(Đã dịch) Thần Sư - Chương 132. Một ngày kì lạ
Hôm nay đối với Vũ Trường Phong mà nói là một ngày khá lạ lùng.
Ngay từ sáng sớm, Lily đã chủ động tìm đến để đòi học bắn cung, âm nhạc, nấu ăn... Tóm lại là muốn học đủ thứ trên đời. Nghe cứ như thể con bé đang mắc chứng cuồng công việc nặng, dùng chúng để trốn tránh hiện thực vậy.
Về phần Tiểu Na La thì từ sáng đến giờ, sắc mặt cô ấy vẫn luôn u ám và phiền não, mà không rõ nguyên do. Dù vậy, với EQ đủ cao, Vũ Trường Phong vẫn thừa sức nhận ra có chuyện gì đó đã xảy ra giữa hai người họ.
Chuyện riêng của mấy cô gái, hắn cũng không định xen vào nhiều. Thế rồi đến tận chiều tối, khi Lily đã về nhà nghỉ ngơi, Tiểu Na La mới không nhịn được mà tìm đến chồng, tuôn ra hết mọi chuyện: "Ghé tai lại đây em kể này."
Thì thầm thì thầm...
Vũ Trường Phong: "..."
Ok, giờ thì hắn hiểu cả rồi.
Tiểu Na La bồn chồn phiền não, hóa ra là vì cô ấy không biết có nên tiết lộ chuyện này cho Vũ Trường Phong hay không. Còn Lily thì đúng như hắn dự đoán, con bé muốn dồn hết tâm trí vào một việc gì đó để tạm quên đi hình bóng thằng nhóc đần độn kia.
"Đừng làm lộ, con bé sẽ giận em lắm đó," Tiểu Na La nghiêm túc nhắc nhở.
Vũ Trường Phong thì trầm mặc, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê với một biểu cảm hết sức phức tạp.
"Con bé Lily đúng là càng lớn càng hư, em cũng không biết nên làm gì với nó nữa... Mà ngay cả em hồi xưa cũng đâu có điên khùng đến mức như con bé đó," Tiểu Na La vô cùng khổ não thở dài.
Tuy nhiên, khi Vũ Trường Phong lên tiếng phản bác, cô ấy đã lập tức chết lặng: "Em đánh giá thấp bản thân mình quá rồi đấy. Từ góc nhìn của anh thì con bé đó còn lâu mới có cửa so sánh với em."
"Hả...?"
"Vẽ doujin để tự thỏa mãn thì đã là gì chứ... Con bé cũng không còn nhỏ nữa. Nếu quản lý quá chặt, ngược lại sẽ khiến nó khó chịu, thậm chí sinh ra tư tưởng phản nghịch đó em," Vũ Trường Phong nói: "Em không nhận ra tâm lý con bé đang trưởng thành rất nhanh sao? Nó đã không còn nghe lời như trước, tính tình trở nên ương ngạnh, bướng bỉnh, đồng thời cũng bắt đầu làm mấy chuyện trời ơi đất hỡi... Điều đó chứng tỏ nó đã bước vào giai đoạn cao trào của tuổi dậy thì rồi đấy."
"Vì vậy, hãy thay đổi cách tiếp cận đi. Em nên tôn trọng sở thích của con bé... Dù cho nó có hơi biến thái một chút cũng không sao. Quan trọng là phải tạo cho nó sự thoải mái, sau đó từ từ uốn nắn bằng tình cảm và sự dịu dàng. Cứng quá thì dễ gãy mà, em quá hiểu rồi còn gì?"
Tiểu Na La: "..."
Trời ạ, chồng mình đó ư?!
Cái lão đầu đất đó ư?
Có nhầm không vậy?! Từ bao giờ mà lão chồng lại trở nên tinh tế hơn cả mình thế này!?
Sai, quá sai!
Dường như đọc được suy nghĩ của vợ mình, Vũ Trường Phong cười nói: "Em chỉ đang bị cuốn vào vòng xoáy của một vị phụ huynh bình thường mà thôi. Ai cũng muốn con cái mình trở nên hoàn hảo đúng như lý tưởng mà mình đặt ra... Đó là lý do vì sao góc nhìn và mong muốn của em đối với con bé trở nên có phần khắc nghiệt."
"Nhưng anh thì khác. Anh không nhìn con bé dưới tâm thế của một người cha... Thế nên anh mới đủ tỉnh táo để nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan nhất."
Tiểu Na La: "..."
Thật kỳ lạ khi xem con gái của tình địch như con gái của chính mình... Nhưng mà hình như lão chồng mình nói đúng rồi.
"Nhưng anh biết không, con bé đang thật sự cần một người cha để tâm sự đấy. Ngay cả khi cảm thấy mình không xứng đáng với vị trí đó, anh cũng phải cố gắng mà đảm nhận đi," Tiểu Na La cười nói.
