(Đã dịch) Thần Mộ - Chương 262: Liên hợp
“Hừ, có gì mà phải sợ! Đừng nghĩ ta không biết nội tình các thánh địa chính đạo và tà đạo của các ngươi. Bề ngoài Lục Đạo có vẻ đoàn kết một lòng, nhưng bên trong lại không ngừng tranh đấu, ta nghĩ mình còn chưa đủ mạnh đến mức Lục Đạo phải liên thủ để đối phó mình chứ? Ta chỉ đắc tội có hai người trong đó, tiểu thí hài của Phá Diệt đạo còn chưa ra sư, căn bản không cần bận tâm lúc này. Còn về tên ngạo mạn đến mức mắt mọc trên đỉnh đầu, cuồng vọng muốn bay lên trời của Hỗn Thiên đạo, tuyệt đối sẽ không hạ mình liên thủ với người khác để đối phó ta. Dù sao hắn vừa mới xuất đạo đã bị ta cướp đi chấn phái chi bảo, nếu muốn lấy lại thể diện, hắn chỉ có thể đơn độc tìm ta quyết đấu, một chọi một đoạt lại Phương Thiên Họa Kích, bằng không hắn đời này đừng hòng ngẩng mặt lên được trong Lục Đạo!”
Mộng Khả Nhi nhàn nhạt cười cười, nhan sắc tuyệt mỹ tựa đóa Tuyết Liên nở rộ trên đỉnh núi cao nhất, trong phòng lập tức tràn ngập khí tức thánh khiết, an hòa.
“Thần Nam, ngươi hiểu biết về sáu thánh địa tà đạo còn quá ít, làm sao biết được mối quan hệ phức tạp giữa bọn họ. Ngươi đánh bại Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương, đoạt thần kích của hắn, làm nhục danh dự hắn nặng nề, ngươi cho rằng năm đạo còn lại sẽ chỉ yên lặng chờ Hạng Thiên tự mình ra tay? Ngươi hoàn toàn sai rồi. Suốt bao năm nay, sáu đại tà đạo vừa thống nhất chống lại các thánh địa chính đạo, vừa ngấm ngầm tranh đấu lẫn nhau, ai nấy đều muốn trở thành chúa tể của Lục Đạo. Các truyền nhân kiệt xuất nhất của Lục Đạo giữa lẫn nhau tự nhiên cũng tồn tại tranh đấu, đều muốn áp chế danh tiếng của năm đạo còn lại, chứng minh bản thân là cao thủ trẻ tuổi mạnh nhất Lục Đạo, từ đó giành lấy danh hiệu đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Lục Đạo. Ngươi đánh bại, lại còn làm nhục Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương, ngươi nghĩ các truyền nhân của những đạo khác sẽ làm gì?”
“¥ # & % $ & @# % ¥…… % ¥……” Thần Nam trong lòng thầm mắng, dựa theo lời Mộng Khả Nhi nói, hắn hiện giờ hiển nhiên đã thành mục tiêu của mọi mũi nhọn, các truyền nhân của năm đạo còn lại tất nhiên đều muốn đánh bại hắn, bề ngoài xem ra Lục Đạo đồng khí liên chi, thực chất là để chứng minh bản thân họ mạnh hơn truyền nhân của Hỗn Thiên đạo!
“Hừ, ta biết các truyền nhân kiệt xuất nhất Lục Đạo đã có vài người tới Sở Đô, chắc Mộng tiên tử đang cảm thấy áp lực tăng lên đáng kể nhỉ? Chúng ta trước đó chẳng phải đã kết minh sao, làm gì lại đến phân tích tình hình lợi hại cho ta lần nữa? Muốn liên hợp xuất thủ với ta thì cứ nói thẳng đi, không cần vòng vo tam quốc như thế!”
Đối mặt hai mỹ nhân tuyệt sắc, Thần Nam cũng không cảm thấy hạnh phúc dường nào, hai người này người nào cũng hơn người kia ở khoản tính toán, bây giờ ngẫm lại, chắc chắn là các nàng cảm thấy lực lượng của thánh địa yếu kém, muốn kéo hắn vào liên minh.
