Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 34:

Thủy mãng đã biến mất không dấu vết, Trần Cảnh đành quay vào trong dược viên.

Cậu chợt nhớ ra mấy căn phòng của các luyện đan sư mà lúc nãy vội vàng chưa kịp tìm. Sau một hồi lượn lờ trong tòa nhà lớn, cuối cùng cậu cũng phát hiện ra khu vực dành cho họ.

Khu vực này nằm ở phía tây tòa nhà, với khoảng hơn chục căn phòng.

Mở cánh cửa căn phòng lớn nhất, dù đã phủ bụi dày đặc, nơi đây vẫn toát lên vẻ uy nghiêm vốn có. Chính giữa phòng đặt một cái đỉnh lớn, có lẽ dùng để luyện đan.

Xung quanh là những giá sách chất đầy những cuốn sách và ngọc giản.

Cạnh cửa sổ là một bàn làm việc, trông như được làm từ gỗ tử đàn.

Mặt gỗ bóng mịn, màu đỏ cam thuần khiết, vân gỗ tím đặc trưng. Ánh nắng chiếu vào lấp lánh ánh sáng kỳ dị, cả căn phòng thoảng mùi hương dễ chịu. Chưa kể những thứ khác, riêng chiếc bàn gỗ tử đàn này thôi cũng đã là cả một gia tài.

Gỗ tử đàn bên ngoài được xem là loại gỗ cao cấp bậc nhất, mùi hương của nó giúp ngự khí sư định tâm dưỡng thần, có công hiệu bồi bổ tinh thần cực cao. Hiệu quả này không thua kém gì quả Xích Thủy Linh. Tuy nhiên, gỗ tử đàn không được dùng để luyện đan, mà lại được dùng để chế tạo vũ khí, cụ thể là áo giáp.

Một đặc tính nổi bật khác của gỗ tử đàn chính là cực kỳ rắn chắc. Các loại tinh thiết bình thường căn bản không thể làm xước nó. Chính vì đặc tính cứng rắn này mà không phải ai cũng có thể gia công được gỗ t��� đàn, yêu cầu tối thiểu là một Chế Tác Sư cấp mười.

Chế Tác Sư là những người chuyên chế tạo vũ khí, áo giáp cho các ngự khí sư. Khác với Trận Pháp Sư, Chế Tác Sư có cấp bậc rõ ràng: từ cấp một đến cấp năm là Học Đồ, từ cấp sáu đến cấp chín là Chính Đồ, từ cấp mười đến mười hai là Đại Sư, và trên Đại Sư là Tông Sư. Để chế tác được gỗ tử đàn, yêu cầu tối thiểu là một Chế Tác Sư cấp mười, tức là người đã bước vào hàng ngũ Đại Sư.

Cả Vương triều Văn Lang hiện nay cũng chỉ có chưa đến năm người đạt đến danh hiệu Đại Sư. Thật không biết vị nào từng ngồi làm việc ở đây mà lại có thể nhờ một Đại Sư chế tác riêng cho mình một bộ bàn ghế từ gỗ tử đàn. Để đạt đến cấp bậc Đại Sư, ít nhất Chế Tác Sư đó phải đạt đến cảnh giới Dung Thần Cảnh. Bởi lẽ, ngoài yêu cầu về kiến thức chế tác, một Chế Tác Sư bắt buộc phải có tu vi về khí nhất định mới có thể thao tác với các loại vật liệu đặc biệt. Ví dụ như gỗ tử đàn, Chế Tác Sư bắt buộc phải kết hợp khí của mình với khí c��� đặc biệt để cắt, đục nó.

Thân phận của những Đại Sư này rất đặc biệt. Dù tu vi của họ không được coi là đỉnh cấp, khả năng chiến đấu cũng không phải cao, nhưng vì công việc của họ mà họ rất được tôn sùng, chẳng ai muốn đắc tội với họ. Nếu họ không thích, chẳng ai ép họ chế tạo bất cứ thứ gì, càng không nói đến việc chế tạo một bộ bàn ghế để ngồi thông thường như vậy.