A, vợ mình quay trở về rồi.
Chỉ một câu đơn giản nhưng lại đâm thẳng vào chỗ đau của Vũ Tr��ờng Phong.
Là một người đã chính tay giết mẹ của Lily, làm sao hắn có thể đảm nhận vị trí đó mà không gặp trở ngại tâm lý cơ chứ? Tính hắn tuy cục súc nhưng không vô cảm!
Hơn nữa, hắn cũng không biết Lily hiện có cái nhìn thế nào về hắn nữa... Thế nên thôi đi, tốt nhất vẫn cứ giữ vai trò là một người chú đáng tin cậy là được rồi.
"À... Về cái thói xấu mới hình thành của con bé Lily..."
Nói đến đây, Vũ Trường Phong khẽ thở dài: "Giống như anh đã nói trước đó rồi đấy, em đang không có tư cách để mắng con bé về mấy chuyện như vậy đâu... Dù sao thì hồi trước, em đã từng là một kẻ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để chiếm đoạt được anh đấy... Em thật sự không nhớ gì sao?"
Tiểu Na La: "..."
"Pha thuốc kích dục, ma thuật thôi miên, đột kích đêm khuya, thậm chí là dùng vũ lực cưỡng bức... Không một trò quỷ quái nào mà em không dám làm cả. Nếu so sánh với những chuyện đó, thì việc con bé vẽ doujin vẫn còn nhẹ chán."
Vũ Trường Phong nhìn vợ mình, nhếch môi cười khẩy trông rất dễ ghét. Còn Tiểu Na La thì không phản bác được, chỉ có thể âm thầm ghim lại để lần sau từ từ tính sổ.
...
...
Ở nhà Trần Hoài Nam.
Trở về nhà sau một buổi tập luyện tưởng chừng như đang liều mạng, ngay cả Lily cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cơ thể càng mệt mỏi, cô bé lại càng thấy nhớ Trần Hoài Nam, nhớ cái cảm giác được dựa dẫm cậu mỗi lúc như thế này.
Nhìn về phía đống bản thảo được Tiểu Na La tùy tiện vứt lên bàn, Lily thoáng đỏ mặt vì xấu hổ, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một hơi: "Thôi vậy, bị phát hiện rồi thì cũng chẳng cần giấu cô ấy làm gì nữa. Miễn sao không để người khác biết là được."
"Hôm nay mình cũng không còn tâm trạng để vẽ tiếp nữa... Cố ăn rồi đi ngủ vậy."
Bị phụ huynh nhìn thấy mình đang tự sướng trong phòng của người mình thương là một cú sốc vô cùng lớn với Lily, bất kể đó là sự tự thỏa mãn về mặt thể xác hay tinh thần.
Bước vào trong bếp, Lily khoác tạp dề vào rồi tự tay nấu cho mình một bữa. Vì đã quá mệt mỏi, cô bé chỉ tùy tiện làm vài món ăn đơn giản, dùng bữa ngay tại chỗ, rồi tựa như bóng ma lẻn vào phòng Trần Hoài Nam thêm lần nữa.
Mọi thứ ở đây vẫn vậy, vẫn ngăn nắp và sạch sẽ kể cả khi người đó không ở đây.
Bịch~
Lily ngả người lên giường Trần Hoài Nam, đồng thời dùng chiếc chăn quấn kín mình lại, miệng cười hì hì nghe thật kỳ quái: "Mùi của anh ấy... Hì hì hì..."
Lycoris không nhịn nổi mà tỉnh dậy định buông lời trách móc Lily, nhưng rất nhanh sau đó, cô nàng cũng bị chính hương vị này khuất phục y hệt như cô bé. Dù sao thì hai người cũng giống nhau, đều yêu chủ nhân căn phòng này như lẽ sống của chính mình.
Chuyện này thoạt nghe có vẻ không đứng đắn, thế nhưng sự thật là hương vị đó đã khiến Lily cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Dần dần, đầu óc cô bé được thư giãn, rồi chẳng biết từ lúc nào, cô gái nhỏ đã lăn ra ngủ thiếp đi ngay tại đó.
Tối hôm nay, Lycoris đã không làm chủ được cơ thể, đành lựa chọn nghỉ ngơi.
...
...
"Hắt xì!"
Đang đánh xe ngựa trên đường trở về, Trần Hoài Nam đột nhiên có cảm giác sống lưng lạnh toát, sau đó còn không nhịn được hắt h��i một cái rõ to, khiến Camila đang ngồi trong xe cũng giật mình đôi chút.
"Lạnh hả? Hay lại cảm nữa rồi?"
"Tôi không cảm lạnh được đâu..." Trần Hoài Nam xoa xoa sống mũi, lòng thầm thấy kỳ lạ: "Lạ thật, sao cả ngày hôm nay tôi cứ có cảm giác bất an khó tả... Cứ như có ai đó đang lén lút làm chuyện xấu sau lưng tôi vậy."
