Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 32:

Trần Cảnh choáng váng khi nhìn thấy quang cảnh bên trong.

Căn phòng, không, phải nói là một tòa cung điện mới đúng, không gian bên trong rộng lớn vô cùng. Trần Cảnh nhìn sang Thủy Mãng Tước, hỏi nó: "Ngươi có vào trong không?"

Thủy Mãng Tước hừ một tiếng: "Ngươi vào đi, tìm cho ta một loại quả có thân lá màu xanh lam, quả màu đỏ sậm, kích cỡ bằng đầu người. Còn lại những th��� bên trong tùy ngươi lấy."

Đành vậy, Trần Cảnh bước vào cung điện. Có lẽ có điều gì đó bên trong ngăn cản Thủy Mãng Tước tiến vào. Lối đi lát bằng đá hoa cương rắn chắc, những hàng cột khổng lồ chống đỡ mái vòm cong vút. Ngước lên trên, Trần Cảnh ước chừng mái vòm phải cao tới hơn trăm mét. Hơn nữa, toàn bộ mái vòm như đang phát sáng, không rõ là do chất liệu đặc biệt hay có nguồn sáng từ bên ngoài chiếu vào.

Không biết ai có thể kiến tạo được những thứ này dưới lòng hồ sâu như vậy. Chỉ riêng việc vận chuyển lượng vật liệu đồ sộ này xuống đây đã là điều không tưởng.

Từ cửa chính là lối đi lớn nhất dẫn đến khu vực trung tâm, xung quanh có rất nhiều lối đi nhỏ hơn. Những lối đi này đan xen vào nhau, những khoảng đất ở giữa trồng đầy các loài thực vật. Tiến đến khoảng đất gần nhất, cậu thấy một tấm bia đá cao nửa người, rộng chừng ba, bốn mươi phân. Nhìn kỹ, trên đó có khắc chữ, Trần Cảnh lẩm nhẩm đọc:

"Hỏa ma nhân: thảo dược hệ hỏa; thời gian trưởng thành: một trăm hai mươi năm; Khi trưởng th��nh quả có thể ăn trực tiếp, giúp tăng lượng Hỏa hệ khí trong cơ thể ngự khí sư, đồng thời thanh lọc, nâng cao độ thuần khiết của Hỏa hệ khí. Là chủ vị chính để điều chế Hỏa Nhân Đan, khi sử dụng có thể tăng gấp đôi lượng khí hành hỏa trong cơ thể ngự khí sư."

Đọc xong, Trần Cảnh nhìn vào khu vườn. Cậu thấy cây này thân mềm, chỉ to bằng ngón tay cái, cao chừng hai mét. Cứ khoảng mười phân thì lại mọc ra một cành lá, lá hình răng cưa có tổng cộng chín nhánh, xếp thành hình rẻ quạt. Cả cây, từ thân đến lá, đều thuần một màu đỏ nhạt. Vị trí trung tâm của chín nhánh có một quả nhỏ cỡ hạt ngô, quả to tròn, màu cam. Có lẽ nó đã chín vì cậu có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí.

Trần Cảnh cũng có tìm hiểu một chút về các loại dược vật, Hỏa Ma Nhân này ở bên ngoài gần như đã tuyệt chủng. Nó sinh trưởng trong điều kiện yêu cầu Hỏa hệ khí nồng đậm liên tục, hơn nữa thời gian sinh trưởng lại quá dài, nên cực kỳ khó trồng. Nghe nói trong hoàng cung có một cây nhưng đã rất lâu không có quả rồi.

Dù rất mu���n hái quả, Trần Cảnh vẫn nén lòng, tiếp tục tiến về phía trung tâm. Dọc đường đi, một loạt các dược liệu quý hiếm xuất hiện: Thiên Hoàng Thảo, Thổ Phục Linh, Thất Diệp Nhất Chi Hoa, Huyết Dư Thán, Ích Mẫu Thảo… Chỉ vài trăm mét đường, cậu đã đếm được không dưới trăm loại dược liệu, loại nào cũng vô cùng quý hiếm.

Hơn nữa, cung điện này có vẻ đã lâu không có người lui tới, nên các loại thảo dược cơ bản đều đã trưởng thành, thậm chí dưới gốc nhiều loại còn chất đầy hoa, quả khô rụng xuống, khiến cậu tiếc đứt ruột. Nếu mang những thứ này ra ngoài bán, không món nào có giá dưới vài mươi linh thạch. Nén lại sự tham lam, Trần Cảnh tự nhủ dù có hái cũng chẳng mang đi được bao nhiêu. Tốt nhất là cứ đi một vòng xem xét đã, còn phải tìm loại quả Thủy Mãng Tước nhờ cậu tìm nữa.

