Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 37:

Trên đường đến vị trí của “mộc mẫu hỏa tử hoàng”, Trần Cảnh không ngừng suy tính các biện pháp để thu hoạch quả của nó. Dù cuốn sổ ghi chép có ghi lại phương pháp chính, nhưng lại quá chung chung, không thể dựa vào đó để khẳng định phương thức chính xác: "Kết hợp hai hành mộc, hỏa rồi đồng thời hái lấy." Tạm thời, Cảnh suy đoán hai phương hướng khả thi.

Thứ nhất, kết hợp hai khí với nhau theo kiểu trộn lẫn, tức là thi triển công pháp hoặc thuật pháp đồng thời mang cả hai khí mộc hỏa. Thứ hai, có thể thi triển hai công pháp riêng biệt của hai hành khí đó, tức là, một tay vận hành mộc, một tay vận hành hỏa, rồi dùng cả hai tay cùng hái. Cách thứ nhất có vẻ hợp lý hơn, song trớ trêu thay hiện nay Trần Cảnh lại không có bất kỳ môn công pháp song hệ mộc, hỏa nào. Ngũ hành ấn pháp của cậu dù có đủ năm thuộc tính khí, nhưng lại bao gồm cả khí hành kim. Theo ghi chép, khí hành kim khả năng cao sẽ khắc chế quả của “mộc mẫu hỏa tử hoàng”, nhỡ may sử dụng mà làm hỏng quả thì biết kêu ai, cậu cũng không dám mạo hiểm như vậy. Vậy nên, chỉ còn cách thứ hai, và cách này có vẻ khả thi hơn nhiều.

Cậu cũng có thể thi triển vài loại công pháp hệ hỏa và hệ mộc. Việc tập trung khí vào vị trí tay cậu cũng làm được, thế nhưng, việc làm sao để duy trì mỗi bên một loại khí thì cậu vẫn chưa tìm ra cách. Ôi chao, đúng là không thể hái hồng mà không bị gai đâm, muốn chạm tay vào bảo vật tốt chẳng bao giờ là dễ dàng cả. Cứ ngỡ đã tìm ra đáp án, ai ngờ lại dẫn đến một câu hỏi khó hơn. Cảnh thầm nghĩ, sao người ghi chép thông tin về nó lại không ghi luôn phương pháp hái cụ thể chứ.

Lật lại mọi kiến thức trong đầu, Cảnh chợt nhớ ra hình như cậu đã đọc ở đâu đó một phương pháp kết ấn cho phép ngự khí sư đồng thời thi triển hai loại thuật pháp cùng lúc. Tuy nhiên, phương pháp này đòi hỏi độ khó rất cao. Đầu tiên, ngự khí sư phải có kỹ năng bắt ấn cực kỳ xuất sắc. Thông thường khi bắt ấn, ngự khí sư đều phải sử dụng cả hai tay; dễ hiểu là, mỗi một ấn pháp thường được tạo thành từ hai tư thế giống hệt nhau ở hai bàn tay. Nhưng trong trường hợp này, ngự khí sư chỉ dùng một tay, có nghĩa là chỉ sử dụng một nửa của ấn nguyên bản, độ khó tăng lên gấp bội vì không có điểm chạm của hai bàn tay đồng nghĩa với việc mất đi một điểm làm chuẩn. Chỉ cần góc độ lệch một chút, ấn pháp sẽ không thể thành hình. Thứ hai, ngự khí sư phải có khả năng tập trung cực cao. Tương tự như việc dùng hai tay đồng thời vẽ, một tay vẽ hình tròn, một tay vẽ hình vuông. Không những thế, còn yêu cầu hình tròn và hình vuông phải chuẩn xác đến từng góc, từng độ. Khỏi nói cũng biết độ khó của nó như thế nào. Thứ ba, ngự khí sư phải tu luyện đồng thời hai loại khí, không những vậy lượng khí phải đảm bảo rất dồi dào để cung cấp được cho việc đồng thời thi triển hai loại thuật pháp. Ba điều kiện trên, thiếu một cái cũng không thành.