"Bất an? Chẳng phải là do cậu vừa gặp bệ hạ nên mới bất an sao?"
"Tôi không nghĩ vậy, tình hình ngoài chiến trường vốn không liên quan đến tôi, hà cớ gì tôi phải cảm thấy bất an chứ?"
Camila: "..."
Đúng vậy, hôm nay cả hai đã gặp Lucius và nói chuyện vài câu trước khi ngài ấy đích thân ra trận, và nhóm của cậu cũng phải lên đường trở về.
Tình hình chiến sự hiện tại nhìn chung vẫn vô cùng có lợi đối với phe Thú Tộc, bởi Distonia đang phải đối mặt với quá nhiều kẻ thù từ nhiều hướng, gần như không còn đủ sức kháng cự trước sức ép của Lucius nữa.
Distonia là một đế quốc cực kỳ hùng mạnh, ngay cả Lucius cũng không cho rằng họ sẽ bị đánh bại ngay cả trong tình thế hiện tại. Lucius hiện đang rất nỗ lực với ý định giành lại càng nhiều đất đai càng tốt trước khi cục diện dần ổn định trở lại. Bởi một khi Distonia ổn định được các hướng khác, Lucius sẽ rất khó để tiếp tục tiến công chiếm đất như bây giờ.
Nói tóm lại, đây chính là thời cơ thích hợp nhất để giành lại quê hương, tuyệt đối không được lãng phí dù chỉ một giây!
Đó chính là câu mặc niệm trong lòng toàn bộ vua tôi Thú Tộc.
Trần Hoài Nam thì không quá để tâm đến chuyện này. Đợi sau khi Lucius ra trận, cả hai lại lên đường trở về. Cơ mà vì một lý do nào đó, dọc đường cậu cứ thấy lạnh sống lưng, khó chịu cực kỳ.
Chẳng lẽ trực giác đang cố mách bảo rằng có chuyện gì đó không hay sắp sửa diễn ra với cậu sao? Cậu biết chết liền đấy.
Từ đã...
"Camila, cô có đang cảm thấy buồn ngủ không? Hoặc là... Kiểu như, vô thức chìm vào thế giới tưởng tượng như cô đã nói trước đó ấy?"
"Cậu sợ tôi cắn cậu à? Không có đâu, kỷ lục của tôi là nửa tháng liền không ngủ đấy, làm gì có chuyện tôi gục dễ dàng vậy..." Camila cười nói: "Mặc dù đúng là có hơi đói thật, nhưng có lẽ tôi sẽ không lên cơn đâu."
"Chỉ là "có lẽ" thôi hả?" Trần Hoài Nam mặt mày tái mét: "Tôi cầu xin cô hãy kiếm gì đó ăn đi. Một thư sinh gầy yếu như tôi thật sự không đủ sức chống lại một đặc vụ được huấn luyện đầy đủ như cô đâu."
"Vậy hả? Tôi lại cảm thấy cậu khá mạnh... Theo kiểu nam chính giấu nghề trong mấy cuốn tiểu thuyết ấy."
"Không không không, tôi chả có nghề gì để giấu cả, cô nương ạ. Đến cả sức mạnh mà tôi thường sử dụng cũng là đồ vay mượn, hoàn toàn không hề mạnh mẽ gì đâu. Cô càng khen lại càng khiến tôi có cảm giác bị người ta mỉa mai đấy," Trần Hoài Nam vội vàng phủ nhận những gì Camila vừa nói.
Cậu ta có nhận thức rất rõ về thứ sức mạnh mà mình đang nắm giữ... Thế nên cậu tuyệt đối sẽ không nhận vơ thứ sức mạnh đó là của mình đâu.
Cậu đang nắm giữ nó, nhưng nó lại không hề thuộc về cậu!
"Muốn tôi không lên cơn cũng đơn giản, chỉ cần cho tôi ăn là được." Camila nói: "Lát nữa cứ cho tôi cắn một cái đi. Trong trạng thái có ý thức, tôi sẽ không hung bạo đến mức hút khô cậu đâu. Hay là cậu muốn làm ngược lại?"
"Làm ơn, hãy cắn tôi đi," Trần Hoài Nam nhanh chóng đưa ra quyết định: "Tôi mà đợi cô lên cơn thì khác gì đang đợi Tử thần đến gõ cửa? Nhưng mà... Ít nhất thì xin nữ hiệp hãy nhẹ tay."
"Ok."
Camila dứt khoát đồng ý, nghe có vẻ khá uy tín đối với một Ma Cà Rồng.
Dù vậy, Trần Hoài Nam vẫn chả thấy yên tâm thêm chút nào. Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi giá trị của mỗi câu chữ được trân trọng.