Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 20:

Thời gian đã trôi qua ba mươi phút, tình hình trong sân vẫn đang bất lợi cho Trần Cảnh, phạm vi di chuyển của cậu ngày càng thu hẹp lại. Trang phục cậu cũng đã xuất hiện vài vết xước nhẹ. Liên tiếp các chiêu thức thể thuật cùng đủ loại vũ khí được tung ra: từ phi tiêu, đoản nhận cho đến cả bùa nổ. Mặt sân vì thế mà dần xuất hiện những hố nhỏ.

Bên ngoài sân, tại đài quan sát của các đội trưởng, những lời bàn tán vang lên không ngớt.

Người ngồi gần Trần Liễu nhất cất lời: – Tứ trưởng lão, thiên tư của thiếu tộc trưởng quả nhiên không hề tầm thường. Mới cấp bảy mà đã cầm cự hơn ba mươi phút với người hơn mình tới năm cấp. Rõ ràng Trần Huyền không hề nương tay một chút nào.

– Haha, Lâm lão đệ không cần thắc mắc. Chính ta đã nói với Huyền phải đánh hết sức, không được nương tay. Có như vậy mới kiểm tra được hết khả năng của Cảnh, lên chiến trường, kẻ địch nào sẽ nương tay với nó chứ.

Người vừa nói là Trần Lâm, thủ lĩnh đội hộ vệ số mười chín, một cao thủ Dị nhân cảnh Dung thần. Người này có quan hệ rất tốt với Trần Liễu.

– Dù vậy, nhưng thời gian ngài đưa ra có quá dài không? Thiếu tộc trưởng quá xuất sắc mới cầm cự được đến bây giờ, chứ nếu là người khác ở cấp bảy, chỉ vài ba chiêu của Huyền cũng chẳng thể đỡ nổi.

– Đúng vậy, Tứ trưởng lão. Xem từ đầu đến giờ, mặc dù thiếu tộc trưởng rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn có thể phản kích, hơn nữa cũng chưa bị trúng đòn nào nghiêm trọng. Tôi nghĩ chúng ta có thể kết thúc trận đấu rồi.

Những người xung quanh nhao nhao lên tiếng. Ngồi ở đây, ai mà chẳng có con mắt tinh tường. Họ đều là cao thủ Dị nhân cảnh, tất nhiên sẽ nhìn ra sự xuất sắc của Trần Cảnh, nhưng cũng không ai tin cậu có thể cầm cự được đến một giờ đồng hồ.

Lão quản gia Trần Quân ngồi một góc trên đài quan sát, không hề nói gì, nhưng mắt vẫn gắt gao nhìn vào trong sân. Dù sao chênh lệch vẫn khá lớn. Nhưng có một điều may mắn là Trần Huyền mới bước vào cấp mười hai, chưa thể nắm giữ khả năng cường hóa tối đa một bộ phận cơ thể.

– Mọi người không cần lo lắng. Nếu Cảnh đã tự tin nhận lời thì phải chấp nhận làm đúng như những gì đã nói: một giờ đồng hồ là một giờ đồng hồ.

– Yên tâm đi, ta nghĩ thiếu tộc trưởng của các ngươi không kém đến mức đó đâu. Haha.

Các vị chỉ huy nhìn nhau, nếu Tứ trưởng lão đã nói vậy thì đành xem kết quả ra sao.

Phía dưới đài quan sát, những người quan chiến cũng bàn tán xôn xao. Có nhiều người thán phục trận chiến này, cũng có những người chỉ đơn thuần muốn xem náo nhiệt. Cũng có những người ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tị. Dù sao, không phải ai cũng chịu phục những người trẻ tuổi nổi bật hơn mình, cho dù đó là thiếu tộc trưởng đi chăng nữa.

Một kẻ trong số đó lẩm bẩm: – Hừ, mới cấp bảy đã không biết lượng sức mà dám đối đầu với đội phó. Lát nữa có mà mất mặt cho đáng đời.

Lời vừa dứt, lập tức có mấy người xung quanh nhìn hắn như nhìn thằng ngu. Một người trong số đó lên tiếng: – Đúng là miệng phun phân, tự nhìn lại bản thân đi đã.

– Thế nào, ngay cả nói cũng không cho ta nói chắc?

Kẻ đó vẫn cố gân cổ cãi lại. – Ngươi xem thiếu tộc trưởng mới bao nhiêu tuổi, tu luyện được bao lâu? Hừ, bằng tuổi đó, ngươi đến ngón chân người ta còn chẳng bằng, vậy mà còn dám nói ra mấy câu ngu không chịu nổi.