Mộng Khả Nhi khẽ cười cười, nói: “Giữa chúng ta trước kia có nhiều chuyện không vui, ngươi và ta từng nói rồi, tạm thời gác lại thành kiến, bây giờ cùng nhau đối phó người của các thánh địa tà đạo, chắc Thần huynh không có ý kiến gì chứ?”
Thần Nam cũng cười đáp: “Đương nhiên, bất quá ta cảm thấy trước kia chúng ta cũng không có chuyện gì không vui, thật ra ta vẫn rất hoài niệm quãng thời gian tươi đẹp không lâu trước đây!”
Dù là Mộng Khả Nhi có hàm dưỡng hơn người, giờ phút này nghe thấy lời ấy cũng lập tức biến sắc, các đốt ngón tay nàng đều siết chặt đến tái xanh. Sở Nguyệt rất không hiểu, không rõ vì sao Mộng Khả Nhi lại thất thố đến thế.
Đam Đài Cổ Thánh địa chú trọng tu tâm, với tu vi đã đạt đến cảnh giới như Mộng Khả Nhi, ngoại giới sớm đã khó mà quấy nhiễu được tâm hồn thanh tịnh của nàng, nhưng Sở Nguyệt làm sao biết chuyện gì đã xảy ra giữa vị sư tỷ này và Thần Nam được chứ? E rằng ngay cả sư phụ các nàng, nếu trải qua tất cả những chuyện đó, mà giờ phút này nghe lại lời nói của Thần Nam, cũng phải phát điên.
Mộng Khả Nhi lòng căm hận trỗi dậy, cố kìm nén cơn giận, chậm rãi bình tĩnh trở lại. Nàng cảm thấy Thần Nam rất đáng ghét, rõ ràng đang cố ý chọc giận nàng, phá hoại tâm cảnh của nàng, muốn quấy nhiễu tâm tu hành của nàng.
Mắt thấy Mộng Khả Nhi thoáng chốc đã khôi phục lại, ánh mắt càng lúc càng trong trẻo, Thần Nam trong lòng hơi động, thầm nghĩ: Không thể ép nàng quá đáng, nếu cứ tiếp tục như vậy, ta sẽ thành đá mài sắc, cưỡng ép đẩy nàng lên cảnh giới cao hơn, chẳng những không thể phá hỏng việc tu hành của nàng, ngược lại còn thành toàn cho nàng. Ừm, không ngờ nữ tử này lại lợi hại đến vậy!
Mộng Khả Nhi bình tĩnh trở lại sau, bắt đầu phân tích cho Thần Nam về các truyền nhân của thánh địa đã đến Sở Đô, nói cho hắn hiện tại chớ nên xung đột với bọn họ, đợi đến khi truyền nhân của Tiểu Lâm Tự và Tử Tiêu Cung bên chính đạo thánh địa lộ diện thì hành động cũng chưa muộn.
Thần Nam đương nhiên sẽ không cho là Mộng Khả Nhi đang vì hắn suy nghĩ, chỉ sợ thật muốn có hành động lúc, hắn tất nhiên sẽ trở thành pháo hôi của chính đạo thánh địa. Dù sao hiện tại thế cục không rõ, hắn có rất nhiều thời gian suy nghĩ đối sách về sau.
Sau đó mấy ngày, Thần Nam một bên chăm sóc Long Vũ, giúp nàng chữa thương, một bên lẩn quất trong các tửu lâu ở những con phố lớn ngõ nhỏ trong đế đô. Mấy ngày nay hắn đã tìm hiểu được rất nhiều thông tin về mối quan hệ giữa các thánh địa chính đạo và tà đạo.
Đồng thời hắn đang chờ một người, hắn biết Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương nhất định sẽ tìm đến hắn đầu tiên, Hạng Thiên quyết sẽ không để người khác ra tay trước. Bởi vì nếu như người khác đánh bại Thần Nam, thì điều đó có nghĩa là Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương đã thua người kia. Hạng Thiên vừa mới xuất đạo, tâm cao khí ngạo, khó lòng chịu đựng sỉ nhục như thế!