Nhưng nghĩ đến đây là phòng của một vị Luyện Đan Sư, cộng thêm đây lại là khu vực của hoàng gia, có thể dễ dàng lý giải được nguyên nhân. Hợp lý nhất, vị Luyện Đan Sư chủ nhân căn phòng này cũng là một vị Đại Sư. Luyện Đan Sư cũng có cấp bậc tương tự như Chế Tác Sư, địa vị cũng tương đương nhau. Bởi vậy, nếu một vị Luyện Đan Đại Sư nhờ một vị Chế Tác Đại Sư chế tạo cho mình bộ bàn ghế, có lẽ cũng không phải việc quá khó khăn. Bởi lẽ, ai chẳng có lúc bị bệnh, bị thương; khi đó không nhờ Luyện Đan Sư thì còn nhờ ai được nữa.

Quay trở lại với căn phòng, trên bàn làm việc bày biện rất gọn gàng, có vài cuốn sách, vài ngọc giản được xếp gọn gàng ở một góc. Vài vật phẩm nhỏ nhặt khác không rõ tác dụng cũng được đặt xung quanh. Có thể thấy, vị Luyện Đan Đại Sư này là một người rất có nguyên tắc.

Thổi đi lớp bụi trên bàn, Trần Cảnh lấy ra một cuốn sách, mở ra đọc thử. Bên trong là những ghi chép lại quá trình luyện đan của vị Đại Sư này. Tuy nhiên, đây đều là ghi chép về các loại linh đan, kiến thức quá cao. Trần Cảnh dù đọc cũng không thể hiểu hết ý nghĩa, hệt như học sinh tiểu học đọc hàm số của học sinh cấp ba vậy.

Lật thêm vài cuốn sách khác, tất cả đều tương tự. Đành đặt lại vị trí cũ, cậu lục lọi mấy giá sách ở phía sau, hy vọng sẽ có thu hoạch. Không phải Trần Cảnh không muốn tìm kiếm các loại linh đan, nhưng nghĩ đến thời gian tồn tại của dược viên này, cậu liền gác lại ý nghĩ đó.

Tòa dược viên này tồn tại ít nhất cũng vài vạn năm, có lẽ do không gian di tích đặc thù mà những kiến trúc hay các loại thảo dược vẫn còn tồn tại. Nhưng đan dược thì khả năng tồn tại gần như bằng không. Dù được bảo quản tốt đến đâu đi chăng nữa, cũng chẳng có loại đan dược nào tồn tại được mấy vạn năm; ít nhất Trần Cảnh chưa từng nghe nói đến loại nào như vậy.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng cậu cũng tìm thấy một cuốn sách có ích. Đó là một cuốn nhập môn luyện đan. Trần Cảnh bây giờ chỉ biết một chút về dược thảo, còn luyện đan thì căn bản là con số 0 tròn trĩnh. Luyện Đan Sư hay Chế Tác Sư đều là những nghề truyền dạy theo dòng chính, không truyền ra ngoài. Hơn nữa, đa phần đều là truyền miệng, chứ chẳng có pháp môn hay ghi chép thành sách vở nào cả.

Trần Cảnh cũng có hứng thú với việc luyện đan, khổ nỗi là mấy vị Luyện Đan Sư ở gia tộc chỉ toàn những vị cấp Chính Đồ trở xuống, đến linh đan cũng khó lòng luyện ra nổi, nên cậu cũng không muốn bái sư những người này. Thêm nữa, cảnh giới của cậu hiện nay cũng không đủ để học. Vốn dĩ cậu định khi đủ mười sáu tuổi, nếu có thể gia nhập Thư viện Hồng Bàng, cậu sẽ bái một vị Đại Sư làm thầy để học tập luyện đan. Không ngờ lần đi di tích này lại vớ được của báu, một cuốn nhập môn về luyện đan. Dù sao bây giờ việc tu luyện của cậu cũng đã gặp bình cảnh, muốn đột phá lên cấp tám cũng không thể nhanh chóng đạt được, học tập luyện đan là một lựa chọn không tồi chút nào.

