Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 22:

Mọi người kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài. Khoảng một giờ sau, một trong hai thị vệ quay lại.

Nhìn bộ dạng của họ, có vẻ không gặp vấn đề gì, chỉ là tốn thời gian hơi lâu. Dù cẩn trọng đến mấy, quãng đường bảy, tám trăm mét cũng không lý nào lại mất cả tiếng đồng hồ như vậy.

Người thị vệ đi đến trước mặt Trần Cảnh và quản gia: "Thưa thiếu tộc trưởng, quản gia, hai thuộc hạ đã đi đến căn phòng. Đường đi bên trong như một mê cung, có rất nhiều ngã rẽ. Chúng tôi phải tìm rất lâu mới thấy đường chính xác."

Trần Cảnh "ồ" lên, cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao hai người này tốn thời gian đến thế. Cậu liền bảo thị vệ dẫn đường, hơn chục người theo sát phía sau.

Con đường đá khá nhỏ, chỉ rộng khoảng một mét, với những tán cây duối mọc chằng chịt, rậm rạp hai bên. Cứ cách một đoạn lại xuất hiện một trụ đá. Trụ đá cao chừng ba mét, thân trụ có đường kính chừng một người ôm. Bên trên điêu khắc những hoa văn kỳ lạ. Trụ vốn có màu trắng nhưng chắc do quá lâu nên giờ rêu phong đã phủ xanh toàn bộ, nếu không để ý kỹ sẽ khó mà nhận ra.

Trên thân trụ có nhiều lỗ nhỏ, kích cỡ to thì bằng ngón tay cái, nhỏ nhất chỉ bằng mũi kim. Khi vừa nhìn thấy chúng, lão quản gia liền giật mình, vội đứng chắn trước mặt Trần Cảnh. Dường như dự đoán được hành động của lão quản gia, tên thị vệ liền giải thích những trụ đá đó không còn hoạt động nữa, hai người họ đã kiểm tra kỹ rồi.

Lúc này Trần Cảnh mới hiểu ra, những trụ đá không phải là vật trang trí mà bên trong có cơ quan có thể phóng ra những vũ khí chết người. May mắn là kiến trúc này bị bỏ hoang quá lâu nên có lẽ những cơ quan bên trong đều đã hỏng cả.

Tên thị vệ dẫn nhóm người đi vòng vèo qua rất nhiều ngã rẽ. Càng vào trong, số lượng cột càng nhiều, vị trí cũng ngày càng hiểm hóc. Không thể tưởng tượng nổi nếu chúng đồng loạt kích hoạt, kẻ đột nhập sẽ sống sót bằng cách nào.

Điều kỳ dị nữa là những bụi cây này hình như luôn có cùng độ cao, hơn nữa muốn xuyên qua chúng cũng chẳng dễ dàng gì. Tán lá rậm rạp, nhiều gai nhọn và cực kỳ dày đặc. Một thị vệ thử dùng đao chém mạnh vào tán lá, thậm chí phát ra tiếng kim loại va chạm. Không hiểu loại cây này là gì, những người ở đây đều là người từng trải mà không một ai biết chính xác đây là loại cây gì.

Đi lòng vòng chừng mười lăm phút, cuối cùng nhóm người cũng đến được tòa tháp ở trung tâm. Có một thị vệ vẫn canh gác ở lối vào tòa tháp. Đến gần mới thấy tòa tháp này hình d��ng khá kỳ lạ, nếu phải dùng từ để miêu tả, nó hơi giống một đóa hoa sen đang nở. Tòa tháp hình trụ, phần thân hơi uốn cong chứ không thẳng tắp. Đỉnh tháp không phải một mái mà có đến tám mái vươn ra tám hướng, nhưng không hướng xuống mà lại chĩa ngược lên trên. Lối kiến trúc này không giống với kiến trúc hiện tại.

Thân tháp trơn nhẵn không một tì vết. Trong khi các kiến trúc xung quanh đều đã sụp đổ hoặc bị rêu phong phủ kín, riêng tòa tháp này lại hoàn toàn không. Hơn nữa, không biết làm bằng chất liệu gì mà cực kỳ cứng rắn. Nhìn thì không phải đá, cũng không phải kim loại. Nếu tới gần còn có thể ngửi thấy một mùi hương nhẹ như có như không, thật kỳ lạ.

