(Đã dịch) Thần Đạo Thịnh Vượng - Chương 97: Lục giáp tấn thăng
Bản tôn từ Thanh Ngọc quận mở mắt. Sát ý chợt lóe lên trong mắt, cuộc chiến vừa rồi vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt. Đây có thể nói là cuộc chiến để phân thân quật khởi, bản thân y tự nhiên phải đặc biệt chú ý.
Lấy vài trăm đánh bại hàng vạn địch nhân, dù quân khởi nghĩa đã suy yếu một phần lớn chiến lực, nhưng thành tích này cũng đã đủ. Với chiến công này, phân thân đủ để thoát khỏi chức Đại lý Tư Mã, một lần nữa tấn thăng. Chức Giáo úy có lẽ đã nằm trong tầm tay. Tuy nhiên, sau khi Tịnh Châu trải qua trận chiến này, sẽ không có chiến dịch mới nào trong thời gian ngắn, nên khả năng chuyển sang làm văn chức cũng không nhỏ.
“Chức Huyện lệnh ngược lại có khả năng rất lớn.” Phan Hạo trầm tư trong lòng. Chiến công lần này đủ để nhận được sự công nhận từ các thế gia quý tộc ở Tịnh Châu. Tiếp đó, phân thân Tống Ngọc cần tìm một chỗ để cắm rễ, lặng lẽ chờ đợi sự diễn biến của tình hình.
Phân thân vốn dĩ sinh ra đã gánh vác nhân quả nhân đạo cùng long khí. Nếu thất bại, bản tôn cũng có thể dứt khoát chặt đứt, từ bỏ phân thân để bảo toàn thực lực. Nhưng một khi thành công, chính là kẻ ngồi lên ngôi vị Nhân Hoàng, bản tôn liền có thể mượn long khí nhân đạo từ phân thân để tìm hiểu cảnh giới thần đạo tử thân.
Phan Hạo suy tư chốc lát, đưa mắt nhìn sang một bên trong thư phòng. Một thân hình cao lớn, vận kim hoàng áo giáp, diện mục mơ hồ, đứng sừng sững một bên. Đ��y chính là Lục giáp pháp bảo mà y đoạt được từ người nam tử áo đen lần trước.
“Oanh!” Phan Hạo tâm thần vừa động, thần thức ầm ầm xuất thể, tiến vào bên trong Lục giáp pháp bảo. Thiên địa chợt biến, trong một không gian mông lung, một thân ảnh Lục giáp thu nhỏ, toát ra kim hoàng quang mang, hơi chút trong suốt và mơ hồ, hiện ra bên trong. Xung quanh thân ảnh ấy, ngoài kim quang ra, còn có vô số đạo phù văn thần bí, thâm ảo, cổ phác đang lượn lờ. Đây chính là khí linh của Lục giáp pháp bảo.
Phan Hạo thần niệm rơi vào hư không, ý niệm thần thức hóa thành hình người. Một nam tử đội mũ cao, mặc áo rộng, mặt mũi tuấn lãng, ánh mắt có thần lực lưu chuyển, xuất hiện và đứng thẳng giữa hư không.
Phan Hạo khẽ nheo mắt. Những phù văn này với phù văn thần đạo, và cả đạo văn của tu sĩ đều có chỗ tương đồng, hình như là do đạo văn diễn biến mà thành, phát triển theo hướng thần văn, nhưng lại có chút khác biệt so với phù văn thần đạo chính thống. Phan Hạo trong lòng không khỏi cảm thán, thế giới này tuy thần đạo chưa hiển lộ, nhưng không ngờ đã có người đạt tới trình độ này, quả thực không hề đơn giản chút nào.
“Ông!” Lục giáp khí linh cảm nhận được có người tiến vào không gian pháp bảo, nhất thời chấn động, phát ra tiếng “ông”. Kim quang vốn bình thản bỗng đại thịnh, chiếu rọi không gian mông lung thành một màu vàng óng, nhuộm cả toàn bộ không gian. Đồng thời, những phù văn lượn lờ xung quanh bị kích thích, liên kết với nhau tạo thành một sợi dây. Một luồng địch ý và bất an từ khí linh tỏa ra.
“Thương!” Sợi dây phù văn va chạm, phát ra tiếng kim loại va đập leng keng, xẹt một tiếng, phá không lao tới thần niệm của Phan Hạo, muốn bắt giữ y.
“Chỉ là một khí linh pháp bảo hạ phẩm, ngươi còn dám phản kháng hay sao?” Phan Hạo khẽ cười. Y một tay vồ lấy, hồng hoàng thần lực hóa thành một bàn tay, “thương” một tiếng, tóm gọn sợi dây kim hoàng vào tay. Oanh! Một luồng hồng hoàng thần lực từ trong cơ thể y bùng ra, tràn vào bên trong phù văn. “Tư tư”, từng luồng dân nguyện và thần lực va chạm nhau, thần lực hóa thành trường hà, điên cuồng tràn ngập bên trong phù văn.
Dân nguyện trong phù văn dù sao cũng chỉ là lục bình không rễ, dưới sự va chạm của thần lực, dần dần bại lui, bị thần lực từng bước công thành chiếm đất, và thần thức ấn ký của Phan Hạo không ngừng được khắc sâu vào trong nòng cốt.
Trong nháy mắt, thần lực đã luyện hóa toàn bộ sợi dây, tiếp đó thần lực lại xông thẳng về phía khí linh.
“Khanh thương!” Lục giáp khí linh giãy giụa chống cự, nhưng vẫn không thể ngăn cản thần lực tràn vào.
