(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 95:
Không khí đột nhiên trở nên im lặng đến lạ.
Hàng trăm nghìn ánh mắt đều đổ dồn về khối cầu xanh lục kết từ đám dây leo. Rầm! Một âm thanh vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, khiến khối cầu cũng theo đó mà rung chuyển.
Âm thanh phát ra từ chính bên trong khối cầu. Từng tiếng va chạm liên tiếp vang lên, lần sau lớn hơn lần trước.
Khối cầu cũng rung lắc ngày càng dữ dội, một số chỗ đã xuất hiện những vết rách nhỏ. Ở phía xa, sắc mặt Trịnh thoáng biến đổi, dù có chút thất vọng nhưng nàng không lấy làm bất ngờ.
Xem ra nàng ta cũng đã đoán được phần nào rằng thuật pháp của mình không thể hạ gục Trần Cảnh. Sau một hồi chống đỡ, khối cầu cuối cùng không thể ngăn chặn được sự phá hoại từ bên trong. Kèm theo tiếng nổ lớn cuối cùng, toàn bộ khối cầu dây leo vỡ tan tành. Từng đoạn dây leo bị đánh nát vụn, văng ra bốn phía xung quanh.
Sóng xung kích từ những vụ nổ thổi bay chúng ra xa tới mấy chục mét. Khói bụi dần tan đi, cảnh tượng bên trong cũng dần dần hiện rõ.
Cảnh tượng đó khiến khán đài vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc như bị một quả bom khổng lồ kích nổ.
– Không thể nào, có phải ta nhìn nhầm hay không? Bị thuật pháp uy lực như vậy bao trùm mà không hề hấn gì, vị thiếu chủ họ Trần kia vẫn là Ngự nhân sư sao? Khoan đã, đó là…
– Là áo giáp cương khí, ngươi không nhìn nhầm đâu. Vị này giấu thực lực quá kỹ, rõ ràng đã đạt đến Dị nhân sư mà đến tận bây giờ mới bộc lộ. Nếu đ��i thủ không phải là Trịnh tiểu thư, có lẽ cậu ta vẫn có thể che giấu được thực lực của mình.
Trên khán đài, ở khu vực giáp ranh giữa hai họ Trịnh và Trần, một người đàn ông trung niên đang lớn tiếng nói:
– Thì ra cũng là Dị nhân sư, như vậy mới hợp lý. Nếu Ngự nhân sư cấp 12 đỉnh phong mà có thể chống lại Trịnh tiểu thư đạt đến Hóa nguyên cảnh trung kỳ thì mới là chuyện lạ. Xem ra vị Trần thiếu này cũng thật biết cách làm màu.
Người này được rất nhiều thành viên họ Trịnh ủng hộ.
– Hừ, chỉ bằng thực lực của ngươi mà cũng dám đánh giá người khác? Trịnh Khắc Chung ngươi năm nay đã gần bốn mươi tuổi mới đạt đến Hóa nguyên cảnh đỉnh phong, bằng tuổi thiếu tộc trưởng thì còn chẳng sánh bằng một góc của người ta. Xem ra người họ Trịnh các ngươi đúng là không chịu nổi thất bại.
Người vừa lên tiếng là một thành viên họ Trần, tu vi cao hơn Trịnh Khắc Chung. Thấy Trịnh Khắc Chung cố tình hạ thấp Trần Cảnh, hắn liền đứng ra. Dĩ nhiên sau đó là một tràng cười mỉa mai từ phía người họ Trần.
– Trần Nhật Tam, ngươi đừng tưởng tu vi cao hơn mà có thể muốn nói gì thì nói. Thắng thua còn chưa phân cơ mà, xem ra họ Trần vội vàng nhận vơ chiến thắng cũng nhanh thật đấy.
Không khí giữa hai bên ngay lập tức trở nên căng thẳng, những lời nói khó nghe liên tiếp vang lên từ hai phía, thậm chí đã có nhiều người của hai bên bắt đầu sắn tay áo, sẵn sàng lao vào ẩu đả.
Đúng lúc này, một giọng nói từ trên trời vang dội xuống cả khu vực đang hỗn loạn.
– Hừ, quy tắc của đấu trường là không được phép ẩu đả. Các ngươi dám phá vỡ quy củ trước mặt lão phu sao?
Giọng nói mang theo uy áp khiến cho những người thuộc hai gia tộc vốn đang đỏ mặt tía tai lập tức trở nên trắng bệch. Nhiệt độ không khí như giảm xuống cả chục độ khiến tất cả các ngự khí sư đều lạnh toát sống lưng.
Một vị cao niên của họ Trần đang ngồi ở vị trí phía trên cao vừa cảm nhận được uy áp liền lên tiếng:
– Thứ uy áp này tương đương với tộc trưởng chúng ta, rõ ràng vị đang nói cũng là một vị Hiền nhân tam liên cảnh. Giọng nói này nghe rất quen, hẳn là của Lê Lai lão vương gia của hoàng tộc. Mau bảo đám hậu bối bên dưới yên lặng đi, đừng để mất mặt tộc trưởng.