Nghĩ vậy, cậu bèn chăm chú nghiên cứu cuốn sách. Kiến thức trong đó rất mới mẻ với cậu, những pháp môn cũng khác biệt hoàn toàn với cách luyện đan hiện nay. Có vài lần cậu từng được xem một vị Luyện Đan Sư ở gia tộc luyện đan, vị này là Học Đồ cấp hai, tu vi cũng là Dị Nhân Sơ Cấp Hóa Nguyên Cảnh. Cậu chỉ thấy ông ta sử dụng một cái đỉnh nhỏ, là loại phổ biến chỉ đáng giá trăm tinh thạch trung phẩm một chiếc; lửa cũng là thuật pháp Nhân cấp thượng phẩm bình thường. Cả quá trình, ông ta một tay điều khiển lửa, một tay cho từng loại dược thảo vào đỉnh. Sau khi cho gần mười loại dược thảo, bước cuối cùng là cho một loại dung dịch màu xanh ngọc vào đỉnh. Đến khi khói trong đỉnh chuyển từ màu trắng xanh sang màu trắng thì hoàn thành. Loại dung dịch này kết hợp từ nước và một loại tinh thạch đặc biệt mà thành. Chính là người ta nghiền nát linh thạch, hòa với nước, cuối cùng dùng khí không ngừng ngưng luyện mà thành.

Linh dịch tạo thành có thể coi là loại trung cấp. Ngự Khí Sư cấp bậc Dị Nhân sử dụng có thể chữa được ba đến năm phần thương tích, tùy theo mức độ vết thương. Dưới cấp bậc Dị Nhân, ước chừng có thể chữa được khoảng năm đến bảy phần. Trần Cảnh nhớ không nhầm, loại linh dịch này tên là Hồi Thương Tán. Loại này bên ngoài cũng rất ít, không phải do thiếu nguyên liệu mà là do không có người luyện chế được. Số Ngự Khí Sư thì lại quá nhiều, dẫn đến cung không đủ cầu.

Luyện Đan Sư hay Chế Tác Sư là những nghề nghiệp có yêu cầu rất khắt khe, rất kén người tu luyện. Số lượng Luyện Đan Sư thực ra cũng không phải ít, nhưng đa phần đều ở trong các gia tộc bậc trung trở lên, hoặc trong các thế lực lớn như các thương đoàn hay các bang phái. Số lượng hoạt động tự do bên ngoài thì ít đến đ��ng thương. Thêm nữa, luyện đan, luyện khí đều có tỷ lệ thất bại cao. Nguồn cung cho nội bộ các thế lực của Luyện Đan Sư còn không đủ, thì làm sao có thể truyền ra bên ngoài được? Trần Cảnh có thể gặp được Tăng Khí Đan có thể nói là vận may nghịch thiên, hệt như trúng sổ xố vậy. Như vị Luyện Đan Sư kia phải luyện tới năm lần mới thành công được một lần, vậy mà đã được coi là người có trình độ tương đối tốt rồi. Bình thường, phải tám, mười lần mới được một lần mà thôi.

Không nói đâu xa, Gia tộc họ Trần có khoảng hai mươi vị Luyện Đan Sư, từ cấp một đến cấp chín. Cứ tính một người một ngày luyện được hai lọ linh dịch, thì một năm chẳng qua cũng chỉ luyện được hơn vạn lọ. Đấy là còn tính trong tất cả các yếu tố đều thuận lợi nhất. Nhưng hơn vạn lọ đó cũng phải giật gấu vá vai mới đủ dùng cho người trong gia tộc. Số lượng Ngự Khí Sư cấp bậc Dị Nhân ở họ Trần phải đạt đến hàng ngàn, cấp mười một, mười hai thì phải lên đến con số hàng vạn, còn cấp thấp hơn thì quả thật không đếm xuể. Mỗi lần có hành động lớn, số lượng linh dịch tiêu hao bằng số lượng tích lũy của vài năm. Gia tộc họ Trần thuộc hàng gia tộc đỉnh cấp còn như vậy, thì nói gì đến những Ngự Khí Sư tán tu, có được một lọ linh dịch hạ phẩm cũng đã là may mắn tột cùng rồi.