Đến quảng trường trung tâm, một sân tròn có đường kính bằng một sân bóng tiêu chuẩn. Xung quanh quảng trường, cứ cách chục mét lại có một bức tượng lớn, nào là tượng người, tượng thú, thậm chí cả tượng cây cối. Tất cả đều được tạo thành từ loại đá đen kỳ lạ. Quảng trường này chính là trung tâm của cung điện, mọi con đường đều dẫn về đây. Trên quảng trường có nhiều tòa nhà nhỏ, kiến trúc tương tự với những tòa nhà phát hiện ở di tích, xem ra đều cùng một thời kỳ xây dựng.

Ngoài ra còn có vài đài phun nước, vài ghế đá, vài biển chỉ dẫn nữa. Dù nhiều thứ đã phủ bụi, một vài chỗ còn có dấu hiệu mục nát, nhưng về cơ bản, chúng vẫn giữ nguyên được dáng dấp ban đầu. Xem ra trước đây có rất nhiều người từng sống ở đây.

Ở trung tâm quảng trường có một tấm bia đá rất lớn, trên đó có khắc mấy chữ vô cùng tinh xảo: Dược Viên Hoàng Gia. Những chữ này được khắc vô cùng tinh xảo, dù đã trải qua thời gian dài vẫn toát lên nét thần vận, khí thế. Rõ ràng, người khắc những chữ này là một cao thủ. Đọc xong những chữ đó, Trần Cảnh rơi vào trầm tư. Vốn dĩ, di tích này được đánh giá có liên quan đến chim Lạc, mà chim Lạc lại gắn liền với hoàng thất. Cộng thêm với phát hiện lần này, có lẽ di tích này thuộc về hoàng thất, hoặc đúng hơn là của t��� tiên hoàng thất.

Cậu đi một vòng lớn, ngoại trừ nhà cửa, cây cối thì không có một ai, thậm chí một con vật cũng không có. Điều này quả thật rất đỗi kỳ lạ. Cũng không thấy bất kỳ dấu vết chiến đấu nào, rõ ràng nơi đây không hề bị tấn công. Vậy mọi người ở đây đã đi đâu? Và tại sao họ lại phải bỏ đi như vậy? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cậu, mà bây giờ thì cậu chưa thể trả lời những câu hỏi đó.

Trần Cảnh đi đến tòa nhà lớn nhất, nằm ngay sau bia đá, hy vọng tìm thấy câu trả lời mình cần ở đó. Tìm kiếm qua nhiều căn phòng, cuối cùng cậu cũng tìm được một phòng tư liệu, có lẽ đây là nơi lưu giữ văn thư. Căn phòng bên trong không quá lớn, chỉ toàn kệ sách chất đầy những cuộn giấy cũ đã ố màu. Thỉnh thoảng còn có ngọc giản ghi chép thông tin, nhưng vì thời gian quá lâu, ngọc giản sớm đã mất sạch linh khí nên không còn sử dụng được nữa. Mỗi kệ đều có ghi chú thông tin của những cuộn sách, rất dễ tìm kiếm. May mắn thay, có một kệ chứa những cuốn sách về lịch sử của khu di tích này. Trần Cảnh liền chìm đắm vào trong việc đọc sách đó.

Trong khi Trần Cảnh đang say sưa đọc sách trong cung điện dưới lòng hồ, thì bên trên mặt đất, mọi thứ đã trở nên hỗn loạn.

Đầu tiên là phía gia tộc của Trần Cảnh. Sau khi thành công thoát khỏi vòng vây của đám Địa Ngưu, lão quản gia Trần Quân nhanh chóng lần theo ký hiệu mà Trần Cảnh và đồng đội để lại. Khi đến khu vực đầu tiên Trần Cảnh bị phục kích, ông lập tức hoảng hốt, một nỗi bất an trỗi dậy trong lòng.

Sau đó lại đến điểm tập trung tiếp theo, ở đây ông thấy đám người Trần Trọng. Nhưng tình hình của họ lại chẳng hề tốt đẹp. Vì mục tiêu của gia tộc họ Trịnh là Trần Cảnh, những nơi khác bọn chúng chỉ đánh cầm chừng. Thương vong không đáng kể, ngoại trừ hai ngự khí sư cấp mười hai chiến tử vì bị thương quá nặng, những người còn lại cơ bản đều chỉ bị thương nhẹ. Ngay cả Trần Trọng cũng bị thương, nhưng tình hình còn tương đối ổn. Nhưng lúc này, tâm trạng của hắn lại tồi tệ vô cùng.