Trên thực tế Thần Nam cũng phi thường hi vọng Hạng Thiên sớm tìm đến cửa, sớm kết thúc ân oán giữa hai người, hắn nghĩ thừa dịp Long Vũ còn ở đế đô Sở Quốc, giúp nàng báo thù cho nhát chưởng đó.
Dưới lòng đất hoàng cung Sở Đô đột nhiên xuất hiện thần vật, thu hút anh hùng tứ phương kéo đến. Trên không hoàng cung các cường giả vô địch đại chiến, chấn động toàn bộ tu luyện giới. Sự việc đã qua gần mười ngày, người tu luyện ở Sở Đô chẳng những không hề giảm bớt, ngược lại còn tăng lên rất nhiều, rất nhiều người tu luyện kéo đến đây, muốn chứng kiến thịnh hội này.
Ngành ăn uống ở Sở Đô ngày gần đây có thể nói là buôn bán thịnh vượng, việc kinh doanh khách sạn càng thêm phát đạt. Nói theo một ý nghĩa nào đó, lần này phong vân Sở Đô đã trực tiếp thúc đẩy kinh tế của thành Bình Dương phát triển.
Ngày thứ mười sau đại chiến Hoàng cung Sở Quốc, Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương chưa chắc đã tìm thấy Thần Nam, ngược lại là một truyền nhân khác của thánh địa tà đạo đã phái người tìm đến cửa, hẹn hắn đi uống trà.
Thần Nam nở nụ cười, hắn cõng Phương Thiên Họa Kích suốt ngày xuất nhập các tửu lâu, vốn định khiến Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương mất mặt, tự mình xuất hiện, nhưng không ngờ lại bị người khác nhận ra.
Hoàng Hạc Lâu có thể nói là tửu lầu đệ nhất Sở Đô, thậm chí gọi là đệ nhất Sở Quốc cũng không quá lời. Ngay từ khi Sở Quốc còn định đô ở Bình Dương xa xưa, lầu này đã được xây dựng, có gần ngàn năm lịch sử, trong khoảng thời gian đó đã nhiều lần tu sửa.
Từ các triều đại đến nay, vô số văn nhân thi sĩ, đã để lại vô số danh họa và tuyệt cú tại Hoàng Hạc Lâu, khiến tên tuổi lầu này vang danh khắp Đông Đại Lục. Ngoài ra, hơn nghìn năm qua, tại Hoàng Hạc Lâu còn phát sinh qua ba lần đại quyết chiến của các cường giả vô địch. Đương nhiên, hai bên tham chiến đã khéo léo khống chế sức mạnh cuồn cuộn như biển cả, không làm hư hại dù chỉ một chiếc bàn hay một cái ghế trong lầu, khiến Hoàng Hạc Lâu vang danh trong giới tu luyện.
Bây giờ, những người có thể ra vào lầu này, không phải danh sĩ một phương thì cũng là quyền quý đế quốc, đều là những người có thân phận, người bình thường rất khó bước vào.
Thần Nam nếu như tiết lộ thân phận hộ quốc kỳ sĩ của Sở Quốc, tự nhiên có thể tùy tiện bước vào, nhưng bây giờ tại Sở Đô hắn thực sự không muốn tiếp tục giả danh lừa bịp nữa.
Bất quá người mời hắn uống trà đã tính toán rất chu đáo, đã sớm phái người chờ sẵn dưới lầu từ lâu, trực tiếp dẫn hắn lên lầu ba. Mãi đến khi người đó lui đi, hắn mới từ bên cạnh một người trong miệng biết được, người dẫn hắn lên lầu lại chính là chủ lầu này.
Thần Nam hơi sững sờ một chút, sau đó cười đẩy cánh cửa trước mặt.
Hoàng Hạc Lâu được xưng Sở Đô đệ nhất lầu, há là tửu lầu bình thường có thể sánh bằng. Trong phòng trên vách tường treo tranh chữ của danh gia, tuyệt đối không phải tranh vẽ hàng nhái; khung cửa sổ càng là chế phẩm lưu ly trân quý, hiếm thấy; bên ngoài tuyết băng phủ kín, bên trong vẫn có thể thấy rõ ràng.