– Đúng vậy! Này lão Tuất, ngươi năm nay gần bốn mươi rồi, miễn cưỡng mới tu luyện đến cấp mười một. Hôm trước, ngươi đối đầu với Trần Huyền đến cả mười phút cũng chẳng cầm cự được, bị đ��nh cho tối tăm mặt mũi. Giờ thấy người trẻ tuổi nổi bật hơn mình thì khó chịu hả? Hahaha.

– Haha, đúng là nhỏ nhen. Công phu thì chẳng ra hồn, còn tự cho mình là đúng.

Tiếng cười cợt nhả vang lên xung quanh khiến cho kẻ nói xấu Trần Cảnh mặt đỏ tới tận mang tai, không dám nói linh tinh gì nữa.

Những đoạn đối thoại như vậy có ở khắp nơi, đa phần mọi người đều thán phục trước khả năng chiến đấu của Trần Cảnh. Nhỏ tuổi, lại ở cấp độ thấp hơn mà vẫn có thể chiến đấu đến mức ấy thì quả thực không hề đơn giản chút nào.

Mười phút nữa trôi qua, cả hai tách nhau ra, đứng đối diện, nhìn chằm chằm vào đối phương. Dù sao, chiến đấu liên tục với cường độ cao như vậy chẳng dễ chịu chút nào.

Trần Cảnh đứng thế thủ, hai tay kiểm tra lại hai túi vũ khí của mình, đoản nhận và phi tiêu không còn nhiều. Cậu không định sử dụng phụ khí thuật nên phi tiêu và đoản nhận chỉ là loại phổ thông nhất.

Bên kia, Trần Huyền cũng chẳng mấy vui vẻ. Hắn không ngờ Trần Cảnh lại cầm cự lâu đến vậy. Bộ pháp kia vô cùng huyền diệu, mặc dù hắn đã tìm ra một số quy luật nhưng để phá giải thì còn xa lắm. Hắn cũng đang suy nghĩ đối sách trong đầu.

– Theo tình huống bình thường, đáng lẽ khí của thiếu tộc trưởng đã phải cạn kiệt rồi mới phải. Nhìn có vẻ chật vật nhưng hơi thở vẫn chưa gấp gáp, mặt mũi cũng không có dấu hiệu cạn khí, quá vô lý. Khoan đã, có lẽ nên thử cách này...

Hít một hơi thật sâu, Trần Huyền bỗng liên tiếp phóng ra những chiếc phi tiêu. Trần Cảnh liền rút ra một chiếc đoản nhận, vừa đỡ phi tiêu vừa di chuyển tránh né. Thi thoảng còn có đoản nhận bay đến. Nếu để ý kỹ, Trần Cảnh sẽ phát hiện những chiếc đoản nhận này không nhằm vào cậu, mà bay đến những vị trí đã được chủ định từ trước.

Ở bên ngoài, Trần Liễu đang ngồi nói chuyện với các đội trưởng xung quanh, bất chợt như nhận ra điều gì đó. Đôi mắt ông ta hứng thú nhìn vào vòng đấu. Những người khác cũng nhận ra sự khác lạ, sau đó liền giật mình không ngớt.

Quay lại chiến trường, Trần Cảnh vừa di chuyển né tránh, vừa gạt đi các loại phụ khí ném tới. Nhưng dù vẫn có thể thuận lợi tránh thoát, sự bất an trong lòng cậu ngày càng tăng. Không hiểu tại sao cậu luôn cảm thấy có điều không ổn. Nhìn xung quanh, cậu bỗng thấy những chiếc đoản nhận đang vô tình vây mình ở giữa. – Nguy rồi!

Khi thấy Trần Huyền đang tấn công vũ bão bỗng nhiên nhảy lùi lại phía sau, cậu càng khẳng định suy đoán của mình. Nếu lúc này chỉ dùng bộ pháp cũ e rằng khó tránh được. Bỗng nghĩ đến điều gì đó, Trần Cảnh liền cắn răng: – Liều vậy!

Trong khoảnh khắc đó, Trần Huyền ở đằng xa tay phải đột nhiên bắt ấn, miệng hô: – Bạo! Ầm!