Kiến thức trong cuốn sách này đề cập đến một cách luyện đan hoàn toàn khác. Cũng sử dụng khí, cũng sử dụng đỉnh, nhưng thay vì cho cả loại thảo dược vào như phương pháp thông thường, nó lại sử dụng kh�� để tinh luyện dược thảo trước, rồi sau đó mới cho vào đỉnh để luyện. Thế nào là tinh luyện trước? Nói nôm na là sơ chế dược thảo, bỏ đi những thứ không cần thiết, chỉ để lại phần hữu dụng của dược thảo mà thôi. Hơn nữa, phương pháp này cũng không sử dụng thứ dung môi kia, mà chỉ dùng bản thân dược thảo để tạo ra dung môi. Phương pháp này giúp cho phẩm chất linh dịch được đề cao nhiều lần, đồng thời thời gian luyện cũng sẽ được rút ngắn. Phương pháp này còn giúp khả năng tu luyện của Luyện Đan Sư nhanh hơn đến bốn phần.

Đọc đến đây, mắt Trần Cảnh đã sáng bừng lên. Không ngờ lại tồn tại phương pháp luyện đan như vậy. Cậu chưa từng nghe ai nói đến phương pháp này, xem ra nó đã thất truyền khá lâu rồi. Đọc hết phần tóm tắt, cậu chuyển sang phần học cách tinh luyện dược thảo. Bản thân cảnh giới của cậu hiện nay không đủ để luyện đan, vì cơ bản cậu chưa thể sử dụng thuật pháp. Nhưng cậu có thể sử dụng khí để học cách tinh luyện dược thảo trước.

Phương pháp được viết trong sách cũng rất đơn giản, có một công pháp chuyên sử dụng cho việc tinh luyện này. Nó tương tự như công pháp tu luyện bình thường, cấp bậc không cao, chỉ Nhân cấp trung phẩm, tức là một đứa trẻ mười tuổi cũng có thể tu luyện được. Tất nhiên, luyện thành hay không thì phải xem khả năng của mỗi người rồi. Công pháp có tất cả hai mươi sáu ấn. Trần Cảnh chỉ mất vài phút đã có thể ghi nhớ và phác họa ra cách kết ấn. Chỉ hai lần thử, cậu đã kết thành ấn, cảm thấy sau khi ấn thành công, lượng khí trong cơ thể đều tập trung hết vào hai bàn tay. Sự mẫn cảm của hai bàn tay tăng đến mức trước đây chưa từng có.

Bước đầu coi như đã thành công, cậu liền tìm vài loại dược thảo cơ bản nhất để thử nghiệm. Trong sách này cũng ghi chú có một cuốn sách khác ghi lại cách nhận biết, tinh chế từng loại thảo dược. Mất gần một tiếng đồng hồ cậu mới tìm được nó. Cuốn sách rất dày, phải đến hai mươi phân chứ không ít. Bên trong ghi lại rất chi tiết về từng loại dược thảo, từ loại phổ thông nhất đến loại cao cấp nhất. Một trang ghi lại được hai loại, tính ra phải có đến vài ngàn loại.

Ra bên ngoài, Trần Cảnh tìm được một vài loại thảo dược cấp thấp nhất. May mắn dược viên này có một khu chuyên gieo trồng các loại dược thảo thông thường, có lẽ là để nghiên cứu nên Trần Cảnh mới có thứ để làm thí nghiệm. Chứ nếu lấy mấy loại quý hiếm kia thì cậu cũng không nỡ.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free