“Bành!” Đột nhiên, thần lực từ người Lục giáp khí linh phun trào ra, hơi thở thần thánh, tôn quý trên người Lục giáp càng thêm nồng đậm.
“Ông ông!” Lục giáp khí linh từ từ yếu dần đi trong sự giãy giụa, cho đến khi biến mất hẳn. Chỉ chốc lát sau, một luồng hơi thở mới xuất hiện, kim quang của Lục giáp khí linh trở nên ôn hòa, một luồng dao động linh tính vui sướng và quy phục từ Lục giáp khí linh tản mát ra, truyền vào thần thức của Phan Hạo.
Đồng thời, những phù văn thần bí lượn quanh Lục giáp được thần lực tư dưỡng, kỳ lạ thay, đang chậm rãi thay đổi, tiến hóa theo hướng thần văn. Phan Hạo trong lòng vui mừng, chẳng lẽ đây là muốn tiến hóa thành thần đạo pháp bảo sao?
“Bành!” Từng luồng thần lực càng cường đại hơn từ trên trời giáng xuống, rơi vào bên trong Lục giáp.
“Ầm ầm!” Trong thư phòng, Lục giáp pháp bảo tản ra kim quang mông lung, một luồng hơi thở càng cường đại hơn xuất hiện, rồi trong nháy mắt lại thu liễm. Đây là dấu hiệu Lục giáp pháp bảo thăng cấp.
Ở nội bộ Lục giáp, khí linh cũng phát ra kim quang, thân ảnh vốn hơi trong suốt và mơ hồ giờ đã trở nên rõ ràng, ngưng thực. Từng đạo thần đạo phù văn quanh thân Lục giáp chìm nổi bất định, tản ra hơi thở thần thánh, tôn quý. Luồng hơi thở này cường đại hơn gấp mấy lần so với lúc nãy.
Phan Hạo mừng rỡ, vậy là y đã có thêm một món thần đạo pháp bảo rồi. Trên người Phan Hạo, ngoài ấn quan tự mang của thần vị và Kim Luân do thần thông biến hóa ra, thì chưa có pháp bảo thần đạo nào khác.
Thái Âm Kiếm do y tự mình luyện chế, vì thuộc tính tương hợp nên đã tặng cho Tích Văn. Ngoài ra còn có một mai Cốt châm ma đạo, ph��p bảo hạ phẩm đoạt được từ Khô Cốt lão ma.
Vật này dùng để ám toán, đánh lén thì thích hợp, nhưng cơ hội sử dụng không nhiều. Hơn nữa lại thuộc về đạo văn pháp bảo, không đủ khế hợp với thần lực.
Về phần thần liên thăng cấp, thần thông tiếp theo sẽ hiển lộ là gì thì bản thân Phan Hạo cũng không biết. Giờ có thêm một pháp bảo trung phẩm, ngược lại cũng an ủi không ít.
“Hưu!” Phan Hạo thần thức thoát ra khỏi Lục giáp pháp bảo, tiến vào Tử Phủ, trở về thần hồn. Phan Hạo thần niệm vừa động.
“Khách sát!” Kim hoàng khôi giáp trong nháy mắt tan rã, “ca ca” ráp lại lên người Phan Hạo. Thanh kiếm lớn nặng nề hóa thành một cây phương thiên họa kích, Phan Hạo cầm trong tay. Nhất thời, một nam tử mặc kim hoàng áo giáp, mặt mũi tuấn lãng, tay cầm kim hoàng phương thiên kích xuất hiện trong thư phòng. Một luồng khí tức anh vũ, uy nghiêm, thần thánh từ y toát ra.
“Không tệ!” Phan Hạo hài lòng gật đầu. Toàn thân Phan Hạo chấn động, “khách sát!”, khôi giáp trong nháy mắt rời khỏi cơ thể, một lần nữa ngưng tụ giữa hư không. Sau đó, nó xoay tròn thu nhỏ lại, “hưu” một tiếng, chui vào Tử Phủ, rơi xuống cạnh thần hồn. Từng luồng hơi thở thần đạo từ thần liên xuất hiện, vững vàng nâng đỡ và tư dưỡng khôi giáp.
“Chíu!” Lúc này trời đã về khuya, khí trời se lạnh. Phan Hạo cất bước ra khỏi thư phòng. Bên ngoài, ánh trăng như đổ, vạn vật yên lặng. Gió đêm mang theo hương cỏ cây thoang thoảng bay tới.
Nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ bên cạnh, Phan Hạo đi vào trong phòng. Bỏ đi y phục bên ngoài, chỉ còn lại lớp nội y trắng. Y chui vào chăn, một luồng hơi thở ấm áp đặc trưng của thiếu nữ phả vào mặt.
Kể từ khi Tích Văn ngủ cùng Phan Hạo, hai người khi ngủ cũng chưa từng tách rời. Nhưng vì Tích Văn tuổi còn quá nhỏ, Phan Hạo không làm ra chuyện cầm thú. Tình huống hiện giờ chính là y chỉ có thể “không bằng cầm thú”. Mỗi lần nhớ đến, Phan Hạo lại bật cười khổ. Chỉ mong cô bé này mau chóng trưởng thành.
Tuy không có bước cuối cùng, nhưng thường xuyên ôm ấp, ve vuốt, ngược lại cũng đủ thân mật và ấm áp. Phan Hạo chui vào chăn, ôm lấy thân thể mềm mại của thiếu nữ. Thiếu nữ khẽ “hừ” một tiếng yêu kiều, nhưng được Phan Hạo ôm ấm áp, nhất thời như một chú mèo nhỏ, dụi vào lòng y.
Phan Hạo yêu thương vuốt ve lưng thiếu nữ, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc ấm áp này.
Nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng re-up.