Cửa tháp vẫn đóng kín, nói là cửa thực ra là một vòng tròn bán kính chừng hai mét, khắc hình hai con chim Lạc nối tiếp nhau thành vòng tròn, nhìn thoáng qua khá giống biểu tượng âm dương. Ở trung tâm có một hình vuông, trên đó được chia thành nhiều ô nhỏ, sắp xếp lộn xộn không theo một hình thù cụ thể nào. Mỗi ô vuông nhỏ đều có thể di chuyển trong hình vuông lớn, trông hơi giống một trò ghép hình. Thị vệ đã vào trước vẫn đang loay hoay di chuyển các ô mà vẫn chưa mở được cửa.

Thấy hắn định dùng vũ lực, Trần Cảnh liền ngăn lại: "Không được dùng sức mạnh. Trong tài liệu có nói nếu dùng sức mạnh phá cửa sẽ khiến cả tòa tháp sụp đổ, ngọc giản bên trong cũng sẽ vỡ nát."

Người kia liền dừng tay, vội lui ra sau. Sau đó lần lượt từng người thử nhưng vẫn không được.

Trần Cảnh chưa vội động vào mà cố gắng nhìn thật kỹ từng mảnh ghép trong đó, trong đầu không ngừng tưởng tượng ra hình dạng của khối vuông đó. Theo thông tin nhận được, thông thường mỗi tháp đều có khóa như vậy, nhưng thường rất đơn giản. Nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai mươi tư mảnh mà thôi, thậm chí có cửa chỉ hơn chục mảnh, rất dễ ghép được. Hình dạng cũng vô cùng đa dạng, từ sông núi đến động vật.

"Thế quái nào cái này lại có tới sáu mươi ba mảnh, hơn nữa lại có rất nhiều mảnh na ná nhau, khiến việc ghép nối càng trở nên khó khăn hơn."

Đang đau đầu suy nghĩ, Trần Cảnh chợt nhìn về hai con chim Lạc khắc trên cánh cửa, một suy nghĩ lóe lên: "Không lẽ mọi chuyện lại đơn giản đến vậy."

Sau khi đã ghi nhớ được các mảnh, Trần Cảnh liền kêu người thị vệ đang cố ghép đi ra, cậu sẽ tự ghép nó. Mọi người liền tản ra nhường cậu bước đến.

Bắt đầu với phần trên cùng, cậu vừa di chuyển những ô vuông có hoa văn tương tự phần trên cùng của cánh cửa, vừa cố gắng định vị vị trí của chúng. Việc này đòi hỏi sự tính toán rất cao: vừa phải tưởng tượng trong đầu, lại vừa phải di chuyển các ô sao cho chúng không cản trở những ô tiếp theo. Sai sót liên tục, mỗi lần sai Trần Cảnh lại phải tính toán và tưởng tượng lại từ đầu, vô cùng phiền phức. Chật vật cả tiếng đồng hồ cậu mới ghép được một phần tư cái khóa. Có vẻ suy luận của cậu đã đúng hướng.

Lau mồ hôi trên trán, cậu cười khổ, tự nhủ: "Sao số mình xui xẻo như vậy, so với những người khác, mình toàn gặp phải những cái khó chơi. Chưa kể cái khóa cửa chết tiệt này, chỉ riêng cái mê cung với đầy rẫy cơ quan đã đủ sức tiễn cả đám hảo thủ (trừ đi mấy vị cấp Dị nhân) đi cùng cậu xuống suối vàng. Những nơi khác đâu có bị như vậy."

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng chỉ than một chút vì Trần Cảnh đoán càng khó khăn thì có khi thu hoạch cũng sẽ nhiều hơn những nơi khác thì sao. Nghỉ một lúc để lấy lại tinh thần, sau khi đã thấy thoải mái hơn chút cậu lại tiếp tục trò ghép hình. Mấy người xung quanh thi thoảng cũng góp ý một vài chỗ, dù sao nhiều người thì lực lớn mà. Mặc dù có những thành phần đầu óc đơn giản, ví dụ như ông chú làm vườn kia: đánh đấm thì đúng là hảo thủ, nhưng chơi mấy trò trí tuệ này thì đúng là hành xác. Ông ta vò đầu bứt tai cả buổi mà thậm chí còn không hiểu mọi người đang nói gì.