Đầu tiên là một màn khói lớn xuất hiện bao vây khu vực Trần Cảnh, sau đó một loạt tiếng nổ lớn khác vang lên. Lần này, tám tiếng nổ gần như xảy ra cùng một lúc, phát ra từ vị trí của những chiếc đoản nhận đã cắm xung quanh Trần Cảnh. Áp lực từ vụ nổ khiến bụi đất mù mịt bay lên, từng đợt sóng âm lan ra xung quanh, khiến những người đứng gần cũng phải lùi lại vài bước.

Mọi người đều kinh ngạc hô lên. Không ngờ Trần Huyền đã lặng lẽ bố trí cái bẫy xung quanh Trần Cảnh. Nhưng ở giữa vụ nổ thế kia, e rằng cậu ta khó chịu đựng nổi.

Trên đài quan sát, các vị đội trưởng đều giật mình. Tên khốn Trần Huyền ra tay không biết nặng nhẹ! Vụ nổ kia nếu là bọn họ thì chỉ như gãi ngứa, nhưng với những ngự nhân sư thì không chết cũng sẽ lãnh đủ. Mọi người đều giật mình, thậm chí có đội trưởng đã muốn lao xuống, hy vọng sẽ kịp chữa trị cho Trần Cảnh.

Đúng lúc này, Trần Liễu lên tiếng: – Mọi người đừng lo, Cảnh không sao đâu, không cần gấp.

Mọi người bán tín bán nghi, nhưng nếu Trần Liễu đã lên tiếng thì cũng đành đứng im tại chỗ, chăm chú nhìn vào chỗ khói bụi do vụ nổ gây ra. Lão quản gia Trần Quân cũng khoanh tay đứng đó, không hề có động thái ra tay.

Trên chiến trường, Trần Huyền cũng đang nheo mắt lại. Bởi lẽ, khi vụ nổ của bùa khói diễn ra, hắn đã thấy một bóng đen lao vụt ra trước khi vụ nổ chính của bùa nổ xảy ra. Dù chỉ trong chớp mắt, nhưng điều đó vẫn nằm ngoài dự đoán của hắn. Thực ra, khi kích hoạt bùa nổ, hắn cũng hơi giật mình vì uy lực của vụ nổ. Bình thường, hắn chỉ bố trí bốn chiếc đoản nhận có bùa nổ mà thôi, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, lần này hắn lại bố trí cả tám cái. Nghĩ đến hậu quả, hắn liền đổ mồ hôi lạnh. May mà thiếu tộc trưởng dường như đã tránh được.

Xung quanh tiếng bàn tán nổi lên: – Không ngờ Trần Huyền ra tay tàn nhẫn như vậy, với người nhà, lại còn là thiếu tộc trưởng mà lại tính kế đến mức đó.

– Đúng vậy, xem ra lần này thiếu tộc trưởng gặp nguy thật rồi. Ở giữa tâm vụ nổ đó, đến cấp mười hai ở thời điểm sung sức nhất như chúng ta cũng sứt đầu mẻ trán. Lần này gây họa rồi!

– Hy vọng thiếu tộc trưởng không đến nỗi mất mạng, không thì to chuyện thật rồi.

Trong lúc mọi người lo lắng, bụi đất cũng dần tan đi. Chỉ thấy trên mặt đất xuất hiện tám chiếc hố lớn tạo thành hình tròn. Ngoài vòng tròn chừng ba mét, Trần Cảnh một tay chống đất, một tay che mũi. Khóe miệng, tai, mũi cậu có một ít máu chảy ra, có lẽ do áp lực từ vụ nổ ép gây nên.

May mắn thay, vào phút cuối, cậu nhớ ra cha từng nói Phi Vân Bộ ngoài bảy bước chính, còn có một bước phụ dùng để vọt tới một hướng với tốc độ cực cao. Nhưng phải thành thục mới có thể thi triển. Bước này chính là đại diện cho ngôi sao thứ tám, hay còn gọi là phụ tinh của sao Khai Dương trong chòm sao Bắc Đẩu. Có lẽ áp lực từ cuộc chiến đã giúp cậu thi triển được nó. Nói ra còn phải cảm ơn tên Trần Huyền này.

Ngay khi cậu vừa thi triển, Trần Liễu đã nhìn ra nên mới có thể bình tĩnh như vậy. Trên môi Trần Liễu nở nụ cười hài lòng.

Xung quanh liên tiếp vang lên tiếng hoan hô. Sau ngày hôm nay, Trần Cảnh đã thực sự vang danh khắp tòa thành này.

Mọi nội dung đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free