Dù khá khó khăn, nhưng ít ra vẫn nằm trong phạm vi mà Trần Cảnh tin rằng bản thân có thể thử sức. Thực tế, về các phương diện trên, Cảnh đều đạt yêu cầu. Từ khi bắt đầu tu luyện, cậu đã thể hiện khả năng bắt ấn rất tốt, từ ghi nhớ đến thực hiện đều xuất sắc hơn người thường rất nhiều. Khả năng tập trung và ghi nhớ của cậu cũng hơn xa người khác. Còn về lượng khí thì càng khỏi phải nói, cùng cảnh giới, lượng khí của cậu ít nhất cũng gấp năm, sáu lần người khác. Tuy nhiên, khi đọc xong phương pháp đó, cậu không thử tập luyện, bởi lẽ nó có một nhược điểm rất lớn. Chính là uy lực của thuật pháp thi triển ra sẽ giảm đi một nửa, không những vậy thời gian kết ấn sẽ tăng lên gấp đôi, thậm chí gấp ba bình thường. Trong chiến đấu thực tế, vấn đề này chính là điểm yếu chí mạng. Khi sử dụng một thuật pháp thông thường, mỗi ngự khí sư đều phải rất cẩn thận, phải có đủ không gian, thời gian và điều kiện thích hợp. Thắng thua đôi khi chỉ cách nhau trong khoảnh khắc. Không ai liều lĩnh đánh đổi sự mạo hiểm để thi triển một thuật pháp vừa tốn thời gian hơn, lại vừa có uy lực kém hơn. Chưa kể đến độ khó khi tập luyện nó. Cho nên, dù phương pháp này đã tồn tại rất lâu, nó chỉ được xem như một phương pháp có tính tham khảo, không có tác dụng thực tế. Tuy nhiên, trong trường hợp này, phương pháp đó lại có vẻ rất thích hợp.

Điều cần lúc này chỉ là duy trì khí hành mộc, hỏa ở hai tay trong thời gian ngắn, không đòi hỏi uy lực, cũng không đặt nặng vấn đề thời gian, cái khó chỉ là luyện thành mà thôi. Nghĩ là làm, Trần Cảnh lựa chọn hai loại công pháp nhân cấp hạ phẩm đơn giản nhất. May mắn thay, trước đây cậu đã ghi nhớ rất nhiều công pháp, cũng như tập luyện qua không ít công pháp hạ phẩm để nghiên cứu. Công pháp hệ mộc là Hàng Mộc Quyết, hệ hỏa là Thiên Hỏa Quyết, cả hai bộ đều chỉ có mười lăm ấn. Uy lực của chúng cũng tầm thường, không có gì nổi trội, ưu điểm duy nhất là rất dễ thi triển. Nhớ lại đầy đủ hai tổ hợp ấn của chúng, Trần Cảnh lần lượt thi triển từng môn công pháp một cách đơn lẻ. Thuận lợi thi triển thành công cả hai bộ, cậu lại liên tiếp luyện tập vài lần để làm quen với từng ấn. Đến phần khó tiếp theo chính là kết ấn bằng một tay. Lần này, cậu vẫn chỉ thi triển đơn lẻ một loại, nhưng không dùng hai tay mà chỉ dùng một tay. Lần đầu còn khá gượng gạo, dù sao thói quen kết ấn bằng hai tay đã ăn sâu vào tiềm thức, nên lần đầu không thành công cũng là điều dễ hiểu. Việc này đã nằm trong dự đoán của Cảnh, nên cậu không để tâm đến thất bại. Cậu chỉ chú tâm xem mình đã sai chỗ nào để sửa đổi.

Liên tiếp hơn ba mươi lần đều thất bại, tuy nhiên cậu đã nắm được chút bí quyết, động tác cũng đã bắt đầu trôi chảy hơn. Cứ như vậy thêm gần trăm lần nữa, mồ hôi đã chảy ướt đẫm trên mặt và người cậu. Cảnh đã tập luyện liên tục hai giờ. Nghỉ chừng mười phút để khí và thần được thả lỏng. Hít một hơi thật sâu, cậu lại bắt đầu việc kết ấn. Từng ấn pháp liền mạch, trôi chảy, Cảnh đã tìm được cảm giác "nước chảy thành sông". Ấn cuối vừa ra, Cảnh liền hét lớn một tiếng: "Hàng Mộc Quyết, khởi!" Âm thanh quen thuộc lại vang lên, một luồng khí thuần mộc từ xung quanh chậm rãi chuyển động vào trong cơ thể cậu, các khí xoáy cũng bắt đầu vận chuyển để lưu chuyển khí trong kinh mạch. Cuối cùng, Cảnh đã thành công. Sau đó, liên tiếp thực hiện thêm vài lần, Cảnh đã hoàn toàn nắm được phương pháp kết ấn bằng một tay này. Tuy nhiên, đúng như ghi chép, hiệu quả của công pháp giảm đi một nửa so với trước đây cậu thi triển. Hơn nữa, thời gian kết ấn kéo dài gần một phút, trong khi trước đây cậu chỉ cần chưa đến ba mươi giây. Cậu lại bổ sung một tổ hợp ấn phụ gồm chừng năm ấn để khí tụ tập vào bàn tay. Tổ hợp này cậu vô tình phát hiện ra khi tinh luyện dược thảo, nó trùng hợp giống với năm ấn cuối của Phụ Khí Thuật. Cậu chỉ thử nghiệm theo cảm giác, không ngờ lại thành công. Nhờ kinh nghiệm đã có, việc tập luyện với tay còn lại cũng khá thuận lợi. Chỉ đến lần thứ sáu mươi ba, cậu đã thành công kết ấn Thiên Hỏa Quyết bằng tay đó.