Vất vả nửa ngày trời cuối cùng cũng ghép xong. Khi ô vuông cuối cùng vào vị trí, cánh cửa phát ra một tiếng "cạch" nhỏ, sau đó là liên tiếp những âm thanh lộc cộc có lẽ là của cơ quan bên trong cánh cửa. Chừng một phút, phần khóa vuông thụt vào trong, hai hoa văn chim Lạc trên cửa cũng như cử động, chúng thay đổi vị trí cho nhau. Sau đó, cánh cửa tách làm đôi, vừa xoay tròn vừa lùi dần vào phần tường b��n trong theo chiều kim đồng hồ.

Mất vài chục giây, cánh cửa đã thụt hoàn toàn vào trong tường, để lộ một lối cầu thang dẫn lên phía trên, hiện ra trước mắt Trần Cảnh. Có hai thị vệ lập tức đi vào trước do thám. Sau khi xác định không có nguy hiểm, cả nhóm liền tiến vào. Không gian bên trong rất lớn, toàn là cây cỏ kỳ lạ. Toàn bộ không gian chỉ có duy nhất một cầu thang dẫn lên trên mà thôi. Cầu thang không dài, có chừng vài chục bậc thang, dẫn thẳng lên đỉnh tháp.

Lên đến nơi, mọi người đều ồ lên kinh ngạc, Trần Cảnh cũng không ngoại lệ. Thì ra, mái tháp là một không gian mở, ở giữa có một bệ lớn hình cái bát tròn. Bệ cao chừng hai mét, đường kính khoảng sáu, bảy mét. Tám mái tháp vươn ra tám hướng, hình tròn thon nhọn về phía cuối, dáng dấp tựa như cánh hoa sen. Mỗi cánh rộng phải đến hai, ba mét. Nhìn gần mới thấy sự to lớn của chúng. Hành lang đi lại là phần rãnh ngăn giữa bệ và mái.

Điểm nổi bật nhất chính là những ngọc giản được đặt ở các cánh và bệ. Mỗi phần cánh đều có một ngọc giản được đặt ngay tại đáy th���p nhất của mái. Mặt bệ có bốn ngọc giản ở bốn góc, tổng cộng tới mười hai ngọc giản.

Trần Cảnh như reo lên trong lòng: "Trúng mánh rồi, ha ha ha! Không uổng công sức mở cái khóa chết tiệt kia."

Trong lòng thì cười như nở hoa, nhưng vẻ mặt Trần Cảnh vẫn phải tỏ ra nghiêm nghị. Cậu lên tiếng: "Mau thu thập ngọc giản, nhớ cẩn thận nhé mọi người."

Các thị vệ đồng loạt ra tay, rất nhanh đã thu hết số ngọc giản. Tòa kiến trúc này quả nhiên khác thường, số lượng ngọc giản nhiều gấp ba những chỗ khác, bản thân ngọc giản cũng to hơn không ít. Không những vậy, hoa văn hình chim Lạc bên trong còn có màu bạc rất đẹp, chứ không phải loại hoa văn màu trắng đục thông thường, nhìn qua là biết hàng cao cấp hơn hẳn.

Cầm ngọc giản trên tay, Trần Cảnh có thể cảm nhận rõ sự hùng hậu của khí tức tỏa ra từ ngọc giản, chất lượng của chúng có lẽ phải tương đương với linh thạch thượng phẩm. Xem ra không phải tất cả kiến trúc đều giống nhau mà còn có sự phân cấp rõ rệt.

Sau khi tìm kiếm xung quanh tòa tháp, không thu hoạch thêm được gì, nhóm của Trần Cảnh liền rời khỏi khu vực này. Tuy nhiên, họ cũng không rời đi ngay mà tiếp tục tìm kiếm khắp toàn bộ kiến trúc. Bởi lẽ, nơi đây không chỉ có ngọc giản mà còn có thể chứa rất nhiều công pháp, đan dược, linh thạch, nếu may mắn sẽ thu hoạch được kha khá đồ tốt.

Trần Cảnh cũng phát hiện ra một m��t thất. Trong đó không có đồ gì nhiều, chỉ có duy nhất một vật thể khá kỳ lạ ở trung tâm căn phòng. Nó có hình khối bát giác, to chỉ cỡ quả trứng chim cút, toàn một màu trắng. Vì được đặt ở vị trí trung tâm căn phòng một cách rất cẩn thận, vật thể này có lẽ vô cùng quý giá. Nhưng dù loay hoay mãi, cậu vẫn không biết nó là gì, đành tạm thời cất vào túi áo.

Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free