Sau khi đám người họ Trịnh rút lui, Trần Trọng mất nửa tiếng mới tụ tập được những người còn lại. Khi đuổi đến nơi Trần Trí và Trần Tín bị chặn đường, hắn chỉ thấy một bãi chiến trường tan hoang cùng thi thể của Trần Trí. Họ lại lần theo khí tức mà Trần Tín để lại, cuối cùng tìm thấy hắn ta đang hôn mê trên một tảng đá lớn. Nhưng thiếu tộc trưởng lại mất tích, không rõ tung tích. Dù đã cố gắng tìm kiếm trong bán kính vài chục kilomet xung quanh vị trí đó, nhưng vẫn không tìm ra được bất kỳ đầu mối nào.

Đến lúc này, Trần Trọng mới nhận ra mục tiêu của kẻ địch chính là Trần Cảnh. Sau khi gặp họ, lão quản gia Trần Quân lập tức ra lệnh cho bồ câu đưa tin về khu vực phòng thủ, đồng thời dẫn theo mấy vị cao thủ tìm kiếm liên tục suốt năm ngày nhưng vẫn vô vọng. Cuối cùng, họ đành phải trở về khu vực sơn cốc của gia tộc Trần.

Tin tức Trần Cảnh bị gia tộc họ Trịnh bắt giữ đến tai Trần Liễu, khiến ông vô cùng tức giận. Một mặt, ông hạ lệnh cho các đội khác mở rộng phạm vi tìm kiếm; mặt khác, đích thân ông lao đến khu vực của gia tộc họ Trịnh để hỏi tội. Sau khi không thể nói chuy���n phải trái, Trần Liễu cùng vị trưởng lão họ Trịnh trấn thủ ở đó đã giao đấu một trận trời long đất lở. Mấy ngọn núi xung quanh đó bị thổi bay, khiến những người của gia tộc họ Trịnh gần đó cũng bị vạ lây, thương vong không ít. Do hai người thực lực tương đương, giao chiến cả ngày trời vẫn không thể phân thắng bại. Cuối cùng đành phải dừng tay.

Sau đó, gia tộc họ Trịnh lại đưa lão giả Trịnh Khoát ra để chứng minh rằng bọn họ không hề giam giữ Trần Cảnh, mà cậu đã mất tích sau khi chạm mặt Thủy Mãng Tước. Dù còn hoài nghi, nhưng vì trưởng lão họ Trịnh đã lập huyết thệ, Trần Liễu đành phải đến khu vực hồ lúc trước để xác minh. Khi đến nơi, nhìn thấy cảnh vật xung quanh, Trần Liễu bèn phán đoán khả năng lão giả Trịnh Khoát nói thật đã lên đến chín phần. Trần Liễu lại sử dụng thần thức cảm nhận, nhưng không thể nắm bắt được vị trí của Thủy Mãng Tước. Cao thủ cảnh giới Hiền Nhân chỉ có thể lặn sâu đến nghìn mét và không thể duy trì quá lâu. Sau hai ngày tìm kiếm vô vọng, ông đành phải từ bỏ, chỉ còn biết hy vọng Trần Cảnh có phúc lớn mạng lớn.

Sau khi tin tức đến tai Trần Thừa, ông lập tức đánh thẳng đến doanh trại của Trịnh Kiểm. Hai bên không nói một lời liền nổ ra đại chiến. Dù gia tộc họ Trịnh không bắt giữ Trần Cảnh, nhưng dù sao chính bọn hắn là nguyên nhân khiến cậu mất tích. Bởi vậy, món nợ này không tìm Trịnh Kiểm thì tìm ai đây? Hai bên giao chiến từ trưa đến tận nửa đêm mới dừng tay. Cũng không phải vì muốn dừng, mà là do ba gia tộc khác đến hòa giải, hơn nữa di tích cũng có chút dị biến, nên hai gia tộc mới bất đắc dĩ dừng tay. Nhưng thù hận giữa hai bên đã đến mức nước với lửa.

Chẳng qua Trần Thừa đã để lại một thủ đoạn nhỏ trên người Trần Cảnh, bởi lẽ ông không thể yên tâm khi để Trần Cảnh ra ngoài một mình như vậy. Và cho đến nay, thủ đoạn đó vẫn còn tác dụng, chứng tỏ cậu chưa chết, chỉ là mất tích ở đâu đó mà thôi. Nếu không phải vậy, đời nào ông chịu bỏ qua dễ dàng cho bọn người họ Trịnh như vậy.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free