Bước cuối cùng, cũng là b��ớc khó khăn và quan trọng nhất. Cảnh cần phải thi triển cùng lúc cả hai môn công pháp này. Lần đầu thực hiện, Cảnh mới thấy độ khó còn vượt xa tưởng tượng của cậu. Việc này đòi hỏi sức tập trung cực cao, hai bán cầu não đều phải hoạt động đồng bộ, mỗi một ấn pháp của hai tay phải ăn khớp từng nhịp, chỉ cần lệch một chút là sẽ ngay lập tức thất bại. Liên tiếp hơn trăm lần, Cảnh vẫn chưa thể thực hiện được. Các ấn pháp liên tiếp bị nhầm lẫn, nếu không thì cũng là một bên thành công, một bên thất bại. Cắn chặt răng, Cảnh không tin mình lại bị bước này làm khó đến vậy. Một trăm lần không được thì một ngàn lần, một ngàn lần không được thì hai ngàn lần! Đã làm được đến đây, thì không có lý do gì khiến cậu bỏ cuộc. Cứ như vậy, Cảnh lao đầu vào việc tập luyện không ngừng nghỉ. Hai ngày sau, một giọng cười vui vẻ vang lên từ khu vực “mộc mẫu hỏa tử hoàng”. Gần ba ngày không ăn không ngủ, cuối cùng Cảnh đã thực hiện thành công. Dù thời gian duy trì chỉ được vài chục giây, nhưng cuối cùng cậu cũng đã thành công. Đôi mắt đã chuyển đỏ và đầy tơ máu cuối cùng cũng ánh lên tia vui mừng. Cậu cũng không vội vàng tiếp tục thu hoạch quả của “mộc mẫu hỏa tử hoàng”, bởi tình trạng hiện giờ của cậu không được tốt lắm. Cảnh liền ngã lăn ra tại chỗ, cậu cần nghỉ ngơi để hồi phục. Mở mắt ra đã là buổi tối, Cảnh đã ngủ quên mất sáu, bảy giờ đồng hồ. Lúc này, tinh thần cậu đã tốt hơn rất nhiều, khí lực cũng đã hồi phục gần như hoàn toàn. Đứng dậy vặn người vài cái, ánh mắt cậu nhìn về phía trái cây nho nhỏ không xa. "Đến lúc ngươi vào tay ta rồi!"

Quả đúng là "một sự thông thì vạn sự thông" – câu nói này không biết của ai, nhưng lại vô cùng đúng với trường hợp của Cảnh lúc này. Vốn chỉ là một trong hai phương án cậu suy đoán, không ngờ ngay lần đầu thử nghiệm Cảnh đã thành công. Khi hai tay cậu, một bên chứa khí mộc, một bên chứa khí hỏa, cùng chụp vào quả của “mộc mẫu hỏa tử hoàng”, thay vì tự bùng lên ngọn lửa có nhiệt lượng khủng khiếp như dự kiến, lần này nó ngoan ngoãn khác thường, không hề có chút phản kh��ng nào để Cảnh hái lấy. Quả nhiên là bảo vật song hệ! Lúc này, Trần Cảnh có thể cảm nhận rõ ràng sự thần kỳ từ trái cây nhỏ bé trong lòng bàn tay. Nó đang không ngừng truyền đến hai loại cảm giác: một ấm áp của hỏa, một tươi mát của mộc. Chúng bổ trợ cho nhau, khiến cậu có cảm giác cả cơ thể như nhẹ đi mấy phần. Chỉ mới cầm trên tay đã khiến cơ thể cậu phát sinh biến hóa như vậy, Cảnh càng thêm mong chờ hiệu quả sau khi sử dụng nó. Cơ duyên này đã thuộc về cậu.

Mọi giá trị từ những con chữ được chắt lọc này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free