Vị lão giả này có tu vi cao nhất trong số những người ở đây, hơn nữa cũng là người nhiều tuổi nhất nên kinh nghiệm và kiến thức uyên thâm. Chỉ bằng chút uy áp đã có thể đoán ra chủ nhân của nó. Có mấy người bên cạnh tu vi cũng không hề thấp, nhanh chóng làm theo lời vị lão giả, mau chóng ổn định trật tự.
Mà ở phía bên kia cũng có người nhận ra lai lịch của giọng nói. Dĩ nhiên chẳng ai dại dột mà trêu chọc đến những nhân vật quyền uy đó, sự náo động nhanh chóng lắng xuống.
Tuy người hai bên vẫn hướng những ánh mắt đầy sát khí về phía nhau nhưng không có ai đủ can đảm để gây sự.
Mà quả thật như vị lão giả kia suy đoán, người phát ra giọng nói đó chính là vị lão vương gia đang ngồi trên đài cao, hai mắt nhắm lại như đang ngủ gật. Mà xung quanh mấy vị tộc trưởng cũng mỉm cười hiểu ý, dù sao đó cũng chỉ là chút náo động nhỏ nhặt của đám hậu bối.
Ở khắp mọi nơi trong đấu trường đều có những lời bàn tán tương tự. Rõ ràng việc Trần Cảnh che giấu thực lực khiến mọi người đều kinh ngạc.
Ở giữa sân đấu, Trần Cảnh đang quan sát áo giáp cương khí của mình. Vì muốn che giấu thực lực nên cậu chỉ điều động hỏa khí tạo thành lớp áo giáp bên ngoài. Cả người cậu được bao phủ bởi một lớp áo choàng đỏ rực, không gió tự bay.
Sự kết hợp giữa việc cường hóa cơ thể và áo giáp cương khí mang lại hiệu quả không ngờ. Dù bị bao trùm bởi đòn tấn công cực kỳ uy lực của Trịnh, cậu lại không phải chịu tổn thương quá nghiêm trọng. Áo giáp cương khí có nhiều chỗ bị đánh tan, giống như một tấm áo bị xé rách vậy.
Ở những vị trí đó, trên da thịt Trần Cảnh cũng hiện lên những vệt đỏ nhưng chỉ là những vết xước nhỏ, về cơ bản không gây tổn hại đến nội tạng. Tuy nhiên, linh khí của Trần Cảnh cũng tiêu hao đáng kể, ước chừng mất đến hai phần ba. Dù sao, thuật pháp công kích bán tuyệt phẩm xuất ra từ một Hóa nguyên cảnh trung kỳ không hề dễ dàng tiếp nhận đến vậy.
Điều này khiến gương mặt Trần Cảnh có chút nhợt nhạt. Nhìn về phía Trịnh, phải nói rằng nàng ta có thực lực thật đáng nể, ở độ tuổi này mà đã có thực lực Hóa nguyên cảnh trung kỳ. Không những vậy còn có thể tu luyện thành thuật pháp cao cấp, kỹ năng chiến đấu cũng rất đáng nể.
Trần Cảnh rất tò mò về nàng ta, rốt cuộc nàng đã tu luyện ra sao. Nhưng dù sao trận đấu còn chưa k���t thúc, Trần Cảnh cũng nhận ra tình trạng của Trịnh không quá tốt. Dù Trịnh đã cố gắng áp chế nhưng vẫn không ngăn được việc linh khí dần suy yếu và ngày càng hỗn loạn.
Không hiểu sao Trần Cảnh không hề có cảm giác chán ghét đối với Trịnh như những người họ Trịnh khác. Cậu lấy từ trong người ra một lọ linh dịch, ném về phía Trịnh.
– Đây là “hồi khí dịch”, uống vào sẽ giúp điều hòa linh khí trong cơ thể, tránh tổn thương do linh khí hỗn loạn.
Bàn tay nhỏ nhắn của Trịnh nhẹ nhàng bắt lấy, một cảm giác mát lạnh từ bình ngọc truyền đến khiến nàng ta cảm thấy dễ chịu. Mở nắp ra, một mùi hương thơm ngát bay tỏa, chẳng hề do dự, Trịnh đưa lên môi và uống cạn.
Hồi khí dịch vốn là dạng đơn giản của hồi khí đan. Mấy năm trong bí cảnh không chỉ trình độ ngự khí của Trần Cảnh tăng lên mà khả năng luyện đan của cậu cũng tiến bộ rất nhiều. Cậu luôn mang theo nhiều loại linh dịch như vậy bên mình.