Tất cả những thứ này đều khó lòng khiến Thần Nam chú ý, hai mắt của hắn chăm chú nhìn chằm chằm bóng dáng kiều diễm đang lười biếng nằm trên ghế mây phía trước. Có những người nhất định là con cưng của trời, vô luận đi tới chỗ nào đều sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, trên người họ toát ra khí chất và mị lực khiến người ta không thể kháng cự.
Nếu như chỉ dùng hai chữ để hình dung nữ tử trước mắt, đó chính là “đẹp” và “mị”. Nếu tùy ý miêu tả, e rằng lời ca ngợi dù nói suốt ngày đêm cũng khó mà diễn tả hết được vẻ quyến rũ tuyệt thế của nàng, chỉ có thể khiến người ta cảm thán rằng, nàng không nên xuất hiện ở thế gian này!
Nữ tử với dung nhan tuyệt thế mị hoặc kia đang lười biếng tựa mình trên ghế mây, nửa vạt áo khoác da hờ hững khó che đi vóc dáng ma quỷ của nàng; đôi chân thon dài hoàn toàn được tạo nên theo tỉ lệ vàng; cặp mông đầy đặn, tròn trịa khiến người ta không thể ngừng suy nghĩ; vòng eo thon gọn, mềm mại, chỉ một bàn tay có thể ôm trọn; đôi gò bồng đảo đầy đặn, ngạo nghễ vươn cao, khiến người ta liên tưởng miên man; làn da cổ tựa cổ thiên nga trắng ngần, trơn mềm.
Khi ánh mắt Thần Nam chuyển sang khuôn mặt nữ tử, hắn cảm giác trong đầu bỗng ‘ầm’ một tiếng, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần này khiến hắn thoáng ngẩn người. Cho tới bây giờ hắn gặp được vô số mỹ nữ, tất cả đều là cực phẩm nhân gian, Sở Nguyệt, Tiểu công chúa, Đông Phương Phượng Hoàng, Long Vũ, Mộng Khả Nhi, ai nấy chẳng phải tuyệt sắc nhân gian, nhưng đối mặt nàng này, hắn vẫn có cảm giác kinh diễm đến ngạt thở như vậy.
Đây là một nữ tử mị hoặc đến tận xương tủy, diễm lệ tuyệt thế, dung nhan tuyệt đại tỏa ra vẻ quyến rũ lạ thường, dung mạo hoàn mỹ không thể tìm ra bất kỳ tì vết nào. Vẻn vẹn lười biếng nằm ở nơi đó, chưa hề cố ý làm ra vẻ đẹp kiều diễm, mà đã khiến Thần Nam, một người có định lực siêu cường, cảm thấy hơi choáng váng.
“Mời ngồi.” Ngắn ngủi hai chữ, dễ nghe êm tai như thanh âm Thiên Lại, kéo hồn Thần Nam trở lại.
Hắn thầm nói một tiếng, thật là lợi hại! Hắn biết đây chắc chắn là Nam Cung Tiên Nhi, truyền nhân kiệt xuất nhất của Tình Dục Đạo. Vừa vào cửa, hắn liền được lĩnh giáo tuyệt học vô thượng của Tình Dục Đạo — tuyệt thế mị công được ghi chép trong Tình Dục Cực Tình Bảo Điển.
Nam Cung Tiên Nhi khẽ nở nụ cười xinh đẹp, trong phòng như tràn ngập thêm sắc hồng phấn, khiến Thần Nam gần như ngỡ mình đang lạc vào rừng đào bay lượn cùng vũ điệu, bao quanh hắn là những thân ảnh uyển chuyển uốn lượn. Hắn thầm vận Huyền Công, tà niệm lập tức tiêu tan vào hư vô, hắn lắc đầu, sau đó ung dung ngồi xuống.
Toàn bộ bản quyền của phần dịch thuật này do truyen.free nắm giữ.