nhất trọng thiên, quá dễ dàng.
"Võ sư cửu trọng thiên!"
Ách Vận Ô Nha thấy rõ Hạ Bình mạnh hơn trước rất nhiều. Dù nó đã lên tông sư nhất trọng thiên, nhưng tên loài người đáng ghét này cũng không kém bao nhiêu, thậm chí còn mạnh hơn.
Kế hoạch xoay người làm chủ nhân của nó chết yểu.
Đáng giận, thằng nhãi này nuốt phải thuốc gì mà tiến bộ nhanh vậy, còn địch nổi tông sư? Ách Vận Ô Nha chưa từng thấy ai như vậy.
"Dám ra tay với Hắc Thủy Bạo Hùng, chết đi!"
Độc Giác Lôi Ngưu gầm lên, thấy Hắc Thủy Bạo Hùng bị đá trọng thương, sống chết chưa rõ, nó điên tiết, không nhịn được nữa.
Ầm!
Nó vận chuyển yêu lực, chiếc sừng tím trên đầu rung lên dữ dội, lôi đình lóe sáng, như tạo thành đám mây lôi trên đầu.
Bốn chân cuồng loạn chạy, như xe tăng siêu cấp, lao vào Hạ Bình.
Lôi điện và yêu lực kết hợp, sức mạnh khủng khiếp, như đâm sập cả ngọn núi nhỏ.
"Cùng nhau giết tên loài người này." Liệt Diễm Ưng nhanh nhất, vỗ cánh, thân thể bùng lên ngọn lửa khổng lồ, như thần điểu lửa.
Nó lao từ trên cao xuống, như máy bay siêu thanh, xé toạc không khí, tạo ra sóng âm đáng sợ, làm rạn nứt mặt đất.
Không khí xung quanh bị đẩy ra, ngưng tụ thành thực chất, như gợn sóng lan tỏa, chấn động khí kình chứa sức phá hoại kinh hoàng.
Ngọn lửa cực lớn của nó có nhiệt độ cao, đủ để nung chảy sắt thép.
Đó là sức mạnh bẩm sinh của Liệt Diễm Ưng, sinh ra trong lửa, sống ở sâu trong núi lửa, ăn nham thạch.
"Loài người ngu xuẩn, dám động vào Yêu tộc, đây là sai lầm lớn nhất đời ngươi." Liệt Địa Hào Trư gầm rú, thân cao bốn năm mét, chạy tới như ngọn núi nhỏ.
Bốn móng heo khổng lồ chà đạp mặt đất, dường như có sức điều khiển đại địa, mỗi bước chạy đều tạo ra động đất đáng sợ.
Răng rắc răng rắc, nó lao tới, mặt đất vỡ toác, cả người nặng mấy chục tấn nghiền nát mọi thứ, nhà cao tầng cũng tan thành cám.
Đây là sức mạnh của Liệt Địa Hào Trư, có khả năng điều khiển đại địa.
Nếu Liệt Địa Hào Trư kéo đến cả đàn, còn đáng sợ hơn vạn mã lao.
Trong chiến tranh giữa Nhân tộc và Yêu tộc, Liệt Địa Hào Trư từng ập đến hàng vạn con, chỉ trong mấy hơi thở, động đất, thành trì loài người bị san bằng, không ai sống sót.
"Khặc khặc, giết tên loài người này sẽ được thưởng lớn, ngoan ngoãn chết đi." Phong Ngô Công âm hiểm nhất, vốn l�� loài độc vật, kịch độc trên người khiến vương giả cũng phải đau đầu.
Một giọt nọc độc có thể giết trăm vạn người.
Tông sư bình thường chạm vào cũng bị ăn mòn cương khí.
Hơn nữa, nó là Phong Ngô Công, có khả năng điều khiển gió, cực nhanh. Nếu đánh lén, tốc độ của nó còn nhanh hơn Liệt Diễm Ưng gấp đôi.
Độc tố khủng khiếp khiến nó ám sát dễ như trở bàn tay, sinh vật nào bị nó nhắm đến đều khó sống.
Vút!
Phong Ngô Công biến mất tại chỗ, như phi tiêu siêu thanh, chui vào không khí, vô thanh vô tức, mắt thường khó thấy.
Tam Nhãn Cự Nhân không động thủ, vẻ mặt kiêu ngạo, cho rằng chỉ cần mấy huynh đệ Yêu tộc ra tay là có thể giết Hạ Bình dễ dàng, không cần đến nó.
"Ngu xuẩn!"
Hạ Bình lấy Nhiếp Hồn Linh, rót cương khí vào, Nhiếp Hồn Linh bùng nổ sức mạnh khổng lồ, mạnh hơn trước gấp mấy lần.
Đinh đương đinh đương
Tức thì, từ Nhiếp Hồn Linh tỏa ra sóng tinh thần vô hình, nhanh hơn vận tốc âm thanh gấp bội.
Trong một hơi thở, nó lan ra ba trăm mét, sóng tinh thần vô đối, đâm vào đám yêu quái đang tấn công Hạ Bình.
"A a a a!"
Bốn yêu quái kêu thảm thiết, linh hồn như bị va chạm mạnh, như bị gạch đập vào gáy, hoa mắt chóng mặt.
Đòn tấn công xuất hiện sơ hở.
Bình thường sơ hở này không đáng kể, nhưng trong chiến đấu của cường giả, nó là trí mạng.
Đặc biệt Phong Ngô Công, tốc độ quá nhanh, nhanh hơn Liệt Diễm Ưng, đã đến trước mặt Hạ Bình hai ba mét, sắp áp sát.
Nó sẽ dùng tốc độ cực nhanh xuyên thủng Hạ Bình, phóng độc giết chết hắn.
Nhưng trúng phải sức mạnh của Nhiếp Hồn Linh, nó đứng im giữa không trung, như bị Định Thân Thuật, không thể động đậy.
Hạ Bình không thèm nhìn, vung chưởng, vận chuyển Thuần Dương Bất Diệt Quyết, chưởng này chứa tinh hoa Thái Dương hỏa diễm đáng sợ, bùng cháy dữ dội, uy lực đáng sợ hơn trước, màu sắc tối tăm, như đám mây đen kịt.
Đông!
Sức mạnh này đánh vào Phong Ngô Công, như núi lớn ập xuống, làm vỡ nát xương cốt toàn thân.
Hỏa diễm đen bao trùm Phong Ngô Công, bốc cháy.
"Không không không!"
Phong Ngô Công kêu thảm thiết, còn thảm hơn tiếng lợn bị chọc tiết, như bị cực hình tầng mười tám địa ngục, linh hồn bị hỏa diễm thiêu đốt, tra tấn.
Chỉ một hơi thở, nó bị đốt thành tro bụi, mất hết sinh khí, ba một tiếng, thân thể rơi xuống đất, tạo thành cái hố.
Phong Ngô Công, chết!
Bản dịch độc quyền thuộc về thế giới của những câu chuyện kỳ ảo.