Sau một lúc điều hòa linh khí, sắc mặt của Trịnh trở nên hồng hào hơn một chút, hơi thở cũng không còn gấp gáp. Linh khí trong cơ thể nàng đã trở nên ổn định hơn nhiều, tuy không thể hồi phục như ban đầu nhưng đã không còn hỗn loạn nữa.
Trịnh khẽ nhìn về phía Trần Cảnh và nói:
– Cảm ơn Trần sư huynh, ta nghe nói hồi khí dịch và hồi khí đan đã thất truyền từ lâu ở Nhân giới, không ngờ huynh lại có nó. Hơn nữa còn cho ta uống, huynh không sợ ta hồi phục rồi lại tiếp tục giao đấu với huynh ư?
Trần Cảnh cười nói:
– Trịnh sư muội nếu muốn đánh tiếp, ta sẵn lòng tiếp chiêu. Dù sao ta cũng rất tự tin với thực lực của mình.
Ánh mắt của Trịnh lóe lên, một cảm giác lạ lẫm chợt nhen nhóm trong lòng nàng. Nhưng Trịnh cũng hiểu, thực lực của Trần Cảnh mạnh hơn nàng rất nhiều. Tuy bề ngoài Trần Cảnh chỉ hiển lộ tu vi Hóa nguyên cảnh sơ kỳ, nhưng Trịnh biết rõ đó không phải là thực lực thật sự của cậu ta.
Trịnh mỉm cười với Trần Cảnh, đây là lần đầu tiên Trần Cảnh thấy nàng cười. Không ngờ khối băng lạnh lùng này cười lên lại xinh đẹp đến thế, điều này khiến Trần Cảnh không khỏi ngẩn người ra.
Thấy vẻ mặt của Trần Cảnh, trong lòng Trịnh không hiểu sao lại vui hơn cả việc bản thân giành được chiến thắng. Thế nhưng nụ cười của nàng nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.
Trịnh quay về phía giám khảo nói:
– Trận này tiểu nữ nhận thua.
Nói rồi nàng liền nhảy xuống khỏi sân đấu.
Hành động của Trần Cảnh và Trịnh khiến mọi người theo dõi trận đấu đều có chút không kịp thích nghi. Rõ ràng vừa nãy còn giao chiến sinh tử, lát sau Trần Cảnh lại bất ngờ đưa thuốc trị thương cho Trịnh. Mà Trịnh cũng chẳng hề kiểm tra, uống luôn thứ Trần Cảnh đưa, cứ như hai người là bạn bè của nhau vậy. Hơn nữa Trịnh vốn luôn giữ thế thượng phong từ đầu trận đấu lại không do dự nhận thua. Mà Trịnh vốn cực kỳ lạnh lùng lại mỉm cười với Trần Cảnh, nụ cười đó lại có chút kỳ lạ.
Trong khu vực của thí sinh, cũng có mấy thiếu niên đang bàn luận về chuyện này.
– Này, ngươi có thấy gì không, Trịnh lại biết cười à? Ta quen biết nàng ta cũng phải năm, sáu năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy nàng ta cười đó.
– Đúng vậy, ta cũng thấy lạ. Nàng ta nổi tiếng là khối băng lạnh lùng, đừng nói là cười, ngay cả việc chào hỏi cũng hiếm khi xảy ra. Trịnh, đó là em gái ngươi hẳn ngươi thấy nàng ta cười rồi chứ?
Trịnh, vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi, bực bội đáp:
– Đừng nói là các ngươi, ta là anh ruột của muội ấy mà cũng là lần đầu tiên thấy muội ta cười với người khác giới, hơn nữa còn là Trần Cảnh, thật quái lạ.
Ở một bên, cửu công chúa Lê thì lại như đã hiểu ra điều gì đó. Nàng ta là con gái dĩ nhiên nhạy cảm hơn đám con trai chỉ biết đánh đấm. Nụ cười của Trịnh nhìn là biết ngay không phải nụ cười bình thường.
Không hiểu sao việc đó lại khiến nàng ta có chút buồn bực trong lòng, nhất là nhìn thấy vẻ mặt ngây ra của Trần Cảnh liền lẩm bẩm: “Tên háo sắc, tên ngốc.”
Lúc này Trần Cảnh mới từ trong sự thất thần tỉnh lại, đã thấy Trịnh nhảy xuống sân đấu. Bất giác cười khổ: “Không ngờ mình lại thất thần vì nàng cười, thật khó hiểu.”
Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trận đấu cuối cùng cũng đã kết thúc. Trần Cảnh đưa tay lên cao, giơ tay tuyên bố chiến thắng.
Ngay lập tức tiếng hoan hô vang lên ở khắp mọi nơi. Dù kết thúc có phần kỳ lạ nhưng dù sao cả hai người đều thật sự rất mạnh. Dù sao Trần Cảnh sẽ là cái tên đứng đầu giới trẻ của Văn Lang từ ngày hôm nay.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.